Huyền Diệp năm thứ tư, ma vật sống dậy mang lại tai hoạ cho nhân gian, thương vong vô số, thành Cửu Châu như chìm trong biển máu, nhưng, ngay lúc quân lính đang không ngừng chiến đấu cùng ma vật, thì bỗng nhiên bọn chúng! biến mất hết!.
Đúng vậy, biến mất hết không còn một con, ngay cả cọng lông của bọn chúng cũng không còn, nếu không phải những vũng máu vẫn nguyên đó, những sát người bị chúng cắn xé vẫn còn nằm ở kia, thì mọi người còn tưởng đâu đây chỉ là một cơn ác mộng.
Trận chiến này tuy ta chết 100 địch chết 0, nhưng cuối cùng cũng đã kết thúc.
Trong niềm vui chiến thắng ngập tràn, là vô số các chiến sĩ lập được công to nhờ trận chiến này.
Mà tất nhiên trong đó không thể không kể đến Trường Lăng đại tướng quân trong trận chiến địa ngục đã dũng mãnh thiện chiến như thế nào, sau đó được hoàng thượng ban thưởng vô số vàng bạc và đất đai như thế nào, tiếp đến còn được phong những chức quan hình thức cao nhất cả bên văn lẫn bên võ như thế nào.
Có thể thấy qua chuyện này, Trường Lăng đại tướng quân một bước lên mây, được hoàng thượng vô cùng sủng ái.
Lại cộng thêm tin tức không biết từ đâu truyền ra, kể về chuyện tình của chàng và đại công chúa, khiến mọi người càng thêm suy đoán xem kết quả cuối cùng là gì.
Nhưng cuối cùng kết quả lại khác hoàn toàn với suy nghĩ của các vị triều thần bàn luận sôi nổi ngoài kia, Trường Lăng lúc này đứng trong tẩm cung của hoàng thượng, vô cùng bình tĩnh dâng tấu chương từ quan, đợi tới lúc tin được truyền ra chắc chắn sẽ khiến cho mọi người đều ngỡ ngàng đến bật ngữa!
Triệu Quân nhìn bảng tấu chương trước mặt lại nhìn Trường Lăng, khó hiểu hỏi chàng: “Tại sao khanh lại từ quan?” Đúng vậy, ngay lúc này chàng đang đứng trên đỉnh cao nhất của thiên hạ, có thể nói dưới một người mà trên vạn người, tất cả đều đang ở trong tay chàng, trừ kẻ ngốc ra mới từ quan rủ bỏ hết quyền quý ngay lúc này.
Trường Lăng chấp tay cúi đầu, chậm rãi nói: “Sau trận chiến, thần bị trọng thương nặng, không thể nào tiếp tục ra chiến trường, là một thần tử đã không thể phân ưu cùng hoàng thượng thì những thứ khác đối với thần chỉ như phù du, xin hoàng thượng thành toàn cho thần từ quan về quê.
“
Chàng vẫn là một thân hắc y như trước, ánh mắt vẫn trầm ổn khí thế như cũ, nhưng lúc này đây trên người chàng như tản ra một mùi tang thương kỳ lạ.
Triệu Quân thở dài, y bước xuống long ỷ đi lại gần Trường Lăng: “Ta biết khanh vẫn còn đau lòng vì chuyện của độc phụ kia, nhưng chuyện dù sao cũng đã qua, tất cả những chuyện đó đều là do độc phụ kia làm ra, không ai trách khanh cả, khanh cũng đừng nghĩ nhiều đến nó nữa, cứ xem như là một giấc mơ, tỉnh mộng tiếp tục sống tốt với Phức Y không được sao?”
“Hoàng thượng, xin thành toàn cho thần từ quan về quê!” Trường Lăng vẫn cúi đầu, mang dáng vẻ chuyện đã quyết sẽ không thay đổi, từ đầu tới cuối ngữ khí của chàng vẫn bình thản như vậy, không có kiêu ngạo cũng không nịnh hót cầu xin.
“Ta không đồng ý.
“
Lúc này một thanh âm đột nhiên vang lên, Triệu Phức Y bước vào tẩm cung của hoàng huynh, đỏ mắt nhìn Trường Lăng: “Thành toàn sao? Một năm trước ở thảo nguyên biên cương phía Nam, chàng từng nói với ta khi về kinh sẽ xin hoàng huynh thành toàn chuyện chung thân của chúng ta, chuyện sau đó thế nào ta cũng không nhắc lại nữa, nhưng bây giờ mọi chuyện đã giải quyết xong hết, chàng hướng xin hoàng huynh thành toàn cho chàng, nhưng lại là không phải lời hứa năm xưa chàng nói với ta.
“
Triệu Phức Y hít một hơi thật sâu, nước mắt rơi xuống cũng không lau, bước lại gần chàng: “Trường Lăng, chúng ta yêu nhau như vậy, tại sao đến cuối cùng khi tất cả đều đã bình yên lại không thể thành toàn đến với nhau hả? Chàng cho ta một câu trả lời thật tâm chàng đi!!!”
Trường Lăng vẫn đứng nhìn Triệu Phức Y giàn giụa nước mắt trước mặt mình, cũng không đưa tay lau nước mắt cho nàng ấy, lúc trước chàng yêu nàng ấy là thật, hiện giờ tình cảm đó vẫn còn như cũ, nhưng Thức Vân đã mất, trái tim chàng ngày ấy cũng đã mất theo cùng nàng, những chuyện tình cảm bây giờ đối với chàng chỉ còn lại sự mệt mỏi mà thôi.
Trường Lăng không nói lời nào, nhìn qua Triệu Quân, mím môi.
Triệu Quân không thể nói lời khuyên can thêm được nữa, chỉ có thể tức giận phê chuẩn tấu.
Mãi cho tới khi Trường Lăng đi ra khỏi tẩm cung, Triệu Phức Y vẫn đứng im nhìn theo bóng lưng chàng mà rơi nước mắt, nàng ấy không thể chấp nhận được sự thật này, tại sao lại như vậy được chứ, tại sao rõ ràng hai người đã yêu nhau nhiều đến vậy, lại trải qua nhiều chuyện tới vậy, theo lý kết quả phải là cả hai trọn vẹn bên nhau dài lâu chứ không phải chia ly như thế này!
[! ]
“Đây là Thức Vân, vị hôn thê của con.
“
“Trường Lăng ca ca, muội muốn ăn kẹo hồ lô, muội lấy hoa mai nhỏ đổi với ca ca, ca ca có thể đừng nói nương muội biết được không?”
“Trường Lăng ca ca, phụ mẫu chúng ta mất rồi, giờ chúng ta chỉ còn có nhau thôi.
“
“Trường Lăng ca ca, muội thích huynh, huynh có thích muội không?”
“Trường Lăng ca ca, cho dù muội gây ra chuyện gì, huynh cũng sẽ tha thứ cho muội chứ.
“
“Trường Lăng ca ca, dù muốn dù không chàng cũng phải lấy thiếp.
“
“Trường Lăng ca ca, thiếp kiếp này chỉ yêu mình chàng thôi.
“
“Trường Lăng ca ca, chàng phải tin thiếp.
“
“Trường Lăng ca ca, tình yêu của thiếp sai rồi! “
Trường Lăng ngồi trên xích đu ở hậu viện nhắm mắt lại, không dám hồi tưởng thêm nữa!
[! ]
Mà lúc này ở Thiên Hình đài, Thượng thần Cẩm Minh sau khi chấp hình xong, ngồi tựa vào tảng đá bên cạnh, nàng đưa tay chạm nhẹ lên ngực, nơi đó đã từng có một trái tim đập suốt một vạn năm, giờ đây đã trở nên trống rỗng.
Nàng cúi người như đang nhìn gì đó, trong miệng khẽ lẩm bẩm, có thật khi không còn tim nữa, nàng cũng sẽ không còn động tâm nữa!
So với sự bình tĩnh sau khi chấp hình xong của nàng, thì Tiết Sư thần quân lúc này chỉ muốn cuốn gói gom hết mấy bảo bối của mình mà chạy tới Tây Thiên trốn nạn.
Hắn thật sự không ngờ quẻ bối của mình lại linh nghiệm tới vậy, với cái tính cách “âm u biến thái” của Thượng thần Cẩm Minh sau khi vết thương lành chắc chắn ngài sẽ tìm hắn tính sổ!
Đúng là lần này cái miệng hại cái thân thật rồi.
Diễm Ma thần quân lúc này rảnh rỗi đi ngang qua cửa nhà Tiết Sư thần quân, nhìn hắn bên trong đang chạy qua chạy lại cuống cuồng dọn nhà vậy, có chút hiếu kỳ ôm cửa nhà hắn thò đầu vào hỏi: “Ngươi đi đâu mà giống như trốn nạn thế?”
Tiết Sư thần quân vẫn tiếp tục làm công việc trên tay, không nhìn nàng ấy, gấp gáp nói: “Ta đúng thật là đang chạy nạn chứ không phải giống như, ngươi không thấy Thượng thần Cẩm Minh về rồi sao? Ta mà không chạy sẽ bị ngài ấy hành chết.
“
Diễm Ma thần quân sửng sốt: “Ồ! Đúng là Thượng thần Cẩm Minh đã về, nhưng nghe nói ngài ấy trong lúc lịch kiếp đã phạm thiên điều bị Thiên đế phạt moi tim, bây giờ còn đang bị chấp hình bảy ngày bảy đêm ở Thiên Hình đài nữa.
“
Ma Diễm thần quân nói tới đây liền cảm thán: “Ta nói, cả Cửu Trùng Thiên cũng đều bị thiên lôi đánh tới rung chuyển lên rồi, mà Thượng thần lại như không có tổn thương gì nhiều! chặc chặc chặc! đúng là chỉ có Thượng thần mới chịu được hình phạt đó, nếu là thần tiên bình thường đều đã bị đánh tới tan hồn nát phách, hoà vào trời đất luôn rồi.
“
Nghe Diễm Ma thần quân nói xong, Tiết Sư thần quân càng thêm run rẩy, lần này chết hắn thật rồi.
Diễm Ma thần quân nhìn bộ dáng run lẩy bẩy của hắn, càng thêm hiếu kỳ đi lại áp sát vào người hắn hỏi: “Ngươi sao vậy? Sao sắc mặt kém thế?”
Nàng ấy nghiêng đầu dường như nhớ tới chuyện gì đó, hai mắt khẽ đảo qua người Tiết Sư thần quân hai vòng sau đó lập tức sáng rực lên, nói: “Ta nghe nói trước khi Thượng thần lịch kiếp đã từng có một vị thần quân gan to bằng trời, dám trộm thiên mệnh bối cho ngài ấy một quẻ, người đó không phải là ngươi đấy chứ?”
Tiết Sư thần quân buông đồ trong tay ra, quay đầu nhìn nàng ấy, trợn mắt tức giận quát: “Không phải! Không phải ta! Sao có thể là ta được chứ!!! Ngươi không có việc gì làm thì mau cút đi, đừng đứng đây quấy rầy ta làm việc nữa!!!”
Diễm Ma thần quân nhìn bộ dáng xù lông nhím của hắn thì bật cười vui vẻ khi thấy sắp có người gặp nạn: “Là ngươi làm thì là ngươi làm, có cần nói lớn tiếng như vậy không!”
Tiết Sư thần quân hung ác nhìn nàng ấy một cái, ôm đồ chạy trốn!.
Một đêm trước khi xuống trần, Tử Kính đến Tịnh Nguyệt Lai nơi sư phụ nàng từng ở trước khi viêng tịch, lại nhớ câu nói năm xưa của sư phụ.
“Ý chí của người tu tiên rất mạnh, tổn thương bình thường đối với họ chỉ như là động lực để họ tiếp tục con đường, nhưng một khi ý chí bị lung lây thì khó mà giữ được tâm tính ban đầu của mình. Tử Kinh, con hiểu không?”
Nàng ngày trước không hiểu được sự khổ tâm của sư phụ, nhưng bây giờ nàng cuối cùng cũng đã có thể hiểu rồi…
[…]
“Ầm ầm ầm…”
Mây đen cuồn cuộn kéo đến lan tới tận chân trời, kèm theo đó là những tiếng sấm rền vang lên.
Đôi mắt sắt lạnh màu xanh lam của Cửu Vĩ Hạc hung ác dán chặc vào vết thương đang chảy máu không ngừng của Đông Phong Hành, bộ lông đỏ sẫm dựng đứng lên phập phồng theo từng hơi thở của nó, vết thương từ trường thương của Đông Phong Hành vừa đâm lúc này đã từ từ kép miệng lại, chỉ trong chớp mắt đã ngay cả chỗ lông bị xén mất cũng đã mọc lên lành lại như chưa từng bị tổn thương, quá trình đó diễn ra nhanh tới mức mắt thường cũng có thể trông thấy được.
Sắc mặt của Đông Phong Hành vô cùng khó coi, suốt một tháng nay chàng đã giao chiến với không ít ma vật, những con kia cho dù có thân hình to lớn nhưng khi bị trường thương của chàng đâm vào thì vết thương lành lại rất chậm, nhưng con ma vật này thì…
Các tướng sĩ sau lưng chàng nhìn còn biến sắc hơn chàng, con ma vật này nhiều hơn những ma con khác tới tám cái đầu thì không nói đi, nhưng giờ khả năng bình phục vết thương của nó cũng nhanh hơn những con khác, vậy thì cũng quá ức hiếp người phàm bọn họ rồi, như thế này làm sao mà giết được chứ.
“Hoàng thượng cận thận.”
Đại tướng quân- Sử Đằng ở sau lưng Đông Phong gấp gáp hét lên.
Chín cái miệng của Cửu Vĩ Hạc lúc này đều đồng loạt há to ra như chậu máu, nó ngửa cổ lên trời trú dài một tiếng, âm thanh quỷ dị bén nhọn như biến thành ngàn mũi tên bắn ra đâm thẳng vào màng nhĩ của mọi người, không ít binh sĩ không chịu nỗi nhũn chân ngã khuỵu xuống đất trong âm thanh này, ôm đầu rên rỉ la hết, máu từ hai tai cũng ào ào chảy ra.
Đông Phong Hành vừa giao chiến trực diện với Cửu Vĩ Hạc xong, lúc này đang cầm trường thương dừng trong không trung còn chưa kịp đáp xuống đất, đã giọng nói the thé của nó phát ra: “Ngàn năm không gặp, cách giao chiến của ngươi chẳng thay đổi chút nào!”
Đông Phong Hành còn chưa kịp hiểu hết hàm ý của câu nói, đã thấy thân hình to lớn của nó nhanh như chớp chuyển động, xông thẳng về phía chàng. Đông Phong Hành cũng phản ứng nhanh nhạy, nhảy tránh khỏi nơi chiếc đuôi nó vừa quét tới.
Thấy chàng tránh thoát, chín cái đầu của Cửu Vĩ Hạc liền phun ra khí độc.
Trải qua nhiều ngày chiến đấu, Đông Phong Hành lúc này đã mệt tới mức thở hồng hộc, mắt thấy đám khí độc đang bay về phía mình, chàng muốn tránh nhưng không đủ sức.
Đông Phong Hành đứng trên tảng đá hơi thở nặng nhọc ngay cả mí mắt cũng nặng nề cụp xuống, Sử Đằng bên kia thấy vậy chỉ cảm thấy toàn thân lạnh run, hắn muốn chạy lại cứu chàng, nhưng chân người vốn không nhanh bằng tốc độ của khí, chưa để hắn kịp chạy tới thì xung quanh Đông Phong đã bị khí độc vây hãm.
“Ha ha ha!!!!” Cửu Vĩ Hạc cười lớn, thanh âm vô cùng sảng khoái trú dài, khiến người ta còn sợ hãi hơn lúc đầu.
Nhưng ngay lúc nó đang cười đắc ý thì bỗng nhiên khựng lại, thân thể to lớn đột nhiên run rẩy, dường như nó cảm nhận được cái gì đó đang đi tới mang theo sức mạnh vô cùng to lớn có thể gây tổn hại cho nó, khiến cả người nó chấn động, càng lúc càng nhanh, càng lúc càng kịch liệt, các binh sĩ đang kinh hoàng cũng nhìn thấy thân thể nó không thể khống chế mà run rẩy.
Ngay lúc này, một luồng sáng khẽ xoẹt qua trước mắt mọi người, theo đó là một thân ảnh bạch y không biết từ ở đâu bay tới, một tay ôm lấy eo Đông Phong ở kia kéo chàng vào lòng mình, tay kia của người đó phất lên, lạnh lùng quát một tiếng: “Cút!”
Ánh mắt sắt lạnh của Cửu Vĩ Hạc trở nên đỏ như máu, nó trợn tròn nhìn chằm chằm vào người vừa xuất hiện, lập tức co chân tung cánh bay như muốn chạy trốn. Nhưng tốc độ nó vẫn không nhanh bằng người kia, vô số kim quang từ cái phất tay của người đó bắn ra bừng lên bao lấy nó, tiếp theo là một tiếng động cực lớn, mọi người còn chưa nhìn rõ chuyện gì đang xảy ra đã thấy thân hình của Cửu Vĩ Hạc bị kim quang chém nát thành từng mảnh.
Thượng thần Cẩm Minh ôm thân thể ấm nóng đã ngất trong lòng từ từ đáp xuống đất, nàng khinh miệt liếc nhìn những mảnh thịt bị kim quang chém văng ra tứ tung của Cữu Vĩ Hạc.
Toàn trường im lặng trong một khắc, sau đó vô số binh sĩ như giật mình nhao nhao lên chạy lại chỗ nàng.
Sử Đằng chạy tới nhanh nhất, nhìn tư thế nữ ôm nam vào lòng của nàng, thì trong lòng dâng lên một cảm xúc quái dị, lại nhìn bộ y phục trắng đến vô thực trên người nàng thì trong lòng thầm nghĩ, đây phải chăng là vị thần tiên trên trời được phái xuống trấn áp yêu ma? Nhưng, chỉ phái một vị thần tiên thôi sao? Mà vị thần tiên này… còn là nữ nhân nữa chứ? Có phải vị hoàng đế ở trên trời kia quá keo kiệt rồi hay không?
Nhưng, trong lòng không hài lòng là vậy, ngoài mặt hắn vẫn chấp tay cúi đầu hành lễ với vị tiên tử kia: “Cô nương là?”
“Cửu Trùng Thiên, Thanh Nghiêng đài, Thượng thần Cẩm Minh.”
Thượng thần Cẩm Minh ở Thanh Nghiêng đài sống tại Cửu Trùng Thiên.
Người trần gian như Sử Đằng tất nhiên không biết Thanh Nghiêng đài ở đâu, càng không biết ở đó có vị thượng thần nào tên có pháp danh Cẩm Minh hay không, nhưng Cửu Trùng Thiên thì hắn đã từng nghe không ít đạo sĩ nói tới, nhưng cũng chỉ nghe vậy thôi, đại loại là ở trên trời.
Nhưng nhiều ma vật như vậy, chỉ một thần tiên là đủ đối phó hết được sao? Sử Đằng hít vào một ngụm, sửng sốt phát hiện không khí xung quanh mình rất trong sạch không nhiễm chướng khí, lần nữa nhìn nữ tử trước mặt, chắc chỉ cần một người là được…
[…]
Phiến lá xanh mướt lay động theo gió, không khí sạch sẽ mát rượi thoang thoảng ngay chóp mũi, Đông Phong Hành mở mắt ra, đợi tới khi thích ứng được ánh sáng chiếu vào mắt, chàng mới từ từ chống người ngồi dậy, nhìn quanh một vòng phát hiện mình đang ở trong tẩm cung, sao đó ánh mắt khẽ ngừng lại nhìn chằm chằm vào thân ảnh đang đứng bên cửa sổ ở kia.
Thân hình người đó thon thả, tóc cột lên cao chảy dài tới thắt lưng, vì đứng cạnh cửa số mà tà áo trắng trên người cũng bay nhẹ theo gió thổi vào. Đông Phong Hành là vua một nước, có thể nói không loại người nào mà chàng chưa từng qua, người mặc bạch y càng không có gì hiếm lạ, nhưng bạch y mặc trên người người này lại mang đến cho người khác một cảm giác rất kỳ lạ so với khi nhìn những người khác, chính là sự hoàn mỹ giữa khí chất và y phục, tỷ như bạch y sinh ra là để cho người này mặc.
Người đó hình như cũng cảm nhận được ánh mắt của chàng, chầm chậm quay đầu lại yên lặng nhìn chàng.
Hai người nhìn nhau, không nói gì cũng không có hành động gì.
Cuối cùng vẫn là người đó hành động trước, Tử Kính quay đầu nhìn cây hoa mai ở bên ngoài khẽ thở dài buông nắm tay ra, một bông hoa mai đỏ nho nhỏ, không biết đã nằm trong lòng bàn tay nàng bao lâu, theo động tác của nàng mà bay đi theo gió.
Tử Kính phủi tay khép cửa sổ lại, đi lại phía chàng: “Ngài thấy sao rồi, có còn đau không?”
Từ lúc tỉnh lại Đông Phong Hành đã thấy từng đợt đau đớn từ vết thương trên người truyền tới rồi, nhất là tay phải, nhưng chàng vẫn cắn răng không rên một tiếng.
Nhưng cho dù chàng chỉ nhìn nàng không nói gì, thì Tử Kính cũng thừa biết chàng không ổn, ngay cả thần tiên khi bị ma vật làm bị thương còn la hét kêu đau thì một người phàm như chàng sao có thể không đau được chứ.
Đông Phong Hành im lặng một chút, sau đó mới nói, nhưng không phải là trả lời câu hỏi của nàng mà là hỏi nàng một câu hỏi của mình: “Các hạ là… Thần tiên?”
Đó là một câu hỏi nhuốm đậm màu nghi hoặc. Ký ức của chàng tới giờ vẫn ngừng lại ở chỗ mình bị khí độc của con ma vật kia bao vây, những chuyện sau đó hoàn toàn không biết đã xảy ra thế nào. Nhưng với sức mạnh kinh người của con ma vật kia, đám binh sĩ của chàng căn bản là không phải đối thủ của nó, cho dù Sử Đằng có thông minh thế nào cũng không thể cứu chàng bình an ra khỏi đám khí độc của nó được. Vì vậy, giả thuyết nữ tử là thần tiên là thích hợp nhất. Dù sao, thần tiên trong mắt người phàm vốn không phải là người, họ có sức mạnh vô cùng lớn có thể đánh thắng được yêu ma quỷ quái, mọi người đều nghĩ thế và Đông Phong Hành cũng không ngoại lệ.
Tử Kính gật đầu, lãnh đạm nói: “Đúng vậy, thượng thần Cẩm Minh, Thanh Nghiên đài, Cửu Trùng Thiên.”
Nói xong nàng ngồi xuống ghế cạnh giường, kéo lấy tay Đông Phong Hành để một tấm vải mỏng lên tay chàng bắt mạch, một lúc sau mới buông ra nói: “Vết thương tuy sâu, nhưng hiện tại mạnh tượng đã bình ổn nhiều rồi. Ngài chỉ cần uống thuốc đều đặn một ngày ba cử cộng thêm nghỉ ngơi nhiều là sẽ sớm khoẻ.”
Đông Phong Hành lặng lẽ nhìn nàng, Tử Kính cười nhạt nói tiếp: “Ta trước đây từng nghe không ít người nói, hoàng thượng Chu Văn dũng mãnh thiện chiến, tuy là phàm nhân như có thể giết được ma vật khiến chúng tiên cũng phải cúi đầu không ngừng bái phục, hôm nay được diện kiến, những lời nói hoa mỹ đó không phải chỉ là tâng bốc nói suông. Nhưng, ngài dù sao cũng chỉ là phàm nhân, một thân thế sống dựa bằng cơm bằng nước sao có thể chịu nhiều giày vò của vết thương do ma vật gây ra được chứ? Mong hoàng thượng biết bảo trọng thân thể!”
Đông Phong Hành mỉm cười: “Đa tạ thượng thần đã quan tâm. Nhưng ta muốn hỏi một chút, vì sao dạo gần đây phàm gian lại xuất hiện nhiều ma vật đến vậy?” Đây chính là chuyện chàng không hiểu nhất, từ nhỏ tới lớn hơn 25 năm chàng chưa từng thấy chuyện có yêu ma xuất hiện, nhưng chỉ trong một tháng đổ lại đây chàng đã đánh nhau với mấy con luôn rồi, chuyện này chắc chỉ có thần tiên mới biết được lý do.
“Chuyện này kể ra cũng khá dài.” Tử Kính đều đều nói: “Ta chỉ có thể nói, năm ngàn năm trước, ma vật khi đó sinh sôi nảy nở nhiều vô số kể làm hại chúng sinh, mà ta tư chất yếu kém không thể tiêu diệt sạch hết, nên đã tạo ra một địa phương ẩn sâu dưới lồng đất, tên là Thiên Dư Cảnh, dùng trận pháp tạo ra bốn loại phong ấn trấn áp bọn chúng lại trong đó hết.”
Đông Phong Hành nghe nàng kể xong giật mình: “Vậy bây giờ phong ấn đó đã bị suy yếu nên ma vật mới bị thoát ra ngoài?”
Tử Kính thấy chàng có thể nhanh như vậy đã suy đoán ra lý do ma vật xuất hiện thì ngẩn ra, gật đầu.
Đông Phong Hành: “Vậy phong ấn của thượng tiên đang ở đâu?”
“Đang ở đây.” Tử Kính nhìn chàng: “Hơn nữa, ta có việc cần ngài đi cùng ta vài ngày giúp đỡ.”
Nàng nói: “Nói ra cũng thật xấu hổ, đã hơn mấy ngàn năm ta chưa xuống dưới đây, hồi nãy đi quanh hoàng cung còn bị lạc đường mấy lần không biết đường về, vậy nên mấy ngày nay chỉ có thể nhờ ngài đi cùng giúp ta hiểu rõ địa hình tìm đường vào Thiên Dư Cảnh củng cố phong ấn!”
Đông Phong Hành suy nghĩ một chút hỏi: “Chỉ có thể là ta thôi sao? Người khác không được sao?”
Tử Kính lắc đầu: “Không, chỉ có ngài, ta chỉ muốn ngài.”
Đông Phong Hành im lặng hoàn toàn nhìn Tử Kính, vị thượng thần này nói ở dưới mảnh đất nơi hoàng cung đang đặt chính là địa ngục nơi giam giữ trăm ngàn ma vật, mà người tạo ra nó bây giờ không nhớ lối vào địa ngục đó, nghe… cũng hơi buồn cười nhỉ? Năm con ma vật thoát ra, chàng thương tích đầy mình mới giết được hai con, nếu có ngày trăm ngàn con thoát ra thì phải giết thế nào? Phàm gian này rồi sẽ thành cái gì?