Hai Hoàng Đế Yêu Nhau Thế Nào?

Chương 26: Bản thân Vạn Hoa Mộng là một tên điên



Sau khi Triệu Miên xác định xong phương hướng chung, sứ thần Nam Tĩnh lần lượt cùng hai nước Đông Lăng, Bắc Uyên tiến hành đàm phán kéo dài mấy ngày, ba nước ký kết một loạt hiệp ước hoặc có thể công khai, hoặc chỉ có hai bên biết với nhau.

Đông Lăng bồi thường, giao người, xin lỗi. Bắc Uyên giao ra tín vật của Cố Như Chương, hơn nữa nhất cử nhất động tìm kiếm kho báu của Tây Hạ sau này đều bị sự cản trở của Nam Tĩnh.

Đến lúc này, sóng gió do Thư hùng song cổ gây ra đã chấm dứt. Nhìn bề ngoài, Nam Tĩnh là bên có lợi nhiều nhất, nhưng chỉ có trong lòng Triệu Miên biết rõ, hắn cũng phải trả giá đắt.

Từ nhỏ đã được giáo dục bằng lời lẽ và hành động của chính hai vị phụ thân, Triệu Miên trước nay vẫn duy trì ảo tưởng tốt đẹp “hai người bên nhau suốt đời” đối với Thái tử phi tương lai của mình, nào ngờ lập nghiệp chưa được một nửa đã thất bại, giấc mộng Thái tử phi của hắn cứ thế bị phá huỷ bởi Vạn Hoa Mộng và Ngụy Chẩm Phong.

Sau hôm ký kết hiệp ước, Ngụy Chẩm Phong liền đưa tới thứ được xem là tín vật của Cố Như Chương —– Ấn tín của Thủ phụ thái phó Tây Hạ.

Những năm cuối cùng của Tây Hạ, Cố Như Chương là người nắm giữ quyền hạn thực sự của quốc gia này, mỗi một ý chỉ và quân lệnh do triều đình ban bố đều không thể không có dấu ấn của Thủ phụ. Thậm chí có một số tướng sĩ ở bên ngoài, không nhìn Ngọc Tỉ của Thiên tử, chỉ thừa nhận ba chữ “Cố Như Chương”.

Sau khi Tây Hạ mất nước, ấn tín của Thủ phụ mất tích cùng với Cố Như Chương. Có lời đồn, ai có thể tìm được ấn tín, thì người đó có thể dùng danh nghĩa của Cố Như Chương, triệu tập tất cả những người có chí khí còn lại ở Tây Hạ, cùng nhau chống Uyên phục Hạ.

Triệu Miên thật không ngờ Ngụy Chẩm Phong vừa ra tay đã hào phóng như vậy. Hắn quan sát ấn tín to bằng lòng bàn tay hắn, làm từ ngọc và vàng, nghĩ đến quá khứ nó từng ở trong tay Cố Như Chương chứng kiến sự diệt vong của một quốc gia, dường như có thể nhìn thấy một thanh niên đầu tóc bạc trắng, khuôn mặt ôn hoà, mặc quan phục Tây Hạ màu tím, dưới ánh đèn mờ ảo hăng hái viết thư.

Triệu Miên giương mắt nhìn Ngụy Chẩm Phong: “Cái này ngươi cũng tặng ta?”

Ngụy Chẩm Phong không cho là đúng: “Tây Hạ bị diệt đã lâu, nếu chỉ dựa vào một cái ấn của Thủ phụ là có thể phục quốc, thì Bắc Uyên mười mấy năm qua tính là cái gì. Tín vật không có người thì không khác gì tờ giấy vụn, “chống Uyên phục Hạ”, hừ, chỉ có kẻ ngu xuẩn mới tin.”

Triệu Miên hờ hững nói: “Ồ, ngươi thừa nhận thứ ngươi cho Cô chỉ là tờ giấy vụn ha?”

Ngụy Chẩm Phong cười nói: “Vật này trên tay người khác có lẽ là tờ giấy vụn, nhưng rơi vào trong tay Điện hạ, nhất định rất có công dụng.”

Biết rõ Ngụy Chẩm Phong chỉ là đang chọn nói những lời tốt đẹp mà hắn thích nghe, sắc mặt Triệu Miên vẫn dịu đi một chút.

Đáng ghét, rõ ràng biết đạo lý lời thật mất lòng, nhưng hắn lại thích nghe người ta khen hắn.

Triệu Miên ra lệnh cho Thẩm Bất Từ cất ấn tín. Lúc này, Bạch Du tiến vào bẩm báo: “Điện hạ, xe ngựa đã chuẩn bị sẵn sàng, có thể xuất phát bất kỳ lúc nào.”

Triệu Miên gật đầu nói: “Đi thôi.” Hắn quay sang Ngụy Chẩm Phong, “Ngươi có muốn đi cùng ta không?”

“Chắc chắn muốn.” Ngụy Chẩm Phong nói, “Vở kịch hay như vậy, lẽ nào ta có thể bỏ qua.”

Căn cứ theo hiệp ước, Đông Lăng vốn nên áp giải Vạn Hoa Mộng đến Đại sứ quán Nam Tĩnh, sau đó sẽ do phía Nam Tĩnh áp giải đến lãnh thổ Nam Tĩnh. Nhưng mà con người Vạn Hoa Mộng này quá mức âm hiểm giả dối, cho dù võ công bản thân gã không giỏi lắm, nhưng tuyệt chiêu âm thầm hạ độc khiến người khác không biết kia là không ai sánh bằng. Triệu Miên từng bởi vì khinh địch bị gã ngầm hại hai lần, lần này trừ phi đã chuẩn bị tốt mọi thứ, nếu không hắn tuyệt đối sẽ không để cho người của mình tới gần Vạn Hoa Mộng, nhằm tránh gặp phải chuyện gì bất trắc.

Vì thế, trước khi cao thủ tiếp viện của Thiên Cơ Viện tới, Vạn Hoa Mộng vẫn bị giam lỏng trong Nam Cung sơn, do phía Đông Lăng trông coi, Triệu Miên có quyền thẩm vấn bất kỳ lúc nào.

Đây là lần thứ hai đám người Triệu Miên đi tới Nam Cung Sơn. Nhìn lại Nam Cung Sơn, không còn cảm giác áp bách dày đặc ngày đêm xộc vào, thay vào đó là cảnh tuyết trong núi thoáng đãng dễ chịu.

Kỳ thật phong cảnh vẫn là phong cảnh đó, điểm khác biệt chỉ là tâm tình của người đến thăm mà thôi.

Một lão thái giám tên là Phúc An chờ bọn họ đã lâu, nghe nói ông ta là người hầu hạ lâu năm bên người Lục Vọng: “Tiêu đại nhân, tiểu Vương gia, mời đi theo ta.”

Đoàn người Triệu Miên đi theo Phúc An bảy vòng tám quẹo, xuyên qua các lối đi bí mật trùng trùng điệp điệp đi tới trước cửa một đại điện trống trải. Triệu Miên đang cảm thấy kỳ lạ vì trên bản đồ Nam Cung Sơn do Bạch Du vẽ không có tòa cung điện này, chợt nghe Ngụy Chẩm Phong nói: “Chúng ta bây giờ hẳn là nằm ngay bên dưới chánh điện.”

Phúc An kinh ngạc nói: “Tiểu Vương gia có nhãn lực tốt, trí nhớ tốt.”

Lúc Triệu Miên đến đây lần đầu tiên, căn bản không chú ý tới bên dưới Khuất Nguyệt Đài còn có khoảng không gian lớn như vậy. Hắn nhớ tới rừng tre ngày đó giam hắn và Ngụy Chẩm Phong…… Cơ quan trong Nam Cung Sơn đến tột cùng còn có bao nhiêu thứ mà hắn không biết.

Trong tòa cung điện dưới lòng đất giống hệt với Khuất Nguyệt Đài này, chính giữa có một cái lồng chim lộng lẫy thật lớn, bốn phía lồng chim được bao quanh bởi dòng nước đen ngòm, chỉ có một con đường nhỏ có thể dẫn hai người đến trước cửa lồng chim.

Phúc An nói với Triệu Miên, mỗi sợi tơ vàng trên lồng chim này đều được luyện thành từ nước độc. Cao thủ dù thân thủ có tốt đến đâu, bị nhốt trong lồng chim, tuy rằng nhất thời không đến mức mất mạng, nhưng toàn thân mệt mỏi, giống như phế nhân.

Còn dòng nước đen ngòm xung quanh, tất nhiên cũng là vô cùng kịch độc. Theo như lời của Ngụy Chẩm Phong, nếu vô tình rơi vào trong đó, ngươi lập tức có thể nhìn thấy tổ tiên của ngươi đến đón ngươi.

Phúc An còn nói, lồng chim này là quà tặng Vạn Hoa Mộng cố ý dâng tặng cho Thái Hậu, vào lần sinh nhật thứ 40 của Thái hậu.

Vạn Hoa Mộng bị nhốt trong lồng chim tơ vàng do chính tay mình chế tạo.

Lục Vọng cứ thế vứt bỏ sư đệ duy nhất của hắn.

Vạn Hoa Mộng ngồi ở chính giữa lồng chim, hai tay đeo xích ôm đầu gối, đầu vùi vào đầu gối, hô hấp nhẹ nhàng, phảng phất như đang ngủ. Gã vẫn mặc bộ bạch y nhiễm máu như trước, vết thương bị mất máu quá nhiều trước khi khép miệng, cho nên hiện giờ gã suy yếu như một người sắp chết, toàn thân trên dưới không tìm thấy một chút huyết sắc nào.

Xem ra, đây chính là ngoại hình vốn có của Vạn Hoa Mộng. Sự phát triển của gã dường như dừng lại ở thời niên thiếu, chiều cao và dung mạo không phát triển theo tuổi tác của gã, vĩnh viễn gầy yếu, vĩnh viễn thấp bé.

Phúc An cẩn thận tới gần lồng chim, gọi: “Quốc sư đại nhân?”

Vành tai Vạn Hoa Mộng giật giật.

“Có người đến thăm ngài.”

Vạn Hoa Mộng chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt mờ mịt một lát, đến khi thấy rõ là Triệu Miên và Ngụy Chẩm Phong, lộ ra vẻ tươi cười: “Ồ, là các ngươi.”

Triệu Miên ngẩng đầu nhìn cái lồng cao không thể chạm tới, lạnh nhạt nói: “Sư huynh ngươi thế mà cũng nỡ nhốt ngươi ở nơi thế này.”

“Ngươi biết cái gì.” Đầu Vạn Hoa Mộng lại rũ xuống, xoay mặt áp lên đầu gối, đối diện Triệu Miên và Ngụy Chẩm Phong, “A Mộng vốn sắp chết mà, có thể dùng mạng của a Mộng giải quyết tạm thời cho phiền não của sư huynh, chẳng lẽ không đáng hay sao.”

Triệu Miên trong lòng khẽ động.

Vốn sắp chết? Vạn Hoa Mộng là nói cổ độc trong cơ thể mình, hay là có ý nói chuyện khác?

Ngụy Chẩm Phong cười nói: “Nhìn ra được ngươi không sợ chết. Thế nào, muốn đi xuống sớm một chút với ai đó đúng không?”

Vạn Hoa Mộng bất chợt sửng sốt, vô thức cầm lấy cổ tay mình, xích sắt phát ra tiếng va chạm nặng nề.

“Thật ra ngươi cũng chưa chắc không có đường sống.” Ngụy Chẩm Phong làm như thật nói, “Chỉ cần trước ngày mười lăm tháng mười một, tìm được tình lang trúng cổ cùng lúc với ngươi, thì ngươi……”

“Không phải tình lang.” Vạn Hoa Mộng đầu tiên là nhỏ giọng nói một câu, rồi đột nhiên giống như bị thứ gì đó kí.ch thích, mạnh mẽ nâng cao giọng, “Không phải tình lang!”

Ngụy Chẩm Phong cười nhạo nói: “Được được được, không phải tình lang. Vậy mối quan hệ của các ngươi là gì —- bạn giường hả?”

Vạn Hoa Mộng giống như bị hỏi đến cứng đờ, trên mặt lộ ra vẻ hoang mang: “A Mộng gặp y ở tiệc cưới, a Mộng thích y, nhưng y không thích a Mộng, nhưng y sẽ ngủ cùng với a Mộng, đây là quan hệ gì chứ, các ngươi có biết không?”

Triệu Miên lạnh lùng nói: “Y bằng lòng ngủ với ngươi, chẳng qua là vì ngươi hạ cổ lên người y mà thôi.”

“Đó là bởi vì sư huynh nói với ta, đời người ngắn ngủi, gặp được người mình thích nhất định phải cướp về nhà.” Vạn Hoa Mộng vẻ mặt buồn rầu, giống như một đứa trẻ bởi vì không chiếm được đồ chơi yêu thích mà sầu não, “Nhưng cướp được y quá khó, y không muốn rời khỏi Tây Hạ, ta quấn lấy y rất lâu, rất rất lâu, y mới miễn cưỡng đồng ý mỗi tháng gặp ta một lần. Y thích tre, thích vẽ tranh, ta liền trồng cho y một rừng trúc thật lớn, mua cho y rất nhiều bút vẽ……”

Nói đến đây, ánh mắt Vạn Hoa Mộng rốt cục có một tia sáng lên, nhưng thoáng qua, rồi rất nhanh lại ảm đạm xuống.

“Nhưng y chưa từng vẽ cho ta một bức tranh nào, những cây bút vẽ kia, y chưa từng dùng tới.”

“Sau đó Bắc Uyên không biết đã làm gì, ngay cả thời gian mỗi tháng một lần cũng không có. Y muốn ta giải độc cho y, y muốn ta buông tha cho y.” Vạn Hoa Mộng giật giật khóe miệng, không biết là muốn khóc hay là muốn cười, “….. Y muốn ta buông tha cho y.”

Triệu Miên hỏi: “Ngươi đã cho y thuốc giải?”

Nếu không có thuốc giải, Cố Như Chương không có khả năng sống đến bây giờ.

Vạn Hoa Mộng lắc đầu, nói: “Sư huynh còn nói, Tây Hạ chắc chắn sẽ diệt vong, ai cũng không cứu được, y chỉ là một con chim nhỏ giãy giụa trong nước biển, cuối cùng sẽ có một ngày bị nước biển nhấn chìm. Ta từ chối cho y thuốc giải, ta cầu xin y ở lại với ta. Ta nói ta sắp chết rồi, ta muốn ở bên hắn, ta vẫn luôn cầu xin y, vẫn luôn cầu y…… Ta nói cho y biết y không có thuốc giải thì y cũng sẽ chết, chỉ có ở lại bên cạnh ta, ở lại Đông Lăng, y mới có thể sống sót —— Nhưng y vẫn muốn đi.”

Vạn Hoa Mộng đứng trong lồng chim, vừa khóc, vừa cười, lệ rơi đầy mặt, như si như dại, giống như một tên điên.

Hoặc là nói, Vạn Hoa Mộng chính là một tên điên.

“Sau đó ta liền nghĩ, vậy để cho y chết đi là được rồi.” Vạn Hoa Mộng bỗng nhiên thu hồi tất cả biểu tình, lạnh lùng cười, “Dù sao y cũng không thích a Mộng, chết thì chết thôi. Ta lại tìm những người khác chơi với ta, sư huynh sủng ta như vậy, ta tìm ai cũng được hết. Sau đó…… ngày mười bốn tháng hai, quả nhiên y không trở lại.”

Triệu Miên kỳ quái nói: “Đã như vậy, tại sao Cố Như Chương không bị cổ độc phát ra mà chết?”

“Bởi vì ta đi tìm y.” Vạn Hoa Mộng vẻ mặt đờ đẫn giống như một cái xác chết, nhưng nước mắt lại không ngừng rơi xuống, vỡ tan ở trên sàn nhà của lồng chim hoa lệ, “Ta đi Tây Hạ, đi Cố phủ, ta giải cổ độc cho y.”

“Nhưng y không nói một câu nào với ta.”

Nghe Vạn Hoa Mộng nói nhiều như vậy, không khó để nhận ra, Vạn Hoa Mộng không chỉ có ngoại hình mười mấy năm như một, mà dường như trí óc cũng đứng lại ở thời niên thiếu. Rất nhiều chuyện, gã không quan tâm, bởi vì gã vốn không hiểu gì cả.

Cố Như Chương làm sao không biết Tây Hạ chắc chắn diệt vong. Y từ đầu đến cuối đều biết hành động của mình không thay đổi được kết cục mất nước của Tây Hạ, cho nên mới dốc hết sức để lại một phần hy vọng cuối cùng cho người đời sau của Tây Hạ, không phải sao.

“Chắc là hết rồi đúng không.” Ngụy Chẩm Phong nghe loại chuyện yêu hận tình thù, yêu tận trời hận tựa biển này, nghe đến mức mệt mỏi, “Theo lời ngươi nói như vậy, Cố Như Chương hẳn là rất hận ngươi?”

“Đúng nha.” Vạn Hoa Mộng đột nhiên không khóc nữa, gã khẽ cười về phía hai người, “Các ngươi tới tìm ta, là muốn hỏi ta kho tàng Tây Hạ ở đâu chứ gì? Các ngươi thật ngốc, y chán ghét a Mộng như vậy, làm sao có thể nói ra thứ quan trọng nhất của mình cho a Mộng nghe chứ.” Nụ cười của gã ngây thơ vô tội, giống như một đứa trẻ không biết thế sự, “Các ngươi đã tìm nhầm người rồi.”

Triệu Miên và Ngụy Chẩm Phong liếc nhau.

Triệu Miên: Ngươi có tin không?

Ngụy Chẩm Phong: Khó nói.

– ————————————————

Tác giả có điều muốn nói:

Vạn Hoa Mộng yêu đương mù quáng: Ta và y dây dưa níu kéo yêu tận trời hận tựa biển.

Điều Miên Miên quan tâm: Tại sao không có thuốc giải vẫn có thể sống?

Điều tiểu Vương gia quan tâm: Kho báu của ta ở đâu?


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Hai Hoàng Đế Yêu Nhau Thế Nào?

Chương 26: Ngươi đang bấm đầu ngón tay để đếm số hay sao?



Lời thú nhận lộn xộn, điên loạn của Vạn Hoa Mộng đã tiêu hao sạch sức sống còn sót lại trên người gã. Gã đứng ở rìa lồng chim, chậm rãi ngồi xuống, khôi phục tư thế hai tay ôm đầu gối khi Triệu Miên tới, lưng dựa vào những sợi tơ vàng, đầu vùi vào đầu gối.

“Thật mệt mỏi, thật buồn ngủ.” Mí mắt Vạn Hoa Mộng nặng nề giống như cuối cùng không mở ra nổi nữa, gã ôm chặt lấy mình, những sợi tóc dài bởi vì chạm vào sợi tơ vàng mang độc tính bị ăn mòn đứt thành hai đoạn, vụn tóc rơi xuống bên chân gã, “Ta không muốn nói chuyện nữa.”

Ngụy Chẩm Phong nhíu mày, Triệu Miên có thể cảm giác được sự sốt ruột của y.

Triệu Miên có thể lý giải, dù sao bọn hắn ở đây nghe Vạn Hoa Mộng nói nửa ngày, những gì nghe được đều là những thứ bọn hắn đã đoán ra, hầu như không có tin tức hữu dụng nào.

Vạn Hoa Mộng lúc đầu còn thao thao bất tuyệt, vừa nhắc tới chuyện kho tàng Tây Hạ liền “thật mệt mỏi thật buồn ngủ”, gã thật sự không biết, hay là đang cố ý lảng tránh vấn đề này?

Vạn Hoa Mộng là tên điên không sai, nhưng gã cũng không phải là kẻ ngốc gì. Cho dù gã ngốc, Lục Vọng ở đằng sau gã cũng không phải đèn cạn dầu.

Về địa điểm Cố Như Chương cất giấu kho báu, đám người Triệu Miên và Dung Đường trước đó đã thảo luận. Dưới tiền đề Cố Như Chương đã xác định Tây Hạ chắc chắn diệt vong, thì sẽ đặt manh mối ở chỗ nào, hoặc là sẽ nói cho ai biết.

Lãnh thổ Tây Hạ và người Tây Hạ không thể nghi ngờ là đáp án dễ nghĩ tới nhất, nhưng cũng là mục tiêu dễ bị Bắc Uyên theo dõi nhất. Đông Lăng ngược lại là nơi tương đối an toàn, Bắc Uyên muốn tìm người tìm đồ trong lãnh thổ Đông Lăng nhất định sẽ có điều cố kỵ. Giống như mình và Ngụy Chẩm Phong, vì điều tra ở Đông Lăng mà xảy ra bao nhiêu chuyện.

Nếu nói Cố Như Chương quen thuộc với nơi nào ở Đông Lăng nhất, vậy thì tất nhiên là Nam Cung Sơn mà ông ta không thể không thường xuyên đến thăm.

Vạn Hoa Mộng mới vừa nói, rừng tre là gã dựng lên vì Cố Như Chương.

Triệu Miên nhớ lại tất cả mọi thứ trong rừng tre, thanh u tịch mịch, đúng là phù hợp với khí chất và ấn tượng mà Cố Như Chương mang đến cho hắn, ngoại trừ một chỗ.

“Câu hỏi cuối cùng.” Triệu Miên vội vàng đi tới hỏi trước khi Vạn Hoa Mộng ngủ thiếp đi, “Suối nước nóng trong rừng tre cũng là ngươi xây dựng cho ông ta?”

Ngụy Chẩm Phong nghe vậy, liếc mắt nhìn Triệu Miên một cái.

“Ta thích sử dụng khuôn mặt của người khác. Nhưng y nói,” Vạn Hoa Mộng thấp giọng nói, giống như là đang thì thầm ở trong mộng, “Y nói không phải mặt của ta thì y không làm……”

Thì ra là thế, hèn chi hồ nước nóng có hiệu quả tẩy đi dịch dung. Dựa theo cách nói của Vạn Hoa Mộng, tuy rằng hồ nước nóng là gã xây dựng, nhưng trong đó cũng có ý tứ của Cố Như Chương.

Giọng của Vạn Hoa Mộng càng ngày càng nhỏ. Nói xong chữ cuối cùng, gã đã nhắm mắt lại, bất kể người bên ngoài nói cái gì, gã cũng không mở miệng nữa.

Phúc An ở một bên chờ đợi đã lâu nói: “Hai vị hỏi xong chưa? Vậy mời quay lại thôi.”

Khi mấy người rời đi, trên vách tường từng hàng đuốc được dập tắt theo sau, chỉ để lại cho Vạn Hoa Mộng một màn đêm vô tận.

Có lẽ cũng nhờ vậy, gã mới có thể miễn cưỡng ngủ ngon.

Triệu Miên muốn trở lại rừng tre thăm dò một phen, đáng tiếc hôm nay hắn không mang đủ người, bên cạnh lại có Ngụy Chẩm Phong đi theo, đành phải tạm thời trở về đại sứ quán của Nam Tĩnh trước.

Lúc ở trên xe ngựa, Ngụy Chẩm Phong hỏi hắn: “Đầu mối này của Vạn Hoa Mộng đã bị chặt đứt, kế tiếp ngươi định làm gì đây?”

Triệu Miên thản nhiên nói, “Đi tìm manh mối khác.”

“Nếu ngươi muốn dùng ấn tín Thủ phụ của Cố Như Chương để dẫn rắn ra khỏi hang, thì ta muốn nhắc nhở ngươi một câu.” Ngụy Chẩm Phong nói, “Đám người Hoàng Thành Ty kia, là những người có chút đầu óc.”

Triệu Miên nói, “Chính là muốn bọn họ có đầu óc.”

Có đôi khi, người thông minh dễ đối phó hơn kẻ ngu xuẩn nhiều, người ngu xuẩn mới là người không tuân theo thông lệ, hành động thiếu logic nhất.

Hơn nữa, manh mối này của Vạn Hoa Mộng, cũng chưa chắc đã bị chặt đứt như vậy.

Triệu Miên nằm yên hai ngày, Ngụy Chẩm Phong phía bên kia cũng không có động tĩnh gì đặc biệt. Đêm thứ ba, hắn dẫn theo Bạch Du cùng Thẩm Bất Từ và một nhóm có thân thủ tốt, lại một lần nữa đi tới Nam Cung Sơn.

Người canh gác Nam Cung Sơn cho rằng Thái tử Nam Tĩnh đến gặp Vạn Hoa Mộng, đang định dẫn hắn đến cung điện dưới lòng đất, Triệu Miên nói: “Ngươi cứ lui ra, không cần quản chúng ta.”

Vốn là nơi cơ mật nhất trên lãnh thổ Đông Lăng, phủ đệ của một Quốc sư, hiện giờ lại để cho một người nước khác dẫn theo một đám người ra vào tự nhiên, giống như đi dạo trong hoa viên phía sau nhà mình, điều này mỉa mai đến nhường nào.

Nếu một ngày Nam Tĩnh cũng lưu lạc đến tình huống thế này, chỉ sợ hắn không có mặt mũi sống tiếp trên đời.

Triệu Miên đi tới Khuất Nguyệt Cư, mở ra cơ quan lối vào bí mật dẫn đến rừng tre, cảnh tượng quen thuộc lần thứ hai xuất hiện trước mắt hắn.

Sự việc đã qua hơn nửa tháng, Triệu Miên vẫn tránh nhớ lại tình hình ngày đó. Việc nước bận rộn, hắn cũng không có thời gian rảnh rỗi để nhớ lại.

Nhưng hôm nay trở lại hiện trường, nghe thấy tiếng suối chảy trong hồ nước nóng, trong đầu hắn lại không khống chế được hiện ra một vài…… hình ảnh không giải thích được. Hắn vừa ra lệnh cho mình ngừng suy nghĩ, vừa cảm thấy may mắn vì sau đêm nay, cái hồ nước nóng đã chứng kiến hai lần nhục nhã của hắn này sẽ hoàn toàn biến mất khỏi thế gian.

“Đốt thêm mấy ngọn đuốc,” Triệu Miên hạ mệnh lệnh, “Rút cạn nước, tìm ra nguồn nước suối.”

Mọi người xắn tay áo chuẩn bị rút cạn, một bóng người không thuộc đội hình bất ngờ xuất hiện trong bóng đêm, chỉ nhìn thấy đường nét quen thuộc kia, trong lòng Triệu Miên lập tức bắt đầu phát nghẹn.

“Chào buổi tối, Thái tử Điện hạ.” Ngụy Chẩm Phong khoác áo choàng một cách tuỳ ý, vừa ngáp vừa nói, “Đêm hôm khuya khoắt không ngủ, ngươi lại muốn làm chuyện xấu gì đó.”

Triệu Miên: “……”

Ngụy Chẩm Phong đây là lại nghĩ đến cùng một chỗ giống như hắn.

Rõ ràng là người của hai quốc gia, cách suy nghĩ về vấn đề của Ngụy Chẩm Phong lại có thể giống hắn như thế. Nếu không phải biết rằng không có khả năng, thì hắn phải nghi ngờ không biết hồi còn bé Ngụy Chẩm Phong có bị bế nhầm với đệ đệ của hắn, thật ra Ngụy Chẩm Phong mới là đệ đệ ruột của hắn hay không.

“Tiểu Vương gia sao lại ở đây?” Chu Hoài Nhượng bị doạ sợ, hắn nhìn cái cuốc trên vai Ngụy Chẩm Phong, rồi nhìn xô nước trên tay y, “Còn mang theo cả xô và cuốc?”

Đối mặt với câu hỏi quá mức ngu ngốc, bình thường Triệu Miên nể mặt Chu Hoài Nhượng là trúc mã của mình sẽ nhẫn nại giải thích, nhưng Ngụy Chẩm Phong lại không có kiên nhẫn như vậy, hắn lựa chọn nói hươu nói vượn để đối phương câm miệng.

Ngụy Chẩm Phong hời hợt “Ồ” một tiếng, nghiêm trang nói: “Ta đến đây trồng rau.”

Chu Hoài Nhượng: “Hả?”

Triệu Miên không vui khi người của mình bị trêu chọc như vậy, lạnh lùng nói: “Ngay cả dụng cụ ngươi cũng đã mang đến, còn không biết xấu hổ nói ta?”

Ngụy Chẩm Phong cười nói: “Vậy nói gì nữa, có muốn cùng nhau tìm hay không?”

“Có lao động tại sao ta lại không dùng.” Triệu Miên nói, “Ngươi làm việc chăm chỉ một chút cho Cô.”

Triệu Miên mang theo đủ người và công cụ, mọi người đồng tâm hiệp lực, trời còn chưa sáng đã nhìn thấy đáy của hồ nước nóng, lộ ra lớp đáy hồ lát bằng gạch ngọc, và nguồn nước suối ở chính giữa đáy hồ.

Triệu Miên tò mò nhìn chằm chằm vào nguồn nước suối đang rỉ rả chảy nước ra, hỏi: “Ngươi nói trong hồ nước nóng này có cái gì.”

Ngụy Chẩm Phong ngẩn ra, hơi nhìn sang chỗ khác, hai nốt ruồi ở dưới mắt dường như đều đỏ lên một chút. Nhưng cho dù vào lúc này, tiểu Vương gia vẫn không quên nói năng bừa bãi: “Ngươi quá háo sắc nha, Triệu Miên, ta cảm thấy là có đồ của ngươi.”

Triệu Miên cũng ngẩn người ra: “Ta háo sắc á?” Hắn rất nhanh nhận ra Ngụy Chẩm Phong đang nói đến vật gì, cả khuôn mặt lạnh lùng tối sầm xuống, nghiêm nghị nói: “Ý của ta là bên trong ngâm dược liệu gì đó, tại sao có thể tẩy được dịch dung của ngươi, Ngụy Chẩm Phong ngươi đang suy nghĩ cái gì.”

“Ta cũng tò mò, lúc ấy dịch dung của ta rất khó tẩy.” Nói đến chính sự, Ngụy Chẩm Phong một bộ dáng vẻ mặt không đỏ tim không đập, “Trên người Vạn Hoa Mộng đúng là có bản lĩnh, nếu thật sự chết cũng đáng tiếc. Nếu gã trước khi chết, có thể viết những gì cả đời học được thành một quyển sách, đưa cho Thái y viện của Bắc Uyên ta nghiên cứu thì tốt biết mấy.”

Bạch Du nói: “Điện hạ và tiểu Vương gia nếu muốn biết, thuộc hạ sẽ lấy một ít nước suối trở về nghiên cứu kỹ lưỡng.”

Ngụy Chẩm Phong và Triệu Miên đồng thời giơ tay ra, động tác nhất trí đến kỳ lạ: “Không cần.”

Bạch Du bị phản ứng của hai người làm cho vô cùng ngơ ngác. Nàng suy nghĩ một chút, khuôn mặt từ ái an ủi hai đứa em trai nhỏ hơn mình gần mười tuổi: “Hồ nước này là dòng nước chảy, cho dù lúc ấy có thứ gì ở bên trong, thì bây giờ chắc chắn đã biến mất rồi.”

Ngụy Chẩm Phong chậm rãi nói: “Tuy là nói như thế……”

Triệu Miên bình tĩnh cắt ngang lời của Ngụy Chẩm Phong: “Tối nay chúng ta đến đây không phải vì nước suối, chớ nên lãng phí thời gian, tiếp tục đào đi.”

“Điện hạ chờ một chút.” Chu Hoài Nhượng ngồi xổm bên cạnh hồ thò đầu lên, “Ngài nhìn kết cấu của những viên gạch bằng ngọc này, có giống hình dạng của một loại cơ quan không?”

“Cơ quan á?”

Triệu Miên lập tức tiến lên, đứng ở vị trí của Chu Hoài Nhượng cẩn thận quan sát những viên gạch bằng ngọc dưới đáy hồ. Ngụy Chẩm Phong cũng đi tới, ở phía sau Triệu Miên nhìn một lát, nói: “Ngươi vừa nói như vậy, hình như là có chút gì đó. Nhưng, ngươi có chắc đây không phải là trùng hợp ngẫu nhiên không?”

Chu Hoài Nhượng nói: “Ta từng nhìn thấy một cơ quan bằng đồng tương tự trong một quyển sách cổ, nếu nói là trùng hợp, không khỏi cũng quá trùng hợp đi.”

Suy xét biểu hiện trước đó của Chu Hoài Nhượng, Ngụy Chẩm Phong trước sau vẫn luôn ôm hai phần hoài nghi đối với lời nói của hắn: “Thật hay giả chứ.”

“Không nghe Chu Hoài Nhượng nói sao, là trên sách cổ có ghi chép, hắn đã từng nhìn thấy.” Trong giọng nói nhàn nhạt của Triệu Miên lộ ra một tia vui mừng và kiêu ngạo hơi khó phát hiện ra, “Rảnh rỗi đọc thêm vài cuốn sách đi, tiểu Vương gia.”

Ngụy Chẩm Phong âm dương quái khí bắt chước giọng điệu của Triệu Miên: “‘Không nghe Chu Hoài Nhượng nói sao, là trên sách cổ có ghi chép’ —— À phải phải, tiểu Nhượng nhà ngươi là thông minh nhất.”

Ánh mắt Triệu Miên nhìn Ngụy Chẩm Phong giống như nhìn một kẻ ngốc: “Ngươi mắc chứng bệnh gì vậy.”

Từ lâu Chu Hoài Nhượng đã không còn nhớ lần trước Điện hạ khen mình là khi nào, lúc này không khỏi có chút lâng lâng, đầu không ngứa vẫn muốn gãi hai cái: “Nè, sao tiểu Vương gia biết khi còn bé Điện hạ đều gọi ta là ‘tiểu Nhượng’.”

Ngụy Chẩm Phong nhíu mày, còn có loại chuyện này?

Thái tử Điện hạ là loại người sẽ gọi nhũ danh của người khác sao? Không thể nào đâu nhỉ, lúc hắn gọi mình toàn là cả cụm “Ngụy Chẩm Phong” chưa bao giờ hàm hồ.

Triệu Miên dặn dò: “Trước tiên sao chép lại kết cấu của những viên gạch bằng ngọc, sau đó xem đáy hồ có điều kỳ lạ nào khác nữa không.”

Sau đó mọi người gần như đào suối nước nóng xuống ba thước đất, cũng không có phát hiện gì mới. Nhưng chuyến đi này thu hoạch vẫn là không nhỏ, nếu kết cấu dưới đáy hồ nước nóng thật sự có chứa ý nghĩa đặc biệt gì đó, thì tám chín phần là do Cố Như Chương để lại, là manh mối có liên quan đến kho báu Tây Hạ.

Chỉ là, Vạn Hoa Mộng chưa chắc đã biết.

Lúc rời khỏi rừng tre, Ngụy Chẩm Phong quay đầu lại nhìn hồ nước nóng đã trống trơn, không khỏi cảm khái: “Nếu Vạn Hoa Mộng biết Cố Như Chương cuối cùng vẫn giao thứ ông ta coi trọng nhất cho hắn, thì sẽ khóc hay sẽ cười, hay là vừa khóc vừa cười.”

“Mặc kệ là khóc hay cười, đáng lẽ Vạn Hoa Mộng đều không nên biểu hiện ra trước mặt những người ngoài như chúng ta.” Triệu Miên khinh thường nói, “Vạn Hoa Mộng thân là Quốc sư một nước, năng lực kềm chế cảm xúc bản thân thật sự quá kém, toàn bộ thể diện Đông Lăng đều bị gã làm cho mất sạch.”

“Như thế có sao đâu.” Ngụy Chẩm Phong không cho là đúng, “Muốn khóc thì khóc, muốn cười thì cười, làm người không phải đều là như vậy sao.”

Triệu Miên sửng sốt, hỏi: “Sau khi ngươi trưởng thành, còn khóc hả?”

“Từng khóc nha.” Ngụy Chẩm Phong không che giấu nói, “Năm trước ta đã khóc lớn một trận, còn là ở trước mặt rất nhiều người.”

Điều này ngược lại khiến Triệu Miên không ngờ tới.

Ngụy Chẩm Phong cùng tuổi với hắn, cao hơn hắn, trải qua sinh ly tử biệt chắc hẳn cũng nhiều hơn hắn, thế mà cũng làm ra chuyện mất mặt như vậy.

Triệu Miên hỏi: “Tại sao ngươi khóc?”

Ngụy Chẩm Phong không trả lời thẳng, chỉ nói: “Bởi vì nguyên nhân này nọ. Đúng như ngươi nói, yếu đuối hay không không liên quan đến nam hay nữ, cùng lý do như thế, nam tử khóc cũng không có gì mất mặt.”

Triệu Miên vẫn không quá tin tưởng: “Ngươi thật sự đã từng khóc trước mặt rất nhiều người sao?”

Ngụy Chẩm Phong cười nói: “Thật sự, không tin ngươi có thể đi hỏi Vân Ủng và Hoa Tụ.”

“Ngươi còn để cho các nàng ấy nhìn thấy bộ dạng khóc lóc của ngươi?” Triệu Miên khó có thể tin nổi nói, “Vậy uy tín của ngươi làm sao đây, ngươi còn cần nữa hay không?”

Ngụy Chẩm Phong kỳ quái nói: “Chuyện này có liên quan gì đến uy tín của ta. Một người nếu thật sự có bản lĩnh, khóc mười lần tám lần người bên ngoài vẫn kính hắn sợ hắn. Nếu chỉ là hào nhoáng bên ngoài, cho dù cả ngày bày ra một khuôn mặt lạnh lùng, chẳng qua cũng chỉ là một phế vật miệng hùm gan sứa.”

Triệu Miên sững sờ hồi lâu, mới khẽ nói: “….. Phải vậy không?”

Ngụy Chẩm Phong thấy Triệu Miên vẻ mặt như có điều suy nghĩ, thuận thế khuyên hắn: “Cho nên, bảy ngày sau nếu ngươi muốn khóc thì cứ khóc ra là được, ta tuyệt đối sẽ không chê cười ngươi —— Ta thấy bộ dáng ngươi nín nhịn lần trước cũng rất khó chịu.”

Ánh mắt đã ướt thành như thế, vẫn cứ cắn răng, sống chết không để nước mắt rơi xuống, cũng là chuyện rất không dễ dàng.

Triệu Miên đắm chìm trong suy nghĩ của mình, nhất thời không kịp phản ứng: “Bảy ngày sau?”

“Ừm,” Ngụy Chẩm Phong dùng một giọng điệu tùy ý hơn nói, “Bảy ngày sau không phải là ngày mười lăm sao.”

Triệu Miên nhíu mày: “Sao ngươi lại nhớ rõ ràng như vậy? Ngươi đang bấm ngón tay để đếm số hay sao?”

Ngụy Chẩm Phong giống như bị nghẹn một cái: “Ta không có, ngươi bớt ngậm máu phun người.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.