Hoa Hồng Đỏ

Chương 4



Nhập mật khẩu xong, anh đứng dậy rời khỏi. Anh vừa rời đi, xung quanh như sáng lên, cảm giác ngột ngạt tiêu tan ngay lập tức, chỉ còn lại mùi thuốc lá thoang thoảng. 

‘Ding.’ 

Cửa két sắt mở ra. 

Trần Tĩnh cẩn thận đặt chiếc hộp vào trong. 

Đầu ngón tay của cô trắng nõn, chiếc hộp lại màu đen, đặt lên nhau có cảm giác rất xinh đẹp.

Lục Thần đưa tay véo eo mình, mỉm cười nhìn cô. 

Phó Lâm Viễn nhìn chiếc hộp, tiếp tục hút thuốc. 

Sau khi cất nó đi, Trần Tĩnh đóng cửa két sắt lại. 

Tiếng ‘cạch’ vang lên, Trần Tĩnh đóng nắp mật khẩu lại. Cô đứng dậy, vuốt thẳng váy nhìn về phía bên này. 

Phó Lâm Viễn nghiêng đầu, dập tắt điếu thuốc vào gạt tàn. 

Trần Tĩnh nói: “Tổng giám đốc Phó, tôi ra ngoài trước đây.”

“Được.” 

Trần Tĩnh bước chân về phía cửa, lúc đi ngang qua Lục Thần, anh ta mỉm cười nói: “Thư ký Trần, trưa nay cùng ăn trưa nhé.” 

Trần Tĩnh nhìn anh ta một cái. 

“Chuyện này để trưa rồi nói sau ạ, anh Lục.” 

“Được thôi!” Anh ta cười gật đầu, Trần Tĩnh đi ra ngoài, cô tiện tay đóng cửa cho bọn họ, nhìn bóng lưng mảnh khảnh của cô rời đi, Lục Thần mới nhìn về phía Phó Lâm Viễn. 

“Cô ấy có bạn trai thật sao?” 

Phó Lâm Viễn đi đến sô pha, mở ấm nước, giọng nói lười nhác: “Hình như vậy.” 

“Lúc trước nói là có, sao bây giờ lại nói hình như?” Lục Thần ngồi xuống cạnh anh. 

Phó Lâm Viễn cất giọng trầm trầm.

“Tôi đã gặp qua một lần.” 

Lục Thần nghe vậy thì hoàn toàn thất vọng. 

“Trông như thế nào?” 

Phó Lâm Viễn pha trà, ngón tay thon dài giữ cái kẹp trong tay, hơi nước bốc lên làm mờ đi đường nét trên gương mặt anh, bộ dạng của anh giống như lười trả lời. 

_

Trở lại văn phòng, Trần Tĩnh mới nhớ ra hôm nay cô quên pha cà phê rồi, thôi buổi chiều cô pha sau. Cô xem qua một lượt lịch trình của Phó Lâm Viễn, cũng may hôm nay không có việc gì. 

Giám đốc bộ phận đầu tư Phùng Chí đi vào văn phòng của anh ta, lúc bước trở ra, anh ta mang cho Trần Tĩnh một bản báo cáo tài chính, nhờ Trần Tĩnh giao tới bộ phận tài chính. 

Cô có quan hệ tương đối tốt với mấy cô gái bên bộ phận tài chính. 

Vừa đến cửa, cô đã bị mọi người kéo vào, kế toán Kiều Tích và Trần Tĩnh giống nhau, cả hai đều gia nhập Phó Hằng với tư cách là thực tập sinh, về sau đều trở thành nhân viên chính thức, cô ta nhìn một lượt xung quanh một lượt, siết chặt tay Trần Tĩnh, hỏi: “Cái hộp sáng nay cô cầm chính là viên kim cương hồng trên hotsearch hả?” 

Trần Tĩnh đưa báo cáo tài chính cho cô ta: “Ừm.” 

“Hóa ra là thật!” Kiều Tích nhận lấy, để sang một bên, hỏi: “Có biết sẽ tặng cho ai không?” 

Trần Tĩnh nhìn Kiều Tích vài giây. 

“Sao tự nhiên cô lại tò mò chuyện này?” 

Thấy vẻ mặt của Trần Tĩnh, Kiều Tích ồ lên một tiếng, cô ta nói: “Cô đừng hiểu lầm nha.”

Cô ta đến gần Trần Tĩnh hơn: “Tôi chỉ buôn chuyện thôi, cô còn nhớ sợi dây chuyền kim cương mà trang sức W gửi tới hồi năm ngoái không?” 

Khi đó Trần Tĩnh chỉ mới trở thành nhân viên chính thức, cho nên cũng nhớ rõ chuyện này, nhưng ấn tượng cũng không sâu lắm, cô gật đầu: “Có chút ấn tượng.” 

“Sau này tôi nghe nói chiếc vòng cổ đó đã được gửi đến Philadelphia Mỹ.” 

Trần Tĩnh hơi sững sờ.

Kiều Tích chớp mắt nói: “Cô nghĩ xem, có phải viên kim cương hồng đó cũng sẽ được gửi đến Philadelphia Mỹ không?” 

Đối mặt với vẻ buôn chuyện và sự tò mò của Kiều Tích, Trần Tĩnh hơi do dự, nhưng cuối cùng vẫn không nói với cô ta rằng mình sẽ bay đến đó để giao viên kim cương hồng kia, dù sao cũng liên quan đến chuyện riêng tư của Phó Lâm Viễn.

Cô giơ tay xoa đầu Kiều Tích: “Không phải chuyện của chúng ta, báo cáo tôi đưa cô rồi đó, cô xem nhanh đi nha.” 

“Thôi được rồi.” Kiều Tích nhún vai: “Cô rất thích hợp làm thư ký, không thích bàn tán đời sống tình cảm của ông chủ đẹp trai chút nào.” 

Trần Tĩnh cười khẽ. 

Cô mở cửa,  bước vào thang máy rời khỏi phòng tài chính. 

Lúc này trong thang máy không có ai, Trần Tĩnh nhìn chằm chằm số tầng đang nhảy lên. 

Philadelphia…

_

Trở lại bàn làm việc, Trần Tĩnh nhận được một số thư mời, cô kiểm tra thời gian của những lời mời đó rồi so với lịch trình của Phó Lâm Viên, xong ghi lại. 

Chẳng mấy chốc đã đến giờ ăn trưa. 

Vách ngăn trước mặt cô bị người gõ lên, cô ngẩng đầu liền thấy Lục Thần đang mỉm cười nhìn vô: “Thư ký Trần, đi ăn trưa đi.” 

Trần Tĩnh khựng lại, muốn từ chối. 

Lục Thần lại gõ vào vách ngăn: “Đã hơn mười hai rưỡi rồi, đừng để ông chủ của cô đợi lâu chứ.” 

Trần Tĩnh nhìn lên thấy Phó Lâm Viễn đang ở cách Lục Thần không xa, anh đang hút thuốc, bấm điện thoại, rồi đi về phía thang máy, anh thấp giọng nói: “Đi thôi.” 

Cũng không đợi Trần Tĩnh trả lời.

Lục Thần lại cười thăm dò: “Đi thôi nào.”

Nhìn khuôn mặt tuấn tú phong lưu của Lục Thần, Trần Tĩnh cảm thấy bất lực, cô mau chóng đóng giấy tờ lại, cầm điện thoại lên đi vòng qua bàn, Lục Thần mỉm cười đợi cô, rồi hai người cùng nhau bước vào thang máy. 

Phó Lâm Viễn đút tay vào túi quần, một tay cầm điện thoại nhận cuộc gọi tới.

Dáng người anh khá cao.

Trần Tĩnh bước vào sau cùng, theo bản năng cô đứng sau lưng anh, khi vừa đứng ổn định thì cô đã nghe thấy giọng nói của Hoàng Mạt truyền ra từ điện thoại của anh. 

Cô ta hỏi tối nay anh có rảnh không, cô ta đến chỗ anh. 

Phó Lâm Viễn lười biếng đồng ý, nói tôi sẽ phái xe đón cô.

Trần Tĩnh đứng thẳng người lên, tóc hơi xõa xuống, hàng mi cô rất dài, Lục Thần đứng bên cạnh nghiêng đầu nhìn cô, cười hỏi: “Cuối tuần thư ký Trần có rảnh không?” 

Trần Tĩnh hoàn hồn, nhìn sang Lục Thần bình tĩnh đáp: “Tuần này tôi có hẹn với một người bạn.” 

“Là loại bạn nào?” Lục Thần nhìn chằm chằm vào làn da mịn màng của cô, thuận miệng hỏi, Trần Tĩnh nhẹ nhàng đáp: “Bạn cùng phòng của tôi.”

Lục Thần duy trì nụ cười trên môi tiếp tục hỏi. 

“Có phải Tưởng Hòa ở bộ phận đầu tư không?” 

Trần Tĩnh đành phải trả lời là phải, Lục Thần lại cười nói: “Tôi nhớ cô và cô ấy là bạn học đại học đúng không?” 

Trần Tĩnh: “Đúng vậy.” 

Phó Lâm Viễn cúp điện thoại, trở về giao diện chính rồi nhấp vào hộp thư, mở xem email. Mà phía sau anh, Lục Thần vẫn đang tích cực hỏi chuyện của Trần Tĩnh, anh ta ngước mắt lên, Phó Lâm Viễn giương mắt lên, hai người chạm mắt nhau trên tường thang máy, Lục Thần cười xấu xa, như thể đang nói với Phó Lâm Viễn. 

Mẹ nó, tôi muốn cạy góc tường.

Phó Lâm Viễn đút tay vào túi quần, liếc nhìn Trần Tĩnh, khi đến tầng, anh bước ra ngoài trước, Lục Thần lịch sự giữ cửa thang máy để Trần Tĩnh bước ra. 

Bữa trưa này ăn ở nhà ăn của công ty, Phó Lâm Viễn vừa ngồi xuống thì ngay lập tức Phùng Chí cũng bưng đồ ăn lại đây ngồi, anh ta đến để nói chuyện sắp xếp lại  hai công ty với Phó Lâm Viễn. 

Trần Tĩnh không còn cách nào khác, chỉ có thể ngồi cạnh Lục Thần, anh ta gặp một số món ăn cho cô, Trần Tĩnh không chịu nổi, đành đưa lại mấy miếng phi lê cá tuyết cho Lục Thần. 

Sau khi bữa ăn kết thúc. 

Ba người đàn ông còn muốn nói chuyện thêm, Trần Tĩnh lấy khăn giấy lau khóe miệng rồi cầm điện thoại, đứng lên nói: “Tổng giám đốc Phó, tôi đi lên trước đây.” 

Phó Lâm Viễn ừ một tiếng.

Trần Tĩnh gật đầu chào Lục Thần và Phùng Chí, sau đó rời khỏi nhà ăn, lên tầng.

Vu Tùng đã gửi số giấy tờ tùy thân cho cô, Trần Tĩnh về văn phòng đặt vé máy bay. Buổi chiều Phó Lâm Viễn cũng không quay lại, Trẫn Tĩnh tiếp tục giải quyết công việc trong văn phòng. 

Chẳng mấy chốc đã đến giờ tan làm. 

Trần Tĩnh đẩy cửa phòng làm việc ra, nắng chiều hoàng hôn buông xuống ngập cả căn phòng, rất đẹp. 

Trên bàn trà vẫn đặt bộ ấm trà anh dùng buổi sáng, chưa được rửa sạch, Trần Tĩnh đi tới, ngồi xổm trên mặt đất, cô xắn tay áo sơ mi lên bắt đầu rửa đống dụng cụ pha trà, dùng nước ấm rửa, nên khi rửa xong, hơi nóng cũng bốc lên. 

Anh làm rơi một chiếc đồng hồ đeo tay màu đen. 

Tay Trần Tĩnh toàn là nước nên tạm thời cô không dám chạm vào. 

Lúc này, bên ngoài cửa có tiếng bước chân vọng đến, Trần Tĩnh nhướng mắt nhìn ra. 

Phó Lâm Viễn đang bước tới, trong miệng anh vẫn còn cắn một điếu thuốc, anh đi tới rồi cúi xuống, nhặt lấy chiếc đồng hồ lên. Hô hấp của Trần Tĩnh như ngừng lại.

Mùi thuốc lá nhàn nhạt từ trên người anh bay đến.

Phó Lâm Viễn đứng thẳng dậy, nhìn xuống tay đeo đồng hồ, thấp giọng hỏi: “Mua vé máy bay chưa?” 

Trần Tĩnh lấy một tấm khăn vuông lau mép khay trà, đáp: “Mua rồi.” 

Phó Lâm Viễn nhìn cô một cái: “Làm xong thì tan làm.” 

Trần Tĩnh gật đầu.

“Dạ vâng.” 

Sau đó người đàn ông quay người đi khỏi văn phòng, dáng người của anh cao lớn, Trần Tĩnh nhìn vài giây mới thu hồi mắt, cầm giẻ đi giặt sạch.

Mọi việc đã hoàn thành xong xuôi. 

Trần Tĩnh rót một ly nước, cô uống xong rồi trở lại văn phòng, đứng ở bên cửa sổ có thể nhìn thấy phía xa. 

Hoàng Mạt đã lái xe qua đến trước cổng tòa nhà, sau khi xuống xe, cô ta mỉm cười và đưa chìa khóa cho Phó Lâm Viễn. Anh ngậm điếu thuốc, nhìn qua chiếc xe màu đen của chính mình, cuối cùng vẫn quyết định nhận chìa khóa từ tay Hoàng Mạt, anh đi vòng qua đầu xe rồi ngồi vào ghế lái. 

Hoàng Mạt mỉm cười ngồi vào ghế phụ.

Hai tiếng tích tích vang lên. 

Là điện thoại của Trần Tĩnh, cô cầm lên xem. 

Tưởng Hòa: [Cậu có thấy không? Giám đốc Hoàng lái xe đến thẳng tòa nhà để đón tổng giám đốc Phó.] 

Tưởng Hòa: [Đỉnh thật, thủ đoạn cũng lợi hại ghê đó.]

Trần Tĩnh: [Ừm.]

_

Vì mua vé máy bay lúc mười một giờ trưa ngày thứ năm, nên sáng sớm Trần Tĩnh đã đến công ty lấy viên kim cương hồng. Vừa đẩy cửa văn phòng ra thì thấy Phó Lâm Viễn đã ở đó rồi, anh đang ngồi vào bàn chỉnh sửa tài liệu, anh nhướng mắt nhìn cô rồi đẩy chiếc túi trên bàn về phía cô. 

Trần Tĩnh cấm lấy xem qua. 

Viên kim cương hồng được đựng trong đây sẽ tiện lợi hơn nhiều, cô cầm nó lên nhìn anh. Phó Lâm Viễn vẫn đang cầm cây bút  máy, khuân mặt anh tuấn. 

Trần Tĩnh nói: “Tổng giám đốc Phó, chúng tôi xuất phát đây.” 

“Ừm.” Anh trầm giọng nói: “Chú ý an toàn.” 

“Được.” Giọng nói của Trần Tĩnh dịu dàng hơn một chút, cô bước ra khỏi văn phòng, tay cầm bút của Phó Lâm Viễn hơi ngừng lại, anh ngước mắt nhìn chiếc túi màu đen kia. 

Vu Tùng đang ngồi trong ô tô ở dưới tầng đợi Trần Tĩnh. 

Trần Tĩnh cúi người lên xe, Vu Tùng nhìn chiếc túi trên tay cô rồi khởi động xe. Từ việc đến sân bay, qua kiểm tra an ninh cho đến khi lên máy bay, tất cả mọi việc đều rất suôn sẻ. 

Hơn hai mươi năm qua, đây là lần đầu tiên Trần Tĩnh ra nước ngoài, cô dựa vào cửa sổ, thầm nghĩ muốn ngắm những đám mây ngoài kia nhiều một chút, nhưng cả hành trình quá dài nên cô đã nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. 

Sau hơn mười tiếng đồng hồ, cộng với cả thời gian chuyển cơ, cuối cùng đã đến Philadelphia rồi. 

Trần Tĩnh và Vu Tùng đều đã rất mệt, vì vậy họ nhanh chóng đi nghỉ ngơi trước. Sáng hôm sau, trên bầu trời toàn sương mù, Trần Tĩnh và Vu Tùng xuất phát đi đưa kim cương hồng, họ đến một biệt thự kiểu Châu Âu, Vu Tùng tiến lên phía trước nhấn chuông cửa. 

Lát sau, một người đàn bà trung niên ra mở cửa, bà ấy vừa nhìn đã nhận ra Vu Tùng, im lặng vài giây bà ấy nói: “Cô Cố đang nghỉ ngơi.”

Vu Tùng cầm lấy chiếc túi từ tay Trần Tĩnh đưa cho bà ấy, nói: “Anh Phó nói, chúc cô Cố sinh nhật vui vẻ.” 

Bà ấy vừa nghe thế cười nói: “Cảm ơn, có muốn vào nhà ngồi một lát không?” 

“Chắc thôi ạ, chúng tôi còn việc phải làm.” Vu Tùng cười cười, bà ấy gật đầu không ép, bà gật đầu với Trần Tĩnh, nhìn thoáng qua Vu Tùng rồi mới đóng cửa lại. 

Ở cửa biệt thự.

Yên tĩnh một lúc.

Vu Tùng xoay người đi xuống bậc thang, Trần Tĩnh nhìn anh ta vài giây, Vu Tùng cũng nhìn cô, anh ta cười cười, chỉ ngón tay về phía sau: “Hoa hồng trắng của ông chủ.” 

Đầu ngón tay Trần Tĩnh cứng đờ.

Thời tiên hơi lạnh.

Trần Tĩnh nhẹ nhàng lặp lại: “Hoa hồng trắng?” 

Vu Tùng đút tay vào túi áo khoác, đi bên cạnh cô nói: “Là một từ hình dung tôi dành cho cô Cố.” 

Trần Tĩnh nhìn qua ngôi nhà xa hoa lại xinh đẹp cổ kính kia nói: “Tại sao lại gọi là hoa hồng trắng?” 

Vu Tùng bật cười.

“Cô đã nghe qua bài Hoa hồng trắng chưa?” 

Trần Tĩnh lắc đầu. 

Vu Tùng liếc nhìn Trần Tĩnh: “Khi nào rảnh thì nghe thử đi.” 

Anh ta tiếp tục: “Cô đừng thấy bây giờ bên cạnh tổng giám đốc Phó có nhiều phụ nữ mà tưởng vậy, mấy cô đó, đều sẽ chỉ là quá khứ thôi, nếu anh ấy muốn kết hôn thì chỉ có cô Cố Quỳnh là đối tượng duy nhất có thể.” 

Đầu ngón tay để trong túi áo khoác của Trần Tĩnh vẫn cứng đờ, thời tiết ở Philadelphia vào tháng mười lạnh thật. Cô nhỏ giọng hỏi: “Cố Quỳnh là thiên kim tiểu thư nhà nào thế?” 

Vu Tùng: “Nhà họ Cố ở Hải Thành, tổng giám đốc Phó và cô Cố Quỳnh lớn lên cùng nhau. Anh ấy lớn hơn cô Cố hai tuổi, còn từng hứa hẹn sau này sẽ cưới cô ấy.” 

Giọng của Trần Tĩnh càng trầm hơn, cô khẽ thì thầm trả lời. 

“Ra vậy.” 

Tại thời điểm này. 

Điện thoại của cô reo lên vài tiếng bíp bíp nhưng tín hiệu không được tốt cho lắm. 

Khi cô mở nó ra, màn hình quay vòng vòng một lúc thì tin nhắn của giám đốc Hoàng mới hiện lên trên Wechat. 

Hoàng Mạt (Giám đốc phòng đầu tư Uy Viễn): “Thư ký Trần, tôi muốn hỏi cô một chuyện, viên kim cương hồng mà Phó Lâm Viễn đã đấu giá được đó, cô có biết anh ấy đã tặng nó cho ai không?” 

Trần Tĩnh hơi đau đầu. 

Cô không biết nên trả lời thế nào. 

Mà cách đó không xa, giống như truyền đến giọng hát.

“Vẫn đẹp đến thế dù cho tàn nhẫn nhường nào, không thể có được, càng đắt giá…” 

“Làm thế nào để đấu tranh, làm sao để giấu đi những sợ hãi trong bạn…” 

Hoa hồng trắng của anh. 


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Hoa Hồng Đỏ

Chương 4: Một ly đường đỏ



Cho dù cách núi biển, cũng có thể liếc mắt một cái nhìn thấy ngươi. Niềm vui dù có bao nhiêu cũng thấm sâu vào tận đáy lòng, như ôm lấy một mảnh hạnh phúc mà chỉ mình mới cảm nhận được, ở trong lòng bồi hồi. Biểu tình Liễu Tư Dực khẽ biến hóa chính cô chưa từng phát giác, cái nhìn thoáng qua này, kinh hồng khó quên, chính như lần đầu tiên gặp mặt vậy.

Vài giây ngắn ngủi, cũng đủ để nổi lên sóng to gió lớn trong lòng nàng.

Lăng Thiên Dục thu hồi tầm mắt trước, nhìn lại Lăng Thương Bắc, anh chính vẻ mặt hồ nghi mà nhìn chính mình, “Sao các em lại chạy tới đây?”

“Lẽ nào đại ca tới chơi, bọn em liền không được tới chơi a, chỉ là không nghĩ tới đại ca trăm công ngàn việc cũng tới quán bar nổi tiếng này.” Lăng Thương Âm nhìn chung quanh bốn phía, ánh mắt ngượng ngùng cố tình ngừng ở trên người Trương Tiểu Võ, lúc này cậu đang đứng ở bên cạnh Liễu Tư Dực.

“Nhị muội có thể tới cũng thật là hiếm lạ.” Lăng Thương Bắc tuy có vài phần men say, nhưng anh đối Nhị muội này trước nay đều tâm tồn nghi ngờ, nhìn như không có gì tranh đấu tâm, thủ địa bàn chính mình, nhưng kỳ thật cất giấu tâm tư gì, ai có thể biết?

Gần là một loại trực giác mà thôi, Lăng Thương Bắc không có bất kỳ căn cứ gì, anh thậm chí có ý đồ điều tra qua Lăng Thiên Dục, nhưng cô cho dù tiền tiết kiệm hay là danh nghĩa quản lý công ty giải trí, đều tìm không ra bất kỳ tật xấu gì, thường xuyên cùng những minh tinh đó giao tiếp, xác thật chưa từng có sinh ý nhúng chàm gia tộc.

Người càng kín tiếng thì càng đáng sợ, Lăng Thương Bắc trước nay chưa bao giờ lơ là cảnh giác với bất kỳ ai đối với với gia tộc.

Lăng Thiên Dục nhún nhún vai, vô vị mà trả lời: “Anh hỏi Lục muội đó, em vạn lần cũng không muốn tới.”

Cô biết Lăng Thương Bắc có bệnh đa nghi, điểm này thật sự cực kỳ giống lão gia hỏa kia. Mấy năm nay anh vẫn luôn điều tra chính mình, chỉ là bất hạnh không có chứng cứ, đáng tiếc, cô vĩnh viễn nhanh hơn người khác một bước, lại cẩn thận đến mức không ai có thể điều tra được cô.

“Ai nha anh đừng động chạm đến bọn em, Đại ca, anh đều thua thành như vậy rồi, có phải quá mất mặt hay không?” Lăng Thương Âm phun tào lên.

“Em có năng lực thì em tới?” Lăng Thương Bắc thua tâm phục khẩu phục, thậm chí nửa sau anh đã không phải vì thắng thua, mà là vì xem phong thái Liễu Tư Dực chơi xúc xắc, nữ nhân phong tình vạn chủng này, thế mà lại kêu anh thập phần nhớ mong, vốn định chịu đựng không tới, lại luôn nhớ rõ ngày hôm qua nàng nói lần sau chơi xúc xắc.

Lăng Thương Bắc cũng không có khả năng khoảng cách ngắn như vậy lại muốn gặp lại một người, anh mỗi ngày lịch trình dày đặt, khe hở bận rộn ngẫu nhiên mới có thể đi quán bar thả lỏng, vào những ngày cuối tuần hiếm hoi nơi nào anh cũng không muốn đi, chỉ muốn tới nơi này. Vốn định nếu Hồng tỷ không ở đây cũng liền thôi, vô tình nàng đúng lúc ở đây, mới có hiện tại dẫn đến trò chơi xúc xắc.

Anh sẽ không biết, Liễu Tư Dực nghe được Trương Tiểu Võ báo cáo, mới xuất hiện riêng, vốn dĩ hôm nay nàng không ý định tới quán bar.

“Này chơi như thế nào?” Lăng Thương Âm tò mò mà liếc nhìn Liễu Tư Dực.

“Đoán điểm số lẫn nhau.”

“Đoán điểm số lẫn nhau?? Này cũng quá khó đoán đi, sáu viên xúc xắc có thể tung ra đủ loại khả năng.”

Lăng Thương Bắc xoa xoa hai mắt, anh xác thật thua thảm, có thể nói một ván cũng không thắng, anh cũng tin tưởng lời đồn đãi nói Hồng tỷ là “Nữ vương ném xúc xắc” một chút cũng không giả, nữ nhân này nếu ở trên chiếu bạc, thì thật là đáng sợ.

“Đại thiếu gia, tới lượt anh.” Liễu Tư Dực làm một cái thủ thế mời, ý cười không giảm, mặc dù chỉ là dư quang liếc đến sự tồn tại của Lăng Thiên Dục, cũng giống bị nắng ấm chiếu vào người, ấm áp trái tim.

Lăng Thiên Dục không nói một lời, chỉ là lẳng lặng mà nhìn Lăng Thương Bắc tìm đường chết, phải biết rằng lúc trước vì để học xúc xắc này, Liễu Tư Dực đã đi đến riêng Las Vegas học một tháng, sau khi trở về liền thành như vậy… Lăng Thiên Dục cũng không nghĩ tới, nàng một tháng có thể học thành như vậy, quả thực đáng sợ…

“Tôi cũng không tin cái này.” Lăng Thương Bắc đã thua bốn cục, một ván năm ly rượu, đoán điểm số lẫn nhau, nhưng nếu Liễu Tư Dực thua chính là uống mười ly.

Lăng Thương Bắc lắc cốc xúc xắc, di chuyển trên dưới trái phải, biểu tình Liễu Tư Dực chuyên chú, lại là hai mắt khép hờ, bốn phía tự động an tĩnh lại, như thể chỉ có âm thanh va chạm xúc xắc, nàng tự động che chắn tạp âm.

Sau khi hung hăng lắc lư mười mấy lần, Lăng Thương Bắc đem cốc xúc xắc đập xuống mặt bàn một cái thật mạnh, chính anh cũng không biết mấy điểm, lặng lẽ nhanh liếc nhìn lại nhanh đóng lên, “Xin mời, Hồng tỷ.”

Liễu Tư Dực mắt đẹp hé mở, dừng vài giây sau, khóe miệng nhẹ dương: “Điểm mặt là 2, 3, 3, 4, 5, 5.”

“Không thể nào!” Nhưng Lăng Thương Âm không tin có người có thể lợi hại như vậy, cô nàng vạch trần xúc xắc của Lăng Thương Bắc, thế nhưng thật sự giống nhau như đúc! Miệng cô nàng trương thành chữ O, khó có thể tin, “Không thể nào! Sao có thể!”

“Ha ha ha ha, xuất sắc!” Lăng Thương Bắc chưa từng thua vui vẻ như vậy, đấu tới đấu lui nhiều năm như vậy, anh bất luận ở phương diện nào đều đuổi thắng, nhưng hôm nay anh chỉ cảm thấy tận hứng vui sướng, cho dù là thua uống rượu cũng tự tại.

“Nhị tỷ, em nhất định đang nằm mơ, trong phim mới dám quay cái này.”

Lăng Thiên Dục nheo hai mắt lại, khóe môi mỉm cười, “Em coi như đang xem phim đi.” Người khác làm sao biết được, Liễu Tư Dực không chỉ có có thể đạt ra điểm số bản thân muốn, mà còn có thể nghe âm thanh và xác định điểm, chẳng qua nàng không có hứng thú với cờ bạc, nếu không nhất định sẽ là tay chơi cờ bạc khét tiếng.

“Nhìn dáng vẻ này xem ra tôi hôm nay là phải thua thảm rồi.” Lăng Thương Bắc bất đắc dĩ mà thở dài.

Liễu Tư Dực đứng lên, hồng sam môi đỏ, tựa như một đóa hoa hồng nở rộ, ở quốc gia thần bí, lệnh người tràn ngập dọ thám biết dục, nàng một tay nắm cốc lắc xúc xắc một tay đút túi quần, đi tới phía Lăng Thiên Dục.

Chỉ là sắp lại gần thì nàng dừng bước, nàng lắc con xúc xắc lộn ngược trái phải, gõ nhẹ lên bàn, “Nhị tiểu thư, Lục tiểu thư cũng cùng nhau đến đây đi.” Ánh mắt nàng dừng lại ở trên người hai người, cơ hồ là chợt lóe qua, giống người xa lạ chưa bao giờ gặp qua, mới lạ cấp người ngoài xem, quen thuộc và thân mật đều để lại cho chính mình.

Mặc dù chỉ là tầm mắt thoáng qua, chỉ cần cô ở đây, Liễu Tư Dực cũng cảm thấy thỏa mãn.

“Kiêu ngạo như vậy.” Lăng Thương Âm quyết định gia nhập trận doanh, không thể làm Lăng gia mất mặt như vậy, “Vậy tôi đoán…”

“Đoán trong vòng 6 điểm.” Liễu Tư Dực nói.

“6 điểm?”

Lăng Thiên Dục nhàn nhạt nói: “Xem ra Hồng tỷ là diêu trong vòng 6 điểm, ba huynh muội chúng tôi cùng nhau đoán nói tương đương là có một nửa cơ hội thắng.” Dứt lời cô nhìn về phía Lăng Thương Bắc, Đại ca không hy vọng thắng một lần sao?

Lăng Thương Bắc suy nghĩ một lát, đặt cốc xúc xắc lên bàn là không thể thay đổi điểm số, cũng không làm giả được gì, “Thành, Nhị muội, Lục muội các em cùng nhau đi.”

“Tôi đứng hàng lão Lục, tôi liền đoán 6 điểm.” Lăng Thương Âm nói xong nhìn về phía Lăng Thiên Dục, cô nàng nhìn thoáng qua xúc xắc, tầm mắt chuyển hướng Liễu Tư Dực, khoảnh khắc tức là phương hoa, Lăng Thiên Dục tựa hồ đọc được đáp án, Liễu Tư Dực tuy không nói một lời, nhưng mắt gian hàm chứa điểm điểm quang mang.

“Tôi đứng hàng lão Nhị, hai điểm.”

Đây là đáp án ổn thoả nhất, bởi vì có Lăng Thương Âm nói trước, không có bất kỳ sơ hở nào. Cái nháy mắt này, không ai phát hiện, Liễu Tư Dực mặt mày nở rộ, khóe miệng độ cung lặng yên kéo trường.

“Ba điểm.” Lăng Thương Bắc tùy ý kêu một điểm số.

Mọi người nín thở chờ đợi, không biết Hồng tỷ có thật sự đánh đâu thắng đó hay không, không gì cản nổi, không một lần thất bại.

“Bóc cái, bóc cái, bóc cái!” Bốn phía vang lên kêu to, Liễu Tư Dực ngoắc ngoắc tay, Trương Tiểu Võ lập tức hiểu ý, sai người bưng tới mười ly rượu, thiển khẩu ly Whiskey thêm đá, giảm bớt cường độ, mười ly tương đương với lượng một chai nguyên.

Mọi người khó hiểu cách làm của nàng, chỉ thấy Liễu Tư Dực bưng lên chén rượu uống một hơi cạn sạch, qua ly thứ nhất là đến ly thứ hai, cơ hồ không tạm dừng, mười ly rượu liền mạch lưu loát uống xong.

Lăng Thương Bắc sắc mặt khẽ biến, vạch trần xúc xắc, ba ba chồng lên, hai cái điểm đỏ tại thượng, đúng là hai điểm. Trùng hợp như vậy? Anh liếc nhìn Lăng Thiên Dục, cô chính lộ ra biểu tình kinh ngạc, hiển nhiên không phải cố ý, chuyện này cũng không cách nào cố tình, nhưng lại cảm thấy quá mức trùng hợp.

Nhị muội là thật sự lần đầu tiên tới nơi này đi, Lăng Thương Bắc rốt cuộc buông xuống lớp phòng thứ nhất, nếu không anh sẽ cảm thấy người chú ý muốn tới gần mình, là phòng nào an bài “gian tế” đến bên cạnh chính mình.

Liễu Tư Dực uống xong rượu mặt không đổi sắc, Trương Tiểu Võ đẩy đám người nhường ra một con đường cho nàng, nàng nhìn mấy người nói: “Hôm nay liền đến đây thôi, các vị tận hứng, xin lỗi không tiếp được.” Nàng bình tĩnh đặt ly xuống, một khắc xoay người kia, Lăng Thiên Dục phát hiện nàng lấy tay che bụng lại thả xuống.

Chẳng lẽ nàng tới kỳ? Lăng Thiên Dục suy nghĩ một lát, tính tính thời gian, xác thật hẳn là hôm nay. Kỳ của Liễu Tư Dực từ trước đến nay luôn đúng giờ, cũng không trước hay là kéo dài thời hạn, quan trọng nhất chính là ngày đầu tiên nàng đau bụng kinh rất kinh khủng, khi nghiêm trọng cần uống thuốc giảm đau, nhưng hôm nay nàng lại uống nhiều rượu như vậy.

Mày Lăng Thiên Dục nhíu chặt, nhìn nàng rời đi bước chân trở nên vội vàng, liền biết nàng muốn trốn đi nhịn cơn đau. Lăng Thiên Dục muốn lấy di động gửi tin nhắn, nhưng lại không tiện, Lăng Thương Âm và chính mình một tấc cũng không rời, ánh mắt Lăng Thương Bắc lại thường xuyên dừng ở trên người mình, làm cái gì đều chịu ước thúc, chỉ phải từ bỏ.

“Nhị tỷ, chị giúp em lấy danh thiếp hoặc thông tin liên lạc từ Trương Tiểu Võ được không?” Thời điểm mấu chốt, Lăng Thương Âm giải cứu lo lắng của cô.

“Sao em không tự đi đi?” Trên mặt cô bình thản nhưng lại mừng thầm.

“Em nơi nào không biết xấu hổ sao, lại nói nữ nhân theo đuổi nam nhân, nhiều ít phải có chút rụt rè chứ, chị thân làm chị gái quan tâm em gái liền không giống nhau sao, đi mà đi mà, Nhị tỷ ~”

“Thì ra em lôi kéo Nhị tỷ em là bởi vì coi trọng quản lý nơi này?” Lăng Thương Bắc cuối cùng buông một hơi, đây xác thật là tác phong của Lăng Thương Âm, chuyện hôm nay xác thật là ngẫu nhiên.

“Hừ! Anh ấy đẹp trai quá! Nhị tỷ chị nhanh đi đi.” Lăng Thương Âm đẩy cô về phía trước, Lăng Thiên Dục làm bộ vẻ mặt không tình nguyện, có vẻ bản thân thật mất mặt, rất khó xử mà thỏa hiệp nói: “Được rồi được rồi, Nhị tỷ đi.

“Trương Tiểu Võ đang ở quầy bar kiểm kê rượu, bên tai bỗng nhiên vang lên giọng nói trầm thấp của Lăng Thiên Dục, “Đi pha cho cô ấy một ly nước đường đỏ.”

Khóe môi cô mỉm cười, như là cùng người bình thường giao tiếp vậy, diễn trò phải làm cho giống, bất luận thời điểm nào, Lăng Thiên Dục đều sẽ không buông lỏng cảnh giác, để tránh tai vách mạch rừng.

Nương theo tiếng nhạc, Trương Tiểu Võ mới vừa mở miệng trước hai chữ, còn chưa có phát ra âm thanh, chuyện lập tức chuyển thành, “Xin chào, cô có chuyện gì sao?”

“Cho tôi danh thiếp, em gái tôi coi trọng cậu.”

“Hả?” Trương tiểu võ hiển nhiên không dự đoán được, chỉ là ngơ ngác từ trong túi lấy ra danh thiếp.

Lăng Thiên Dục kẹp lấy bằng hai ngón, híp mắt nói: “Đối với người Lăng gia phải hiểu được vừa giữ vừa thả, lạt mềm buộc chặt, duy trì khoảng cách, đừng làm để con bé làm chuyện xấu.”

Trương Tiểu Võ gật đầu, biểu hiện đến cũng là tự nhiên, cậu là người Lăng Thiên Dục an bài ở Rose bảo vệ Liễu Tư Dực, trên danh nghĩa là thân tín của Liễu Tư Dực, thật ra là người của Lăng Thiên Dục.

“Nhớ kỹ nước đường đỏ.” Để lại những lời này, Lăng Thiên Dục cầm danh thiếp trở lại bên cạnh Lăng Thương Âm, chỉ xem cô nàng đè nặng vui sướng, tại chỗ xoay vài vòng, đỏ mặt nhìn cậu, Trương Tiểu Võ cười gật đầu với cô nàng, Lăng Thương Âm xấu hổ đến vùi vào vai Lăng Thiên Dục.

Bên trong văn phòng Rose, Liễu Tư Dực gục trên bàn, đôi mắt chính nhìn chằm chằm theo dõi màn ảnh, màn ảnh đi theo vẫn luôn cắt ở Lăng Thiên Dục, lúc có thể nhìn thấy chính mặt hay mặt nghiêng của cô, nàng đều không muốn bỏ lỡ.

Chưa từng thấy quá đủ giống hai ngày này như vậy, có thể liên tục nhìn thấy Lăng Thiên Dục đến đây, đối với Liễu Tư Dực mà nói đây là một loại xa xỉ.

Bụng nhỏ âm đau, lôi kéo toàn bộ bụng và cả eo đều không khoẻ, sắc mặt Liễu Tư Dực tái nhợt, mồ hôi lạnh đổ ròng ròng, mở ngăn kéo tìm thuốc giảm đau, hộp thuốc lại không. Lại ngước mắt, màn ảnh đã không thấy bóng dáng Lăng Thiên Dục nữa, nàng di chuyển con chuột tìm kiếm mỗi góc màn ảnh, huynh muội Lăng gia đều đã không ở đay, xem ra đã đi rồi.

Cảm giác như trái tim đã trống rỗng, kỳ thật sớm nên quen, nhưng là nhớ nhung và chờ mong lặp lại nhiều lần, vẫn là sẽ có phập phồng. Nàng bất lực mà dựa vào ghế, từng cơn từng cơn đau đớn đánh úp lại, làm nàng toàn thân lạnh lẽo.

“Hồng tỷ ~” Trương Tiểu Võ gõ vang cửa lên, đem một ly nước đường đỏ nóng hôi hổi đặt ở trên bàn, “Uống chút cho nóng đi.”

Liễu Tư Dực ngơ ngác chịu đựng cơn đau, nhìn nước đường đỏ, kinh ngạc hỏi: “Sao cậu biết làm cái này?” Một nam nhân chưa từng yêu đương, không có khả năng biết chi tiết về nữ nhân như vậy.

“Tôi nhớ rõ Hồng tỷ chị không phải đau bụng kinh sao, lần trước đến bây giờ không sai biệt lắm một tháng, hôm nay lại uống xong rượu, uống cái này hẳn là sẽ thoải mái chút đi.” Trương Tiểu Võ không tự giác mà bắt đầu nháy mắt.

Liễu Tư Dực ngóng nhìn cậu: “Tháng trước mấy ngày đến kỳ này, tôi không có tới quán bar.”

“Hả? À đúng rồi, hình như chị là đi học tập sao.” Trương Tiểu Võ bỗng nhiên nhớ tới, khi nói dối mặt lập tức sẽ đỏ lên.

Liễu Tư Dực bưng nước đường đỏ lên, ấm áp từ lòng bàn tay truyền tới đáy lòng, nàng cười nói: “Tiểu Võ, cậu có biết lúc bản thân nói dối sẽ chớp mắt không?”

“Tôi… Hình như không có nói dối…” Trương Tiểu Võ gãi gãi đầu, xấu hổ mà xoay người muốn đi ra ngoài, “Tiểu Võ!” Liễu Tư Dực truyền thanh âm ra.

“Hửm?”

“Nếu sau này cậu có yêu thích cô gái nào, nhớ rõ lúc đến kỳ cho cô ấy một ly nước đường đỏ, cô ấy sẽ rất vui vẻ rất hạnh phúc.”

Trương Tiểu Võ ngơ ngác gật đầu, chỉ thấy Liễu Tư Dực đem cái ly đặt ở ngực, cười đến giống thiếu nữ, sau một lúc lâu nàng mới sẵn sàng uống ngụm đầu tiên, bởi vì nàng biết đây là Lăng Thiên Dục dặn dò.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.