Hoa Hồng Đỏ

Chương 35



Thấy anh ta rất bận rộn, Trần Tĩnh cũng đứng lên giúp đỡ, nhất là phòng trà nước, nhiều hoa quá. Cô đi vào lấy một ít rồi gõ cửa văn phòng của trợ lý Lưu.  

Đưa một ít vào văn phòng anh ta. 

Ngoài ra còn có phòng họp, cây xanh trên bàn thêm một chút hoa hồng, thực sự đẹp hơn rất nhiều. 

Cô lau tay rồi đi ra ngoài. 

Rót cho Vu Tùng và anh trai kia một ly nước. 

Vu Tùng nhận lấy, nhìn phòng họp cùng với khu vực tiếp khách, cười nói: “Vẫn là cô suy nghĩ chu đáo.” 

Trần Tĩnh cười cười. 

Đầu ngón tay cô sờ vài bông hồng đỏ còn lại trong bình. 

“Tổng giám đốc rất không thích hoa hồng đỏ thì phải.” 

Vu Tùng vừa nghe, lập tức giải thích: “Không phải.” 

“Thực sự là bởi vì tôi đi ngang qua cửa hàng hoa, tổng giám đốc bảo tôi thuận đường đi mua, hoa hồng bốn mùa của cửa hàng kia rất nổi tiếng, không thua kém hoa hồng đỏ và hoa hồng trắng.”  

Vừa nói xong, Vu Tùng hơi dừng lại, theo bản năng nhìn về phía Trần Tĩnh.  

Đầu ngón tay Trần Tĩnh vẫn sờ hoa hồng đỏ, nghe thấy hoa hồng trắng, vẻ mặt cô rất bình tĩnh. Tim Vu Tùng hung hăng nhảy dựng lên, thật ra anh ta đoán được Trần Tĩnh cũng thích tổng giám đốc Phó.  

Nếu không sẽ không dây dưa với anh như vậy.  

Nhưng hoa hồng trắng giống như trở thành bí mật giữa anh và Trần Tĩnh, Vu Tùng vẫn tránh nói đến chuyện này, lúc này anh ta đột nhiên nói lỡ miệng, Trần Tĩnh lại không dao động chút nào. Vu Tùng hoảng hốt vì sự bình tĩnh của cô. 

Lúc này. 

Trợ lý Lưu đi ra, trong tay cầm một bộ hồ sơ, anh ta tiến lên hỏi Trần Tĩnh. Trần Tĩnh nhận lấy, rũ mắt nhìn, Vu Tùng nghe cô chuyên nghiệp phân tích với trợ lý Lưu thì không tự chủ được nhìn cô. 

Trình độ chuyên môn của cô có vẻ tốt. 

Thấy cô bận rộn, Vu Tùng cũng không quấy rầy nữa, làm xong việc liền rời đi. Trần Tĩnh khép hồ sơ lại, trợ lý Lưu nói cảm ơn, sau đó liền đi đến văn phòng Phó Lâm Viễn. 

Trần Tĩnh ngồi xuống. 

Nhấp một ngụm cà phê, sau đó cầm lấy điện thoại di động, gửi tin nhắn thông tin vé máy bay đến điện thoại di động của Phó Lâm Viễn.  

Anh không trả lời.  

Cửa văn phòng lại truyền đến tiếng bước chân, Trần Tĩnh nâng mắt lên, cánh tay Phó Lâm Viễn khoác áo khoác, khẽ túm lấy cà vạt cô thắt cho anh vào buổi sáng.  

Giọng nói trầm thấp của anh vang lên: “Buổi chiều tôi không về công ty, có việc gì thì gọi điện thoại.”  

Trần Tĩnh đứng lên, gật đầu nói: “Được. ” 

Cô im lặng đứng thẳng, bên cạnh là hoa hồng bốn mùa vừa mới thay, nhưng cô còn xinh đẹp yêu kiều hơn cả hoa. Đôi mắt hẹp dài của Phó Lâm Viễn nhìn cô trong chốc lát: “Lại đây. ”  

Trần Tĩnh hơi dừng.  

Cô nhìn lướt qua cửa văn phòng của trợ lý Lưu, mang giày cao gót đi ra từ phía sau bàn, đi về phía anh, Trần Tĩnh nhìn cà vạt của anh, hỏi: “Là muốn tháo…” 

Lời còn chưa dứt, người đàn ông đưa tay nắm lấy eo cô, kéo về phía trước. 

Trần Tĩnh theo bản năng chống lên vai anh.  

Cô đưa mắt nhìn. 

Phó Lâm Viễn ấn chặt eo cô, rũ mắt nhìn cô.  

“Sáng mai sẽ đón em.” Anh nói.  

Trần Tĩnh dây dưa với tầm mắt của anh, cô gật đầu: “Được. ” 

“Tư liệu chuẩn bị đầy đủ.” Anh dặn dò. 

Trần Tĩnh ừ một tiếng, lúc này, loáng thoáng nghe thấy cửa phòng làm việc của trợ lý Lưu sắp mở ra, Trần Tĩnh đưa tay bắt lấy cánh tay anh, kéo ra. Phó Lâm Viễn buông lỏng bàn tay nắm thắt lưng cô, Trần Tĩnh lui về phía sau một bước, quả nhiên trợ lý Lưu đi ra, trong tay anh ta cầm một bản hợp đồng, nhìn thấy Phó Lâm Viễn sắp đi.  

Vội vàng tiến lên: “Tổng giám đốc Phó, ký tên giúp tôi với. ” 

Phó Lâm Viễn thu hồi ánh mắt trên mặt Trần Tĩnh, anh nhận cây bút do trợ lý Lưu đưa tới, nhìn lướt qua hồ sơ, ký tên lên. 

Người đàn ông khi ký tên cũng rất đẹp trai. 

Trần Tĩnh nhìn anh vài giây, sau khi trở về bàn làm việc, bắt đầu chuẩn bị tư liệu. Phó Lâm Viễn trả lại bút và hợp đồng cho trợ lý Lưu, khẽ liếc Trần Tĩnh một cái, lúc này mới xoay người đi về phía thang máy. 

Người đàn ông đi vào thang máy, cửa thang máy đóng lại. 

Trợ lý Lưu tựa vào bên bàn Trần Tĩnh, cười cười nói: “Tổng giám đốc về nhà ăn cơm thì phải.”  

Trần Tĩnh giương mắt: “Cũng không rõ lắm.”  

Trợ lý Lưu cười hì hì: “Nhất định là vậy, lúc tôi vừa rồi vào văn phòng nghe thấy người trong nhà anh ấy gọi điện thoại, bảo anh ấy trở về ăn cơm.” 

Trần Tĩnh à một tiếng.  

Trợ lý Lưu nói tiếp: “Nghe nói ông Phó cũng là một thiên tài.” 

“Cũng nhảy cấp học vượt đại học.”  

Trần Tĩnh ừ một tiếng.  

Trợ lý Lưu nhìn đồng hồ: “Tan tầm rồi, cùng đi ăn cơm đi.”  

“Được.” 

Trần Tĩnh thu dọn đồ đạc, cùng trợ lý Lưu xuống lầu, ở căn tin gặp Tưởng Hòa và Kiều Tích, họ lại cùng nhau ngồi cùng một bàn. 

Kiều Tích cầm thìa múc cơm, lạch cạch ăn.  

Cô ta nói: “Gần đây Phương Hiểu và Giang Mạn Lâm đều không thường xuyên tìm tôi.”  

Tưởng Hòa gắp thức ăn, nói: “Đó không phải là việc tốt sao, các cô ấy hiển nhiên là lấy cô làm cầu qua sông, cô còn tưởng rằng họ thật sự có lòng muốn làm bạn với cô.” 

Tuy rằng Kiều Tích không muốn thừa nhận, nhưng không thể không thừa nhận. 

Cô ta và họ không phải là cùng một tầng lớp.  

Kiều Tích chống cằm, nói: “Nhưng mà ngày đó, người phụ nữ tổng giám đốc ôm rốt cuộc là ai nhỉ.”  

Sau khi Tưởng Hòa trở về làm việc cũng nghe nói chuyện này, cô ấy uống một ngụm cà phê, nói: “Chuyện bắt bóng bắt gió mà thôi, người của công ty chúng ta cũng không nhìn thấy, sao hai người bọn họ nhìn thấy? Có bằng chứng không?”  

“Huống chi, nếu thật sự có, chắc chắn Trần Tĩnh sẽ biết.” 

Kiều Tích nhìn về phía Trần Tĩnh. 

Vẻ mặt Trần Tĩnh bình tĩnh, cô nhấp một ngụm cà phê. 

Kiều Tích nghĩ thầm, đúng vậy thật.  

Cô ta không còn rối rắm về chuyện này nữa.  

Trợ lý Lưu say sưa nghe những tin đồn này. 

Buổi chiều, Phó Lâm Viễn không đến công ty. 

Mọi người đi lên đều đưa thẳng văn kiện cho Trần Tĩnh, Trần Tĩnh phân loại từng cái một, đặt lên bàn Phó Lâm Viễn. Trước khi tan tầm, cô thu dọn văn phòng của mình. 

Điện thoại di động đổ chuông. 

Đó là wechat anh gửi đến. 

Phó Lâm Viễn: [Cầm cây bút màu đen trên bàn về.]

Trần Tĩnh đứng dậy đi đến cạnh bàn, lấy cây bút màu đen kia ra khỏi ống bút, đây là cây anh dùng thường xuyên, có điều cũng không phải thương hiệu nổi tiếng gì.  

Trần Tĩnh lấy ra, bỏ vào trong túi xách. 

Sau đó đóng rèm phòng làm việc lại, rồi thu dọn hoa trong phòng trà, xong tất cả cô mới rời khỏi tầng trên cùng. Tối nay Tưởng Hòa tăng ca, Trần Tĩnh tự lái xe về nơi ở. 

Lần này đến Lê Thành công tác, thời gian là ba ngày hai đêm. 

Phải gặp một vị giám đốc, còn phải tham gia một cuộc đàm phán thương mại, lần này Trần Tĩnh sắp xếp hành lý tương đối nhiều, tài liệu mang theo cũng rất nhiều, xếp đầy cả vali.  

Sau khi bận rộn xong, cô đi tắm. 

Tắm rửa sạch sẽ rồi thì trở lại giường, vừa ngồi xuống, Tiếu Mai lại gọi điện thoại đến, Trần Tĩnh nghe máy: “Mẹ.”  

Tiếu Mai: “Chuẩn bị đi ngủ à?”  

“Ừm, ngày mai đi công tác.” 

“Đi đâu vậy.” 

“Lê Thành.” 

Tiếu Mai à một tiếng, bà ấy biết nơi này, bà ấy vừa uống sữa vừa nói: “Mẹ bảo con này, về chuyện của Chu Bạc Vĩ ấy, con phân tích xem.”

“Con ở bên ngoài tuyệt đối không thể trở thành kiểu con gái lì lợm la liếm như thế, thật sự mất mặt.”  

Trần Tĩnh vốn tưởng rằng bà ấy muốn nói cái gì đó. 

Nghe xong thì cười, cô nói: “Biết rồi, cả ngày hôm nay mẹ chỉ nghĩ đến cái này thôi à?” 

Tiếu Mai nói: “Mẹ không có việc gì là lại suy nghĩ lung tung, hôm nay Chu Bạc Vĩ gọi video với mẹ cậu ta, vẫn hỏi chuyện của con, mẹ nghi ngờ cậu ta lại sẽ tìm con.”  

Đuôi lông mày Trần Tĩnh khẽ nhếch lên, “Mẹ nghi ngờ không có căn cứ.”  

“Mẹ không có căn cứ? Con lớn lên nhìn như thế nào mẹ có thể không biết à?”  

Bản thân Tiếu Mai cũng là một hoa khôi, Trần Tĩnh thừa hưởng nhan sắc của bà ấy, bà ấy hiểu rõ nhất vẻ ngoài của Trần Tĩnh rất có lực sát thương. Từ trung học cơ sở đến trung học phổ thông, rất nhiều bạn học nam nhét đồ ăn vặt vào cặp xách của Trần Tĩnh. Trần Tĩnh nhìn ôn hòa mềm mại, nhưng cô cũng rất có lập trường, lúc trước Tiếu Mai ước gì cô và Chu Bạc Vĩ có thể nên cơm nên cháo. 

Nhưng hiện tại lại cực kỳ không hy vọng. 

Trần Tĩnh rất có chủ ý, nếu như sau này cô thích Chu Bạc Vĩ, Tiếu Mai đoán chừng mình sẽ không ngăn cản được, cho nên lúc này bà ấy mới lo lắng chuyện này. 

“Thật sự không có ai khiến mẹ nhọc lòng nhiều như con.” 

Trần Tĩnh hiểu những gì Tiếu Mai lo lắng, cô nói: “Sẽ không.” 

Tiếu Mai: “Tốt nhất là vậy.” 

Hai mẹ con trò chuyện một lát, mới cúp điện thoại, Trần Tĩnh tắt điện thoại xong, kéo chăn nằm xuống. Tiếu Mai lo lắng hoàn toàn dư thừa, Chu Bạc Vĩ không thể so sánh được với Phó Lâm Viễn. 

Sáng sớm hôm sau. 

Trần Tĩnh đứng dậy rửa mặt, Vu Tùng nhắn tin, nói đã ở dưới lầu. 

Thời gian còn sớm, Tưởng Hòa còn chưa rời giường, Trần Tĩnh kiểm tra đồ đạc trong túi nhiều lần rồi sau đó mặc áo khoác, xách vali xuống lầu.  

Vu Tùng đứng bên cạnh xe. 

Thấy cô đến, lập tức tiến lên giúp đỡ xách vali. 

Trần Tĩnh nói cảm ơn. Rồi cô cúi người ngồi xuống ghế phụ, không có ai ở ghế sau. 

Trần Tĩnh liếc mắt nhìn rồi thu hồi tầm mắt, Vu Tùng lên xe, cầm vô lăng, nói: “Tối hôm qua tổng giám đốc ngủ ở lại nhà họ Phó, sáng nay chú Lý đưa anh ấy ra thẳng sân bay luôn.” 

Trần Tĩnh ừ một tiếng.  

Vu Tùng khởi động xe, lái xe ra ngoài.  

Giờ này vẫn còn rất sớm, toàn bộ thành phố vừa thức giấc. Nhưng lúc đến sân bay cũng có không ít người đi chuyến bay sớm, chú Lý còn chưa rời đi, ông ấy cười cười nhận hành lý của Trần Tĩnh.  

Trần Tĩnh lập tức lấy lại vali, nói: “Chú Lý để cháu tự làm ạ, tổng giám đốc đâu ạ?”  

“Ở phòng nghỉ, tối hôm qua cậu ấy ngủ không ngon.” 

Trần Tĩnh dừng một chút. 

Lập tức nhớ tới sắc mặt lạnh lùng của anh, cô gật gật đầu, xách hành lý đi vào sân bay, cô đi ký gửi hành lý, làm xong thủ tục, sau đó xách túi đi tới phòng nghỉ VIP, vừa đẩy cửa đi vào, cô đã nhìn thấy người đàn ông ngồi dựa vào phía sau trên sofa dài, nhắm mắt nghỉ ngơi. 

Trần Tĩnh đi tới, không quấy rầy anh mà ngồi bên cạnh anh. 

Cô cũng mang theo máy tính xách tay của mình, cô kéo khóa kéo ra để kiểm tra nó. 

Động tác rất nhẹ. 

Nhưng Phó Lâm Viễn vẫn mở mắt, đôi mắt hẹp dài của anh liếc mắt nhìn người phụ nữ bên cạnh, hôm nay cô mặc áo khoác màu da màu nâu nhạt, bên trong là áo sơ mi và váy, tất chân và giày cao gót. Anh rất ít khi thấy cô mặc quần áo bình thường, hầu như đều là quần áo công sở, hoặc là lễ phục. 

Phó Lâm Viễn yên lặng nhìn cô vài giây. 

Trần Tĩnh kéo khóa kéo, vừa nhấc mắt liền thấy đôi mắt hẹp dài của anh, Trần Tĩnh hơi dừng lại, hỏi: “Tổng giám đốc, muốn uống một tách cà phê không?”  

Phó Lâm Viễn lắc đầu. 

Vẻ mặt anh mệt mỏi, tay duỗi ra sau, giữ chặt cổ cô, cúi đầu hôn cổ cô. 

Trần Tĩnh giật mình.  

“Phó Lâm Viễn.”  

Một tiếng này làm anh hơi dừng lại, đuôi lông mày của anh khẽ nhíu, mút một cái liền giương mắt nhìn cô: “Gọi tôi làm gì.” 

Trần Tĩnh nhìn chằm chằm vào mắt anh.  

“Camera.” 

Phó Lâm Viễn trầm thấp nói: “Xóa là được. ” 

Anh lại cúi đầu hôn tiếp. 

Trước khi lên máy bay, Trần Tĩnh đi toilet, nhìn cổ, người đàn ông để lại một chút dấu vết ở cổ áo cô, cô mở túi nhỏ ra, lấy ra kem che khuyết điểm, nhẹ nhàng phủ lên. Vài phút sau đi ra, Phó Lâm Viễn dựa vào lan can chờ cô, nhìn cô đi ra, anh xách túi xách máy tính của cô đi về phía cổng đăng kí. 

Trần Tĩnh đi bên cạnh anh, liếc mắt nhìn túi đựng máy tính treo móc khóa hình chú gấu con Tưởng Hòa cài cho cô 

Đây là lần thứ hai anh xách đồ cho cô. 

Lần đầu tiên là vali. 

Hai người trước sau đi vào khoang hạng nhất, vị trí cạnh nhau, chỗ của Phó Lâm Viễn gần cửa sổ, chỗ của Trần Tĩnh ở giữa. Máy bay vững vàng cất cánh, Phó Lâm Viễn bảo Trần Tĩnh lấy văn kiện cần dùng lúc đến Lê Thành ra, Trần Tĩnh đưa cho anh, sắc mặt của anh không còn mệt mỏi như vừa rồi, anh lật văn kiện, chuyên chú nhìn.  

Trần Tĩnh nhìn góc nghiêng của anh vài giây. 

Người đàn ông này, mọi người đều nói anh là thiên tài, nhưng anh cũng rất cố gắng. Phó Hằng ở trong tay anh, vốn hóa thị trường tăng gấp đôi, trở thành doanh nghiệp tầm cỡ, tất cả đều không phải là ngẫu nhiên.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Hoa Hồng Đỏ

Chương 35: Phác hoạ phụ nữ



Edit: phuong_bchii

________________

Một giờ sáng, nhân viên Rose vẫn đang dọn dẹp, Ngôn Mặc vẫn chưa về. Liễu Tư Dực xuống lầu tới quầy bar, pha một ly cocktail núi lửa màu đỏ cam.

Tầm mắt Ngôn Mặc luôn ở trên người nàng, nàng dọn rượu xong, ngước mắt mỉm cười, vẫy tay với Ngôn Mặc.

“Em?” Ngôn Mặc nhìn xung quanh, không dám xác nhận Liễu Tư Dực có gọi mình hay không.

Liễu Tư Dực gật đầu, trong lúc chờ đợi, nàng tự châm cho mình một điếu thuốc. Quán bar bình thường ánh đèn tối tăm, lúc quét dọn mở tất cả đèn chiếu sáng, hiếm khi hôm nay đèn đuốc sáng trưng.

“Hồng tỷ~” Ngôn Mặc ngồi xuống quầy bar, gãi đầu, khẽ cắn môi dưới, nói: “Xin lỗi Hồng tỷ, em gây rắc rối, còn liên lụy chị bị thương.”

Liễu Tư Dực dời gạt tàn thuốc đến gần, không nói một lời, chỉ rầu rĩ hút thuốc. Ngôn Mặc lẳng lặng nhìn, không dám lên tiếng. Không biết Hồng tỷ có phải đang điều chỉnh tâm trạng hay không, điếu thuốc này hút rất nhanh, tàn thuốc rơi xuống, khói mỏng mê ly hai mắt nàng.

Mặt Ngôn Mặc đột nhiên đỏ lên, lần đầu tiên càn rỡ nhìn Liễu Tư Dực như vậy, chỉ cảm thấy giờ phút này nàng còn đẹp hơn mấy phần so với lúc bình thường.

“Em đừng tự trách, mặc kệ có phải lỗi của em hay không, kết quả đều có người trả tiền.” Liễu Tư Dực hít sâu một hơi, dập tắt tàn thuốc, đẩy cocktail núi lửa tới trước mặt Ngôn Mặc: “Nếm thử xem.”

Ngôn Mặc dị ứng với cồn, bình thường không uống một giọt rượu nào, bình thường cô nàng đều tránh tiếp xúc với cồn, nhưng rượu Liễu Tư Dực pha ra, cô nàng không nỡ từ chối.

Cô nàng nhấp một ngụm, vào miệng ngọt lành, bạc hà nồng đậm cùng với vị chanh, ở đầu lưỡi hình thành vị chua sảng khoái kích thích. Tuy nói là rượu, nhưng hoàn toàn không có cảm giác uống rượu, Ngôn Mặc nhẹ nhàng thở ra một hơi: “Đây là đồ uống sao?”

“Cái này gọi là đá núi lửa, dùng vài loại nước trái cây thêm chút Whisky, em xem màu sắc này có giống em không?”

“Ngon ạ.” Ngôn Mặc lại thưởng thức một ngụm, cảm giác Liễu Tư Dực có chuyện muốn nói, cô nàng ngồi nghiêm chỉnh, hỏi: “Hồng tỷ, chị muốn phê bình em thì cứ phê, rượu mạnh sợ người, bình thường em không dám nói chuyện với chị, nhưng hôm nay bất cứ giá nào.”

Liễu Tư Dực cười cười, tùy tiện mở một chai rượu, rót cho mình một ly: “Làm việc ở quán bar gặp phải những chuyện này đều là khó tránh khỏi, em mới ra đời không thể ứng phó cũng bình thường, nhưng em rất may mắn, xúc động của em, tính tình của em, tùy hứng của em đều có người trả tiền cho em.”

“Cảm ơn Hồng tỷ…… em thật sự biết sai rồi.” Ngôn Mặc tự biết mình phạm phải sai lầm lớn, đã áy náy không thôi, cô nàng cho rằng Liễu Tư Dực tới trách tội, “Hôm nay tổn thất quán bar có thể khấu trừ vào tiền lương của em, nếu không đủ em có thể hát ở đây miễn phí.”

Liễu Tư Dực uống một hơi cạn sạch ly rượu, dịu dàng mỉm cười: “Chị đã nói có người trả tiền tất nhiên sẽ không bắt em bồi thường, nhưng mà không phải mỗi lần em đều may mắn như vậy, nếu như sau này em gặp phải người khác, gặp phải chuyện khác, như vậy chịu trách nhiệm về hậu quả xúc động sẽ chỉ là chính em.”

“Em biết, đều là Hồng tỷ chiếu cố…”

“Chị hy vọng trải qua lần này em có thể suy nghĩ thật kỹ, có nên tiếp tục làm nghề này hay không, có thể chấp nhận những áp lực này hay không, có thể đối mặt với những tình huống đột phát này hay không, mấy ngày nay em cứ nghỉ ngơi cho tốt đi, suy nghĩ kỹ lại xem có nên tới đi làm hay không.”

“Hồng tỷ, chị muốn đuổi em sao…… đừng mà, em vất vả lắm mới tìm được môi trường chính mình thích, em……” Ngôn Mặc nói xong lại khóc nức nở, cô nàng lựa chọn học viện âm nhạc đã là chống lại lập trường của quần chúng rồi, hiện tại bất chấp áp lực của cha mẹ đi hát có điều là bởi vì thích ca hát.

Liễu Tư Dực biết tình huống của cô nàng, thật ra nàng nhìn thấy bản thân lúc trước ở trên người Ngôn Mặc, động lòng trắc ẩn, muốn tiến hành khai thông tâm lý với cô nàng, không ngờ lại hoàn toàn ngược lại.

Đứa nhỏ này, suy nghĩ quá nhiều. Mỗi câu mình nói ra đều bị cô nàng giải thích quá mức, một mực tự trách.

“Chị không có ý đó, chị sợ em bị dọa, muốn cho em nghỉ ngơi vài ngày.”

Khóe mắt Ngôn Mặc ngấn lệ: “Thật sao ạ?”

“Thật.” Liễu Tư Dực tiện tay rút khăn giấy đưa tới, Ngôn Mặc lúc này mới chuyển buồn thành vui, cười ngây ngô: “Cảm ơn Hồng tỷ.”

Liễu Tư Dực cười mà không nói, nâng ly rượu lên liếc lên lầu. Không biết Lăng Thiên Dục đã đi hay chưa? Có lối thoát nào khác không? Có muốn lên xem không?. Xi𝓃‎ ủ𝓃g‎ hộ‎ chú𝓃g‎ tôi‎ tại‎ (‎ 𝒯‎ R‎ 𝐮‎ M‎ 𝒯‎ R‎ 𝖴‎ 𝘠‎ 𝓮‎ 𝖭.V𝓃‎ ‎ )

Vẫn là bỏ đi…… cố ý phớt lờ cô, còn không phải muốn cho mình chút thời gian điều chỉnh cho tốt, tránh cho vừa mở miệng liền ghen tuông cuồn cuộn, vừa nói chuyện liền nghĩ đến hồng nhan tri kỷ của cô.

Huống chi, cô chắc đã đi rồi.

Ánh mắt Liễu Tư Dực tự do, cả trái tim đều ở trên người Lăng Thiên Dục, không yên lòng thưởng thức ly rượu.

“Hồng tỷ, thật ra em rất sợ.” Ngôn Mặc bị Liễu Tư Dực gợi lên sự mềm mại trong lòng, coi nàng là chị gái tri kỷ, nói ra những lời từ đáy lòng, từ nhỏ đến lớn đều đam mê âm nhạc, chuyên ngành bị cha mẹ phỉ nhổ ghét bỏ, hiện tại bị thân thích chỉ trích và xem thường cô nàng.

Bình thường cô nàng hướng nội nhút nhát, chỉ là muốn hát bài hát của mình, chờ mong mỗi ngày chính là lúc khách hàng chọn bài hát, nghe được tiếng vỗ tay. Đương nhiên cô nàng còn cất giấu một bí mật nhỏ, chính là chờ mong Hồng tỷ lúc nào có tâm trạng thật tốt, cùng mình hợp tấu một bài, đó là thời khắc Hồng tỷ gần gũi nhất, cô nàng rất thích.

Liễu Tư Dực là một thính giả rất tốt, nàng sẽ không ngắt lời đối phương, cũng sẽ không phát biểu cái nhìn chủ quan, tâm tình mỗi người đều khác nhau, nàng tôn trọng người khác, cho dù chỉ là một ca sĩ hát bán thời gian.

Có lẽ nàng không thể cảm nhận được hạnh phúc của người khác, nhưng trên phương diện trải nghiệm đau khổ, nàng khắc sâu hơn bất cứ ai. Nghe xong những lời kia của Ngôn Mặc, nàng nhớ tới lúc mình làm bồi rượu, bị khách hàng xỉ nhục, bị ông chủ ép lên sân khấu, còn thiếu chút nữa bị bán ra nước ngoài.

Từ nhỏ nàng chưa từng cảm nhận được sự ấm áp, nhưng trước sau khoan dung với mọi người, mỗi nhân viên trong quán bar đều đã trải qua bất hạnh và đau khổ, chỉ có Liễu Tư Dực biết, bất hạnh của bọn họ trong thế giới khổng lồ này, nhỏ bé như hạt bụi.

Nói trắng ra, nàng kinh doanh Rose là kết thúc bất hạnh của chính mình, cũng là bắt đầu may mắn của những người này.

“Hồng tỷ, có đôi khi em rất tự ti, cho nên hôm nay lúc bọn họ giẫm đạp lòng tự tôn của em, loại tự ti này mới bị chuyển hóa thành phẫn nộ, mới……”

“May mắn trong bất hạnh là chúng ta sẽ gặp được người sẵn sàng trả tiền cho chính mình.”

“Hồng tỷ chính là người đó của em.” Ngôn Mặc buộc miệng thốt ra, nói trôi chảy không nghĩ tới có thích hợp hay không, nụ cười của Liễu Tư Dực cứng đờ, năm xưa lúc bồi rượu nàng từng bị khách hàng làm khó dễ, Lăng Thiên Dục dẫn theo Trương Tiểu Võ cứu nàng, sau đó nàng thường xuyên được “bao trọn”, nhưng cho tới bây giờ chưa từng có ai tới.

Nàng biết người kia chính là Lăng Thiên Dục, năm đó tính cách nàng cương liệt như vậy, gặp chuyện không may cũng không nể mặt ông chủ, cũng không khuất nhục một số ông chủ lưu manh gây khó dễ, đắc tội với không ít người.

Rất may mắn, nàng gặp được Lăng Thiên Dục.

Tuổi trẻ thật tốt, có can đảm biểu đạt, mà nàng lại không có cơ hội.

Liễu Tư Dực không biết Lăng Thiên Dục trên lầu vẫn luôn nhìn, nhìn nàng dịu dàng đối với Ngôn Mặc, nhìn nàng săn sóc người khác bao nhiêu, nhưng lại lạnh lùng với chính mình……

Lăng Thiên Dục nhìn Ngôn Mặc và Liễu Tư Dực chậm rãi nói, dáng vẻ hai người vừa nói vừa cười thật có chút chướng mắt. Đứa nhỏ này tuổi không lớn lắm, trong ánh mắt lộ ra sùng bái và mê luyến rất rõ ràng.

Người phụ nữ chiêu hoa đào này…… Lăng Thiên Dục cầm lấy điện thoại di động, gọi điện thoại cho đại tổng quản Lưu Nam của giải trí Thiên Lăng.

“Lăng…… Lăng tổng……” Lưu Nam còn ngái ngủ, bà chủ gọi không dám không nhận điện thoại.

“Phường Ngũ Hà có một quán bar tên là Rose, bên trong có ca sĩ hát thường trú tên là Ngôn Mặc, anh chú ý một chút.” Nói xong liền cúp điện thoại, cô nhìn hai người dưới lầu mặt mày hơi cong, nếu có nền tảng và cơ hội cao hơn, Ngôn Mặc sẽ rời khỏi Rose chứ?

Lăng Thiên Dục chính là không thể thấy Liễu Tư Dực dịu dàng nhiệt tình với người khác, mặc dù thời điểm như vậy cực kỳ bé nhỏ, nhưng bị cô bắt gặp sẽ cảm thấy khó chịu.

Thái độ nóng lạnh tương phản làm cho lòng cô sinh ra cảm giác thất bại, chẳng lẽ cô ngay cả một ca sĩ hát thường trú cũng không bằng??

Lăng Thiên Dục buồn bực trở lại văn phòng, không muốn nhìn tiếp. Cô muốn cứ chờ như vậy, ngược lại cô muốn xem thử Liễu Tư Dực dưới tình huống biết rõ mình ở đây, sẽ để cho mình chờ bao lâu.

Mà sự thật là, Liễu Tư Dực cho rằng cô đã đi rồi, nàng không biết Lăng Thiên Dục sẽ ở quán bar chờ mình tan làm.

Đây là lần đầu tiên.

Sau khi Ngôn Mặc không cần nghĩ ngợi biểu đạt, Liễu Tư Dực trầm mặc, nàng uống hết ly rượu, nhàn nhạt nói một câu: “Em về đi.”

“Hồng…… Hồng tỷ, lời em vừa nói không có ý gì khác, chỉ là rất cảm ơn chị.” Ngôn Mặc cố gắng giải thích, cô nàng biết mình đang biểu đạt cái gì, nhưng cũng không muốn Liễu Tư Dực hiểu lầm mà xa lánh mình.

Liễu Tư Dực cúi đầu khẽ cười: “Nghĩ chuyện em nên nghĩ, đừng đặt tinh lực và tâm tư ở người và chuyện không quan trọng.” Hi vọng cô nàng có thể nghe hiểu được ý mình muốn biểu đạt.

Ngôn Mặc khẽ ừ một tiếng, cô nàng ít nhiều hiểu lời của Liễu Tư Dực, cô nàng không dám vượt qua lôi trì nửa bước, chỉ dựa vào một ly rượu cầu vồng và Hồng tỷ độc thân, làm sao dám kết luận nàng chính là cong?

Mặc dù người phụ nữ ưu tú như vậy là cong, cũng có liên quan gì đến mình đâu? Ngôn Mặc tự giễu cười cười, cô nàng biết cân lượng của mình, không có khả năng xứng đôi với người như Hồng tỷ, lòng tự ti lặng lẽ quấy phá, cô nàng không nói thêm gì nữa, sau khi tạm biệt liền vội vàng rời đi.

Liễu Tư Dực ngồi một mình một hồi, lại hút một điếu thuốc, không biết nghĩ gì. Nàng đi một vòng ở lầu một, lại rầu rĩ uống hai ly rượu, mới lên lầu.

Cô đi rồi sao? Liễu Tư Dực mỗi bước đều suy nghĩ vấn đề này.

Nàng hy vọng cô đi rồi, cắt đứt suy nghĩ của mình. Nàng lại hy vọng cô không đi, bởi vì muốn gặp.

Bước chân Liễu Tư Dực lên lầu rất chậm, dường như chậm một chút là có thể thay đổi được gì đó. Cửa văn phòng mở ra, tất cả cửa phòng bao cũng không đóng, từ cửa sổ phòng bao sát đất có thể nhìn thấy dưới lầu.

Cô không có ở lại, trực tiếp đi đến văn phòng, càng tới gần trực giác lại càng mãnh liệt, Lăng Thiên Dục tựa hồ không có đi.

Đèn trong phòng chiếu tới hành lang, kéo dài bóng của Liễu Tư Dực, nàng đi tới cửa dừng bước, Lăng Thiên Dục ngồi ở bên cạnh bàn làm việc, ngủ thiếp đi.

Trên bàn trải một tờ giấy A4, bút chì trong hộp bút được lấy ra. Lăng Thiên Dục tay trái kê đầu, tay phải còn cầm bút, đầu bút cách giấy chỉ có nửa tấc, trên giấy trắng phác họa ra hình dáng một người phụ nữ.

Lần đầu tiên Liễu Tư Dực nhìn thấy Lăng Thiên Dục cầm bút vẽ tranh, nàng nhớ rõ dì Dư Tâm Ngữ lúc còn trẻ chính là nữ thần phác họa, năng khiếu hội họa cực cao, từ mô phỏng đến phác họa rồi đến tranh sơn dầu, trình độ mỗi một lĩnh vực đều rất cao.

Lăng Thiên Dục chưa từng học hội họa, chỉ là mưa dầm thấm đất, hơn nữa di truyền gen ưu tú của mẹ, phác họa đơn giản dễ như trở bàn tay. Nhưng người cô vẽ là ai?

Vài nét phác họa đơn giản, vẽ ra dáng người cao gầy của phụ nữ, ngũ quan vừa hoàn thành một đôi lông mày, mắt mũi còn chưa đặt bút. Người phụ nữ trong tranh là tóc xoăn dài, tự nhiên rũ vào đầu vai, dài ngắn lại giống như mình, sao cảm giác có chút giống?

Không đâu, Liễu Tư Dực phủ định suy đoán của mình, cô vô thức, có lẽ không muốn vẽ ai, có lẽ người muốn vẽ là Kỳ Mộc Uyển. Nhưng Kỳ Mộc Uyển tóc thẳng hay xoăn, Liễu Tư Dực lại không nhớ ra, hai lần gặp mặt cô ấy đều búi tóc.

Nhưng lông mày này rất giống mày kiếm, Liễu Tư Dực chính là lông mày vểnh lên, không có độ cong rõ ràng, thanh tú bức người, cộng thêm dáng người quen thuộc này, thật sự là có chút giống mình.

Có lẽ cô chỉ là rảnh rỗi không có việc gì tùy tiện vẽ tranh mà thôi, mình cần gì phải nghĩ nhiều như vậy, Liễu Tư Dực hiện tại không dám nhất chính là suy nghĩ miên man, tự mình đa tình.

Nhiệt độ văn phòng không cao, nàng sợ Lăng Thiên Dục ngủ như vậy sẽ bị cảm lạnh, lại không đành lòng đánh thức. Gần đây bận rộn chuyện quản cọc, cô nhất định rất mệt mỏi.

Liễu Tư Dực thở dài một hơi, cởi áo khoác, nhẹ nhàng đắp thêm cho cô.

Có thể là quá nhạy cảm hoặc là bất an, mỗi ngày sống ở trong tranh đấu, sợ bị người ta bắt được sơ hở và nhược điểm, Lăng Thiên Dục ngủ ở hoàn cảnh xa lạ lòng đề phòng rất mạnh, gần như là ý thức khắc ở trong xương cốt.

Khoảnh khắc áo Liễu Tư Dực chạm vào cơ thể khiến cô bừng tỉnh, có cảm giác nguy cơ không hề đề phòng bị người tới gần, khiến cô nhất thời căng thẳng không thôi.

“Ai?” Cô theo bản năng phòng hộ, một tay bắt lấy Liễu Tư Dực, tác động cánh tay bị thương của nàng, Liễu Tư Dực cắn chặt, chịu đựng đau đớn, nhẹ giọng nói: “Là em.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.