Cuối cùng Lục Khuynh cũng chẳng chạm đến.
Cậu chỉ vừa thăm dò vào lại đột nhiên thoát khỏi tay Tề Nhiên, sau đó dùng toàn lực đẩy Tề Nhiên ra, đè sát xuống người hắn.
Tề Nhiên bị cậu ép cho choáng váng, thiếu niên mềm mại khi xưa bây giờ đang nhéo mạnh vào cánh tay khiến hắn đau đớn.
Hắn ngẩng đầu lên xem thì thấy khuôn mặt ửng hồng không chịu nổi của Lục Khuynh. Cậu nhóc cắn môi, khóe mắt còn lưu lại những giọt nước mắt sinh lý.
Tề Nhiên thấy vậy liền bật cười, càng cười càng không dừng được, hắn lợi dụng lúc Lục Khuynh chưa kịp phản ứng, tiến về phía Lục Khuynh nói: “Thả anh ra đi chứ, anh còn phải dọn bàn.”
Lục Khuynh lập tức buông hắn ra, nằm úp sấp sang chỗ khác.
Tề Nhiên từ trên giường ngồi dậy, vừa đi tới phòng khách vừa nói: “Đói bụng không? Hâm nóng thức ăn rồi ăn nhé.”
Lục Khuynh chẳng đáp gì, nằm lì trên giường chốc lát, sau đó mặc quần đứng dậy xuống giường, cũng đến phòng khách giúp Tề Nhiên dọn dẹp bát đũa.
Bữa tối còn lại rất nhiều, cậu cùng Tề Nhiên chậm rãi thu dọn, chọn vài món ăn thanh đạm để hâm nóng, còn nấu một tô mì.
Cậu ngồi đối diện Tề Nhiên, Tề Nhiên lấy cho mỗi người một chén nhỏ, vừa ăn vừa gắp rau cho cậu. Hai người trò chuyện đôi câu, cũng chẳng nhắc tới chủ đề vừa rồi.
Nét đỏ ửng trên khuôn mặt Lục Khuynh nhạt dần, cậu thật sự cảm thấy đói bụng nên ăn từng miếng từng miếng, Tề Nhiên ngồi đối diện ngắm cậu, sự dịu dàng đong đầy tràn ra khỏi đôi mắt.
Ánh đèn ấm áp chiếu rọi đỉnh đầu, Tề Nhiên ngơ ngác nhìn độ cong của lông mi thiếu niên, khóe miệng chưa từng hạ xuống.
Kể từ ngày đó, chẳng thấy Tề Duyệt xuất hiện nữa, Lục Khuynh cũng từng hỏi Tề Nhiên xem người nhà hắn suy nghĩ thế nào, đúng như lời Tề Nhiên đã hứa, hắn không hề giấu giếm mà vừa ôm cậu vừa báo cáo rõ ràng mười mươi.
Tề Duyệt không có thái độ phản đối quá nhiều, cô không thân với Tề Nhiên lắm, mà điều cô quan tâm hơn cả là Tề Nhiên đang quen một học sinh trung học.
Còn ba mẹ Tề Nhiên không hề gửi một tin nhắn nào kể từ khi Tề Duyệt trở về.
Có thể là họ cần một chút thời gian để chấp nhận.
Tuy nhiên Tề Nhiên cảm thấy không sao cả, ba mẹ đã tuyệt vọng về hắn, dù bọn họ không chấp nhận đi chăng nữa thì cũng chẳng thể thay đổi điều gì.
Nhưng những lúc ấy Lục Khuynh sẽ luôn vùi đầu vào lòng hắn cọ cọ, cuốn lấy ống tay áo hắn tựa an ủi, mở miệng liên tục gọi “anh Nhiên”.
Tự thân bạn nhỏ còn không dễ dàng gì, thế mà còn cẩn thận từng li từng tí biểu đạt lòng quan tâm với hắn.
Lúc này trái tim Tề Nhiên sẽ mềm đến rối tinh rối mù, chẳng kìm được kéo cậu lên, đè sau gáy cậu hôn thật mạnh, hôn đến khi người ấy hít thở không thông mới thôi.
Bạn nhỏ sẽ không thẹn thùng như trước đây, sẽ từ từ đáp lại, còn chủ động thè lưỡi liếm khóe miệng hắn.
Rất đáng yêu.
Sao Tề Nhiên có thể nhịn được sự lén lút âm thầm của Lục Khuynh chứ, cho dù mềm mại gọi hắn là “anh Nhiên”, nhẹ nhàng nắm góc áo hắn, hay là cẩn thận liếm môi hắn…
Năm mới sắp đến gần, toàn bộ thành phố đều trở nên náo nhiệt, nhưng trong bệnh viện vẫn giữ sự nghiêm túc.
Lục Khuynh đã nói trước với Tề Nhiên là vào ngày giao thừa cậu sẽ đến bệnh viện thăm Lục Thế Lâm, sau đó sẽ đón năm mới cùng hắn.
Bệnh của Lục Thế Lâm càng ngày càng nghiêm trọng, cho dù giờ ông có phối hợp trị liệu, cũng không uống rượu nữa, nhưng mỗi lần Lục Khuynh đến thăm ông đều có thể nhận thấy sự tuyệt vọng vô bờ bên trong ánh mắt ông.
Đối với Lục Thế Lâm mà nói, rượu đã khắc vào tận xương tủy, nếu ông uống sẽ càng chết nhanh hơn bởi căn bệnh ung thư, nhưng nếu không uống thì cũng chẳng thể dễ chịu hơn được.
Lục Khuynh chẳng rõ mỗi lần nhìn thấy Lục Thế Lâm mình sẽ có tâm tình gì, nhưng mỗi khi cậu bước ra khỏi phòng bệnh, Tề Nhiên đều sẽ nhẹ giọng chọc cậu cười: “Sao mũi lại đỏ thế này.”
Sau đó sẽ đưa người tới địa điểm bí mật, chờ dỗ được Lục Khuynh cười lên, hắn mới ôm cậu lên mô tô như một người bạn tốt.
Đôi lúc Tề Nhiên sẽ đến con phố đối diện mua trà sữa cho cậu, trà sữa rất nóng, có thể làm cậu ấm từ đầu đến chân, sau khi Tề Nhiên lái mô tô chở cậu, gió lạnh ùa tới cũng sẽ trở nên khô nóng.
Hôm nay cũng thế, cậu bị Tề Nhiên áp lên tường hôn mấy lần liền, hôn đến khi cậu không còn nghĩ tới Lục Thế Lâm được nữa, Tề Nhiên mới quàng khăn quanh miệng cậu, kéo người bước đi trên đường.
Hắn mua ly trà sữa đặt trong tay Lục Khuynh, nắm lấy quần áo cậu đi tới chỗ mô tô.
Lục Khuynh vô cùng tự nhiên vừa uống trà sữa vừa để Tề Nhiên đội mũ giúp mình, rồi hết sức quen thuộc sải bước ngồi vào chỗ phía sau xe.
Ấy thế Tề Nhiên chẳng vội khởi động xe mà nghiêng đầu, khóe miệng và đuôi lông mày cùng cong lên, cười hỏi cậu: “Em nói xem anh có nên mua một chiếc xe hơi không, thế cũng thuận tiện hơn chút.”
Lục Khuynh ngậm ống hút ngẩn người, hỏi hắn: “Thuận tiện cái gì vậy anh?”
Kỳ thật cậu cảm thấy ngồi mô tô khá thoải mái, mỗi lần gió phất phơ qua tai, sẽ luôn khiến cậu có loại ảo giác thoát khỏi thực tại vội hướng về tương lai.
“Đến đông chở em sẽ không quá lạnh, hơn nữa, ” Tề Nhiên cố ý dừng lại, “Dỗ em ở ghế sau khá là hiệu quả.”
Tề Nhiên nói xong liền quay đầu, từ gương chiếu hậu ngắm nhìn nửa khuôn mặt hồng như ráng chiều của Lục Khuynh.
Khắc sau, hắn cảm thấy bên hông bị ngắt mạnh một cái.
Tề Nhiên hít một ngụm khí lạnh, sức lực của cậu bạn nhỏ lớn thật, mặt đỏ tai hồng nhéo eo hắn, thật khiến người ta không kham nổi.
Hắn kéo cái tay trên eo mình ra, đặt trong lòng bàn tay xoa bóp, chọc cậu: “Bạn nhỏ muốn anh đau chết sao?”
Lục Khuynh lập tức rụt tay về, lại đặt bên eo hắn, chính xác đụng vào chỗ vừa nhéo.
Tề Nhiên cười mà chẳng lên tiếng, trong lòng bị dáng vẻ ngoài lạnh trong nóng lại nhẹ dạ của cậu nhóc kích thích, ngắm cậu qua kính chiếu hậu hồi lâu mới chậm rãi nói: “Đưa em đến siêu thị một chuyến nhé?”
Lục Khuynh nhìn sau gáy Tề Nhiên đáp: “Đi siêu thị làm gì ạ?”
“Mua ít bơ, kem hay gì đó,” Tề Nhiên hơi suy nghĩ, “Chẳng phải em làm bài thi cuối kỳ rất tốt sao? Tối nay làm bánh cho em ăn.”
Kết quả cuối kỳ được đưa ra rất nhanh, Lục Khuynh lại vững vàng chiếm đóng top ba vị trí đầu.
Cậu nghiêng đầu, càng cảm thấy khó hiểu: “Sao phải làm bánh?”
“Tặng quà cho em, em muốn những vì sao không phải sao? Anh cũng đâu thể lên trời hái nó xuống,” Ý cười nơi khóe miệng Tề Nhiên ngày càng rộng, nhẹ giọng nói, “Nhưng anh có thể làm cả một bầu trời đầy sao cho em.”
Để em ăn toàn bộ bầu trời sao ấy.
Tề Nhiên không thốt ra câu này, lông mày của thiếu niên trong gương hơi nhíu, mặt cũng chui ra khỏi khăn quàng cổ, nhìn thẳng vào hắn hỏi: “Thật là, anh đã nói cho em biết thì sao còn gọi là quà?”
“Ừ,” Tề Nhiên gật đầu vờ như đã hiểu, “Bởi vì anh muốn em làm cùng anh.”
Cùng nhau làm còn muốn tặng quà cho em? Lần đầu tiên Lục Khuynh gặp phải trường hợp này.
Cậu nhất thời cạn lời, Tề Nhiên lập tức nói tiếp: “Để em nhớ cho kỹ, đây là món quà đầu tiên anh tặng em.”
Dứt lời cũng mặc kệ Lục Khuynh có trả lời hay không, hắn chậm rãi khởi động xe.
Mô tô chạy rất chậm, Lục Khuynh ngồi phía sau nhấp từng ngụm trà sữa, chất lỏng ấm áp chống đỡ cơn gió lạnh xộc tới, khiến cậu không thấy lạnh chút nào.
Lục Khuynh thường đón năm mới một mình, còn Lục Thế Lâm thường uống rượu ở bên ngoài đến tận khuya mới gọi điện cho cậu. Vào đêm giao thừa, cậu thường sẽ nấu cho mình một tô mì và một trái trứng gà.
Nhưng năm nay…
Lục Khuynh dòm chỏm tóc nhỏ của Tề Nhiên, mái tóc bị gió thổi tán loạn quét lên mặt cậu, có hơi ngưa ngứa. Cậu vừa cắn ống hút vừa khẽ tựa đầu vào lưng Tề Nhiên.
Năm nay có thể là một năm khắc sâu ấn tượng, Lục Khuynh nghĩ.
Xe từ từ dừng trước cửa siêu thị, bởi vì hôm nay là giao thừa nên trong siêu thị tấp nập người qua lại, cậu và Tề Nhiên vất vả lắm mới chen khỏi đám đông, cuối cùng đến được chỗ tủ đá thì trên người đã đọng một lớp mồ hôi mỏng.
Họ vô tình chạm mắt nhau, không hiểu sao bỗng bật cười.
Tề Nhiên nhìn cậu bằng đôi mắt tình ý lan tràn, trên tay cầm chiếc khăn quàng cổ cậu tháo xuống khi đến siêu thị. Thiếu niên cũng hơi ngẩng đầu liếc hắn, khuôn mặt ửng hồng cùng cặp mắt sáng lấp lánh.
Tề Nhiên lấy một hộp kem từ trong ngăn đá đặt vào khóe mắt Lục Khuynh, khiến cậu lạnh đến rùng mình, giây tiếp theo đầu ngón tay được Tề Nhiên nhẹ nhàng móc lấy.
Lục Khuynh ngó xung quanh theo phản xạ, may mà mọi người đang tập trung tranh nhau sắm đồ tết, chẳng ai chú ý đến góc tủ lạnh này.
Cậu cũng nhẹ nhàng móc tay đối phương, Tề Nhiên lập tức quấn lấy cậu, nắm cả bàn tay cậu: “Có nóng lắm không em?”
Lục Khuynh khẽ gật đầu, hộp kem mà Tề Nhiên đặt nơi khóe mắt cậu vẫn chưa lấy xuống, cậu muốn duỗi tay còn lại ra với.
Nhưng Tề Nhiên nhanh hơn cậu một bước, cầm hộp kem nhét vào giữa tay hai người, rồi bảo: “Anh hơi nóng, hộp này rất lạnh.”
Hắn kẹp đầu ngón tay Lục Khuynh xuyên qua chiếc hộp, không cho cậu rút ra, cứ thế dùng tay khác đi đến tủ đông lấy bơ.
Lục Khuynh hơi xấu hổ dời tầm mắt, tay lạnh lẽo nhưng mặt cậu nóng đến hoảng.
Hên là còn đeo khẩu trang, cậu nghĩ linh tinh, mà Tề Nhiên chợt buông tay, đến gần dụi vào vai cậu đẩy về trước: “Cầm đàng hoàng, tí phải dùng làm bánh đấy.”
Chẳng hiểu sao Lục Khuynh cứ thấy hộp kem trong tay có chút nóng.
Hô hấp dưới lớp khẩu trang hơi ngột ngạt, cậu chậm rì dịch chuyển bước chân trong siêu thị đông đúc, Tề Nhiên cũng không vội, từng bước tiêu sái đi theo cậu.
Cuối cùng chờ tới khi hai người xếp theo hàng dài rồi thanh toán, sau đó ra khỏi siêu thị mới nhận ra trời đã nhá nhem tối.
Bọn họ bước đi song song, Lục Khuynh vẫn cầm kem trên tay, còn Tề Nhiên ngắm cậu từ bên cạnh.
Đột nhiên Tề Nhiên dừng bước, Lục Khuynh cũng dừng lại theo, quay đầu khó hiểu nhìn hắn.
Tề Nhiên cười với cậu: “Anh chợt nhớ, hình như trong nhà hết đường rồi.”
Lục Khuynh sững sờ, sau đó nhìn dòng người tấp nập ra vào siêu thị, cậu nhăn mày, hiển nhiên chẳng muốn chen vào đó thêm lần nữa.
Tề Nhiên trước mặt dường như còn đang suy nghĩ biện pháp, khẽ ngẩng đầu nhìn bầu trời tối sầm, hắn đảo tròng mắt định nói gì thì bỗng va vào đôi lông mi khẽ run của cậu.
Ngay đó hắn nghe thấy giọng nói thấp thỏm của Lục Khuynh truyền đến: “Anh Nhiên ơi, anh có muốn đến nhà em không?”
Tề Nhiên nhíu mày, nhất thời chưa hiểu được tâm tư cậu nhóc, bạn nhỏ đây là… Cuối cùng cũng muốn đưa hắn về nhà rồi sao?
Hắn đè nén ý cười nơi khóe miệng, vờ ngờ vực nhìn Lục Khuynh.
Lục Khuynh cầm chặt kem trong tay, đón lấy ánh mắt của Tề Nhiên mà mở miệng: “Nhà em có đường, với lại, em vẫn luôn ở nhà anh, mà anh còn chưa từng tới nhà em…”
Thiếu niên hơi băn khoăn, cậu còn muốn nói gì đó.
Nhưng Tề Nhiên chẳng muốn nghe cậu nói tiếp, hắn bước thẳng tới ôm cổ cậu, dắt người đến chỗ đậu xe.
“Vậy tới nhà em đi,” Tề Nhiên nở nụ cười suồng sã, “Không được đổi ý đâu nhé.”
Lục Khuynh gối cằm trên cánh tay, ngây ngốc nhìn bức tường đối diện, đột nhiên xuất hiện âm thanh đĩa sứ chạm vào bàn, sau khi hoàn hồn nhìn thấy Tề Nhiên đặt đĩa táo gọt sẵn trước mặt cậu, rồi ngồi xuống cạnh cậu.
Ghế sô pha hơi nhỏ, Lục Khuynh nhích vào trong để chừa chỗ cho Tề Nhiên.
Tề Nhiên thuận thế dịch vào, cực kỳ tự nhiên duỗi tay ra sau đệm sô pha của Lục Khuynh.
Hắn dùng tăm xiên một miếng táo rồi nhét vào miệng cậu, cười ôn hòa: “Thi thế nào?”
Lục Khuynh nhai táo mơ hồ đáp: “Tàm tạm, rất đơn giản.”
Trong giọng nói lộ chút tự tin.
Tề Nhiên nhướn mày hỏi: “Chắc chắn vậy ư?”
“Vâng.” Lục Khuynh gật đầu, “Cũng giống bình thường thôi, em rất chắc chắn.”
Dù sao quanh năm Lục Khuynh luôn thuộc top ba vị trí đầu ở Trường trung học số 2, cho dù trước khi thi vài tuần có gặp mấy chuyện rối loạn thì kỳ thi cuối kỳ cũng sẽ không quá tệ.
Tề Nhiên nghĩ thế, trong lòng nhất thời buông xuống phân nửa, nhìn chằm chằm đôi gò má phúng phính của Lục Khuynh: “Được rồi, vậy chắc anh phải chuẩn bị phần thưởng trước hả?”
Hắn dán gần mặt cậu, nhẹ giọng hỏi: “Những vì sao trên bầu trời?”
Thiếu niên trước mặt sửng sốt, chẳng bao lâu liền nhớ ra nguồn gốc câu nói này, ánh sáng trong mắt lấp lóe, cậu khẽ lắc đầu, hít vài hơi rồi mới nhìn thẳng vào mắt Tề Nhiên.
“Vâng.” Cậu mở miệng, tạm dừng chốc rồi nói, “Em chỉ muốn cái này.”
Vậy mà có loại cảm giác cậu nhóc vẫn đang học mẫu giáo nháo nhào đòi ba mẹ mua Transformers cho mình ấy.
Tề Nhiên bị ý nghĩ bất chợt xuất hiện xuyên trúng hồng tâm, chỉ cảm thấy đầu quả tim mềm nhũn, lúc nói chuyện với Lục Khuynh vô thức dùng giọng điệu dỗ dành: “Vậy anh, coi như là quà năm mới cho em nhé?”
“Quà, năm mới?” Lục Khuynh bối rối hỏi.
“Ừm, năm mới sắp đến rồi.” Tề Nhiên giải thích, bỗng nhiên sực nhớ tới điều gì, hắn ra vẻ nhíu mày, “Sao vậy, bạn nhỏ không muốn đón năm mới cùng anh à?”
Không biết vì sao mà Lục Khuynh hiểu vẻ mặt chọc ghẹo của Tề Nhiên, cậu lại không lúng túng, trong mắt còn hiện lên sự tinh ranh, đáp “Vâng.”
Sắc mặt lạnh lùng của cậu nhóc mang theo vẻ đắc ý vô cùng, Tề Nhiên nhếch miệng, lại ngồi sát vào trong, đôi chân dưới bàn của hai người chạm nhau.
“Không muốn cũng vậy thôi.” Tề Nhiên cất tiếng, “Đến ngày giao thừa anh sẽ thẳng tay trói em đến nhà anh, hoặc dùng dây xích buộc em trên tay, em đừng hòng nghĩ đi đâu.”
“Tới lúc đó anh xuống bếp nấu ăn, em phải đứng bên cạnh, lúc ăn cơm thì đổi dây xích qua tay trái của anh, nếu em tắm rửa anh sẽ kéo nó chờ em ngoài cửa…”
Tề Nhiên muốn nói tiếp, lại nhận ra Lục Khuynh chìa tay kéo lấy vạt áo mình, mềm nhũn giọng gọi hắn: “Anh Nhiên ơi.”
Lời muốn nói xoay một vòng ở cổ họng, Tề Nhiên cong mắt nhìn cậu: “Đổi ý rồi?”
Lục Khuynh nâng cằm, gật đầu nhưng vẫn mạnh miệng: “… Không.”
Tề Nhiên thấy vẻ miệng nói một đằng tim theo một nẻo này của cậu cũng không hỏi lại nữa, chen vào chân Lục Khuynh để chân cậu gác lên đùi mình, rồi đặt tay trên đầu gối cậu.
“Nếu không,” Tề Nhiên từ từ nói, “Đêm nay chúng ta xem thử thực đơn năm mới trước nhé?”
Lục Khuynh nghi hoặc: “Thực đơn ạ?”
“Ừm, lát nữa dẫn em dạo khu chợ bán thức ăn một vòng,” Tề Nhiên nói, “Tối nay ăn ở nhà anh ha, anh sẽ nấu cho em.”
Lục Khuynh chớp mắt, nhiệt độ từ lòng bàn tay Tề Nhiên xuyên qua lớp vải truyền đến đầu gối cậu: “Chẳng phải anh đã làm rất nhiều lần rồi sao?”
“Anh còn chưa nấu món chính nào đường hoàng ra dáng cho em đó,” Tề Nhiên nói như thể đương nhiên, “Lần này đúng dịp em nghỉ đông, anh làm cho em nếm thử.”
Thấy Lục Khuynh do dự, Tề Nhiên bồi thêm: “Xem như chuẩn bị cho tết xuân đi, dù sao hai tuần nữa là tết rồi.”
“Được không em?” Tề Nhiên dựa sát vào hỏi cậu, trong mắt đong đầy ý cười dịu dàng.
“Vậy…” Lục Khuynh hơi suy nghĩ, “Em có thể gọi món ăn không? Em có rất nhiều món muốn ăn.”
Bạn nhỏ có tiến bộ, đã bắt đầu biết chủ động đưa ra yêu cầu rồi.
Tề Nhiên thầm nghĩ, ánh mắt lấp lánh của Lục Khuynh va thẳng vào hắn, cậu nhóc tới gần hắn theo thói quen, tay như có như không chạm vào quần áo hắn.
Hắn chẳng kìm được mà mềm hết cả tim, nhanh chóng nghiêng người đặt nụ hôn lên sống mũi Lục Khuynh, thừa dịp thiếu niên chưa kịp phản ứng kéo tay cậu đứng lên.
“Tất nhiên.” Tề Nhiên nhẹ nhàng dắt Lục Khuynh đến cửa quán bar, “Đi nào, đưa em đi mua thức ăn.”
Trời đã chập tối nên chợ không còn nhiều thức ăn tươi tốt, Tề Nhiên dừng xe dẫn Lục Khuynh dạo quanh chợ mấy vòng, miễn cưỡng mua được chút đồ có thể dùng được.
Lục Khuynh lẽo đẽo theo mông nhìn hắn mua thức ăn, mái tóc dài của người đàn ông được buộc thành búi nhỏ sau gáy, biểu cảm trên khuôn mặt lộ liễu tự phụ, lựa lựa chọn chọn trong đống đồ ăn vốn không nhiều lắm, bàn giá cả cũng chẳng hề qua loa tẹo nào.
Cậu biết Tề Nhiên không thiếu tiền, nhưng đâu ngờ người này lại có không khí sinh hoạt như vậy.
Đương suy tư, cậu cầm vài món lên xem, sản phẩm tươi tốt được đóng gói trong túi to túi nhỏ, cậu khẽ liếc qua thì thấy toàn những thứ mình thích ăn.
Tề Nhiên hiểu khẩu vị của cậu như thế ư?
Cậu lại ngó qua chỗ Tề Nhiên, đối phương đang bước tới một cửa hàng gia vị, hắn vươn tay lấy một gói gia vị ướp thịt từ trên kệ hàng.
Lục Khuynh buông rèm mi, ngây ngốc nhìn chằm chằm mũi chân mình, sau đó Tề Nhiên cũng mua được vài món đồ rồi đi ra.
Hắn bước tới búng cái tách vào cậu thiếu niên đang cúi đầu, giây tiếp theo vang lên giọng nói đầy tò mò của Lục Khuynh: “Sao anh biết rõ những món em thích ăn thế?”
Nói xong nhấc chiếc túi đang xách trong tay lên.
“Mỗi ngày em đều gửi nhiều tin nhắn cho anh như vậy,” Ánh mắt Tề Nhiên chuyển qua mặt cậu một vòng, “Rất dễ đoán.”
Lúc Tề Nhiên không tới trường ăn cơm cùng cậu thì Lục Khuynh vẫn chụp một ngày ba bữa của mình gửi cho hắn xem y như trước đây, đồng thời còn kèm theo lời đánh giá mùi vị.
Cậu nghĩ tới việc mình ngày càng quen thuộc chủ động gửi ảnh thì bĩu môi, bẻ lại: “Cũng đâu phải do em muốn gửi.”
Tề Nhiên quay đầu nhìn Lục Khuynh một chốc, ánh mắt lấp loé bán đứng suy nghĩ thật lòng của thiếu niên. Chạng vạng ngày đông, ánh hoàng hôn hắt lên người cậu tạo thành một vầng sáng, khí lạnh thở ra từ khóe miệng cũng nhiễm phải sắc đỏ.
Tề Nhiên dằn ý cưới dưới đáy lòng, không tiếp tục chủ đề này nữa, tự nhiên vươn tay nhấc cái túi trong tay Lục Khuynh qua.
“Xách giúp em,” Tề Nhiên nói, “Cơ thể của bạn nhỏ không khoẻ.”
Lục Khuynh dừng cước bộ.
Tề Nhiên cũng dừng theo, còn tưởng Lục Khuynh muốn nói gì, đâu ngờ bị Lục Khuynh đáp trả một câu: “Cơ thể anh mới không khoẻ ấy.”
Tề Nhiên không khỏi phụt cười, chuyển túi qua tay kia, vừa định ôm vai Lục Khuynh nói chuyện thì điện thoại di động trong túi kêu ong ong.
Hắn móc ra xem, lông mày khẽ nhăn lại mà chẳng buông điện thoại xuống.
Lục Khuynh đứng bên cạnh nên dễ dàng nhận ra vẻ biến hoá trên khuôn mặt hắn, cậu nghiêng đầu muốn xem màn hình điện thoại.
Nhưng Tề Nhiên vẫn nhanh hơn cậu một bước, nhấn phím tắt điện thoại nên Lục Khuynh chỉ thấy được một mảnh đen ngòm.
Lần này lông mày Lục Khuynh cũng nhíu cả lại, đôi mắt chứa sự nghi ngờ: “Anh thấy gì vậy?”
Tề Nhiên dời tầm nhìn, cười với Lục Khuynh: “… Không nói cho em.”
Nhưng rõ ràng Lục Khuynh chẳng thèm nghe hắn, duỗi dài cổ muốn đến gần điện thoại của hắn, còn nói: “Em cũng muốn xem.”
Tề Nhiên giơ tay ngăn cản cơ thể muốn sáp đến gần của Lục Khuynh, đảo mắt rồi nói với bạn nhỏ đang bẹp miệng: “Thật muốn biết à?”
Lục Khuynh gật đầu.
“Được.”
Tề Nhiên nói xong liền mở điện thoại lên, nhấn vài lần rồi đưa tới trước mặt Lục Khuynh.
Lục Khuynh nhìn màn hình thì thấy đó là một tấm hình, khung cảnh là một quán cơm, ở giữa là ba phần tư bóng lưng của mình, có thể thấy rõ lỗ tai, mình hơi cúi đầu, tay phải cầm đũa.
Chắc là buổi cuối tuần nào đó lúc hai người đi ăn cơm bị Tề Nhiên lén chụp lại.
Lục Khuynh chớp mắt nhìn chòng chọc vào bức ảnh, lát sau cảm thấy nhiệt độ trào lên mặt mình, từng cơn gió lạnh khẽ phất qua nhưng vẫn không nguôi đi chút nào.
Cậu từ từ ngẩng đầu, nhìn thẳng Tề Nhiên, ngập ngừng nói: “Chỉ, chỉ xem cái này thôi sao?”
“Ừm.” Tề Nhiên nhướng mày, “Bằng không em cho là gì?”
“Vậy,” Hiển nhiên Lục Khuynh chẳng tin tưởng mấy, “Vậy anh cau mày làm gì?”
“Bởi vì anh nhớ ngày đó em ăn rất nhiều.” Tề Nhiên cười, “Nhưng mùi vị của cửa tiệm đó cũng bình thường thôi.”
Nói xong xách túi chậm rãi đi về phía trước.
Lục Khuynh đằng sau cũng từ từ chạy theo, nhỏ giọng nói ngay phía sau Tề Nhiên: “Bởi vì ngày đó em đã uống trà sữa…”
Tề Nhiên không đáp lời cậu, chỉ thả chậm bước chân hơn để chờ Lục Khuynh đi song song song bên cạnh mình.
Hắn dễ dàng chuyển dời sự chú ý của Lục Khuynh, vì vậy Lục Khuynh chưa kịp phản ứng, nếu chỉ xem bức ảnh thì sao điện thoại lại rung như thế?
Ở nơi Lục Khuynh không nhìn thấy, ánh mắt của Tề Nhiên trở nên u ám.
Hắn nhớ tới tin nhắn WeChat vừa rồi.
Đó là tin nhắn của mẹ hắn, chỉ ba chữ ngắn gọn: Về nói chuyện.
Lướt lên trên xem, lại thấy ba chữ được gửi từ mấy ngày trước: Con đang yêu?
Ba mẹ của Tề Nhiên cũng sống ở thành phố B, thành phố này không lớn, nhưng không chịu nổi khi những người giả vờ ngủ mãi không chịu thức tỉnh, khoảng cách giữa hai căn nhà không quá xa, nhưng lâu nay họ chưa từng chạm mặt trên đường.
Tuy nói bởi vì Tề Nhiên come out nên gần như đoạn tuyệt liên hệ với gia đình, ba mẹ hắn cũng coi như chưa từng có đứa con trai này, nhưng rốt cuộc vẫn là người thân sống trên thế giới này nên vào những ngày lễ tết, họ cũng sẽ có bước thăm hỏi cơ bản.
Tề Nhiên không muốn ba mẹ phải xoắn xuýt vấn đề xu hướng tình dục này, chuyện hắn và Lục Khuynh bên nhau sớm muộn gì cũng phải báo cho bọn họ biết.
Nhưng Lục Khuynh còn đang học cấp ba, hắn không muốn khiến cậu chịu đựng những áp lực khác ngoài học tập, nên quyết định chờ sau khi Lục Khuynh thi đại học xong rồi nói.
Nhưng kế hoạch không theo kịp biến hóa.
Thật vất vả lắm mới cầu được ước thấy, cho dù kẻ khéo đưa đẩy trà trộn xã hội nhiều năm như Tề Nhiên cũng không chống nổi làn sóng nóng bỏng lúc yêu nhau tha thiết.
Sự chiều chuộng của hắn dành cho Lục Khuynh đều không thể khắc chế mà bày ra mọi nơi, kể cả khi hai người không xuất hiện cùng nhau, ánh mắt dịu dàng của hắn lúc xem điện thoại cũng đủ khiến người ta đắm chìm.
Trong quán bar người đến kẻ đi, chẳng ít người quen biết Tề Nhiên và ba mẹ hắn, rồi lại không rõ ràng tình huống trong đó.
Chỉ là một truyền mười mười truyền trăm, từ “Dạo gần đây tâm tình của anh Nhiên rất tốt” đến “Anh Nhiên có phải đang yêu đương không” cứ thế tự nhiên truyền đến tai ba mẹ hắn.
Người nói vô tâm người nghe có ý, lời này xoay xoay chuyển chuyển đến chỗ ba mẹ thì họ thật sự tin rằng con trai mình tìm được cậu bạn trai.
Vì vậy kể từ mấy ngày trước, bọn họ đã gọi điện tới nhưng Tề Nhiên không nhận, cho tới giờ hắn còn chưa trả lời lại một chữ.
Lúc này đây hắn chậm rãi bước đi, Lục Khuynh cũng kè kè bên hắn, hai người gần như đi song song, họ cách nhau rất gần, áo lông ngoài của hắn thỉnh thoảng cọ vào ống tay áo đồng phục của Lục Khuynh.
Bầu trời dần chìm vào bóng tối, chẳng ai trong họ nói gì, lại có vẻ yên tĩnh và tốt đẹp.
Chỉ là sự tốt đẹp này khiến trái tim Tề Nhiên hồi hộp bất an.