Không biết ở bên ngoài đã tạnh mưa từ bao giờ, Tử Kính ngồi bên ngọn lửa như cảm nhận được cái gì đó đột nhiên đứng dậy đi ra cửa hang động, nhưng đi được hai bước cả người nàng lúc này giống như vô lực, dưới chân nhũn ra không thể đứng vững.
Đông Phong Hành mắt thấy Tử Kính sắp té ngã liền nhanh chóng đỡ lấy thân ảnh nàng ôm vào lòng.
Đông Phong Hành giờ mới nhận ra sắc mặt Tử Kính vô cũng tái nhợt, chàng nhíu mi tâm, đưa tay qua để lên trán nàng, phát hiện ra nàng sốt cao từ lúc nào chẳng hay.
Trong lúc mơ màng Tử Kính cảm giác được Đông Phong Hành ôm nàng để lên đống rơm bên ngọn lửa, lấy trường bào bao bọc cả người mình lại.
Nàng biết rõ tình trạng của chàng cũng không tốt là bao, hôm qua còn tưởng rằng chàng sẽ vì những vết thương trên người mà không chịu nổi khí trời giá rét này, không ngờ nàng lại gục ngã trước cả chàng.
“Ta không sao, vì mệt mỏi nên thân thể nóng lên để tự chữa lành thôi, không phải sốt.
” Tử Kính cố chống người ngồi dậy, yếu ớt nói.
Tuy Đông Phong Hành không biết thần tiên tự chữa lành như thế nào, có giống người phàm hay không, nhưng chàng không ngốc tới mức tin lời nói nàng không sao này là thật.
Đông Phong Hành ôm cả người Tử Kính vào lòng, không cho nàng lộn xộn nữa: “Ngài ngoan ngoãn một chút đi được không, đã thế này rồi đừng cậy mạnh nữa, cho dù bây giờ ngài có yếu ớt một chút ta cũng sẽ không xem thường ngài.
“
Tử Kính cố nén cảm giác nóng rát khó chịu trong người, siết chặt lấy tay Đông Phong Hành, gấp gáp nói: “Có một con hổ đang tới!” Nếu là bình thường thì việc này chẳng có gì, nhưng bây giờ cả hai người đều đang chật vật, mà con hổ đó nếu là hổ được thả vào khu vực săn bắn thì chắn chắn đã bị bỏ đói hơn ba ngày, không cần nói cũng biết nó đang đối khát tới mức nào.
Đông Phong Hành nghe xong sắc mặt cũng không tốt, lúc đầu để chuẩn bị lễ săn thêm phần kịch tính nên đa số các mãnh thú được thả vào đều hung dữ đối khát, không nghĩ rằng bây giờ đó lại đều có thể gây nguy hiểm cho hai người.
Tử Kính cả người mệt mỏi, đầu hơi choáng váng, sau đó một tiếng gầm rất lớn, một con bạch hổ lớn tựa như mũi tên vừa rời khỏi dây cung từ bên ngoài mang theo mấy bông tuyết lao thẳng vào trong động, làm bùng lên một cơn gió mạnh, ngọn lửa yếu ớt trong động cũng bị cơn gió mạnh đó mà thổi bùng cháy mạnh lên.
Bạch hổ phóng vào mang theo cặp mắt đói khát nhìn Tử Kính và Đông Phong Hành, nhưng nó chỉ nhe răng gầm gừ chứ không tấn công hai người ngay.
Nhưng thể nó đang chờ cái gì đó.
Lúc này phía ngoài động vang lên một giọng nói du dương: “Tiểu Bạch, đừng dọa người khác!”
Nghe được giọng nói này, vẻ mặt căng thẳng của Tử Kính rút đi, thay vào đó là vẻ mặt tức cười dâng trào, thật không ngờ một ngàn năm không gặp, ngày gặp lại nàng lại ở bộ dáng trầy trật đến thế này.
Lập Na mang theo vài người từ ở ngoài động đi vào, nhìn thấy Tử Kính và Đông Phong Hành, trong mắt đầy vẻ ngạc nhiên, nhưng liền ngay sau đó là thay vào vẻ giễu cợt, nàng ấy đi lại gần bạch hổ vỗ nhẹ lên đầu nó: “Ngươi nhìn xem, khiến người khác sợ thành thế nào rồi!
Lại nhìn Tử Kính: “Bạn cũ đã lâu không gặp, không ngờ gặp lại ngươi so với một ngàn năm trước lại trở thành cái bộ dạng thê thảm thế này!”
Tử Kính nghe nàng ấy chế giễu cũng không tức giận mà không nhanh không chậm kéo trường bào, giọng nói không yếu thế đầy trào phúng: “Không ngờ một ngàn năm không gặp, trông ngươi cũng không thay đổi chút nào!”
Lập Na thấy Tử Kính đã thành như vậy mà khẩu khí cũng không tệ chút nào thì bật cười, nhìn qua Đông Phong Hành bên cạnh: “Vị nam tử này nhìn rất không tệ, có muốn đi theo ta không?”
Đông Phong Hành từ nãy giờ vẫn luôn quan sát cuộc trò chuyện của Tử Kính và Lập Na, từ cách nói chuyện của hai người, chàng có thể thấy được cả hai không phải kẻ thù, nhưng nói bạn thì cũng không đúng, chỉ có thể là đã từng quen biết nhưng bây giờ muốn làm người xa lạ mà thôi.
Đông Phong Hành thấy bạch hổ nhìn mình chầm chầm cũng không hoảng: “Xin đa tạ ý tốt của cô nương, nhưng ta không có hứng thú.
” Giọng nói không có khinh thường cũng không có cầu xin mà đầy vẻ phòng bị, y như con người chàng.
“Ôi chao, cái âm thanh nghe cũng thật là im tai, không biết trên giường chàng cũng có rên rỉ im tai như vậy không nhỉ?”
Lập Na cười càng thêm rạng rỡ, bỏ qua bạch hổ nhanh như chớp đã tới chỗ hai người, nàng ấy giơ tay lên, định chạm vào mặt Đông Phong Hành thì một cánh tay khác còn nhanh hơn, giơ ra đánh mạnh lên tay nàng ấy.
Tử Kính sắc mặt âm u nhìn Lập Na: “Ngươi có biết ngài ấy là ai hay không? Ngươi dám chạm vào thiên tử, thật không muốn sống nữa sao?”
Lời của nàng, khiến Lập Na ngây ra nhìn Đông Phong Hành một vòng từ trên xuống dưới, sau đó giọng nói cũng không còn ẽo ợt đến mức khiến người ta nổi da gà như trước nữa.
“Các ngươi tự mình chạy vào đây, có biết đã xâm phạm Thần núi rồi không? Tử Kính, ngươi phải biết tên bất trị kia ghét bị người khác xâm phạm vào lãnh thổ của hắn ta đến thế nào.
Đáng ra hắn ta kêu ta tới đây chính là dẫn người tới là để bắt các ngươi đem về, nhưng nếu người xâm phạm đã là Thượng thần Cẩm Minh, thì ta nghĩ chỉ cần đuổi đi là được rồi!”
Không cần Liệt Na nói, Tử Kính cũng biết hai người phải đi thôi, chưa nói tính tình cổ quái của Thần núi thế nào, chỉ riêng việc nhìn thấy Liệt Na nàng đã chẳng muốn ở lại đây nữa.
Nhưng có một điều nàng phải hỏi rõ!
Trong lúc cả đoàn người đưa Tử Kính và Đông Phong Hành ra khỏi đáy vực, Tử Kính nhìn Liệt Na hỏi: “Ngươi biết chuyện ở trong núi không thể dùng pháp lực chứ?”
Nghe Tử Kính nhắc đến chuyện này, Liệt Na cũng trầm tư nói: “Ta biết!”
“Đó là do Thần núi làm?” Tử Kính nhìn cánh rừng âm u phía sau, chắc là không phải Thần núi làm đâu nhỉ? Hắn ta không có lý do gì để làm hết.
Y như nàng nghĩ, Liệt Na lắc đầu: “Không phải, bọn ta cũng đang đau đầu về chuyện này đây, ngay cả Thần núi cũng không thể thi triển pháp lực được!”
Tử Kính gật đầu không nói nữa, im lặng suy nghĩ xem cuối cùng là ai.
Đợi tới khi mọi người đứng trước một ngã ba, Liệt Na nhìn về phía con đường bên trái nói: “Ta chỉ có thể đưa các ngươi tới đây thôi, cứ đi theo con đường này từ đây đi khoảng mười dặm là xuống được núi.
“
Nói xong nàng ấy nhìn qua Đông Phong Hành như muốn nói gì đó, ngay lúc hai người chuẩn bị đi, nàng ấy không nhịn được, nắm lấy tay Tử Kính: “Tử Kính, ngươi đi cùng với hắn ta? Ngươi có biết hắn ta! “
Nhưng chưa đợi Lập Na nói hết câu Tử Kính đã rút tay ra, đồng thời chặt đứt câu nói của nàng ấy bằng ngữ khí hết sức lạnh lùng: “Đó là chuyện của ta, ngươi không cần quan tâm.
“
Lập Na im lặng, một lúc sau trong mắt đầy vẻ không đành lòng: “Ngươi nên biết sư phụ của ngươi vì sao mà chết, thân là bạn cũ, ta chỉ có thể nhắc nhở ngươi đừng dại dột.
“
Trong mắt Tử Kính xuất hiện vài tia giễu cợt: “Hai chữ “bạn cũ” này ta không dám nhận, chuyện ta làm cũng không cần ngươi phải quan tâm, hôm nay gặp lại là do không may, sau này tốt nhất là không gặp nhau nữa.
“
Đợi hai người từ từ đi xa rồi hoàn toàn biến mất ở ngã rẻ bên phải, Liệt Na cau mày lẩm bẩm: “Thật đúng là đệ tử mà Thiên Sơn lão quân yêu thương nhất, ngay cả cái tiểu tính tình này giống cũng giống y như lão ta.
“.
Tử Kính và Đông Phong Hành đi dọc theo con đường đầy tuyết bên phải, một lát sau Đông Phong Hành không nhịn được hỏi: “Tại sao chúng ta lại đi bên phải?” Rõ ràng cô nương kia chỉ bên trái mà?
Tử Kính lạnh nhạt trả lời: “Vì nàng ta nói bên trái nên chúng ta mới phải đi bên phải.” Nàng có chút khinh thường nói tiếp: “Liệt Na vốn có bệnh mù phương hướng không biết bên nào là bên trái bên phải, lúc nào cũng nói lộn hai hướng.”
Đông Phong Hành: “…” Ngài đang khinh thường ai vậy chứ, ta nhớ không nhầm lần đầu gặp, ngài cũng lấy lý do lạc đường để nhờ ta giúp ngài tìm nơi có phong ấn đấy!
Gió lạnh thổi vù vù qua mấy cây đại thụ chỉ còn trơ cành, hai người đi thêm được một đoạn thì Tử Kính đã là người không chịu nổi trước, Đông Phong Hành cũng chẳng khá hơn là bao, lúc ở dưới đáy vực thì không cảm thấy lạnh lắm nhưng vừa đi ra khỏi đã biết thế nào là lạnh đến cắt da cắt thịt.
Đông Phong Hành thấy gương mặt Tử Kính trắng đến không còn giọt máu, thì biết cứ tiếp tục đi thế này nàng sẽ không ổn, nhưng ở đây trống không ngoài mấy cái cây ra thì cũng chẳng có chỗ nào cho hai người nghỉ chân.
Đông Phong Hành nhìn con đường càng lúc càng dốc phía trước, cuối cùng bước nhanh lên một bước ngừng lại trước mặt Tử Kính, khụy gối xuống nói: “Lên đi, ta cõng ngài một đoạn.”
“Ta còn đi được.” Tử Kính không đồng ý, lắc đầu.
“Chuyện đó để sau đi, ngài không đi nỗi nữa rồi.”
“Không sao, ta đi được.”
“…”
Sau một lúc, Tử Kính cuối cùng cũng chịu thua với sự kiên quyết của Đông Phong Hành, leo lên chàng để chàng cõng mình xuống núi.
Tử Kính biết tình trạng của Đông Phong Hành chẳng tốt hơn mình là bao, ít nhất mình chỉ mệt mỏi quá sức, còn Đông Phong Hành thì trên người có rất nhiều vết thương chưa kết sẹo hẳn có thể rách ra bất cứ lúc nào, vậy nên sau khi nằm trên lưng chàng, nàng cởi dây buộc trường bào trên người ra, cột lên trước cổ chàng, kéo vạt trường bao ra che cho cả hai, tuy không khiến cả hai ấm hơn là bao nhưng ít nhất có thể giảm bớt sự giá rét bên ngoài.
Cổ của Đông Phong Hành bị bàn tay lạnh lẽo như con người của Thượng tiên quẹt phải, khẽ run lên, lại cảm nhận thân thể còn lạnh lẽo hơn nó áp vào lưng mình, không khỏi nghĩ, ngài là tảng băng sao mà có thể lạnh tới mức này chứ? Mà không biết có phải vì gió tuyết thổi qua phát ra âm thanh quá lớn hay không, Đông Phong Hành dường như không thể nghe và cảm nhận được nhịp đập của trái tim ngài.
Gió càng ngày càng to, thổi đến mức làm người ta có cảm giác ù tai. Những bông tuyết rơi cản trở tầm nhìn của Đông Phong Hành, chàng bắt đầu không nhìn rõ đường đi phía trước nữa, cố gắng cúi đầu nhìn đường, bước một bước thì có một dấu chân hằn sâu lên nền tuyết để lại.
“Ta sống hơn 25 năm, lần đầu cõng một nữ tử, cứ tưởng sẽ là phong thái hiên ngang, ai lại ngờ đâu lại trong hoàn cảnh khó khăn như thế này được chứ.” Đông Phong Hành thì thầm nói.
Tử Kính không trả lời ngay lập tức, khi kề môi sát tai chàng, nàng nói: “Ngài chỉ mới có hơn 25 năm, so với ta thật không có chỗ nào bằng để so sánh.”
Đông Phong Hành cúi đầu khẽ cười: “Đúng vậy, sinh mệnh phàm nhân vừa yếu ớt vừa ngắn ngủi không thể nào so được với thời gian của thần tiên. Nhưng Thượng thần, ngài sống lâu như vậy, có bao nhiêu phần trong đời được trải qua cảm giác tự do vui vẻ như phàm nhân chứ?”
“Ta vốn không cần tự do vui vẻ, đó là chuyện của con người. Ta vốn không phải là người, nên không cần thiết.”
“Haha, nhưng đối với ta ngài và các nữ tử khác không khác nhau ở điểm gì.”
Đông Phong Hành lại nhìn con đường dài không thấy điểm đến trước mặt cảm thán: “Lạnh như vầy, chỉ muốn uống một ngụm rượu nóng thôi.” Giọng nói này hoàn toàn không giống như những lời tràn đầy sự uy nghiêm của bậc đế vương như ngày thường, mà giống như một công tử ăn chơi nào đó hơn.
Tử Kính khẽ mỉm cười, trêu chọc: “Vừa nãy trong động ta có đưa cho ngài, là ngài không chịu uống đấy chứ?” Hoàn toàn vứt bỏ cái vỏ lạnh nhạt của Thượng thần ngày thường luôn có.
“Đó mà là rượu sao? Rượu đó có cho người ta còn đánh cho, nói ngài đang khinh thường rượu đấy!” Đông Phong Hành nhớ tới chum rượu kia đã thấy cả người khó chịu.
Tử Kính khẽ “hửm” một tiếng, không đồng ý: “Uống rượu không phải để ấm bụng sao? Ấm bụng là được rồi còn gì? Mà ngài nghĩ ta sẽ cho ngài rượu sao?” Rượu của sư phụ nàng, ngay cả nàng còn phải đi trộm một chum, làm gì có chuyện nàng sẽ cho người khác.
Đông Phong Hành lắc đầu, nhìn nàng như nhà quê mới lên kinh thành không biết gì: “Ngài thật là không biết thế nào là hưởng thụ cả, để khi về ta sẽ cho ngài uống rượu Lịch Xuyên để biết thế nào gọi là rượu!”
“Ngài định chuốc say ta nữa đấy à?” Tử Kính còn chưa quên hai lần mình say được chàng được về, ngày hôm trước nàng đã quyết định sau này tuyệt đối sẽ không có lần thứ ba đâu.
“Haha, ngài đoán xem!”
“Đoán xem cái gì?”
“Đoán xem lúc ngài say sẽ có bộ dáng thế nào?”
“Đông Phong Hành! Thả ta xuống!”
“Ta không thả, có giỏi thì ngài tìm cách thoát khỏi ta đi.”
“…”
Tử Kính và Đông Phong Hành cứ thế câu được câu không, có lúc tranh cãi có lúc lại bàn luận, một đường đi xuống con đường dốc.
Tử Kính một bên đối đáp một bên điên cuồng nghĩ nàng và Đông Phong Hành sắp phát điên rồi phải không, có thể nói linh tinh nhiều như vậy trong khí trời thế này.
Ở phía trước, tuyết càng lúc càng rơi nhiều, thật sự không thể đi tiếp được nữa, cả hai đều đã kiệt sức nên đành phải tìm một tảng đá bên đường ngồi xuống nghỉ chân.
Lần nữa đi tiếp Đông Phong Hành còn muốn cõng Tử Kính tiếp, nhưng cuối cùng bị Tử Kính từ chối, nói chàng quá yếu, bị chàng cõng mà tức cả ngực.
Đông Phong Hành nghe xong có phần im lặng, sau đó nhỏ giọng thì thầm: “Ngài chắc có ngực…” Vừa nãy chàng cõng Thượng thần cảm giác ngực ngài như một bức tường phẳng lặng vậy, hoàn toàn không có chút cảm giác mềm mại của nữ tử nên có ở đó chút nào, nếu không phải vì gương mặt của ngài quá mềm mại chàng đã nghĩ mình đang cõng vị huynh đệ nào đó rồi.
Tử Kính: “…” Có tin thần tiên đánh người phàm không hả?
Bỗng nhiên phía trước vang lên tiếng vó ngựa dồn dập, Tử Kính và Đông Phong Hành lập tức đề cao cảnh giác, giấu mình ẩn nấp phía sau tảng đá lớn bên cạnh đường.
Tới khi nhìn thấy vạt áo loè loẹt của Tiết Sư thần quân đập vào mắt, cả hai đều thở phào nhẹ nhõm.
Trước khi hoàn toàn rơi vào bóng tối, Tử Kính đã nghĩ:
Lần đầu tiên trong đời, nàng muốn đánh hắn một trận tới vậy….