Âm nhạc nhanh dần, năm cô nương ra sức vũ động, ống tay áo buông lỏng, lượn vòng quanh thân, động dung chuyển khúc, đẹp tựa thần tiên.
Triệu Xung uống ngụm trà, chậm rãi nói: “Vệ huynh thuê của ta năm mặt tiền cửa hiệu, là muốn làm gì?”
Lục Yến trả lời: “Vệ mỗ muốn làm rượu.”
Triệu Xung vừa nghe, lập tức cảm thấy hứng thú.
Người làm buôn bán đều biết, ngoại trừ muối và sắt là hai nghề có lợi nhuận kếch xù, thứ mà kinh doanh, lợi nhuận lớn không kém bao nhiêu chính là rượu.
Triệu Xung nhướng mày nói: “Nhưng Vệ gia không phải làm sinh ý tơ lụa vải vóc sao? Như thế nào còn có ý định làm rượu?”
Lục Yến trả lời: “Gia huấn Vệ gia dạy rằng làm sinh ý gì không quan trọng, quan trọng là nhập gia tuỳ tục.
Từ khi Vệ mỗ tới Dương Châu, liền nhìn thấy trên đường nơi nơi đều là phục sức vải vóc, mặt tiền cửa hàng, còn đều là hàng thượng đẳng, Vệ mỗ nếu như còn cố tính chen ngang mà đâm đầu vào, chỉ sợ chỉ có thể mất hứng mà về.”
Nghe xong lời này, Triệu Xung thể hiện thái độ hứng thú, “Là như vậy sao, vậy Vệ huynh cho rằng làm rượu là có thể thành?”
“Có câu kim tôn rượu gạo đấu mười ngàn, lãi nhiều như thế, tự nhiên đáng giá để Vệ mỗ thử một lần.” Bốn chữ thương nhân trọng lợi này, Lục Yến quả thực phát huy vô cùng nhuần nhuyễn.
Thật ra, Lục Yến muốn làm rượu, cũng là vì trù tính Triệu Xung.
Chỉ cần là người từng làm rượu đều biết — ba cân lương thực một cân rượu, Lục Yến muốn làm rượu, vậy lương thực từ nơi nào ra?
Trước mắt toàn bộ cửa hàng lương thực Dương Châu cùng nơi xay bột đều nằm trong tay Triệu Xung.
Không thể không nói, “Vệ Hiện” xác thật hợp mắt Triệu Xung.
Ở trong mắt hắn, điểm trước mắt này chỉ là tiểu lợi, nhưng Vệ gia sản nghiệp cực lớn, nếu như có thể đem Vệ Hiện mời chào lại đây, ngày sau nhất định có không ít tác dụng.
Chỉ là Triệu Xung người này, trời sinh tính đa nghi, làm quan nhiều năm, từ trước đến nay đều rất cẩn thận.
Hắn vẫn luôn ghi nhớ câu nói, càng thuận buồm xuôi gió, càng nên để tâm, cẩn trọng mới là đạo lý đúng đắn.
Một khúc trước mặt kết thúc, vài mẹ mìn(*) chậm rãi cầm đèn đi đến, ngay sau đó cười khanh khách, bỏ chạy trước mặt màn che.
(*)Người đàn bà chuyên dụ dỗ người để đưa vào nghề mại dâm hay bắt cóc trẻ con đem bán.
Thân ảnh của năm nữ tử thướt tha ánh vào trong mắt.
Lúc này Lục Yến mới bừng tỉnh đại ngộ, nguyên lai hôm nay, ý của Tuý Ông không phải ở rượu(*).
(*) Ý không ở trong lời, có dụng ý khác.
Triệu Xung đâu phải muốn thỉnh hắn xem diễn, đây rõ ràng là muốn gắn thêm đôi mắt bên người hắn.
Triệu Xung dùng ngón trỏ điểm nhẹ môi, sau đó quay đầu đối với Lục Yến nói: “Năm nay, ngựa gầy Dương Châu xinh đẹp nhất, đều ở chỗ này.”
Lục Yến không lên tiếng.
Dương Châu dựa vào việc mua bán nữ tử tuổi trẻ mà sống, mẹ mìn rất nhiều, như ruồi ỷ vào mùi hôi thối, đuổi cũng không đi.
Lúc này, một mẹ mìn mặc áo khoác ngoài màu đỏ tím, kéo lấy tay vị cô nương đứng đầu, hô: “Cô nương đến đây!”
Ngựa gầy vội vàng cúi đầu hành lễ.
Mẹ mìn lại kêu: “Cô nương năm nay bao nhiêu tuổi?”
Ngựa gầy hoãn thanh nói: “Năm nay mười lăm.”
“Cô nương lùi lại một chút.”
Ngựa gầy nghe theo, đi lùi hai bước.
Mẹ mìn lại nói: “Cô nương chuyển một vòng xem nào?”
Xong, ngựa gầy kia lại dịch chân nhỏ, đi đến trước mặt Lục Yến, lúc này mẹ mìn lại nói: “Cấp lang quân xem tay.”
Bình thường lúc này nếu nam nhân nhìn trúng người trước mắt, chịu dắt tay ngựa gầy, vậy cọc mua bán này liền tính là thành giao.
Nhưng Lục Yến sao có thể duỗi tay?
Huyệt Thái Dương hắn nhảy thình thịch, thực hiển nhiên, năm vị cô nương này, ai cũng chẳng phải đèn cạn dầu, các nàng đều là người đã được Triệu Xung dạy dỗ, huấn luyện tốt.
Triệu Xung thấy Lục Yến chậm chạp không có động tĩnh, hướng về phía mẹ mìn, nói: “Người tiếp theo đi!”
Ngữ khí không tốt khiến mẹ mìn sợ tới mức khóe miệng tươi cười vội vã thu lại, liền dắt tay vị cô nương thứ hai.
Nhưng hết người thứ hai, thứ ba, theo thứ tự hết một vòng, Lục Yến vẫn không có động tĩnh.
Chờ đến lượt người thứ tư vẫn không có chút động tĩnh, Triệu Xung nhấc lên chung trà trên bàn, “bang” một tiếng, ném xuống đất.
Trong phòng mọi người đều biết, Triệu đại nhân phát hoả như thế, hiển nhiên không phải hướng về mẹ mìn, mà là hướng về Vệ công tử.
Rốt cuộc, chuyện hướng người trong phòng nhét người này đã không phải là lần đầu tiên Triệu Xung làm, chung trà này, cũng không phải lần đầu tiên Triệu Xung ném vỡ.
Ngay cả Triệu di nương của tri huyện đại nhân cũng chính là do Triệu Xung nhét vào.
Phùng tri huyện vốn là kẻ sợ vợ, đột nhiên bị nhét cho một thiếp thất, phụ nhân trong nhà liền náo loạn một khoảng thời gian khiến Phùng tri huyện một trận hối hận.
Nhưng về sau, cũng không biết vị Triệu di nương dùng mị thuật gì, không đến ba tháng công phu, liền có mang hài tử của tri huyện đại nhân.
Hài tử vừa được sinh hạ, là một nam hài, tri huyện đại nhân vô cùng yêu thích.
Bị Triệu Xung từng bước bức ép như vậy, mặt Lục Yến vô biểu tình, kỳ thật trong lòng đã sớm nổi cơn giận dữ.
Dù sao hắn cũng chẳng phải cái gì mà Vệ Hiện của Vệ gia, Triệu Xung này ở trong mắt hắn bất quá chỉ là một tên cẩu quan thôi, muốn hướng trong phòng hắn nhét người, Tĩnh An trưởng công chúa còn chưa từng thành công qua.
Lục Yến xoay chuyển nhẫn ban chỉ trên tay.
Chuyện vì nước hy sinh thân mình này, hắn thật sự là làm không được.
Nhưng hắn biết, chỉ cần còn suy nghĩ muốn lên thuyền giặc, năm vị cô nương trước mặt chính là giấy thông hành, tiếp nhận, vạn sự đại cát, cự tuyệt, hắn cũng vô pháp tiếp tục đi ngang ở Dương Châu.
Tri huyện, thứ sử Dương Châu, còn có tổng đốc cách đó không xa cũng cùng một giuộc, bọn họ nếu muốn bóp chết một thương nhân, thật sự là chuyện quá dễ dàng.
Lục Yến nghiêng đầu, lạnh lùng nói: “Triệu đại nhân cảm thấy vừa ý vị nào?”
Triệu Xung vừa nghe lời này, trên mặt vui vẻ.
Hắn hướng vị cô nương thứ năm ngoắc tay một cái, “Lại đây.”
Vị cô nương thứ năm này kêu Phù Mạn, trời sinh vũ mị câu nhân, thời điểm mấy cô nương gặp khách, đều mặc không nhiều lắm, thực sự khó dấu mấy phần phong vận.
Triệu Xung nói: “Nàng nhìn qua tuy không bằng vị kia trong nhà Vệ huynh nhưng thắng ở kỹ thuật trên người, còn có chút tư vị, chay mặn phối hợp, điều hòa một chút cũng tốt.
Chỗ của Lữ bà tử từ trước đến nay đều là ngựa gầy tính tình dịu ngoan, khẳng định sẽ không gây nhiễu gia trạch Vệ gia.”
Lục Yến cười nhạo một tiếng, thấp giọng nói: “Đúng không.”
Chỉ cần Lục Yến chịu nhận lấy, Triệu Xung tự nhiên cũng sẽ không để ý hắn giờ phút này ẩn ẩn tức giận.
Rốt cuộc ở trong mắt hắn, mệnh quan triều đình cùng thương nhân tồn tại khác biệt rất lớn.
Thương nhân cho dù là có núi vàng núi bạc, cũng phải tìm đến sự che chở của nha môn, nghe lời thì cùng phát tài, không nghe lời vậy thì chỉ có thể cuốn gói chạy lấy người.
Lục Yến cầm lấy chén rượu ở một bên lên, uống một hơi cạn sạch, hầu kết hoạt động, lạnh lùng nói: “Vậy nghe Triệu đại nhân.”
Triệu Xung biết, hắn như vậy liền xem như đồng ý.
Hắn đứng dậy cho mẹ mìn một số tiền, sau đó xoay người chậm rãi nói: “Cô nương này liền coi như người làm đại ca này đưa cho ngươi lễ gặp mặt.”
Lục Yến chưa lên tiếng.
Triệu Xung cùng Phù Mạn phất phất tay, nói: “Đi đi, hôm nay ngươi liền có thể cùng lang quân về nhà.”
Phù Mạn vui vẻ, đầu tiên đối với Triệu Xung nói: “Cảm ơn đại nhân.” Theo sau lại đối với Lục Yến nói, “Gặp qua lang quân.”
Lục Yến cũng không nhìn nàng, chỉ chậm rãi đứng lên, “Hôm nay sợ là nàng không thể cùng ta trở về, sân viện khác ở Lộ Viên còn chưa thu thập tốt, còn thỉnh Triệu đại nhân cho ta hai ngày, hai ngày sau ta sẽ phái người tới đón nàng.”
Triệu Xung đập nhẹ một chút lên vai của hắn, “Nàng đều là người của ngươi rồi, tự nhiên là Vệ huynh nói khi nào tới đón thì đón.”
Tiếng nói vừa dứt, Lục Yến làm một động tác, nói: “Vệ mỗ còn có việc, đi trước một bước, không quấy nhiễu nhã hứng của đại nhân nữa.”
Đôi mắt Triệu Xung nhíu lại, cuối cùng vẫn là cười, nói: “Vậy vệ huynh đi trước đi, ta không tiễn.”
Lục Yến đi rồi, Ngụy quản gia đến bên tai Triệu Xung, nói: “Đại nhân, thuộc hạ thấy Vệ gia công tử này một thân phản cốt, cũng không phải là người hay đắn đo.”
Triệu Xung cười lắc lắc đầu, “Vệ Hiện này a, nhưng thật ra cũng có cá tính.
Hôm nay, nếu như hắn cười nhận lấy, ta ngược lại cảm thấy hắn không tốt, hắn hướng ta thể hiện tính tình, ta nhưng thật ra càng thưởng thức hắn.”
“Nhưng cô nương kia hắn cũng không mang đi a?” Ngụy quản gia nói.
“Vị kia trong nhà hắn thực sự là câu nhân, bằng không ta cũng sẽ không đem Phù Mạn đều đưa ra.
Lần này hắn đi về trước, ước chừng là muốn trấn an tâm của mỹ nhân đi.” Triệu Xung cảm thán nói.
Ánh mắt hắn giống như là một người từng trải, đang cười xem nam tử si tình trên thế gian.
Hồi tưởng lại năm hắn nhược quán, trong lòng cũng chỉ có một mình phu nhân.
Người có đẹp nhưng tâm thay đổi, cho dù có nhiều tình nghĩa, cũng không thắng nổi mới mẻ dụ hoặc, thiếp sao, có một người liền sẽ có người thứ hai.
******
Sau khi trở lại Lộ Viên, Lục Yến xụ mặt.
Bộ dáng kia, giống như mỗi người đều thiếu hắn trăm ngàn lượng bạc.
Ngay cả Dương Tông cũng không dám lên tiếng.
Hắn đi tới cửa Xuân Hi đường vừa lúc nhìn thấy Thẩm Chân cùng Đường Nguyệt ở cửa cắm hoa vào bình, nàng trong chốc lát chỉ chỗ này, trong chốc lát lại chỉ chỗ kia, cũng không biết Đường Nguyệt nói gì đó, chọc nàng cười vui vẻ.
Bước chân Lục Yến hơi dừng lại.
Hắn sải bước đến gần Xuân Hi đường, Thẩm Chân nhìn thấy hắn, vội vàng kêu: “Đại nhân.”
Hai tròng mắt Lục Yến u ám giống như gặp chuyện đáng buồn, quanh thân trên dưới khí thế nặng trĩu tựa như từ dưới nền đất đi lên bắt người âm quan.
Hắn đình chỉ bước chân, đối với Thẩm Chân nói: “Nàng theo ta tiến vào.”
Thẩm Chân quay đầu lại nhìn Dương Tông, dùng khẩu hình hỏi hắn, “Sao lại thế này?”
Đôi tay Dương Tông biểu hiện không biết, vẻ mặt như muốn nói: tiểu phu nhân ngài không biết ta càng sẽ không biết a.
Thẩm Chân lo sợ bất an mà vào phòng, ngoan ngoãn đứng ở bên người hắn.
Hắn ho nhẹ một tiếng nói: “Ngày mai nàng đi, đem trúc uyển phía nam thu thập sạch sẽ, không, là Đông Lệ uyển phía bắc, mau chóng xử lí.”
Thẩm Chân mềm mại, ôn nhu nói: “Là có người nào muốn vào ở sao?”
Đôi tay Lục Yến chống lên huyệt Thái Dương, thở dài một hơi, “Triệu Xung tặng ngựa gầy Dương Châu.” Nói xong hắn theo bản năng nhìn vào đôi mắt nàng.
Thẩm Chân hơi kinh ngạc một chút.
Ngựa gầy Dương Châu từ này đối với nàng mà nói thực sự xa lạ.
Lục Yến nhìn thấy kinh ngạc từ trong mắt nàng, đoán rằng nàng chắc cũng không biết ngựa gầy Dương Châu có vài phần đạo hạnh, liền nhắc nhở nói: “Những ngựa gầy đó chuyên gia bị điều……” Nói đến này, hắn bỗng nhiên cảm thấy có chút từ ngữ người lớn, không thích hợp để nàng nghe, liền nói: “Tóm lại cách xa nàng ta một chút, tốt nhất là đừng cùng nàng nói chuyện, về sau ở nhà, nhớ rõ không được gọi ta đại nhân.”
Thẩm Chân bừng tỉnh đại ngộ, gật gật đầu, “Ta nhớ rõ.”
Trên đường Lục Yến trở về, hắn nghĩ tới nàng sẽ có vô số loại phản ứng.
Cho rằng nàng sẽ đỏ mắt, cho rằng nàng sẽ không muốn cùng loại nữ tử như vậy cùng sống dưới một mái hiên, cho rằng……!
Hắn cố tình lại không nghĩ tới, nàng còn tiếp thu rất thống khoái.
Cũng khá tốt.
Lục Yến đang cúi đầu, xoay chuyển nhẫn ban chỉ bạch ngọc trên tay, suy nghĩ tiếp theo nên làm cái gì bây giờ, liền nghe Thẩm Chân ở một bên buồn rầu nói: “Nàng có thể vào đây ở thì chính là thiếp thất của ngài, nàng nếu như muốn cùng ta nói chuyện, sao ta có thể không phản ứng nha?”
Giọng nói nhỏ dần, Lục Yến một phen nắm khuôn mặt nàng, ngữ khí nặng nề, “Nàng đã suy nghĩ rất chu toàn rồi, đúng không?”
Thẩm Chân thấy hắn sinh khí, vội vàng nhấp môi.
Ý ta không phải như thế.
Thấy nàng thức thời, hắn lại chậm rãi buông lỏng tay.
Nhưng lần này Triệu Xung quả thực khiến hắn phải ngậm một ngụm hờn dỗi, lên không được, nuốt cũng không xong.
Editor: Mình sửa xưng hô của nam chính với nữ chính nhé, ngủ cũng ngủ rồi, cũng bắt đầu có cảm tình rồi, không thể suốt ngày cô-ta mãi được.
(Thực ra là không biết nên sửa xưng hô từ chương nào @@)..
Hai ngày sau, sáng sớm, trước Lộ Viên, thanh âm tấu nhạc vang lên rộn ràng, một cỗ kiệu buộc vô số đoá hoa đỏ thẫm dừng lại ở cửa chính.
Theo tập tục triều Tấn, cho dù là nạp thiếp, tân lang cũng nên bồi tiểu thiếp cùng đi một đoạn đường, nhưng mà thời điểm Phù Mạn bị đưa lại đây, chỉ có một mình nàng ta cùng với ma ma.
Lục Yến không ở bên cạnh nàng.
Bước vào Lộ Viên, Phù Mạn liền ngây người, nàng từng gặp qua không ít gia đình phú quý, nhưng chưa từng thấy qua chỗ nào phú quý như vậy.
Nơi này lớn như vậy, nàng biết phải tra thế nào?
Nàng được một gã sai vặt dẫn đi, chậm rãi đi trên con đường lát phiến đá xanh, khi đi ngang qua Xuân Hi đường, nàng trùng hợp nghe được bên trong truyền ra tiếng cười nói, liền có chút suy tư.
Nơi này, hẳn chính là chủ viện.
Cuối cùng, nàng được người đưa tới một viện độc lập ở phía bắc Lộ Viên — Đông Lập uyển.
Phù Mạn thử tính toán thời gian một đường đi tới đây, tâm liền lạnh một nửa.
Diện tích Lộ Viên chiếm đa số, lang quân an bài nàng đến chỗ này, xem ra là không tính toán muốn thu nhận nàng.
Vào nội thất, Phù Mạn liên tục thở dài.
Nàng ngồi phía trước gương, nói với Lưu ma ma: “Ma ma, ngươi giúp ta thu thập một chút, ta muốn đi chủ viện chào hỏi vị kia.” Phù Mạn hoãn thanh nói.
Lưu ma ma nói: “Nương tử định làm gì? Người ở chủ viện kia cũng không phải đương gia chủ mẫu, chẳng qua cũng chỉ giống với nương tử cùng là thiếp thất thôi, ngài hà tất……”
Lưu ma ma còn chưa nói xong, Phù Mạn liền ngắt lời nàng, chậm rãi nói: “Ma ma, ngươi vẫn nên giúp ta chỉn chu bề ngoài một chút đi, ta không sớm thì muộn đều phải gặp nàng, ta không muốn lang quân cảm thấy ta là người không hiểu quy củ.”
Lưu ma ma thở dài, tiểu nương tử này điểm nào cũng tốt, chỉ là tính tình, thật sự là không có gì đặc biệt.
Rốt cuộc chỉn chu trong miệng nàng, cũng không phải là ý tứ trang điểm, mà là chỉnh trang gọn gàng.
Không thể không nói, Phù Mạn kỳ thật sinh ra rất xinh đẹp, mị nhãn như tơ, thướt tha yêu kiều, nhất tần nhất tiếu, lúc nào cũng mang theo một cỗ khí chất hấp dẫn người khác.
Vừa thấy liền biết chính là loại nữ nhân không được hoan nghênh nhất.
Nếu như nói trên người nàng có điểm nào chưa hoàn hảo, đại khái chính là màu da nàng không được trắng như các cô nương khác, nhưng nhìn như vậy thật ra lại có chút phong tình dị vực.
Ma ma dạy dỗ Phù Mạn sáng sớm đã nói với nàng, khuôn mặt của nàng như vậy, nhất định không được đánh thêm phấn, trang điểm lộng lẫy để đi gặp chủ mẫu, chỉ cần cài thêm bộ diêu kim châu rồi đi là được.
Tuy rằng “Tần Nhiêu” không phải chủ mẫu Vệ gia, nhưng trước mắt, vẫn như cũ là người nàng muốn lấy lòng.
Lưu ma ma giúp nàng búi tóc đơn giản, sau đó nói: “Tiểu nương tử nhan sắc kinh(*)người, cho dù không cẩn thận trang điểm, vẫn có thể đem người khác đè xuống a.”
(*) Kinh diễm.
Phù Mạn nhìn bản thân trong gương đồng, dần dần xuất thần, lẩm bẩm nói: “Cái khác ta đều không sợ, chỉ sợ lang quân từ lúc bắt đầu đã đề phòng ta. Nếu như cái gì cũng không điều tra được đến lúc đó thật sự không biết phải báo cáo kết quả như thế nào?”
Lưu ma ma thở dài, nói: “Chỉ cần có Triệu đại nhân ở đây, mặc dù lang quân trong lòng đối với ngài có phòng bị, nhưng tốt xấu cũng sẽ không để ngài phòng không gối chiếc.” Ở trong mắt Lưu ma ma, chỉ cần lang quân chịu đón nàng vào phủ, việc tiếp nhận nàng chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi.
Dù sao, trên đời này, có ai mà không thân bất do kỷ đâu?
Chỉ có sinh tình cảm, mới có thể sinh ra thông cảm.
Lưu ma ma cầm cây lược gỗ, giúp Phù Mạn sửa sang tóc mai ở thái dương, nói: “Theo ta, tiểu nương tử không cần quá mức lo lắng, chờ ngày sau lang quân đối với ngài sinh tình cảm, ngài lại lo lắng cũng không muộn. Hơn nữa Triệu đại nhân cũng nói, chỉ cần tiểu nương tử ngài có thai thì không cần truyền tin tức về nữa, ca ca ngài tự nhiên cũng có thể……”
Đây chính là điểm lợi hại nhất của Triệu Xung, một mặt hắn uy hiếp Phù Mạn giúp hắn nhìn chằm chằm Lục Yến, một mặt lại cho Phù Mạn hy vọng.
Phù Mạn thống khổ nhắm mắt, chậm rãi đứng dậy, ra cửa, dọc theo con đường mới vừa rồi, đi tới Xuân Hi đường.
Đường Nguyệt vừa vặn đang dọn dẹp ở trước viện, vừa thấy trước mắt xuất hiện một người, không khỏi sửng sốt, sau đó vội khom người nói: “Nô tỳ gặp qua di nương.”
“Thiếp tới bái kiến Tần di nương.” Phù Mạn ôn nhu nói.
Đường Nguyệt thân mình cứng đờ, thật sự không có biện pháp quay đầu vào thông báo, bởi vì Thế tử gia đã ra chỉ thị, không được để bất luận kẻ nào quấy rầy Thẩm cô nương.
Nhưng người ở trước mắt, nàng cũng không thể đắc tội, chỉ có thể giả cười, nói dối: “Tần di nương hôm nay bị phong hàn, thực sự có chút không tiện……”
Phù Mạn cười khổ một chút, “Thiếp minh bạch.” Xem ra, nàng đây là bị uyển chuyển từ chối.
***
Phù Mạn đi rồi, Đường Nguyệt liền đi vào trắc gian phía tây của Xuân Hi đường.
Nàng thấy Thẩm Chân thẳng sống lưng, đang đề bút luyện tự, há miệng thở dốc, cuối cùng vẫn không đem chuyện vừa rồi nói ra.
Ở trong mắt Đường Nguyệt, Thẩm cô nương phần lớn thời điểm đều giống như hài tử. Lúc Thế tử gia không ở bên cạnh, nàng đều một mình ở trong thư phòng viết viết, vẽ vẽ.
Mấy chuyện cần người xử lí như này, nàng vẫn nên chờ rồi bẩm báo với Thế tử gia thôi.
Đêm tối, màn sương buông xuống, Lục Yến đã cả ngày chưa hồi phủ.
Hắn mới lấy được khế ước của năm cửa hàng từ trên tay Triệu Xung, lập tức tìm một mẫu đất, bắt đầu tu sửa hầm rượu, rượu tào(*).
(*) Nơi đựng rượu.
Mấy từ ngữ nghe qua dường như không có khó khăn gì, nhưng kỳ thật chỉ một chuyện tu sửa hầm rượu này đã là một đại công trình.
Rượu có thơm nồng hay không, ngoại trừ liên quan đến chất lượng gạo cùng nước, hầm rượu có thể ngăn cách ánh nắng, bảo trì khô ráo hay không cũng rất quan trọng.
Hắn mướn mười mấy thợ thủ công tu sửa vách tường ở bên ngoài hầm rượu, lại dùng xi măng tưới lên, tỉ mỉ xây đắp.
Hai ngày này, hắn hầu như là cả ngày lẫn đêm đều ở đây để đẩy nhanh tiến độ.
Dương Tông bước nhỏ đi theo Lục Yến, thấy chủ tử nhà mình nóng nảy như thế, liền biết, kiên nhẫn của Thế tử gia sắp sửa bị quan liêu Dương Châu này đó hao hết.
Canh ba giờ Hợi, bóng đêm dày đặc, Lục Yến khom lưng vào xe ngựa.
Giây lát, hắn vén rèm lên, đối với Dương Tông nói: “Chuyện về ngựa gầy kia vẫn chưa có tin tức gì sao?”
Dương Tông thấp giọng nói: “Chủ tử, cô nương kia từ lý do bán thân đến khế bán mình đều không có một cái là thật, thuộc hạ hoài nghi, Phù Mạn căn bản không phải tên thật của nàng ta, nàng ta cũng không phải người Dương Châu.”
Lục Yến hồi tưởng khuôn mặt nàng ta, xác thật, hình dáng khuôn mặt như vậy, cùng cách nói chuyện cố ý thả chậm tốc độ, đều không giống người Hán……
Hắn nhìn thoáng qua bên ngoài xe ngựa, trong đầu trống rỗng đột nhiên sinh ra một tia trực giác, thật lâu sau mới nói: “Nàng có thể không chỉ không phải người Dương Châu, rất có khả năng, là từ Tây Vực lại đây.”
******
Lục Yến nhíu mày, dẫm lên tinh nguyệt trở về Lộ Viên.
Dương Tông đứng ở trước chuồng ngựa, không hề ngoài ý muốn nhìn thấy chủ tử nhà mình hướng thẳng về Xuân Hi đường mà đi.
Lục Yến đi vào sân, thấy chung quanh không một tiếng động, ngọn đèn dầu cũng tắt hết, nhịn không được môi mỏng hơi nhấp.
Hắn duỗi tay đẩy cửa nội thất ra.
Thấy nàng cuộn thân mình ngủ trên giường.
Lục Yến bôn ba suốt một ngày, sớm đã mỏi mệt không chịu nổi, hắn nhìn nàng, kéo kéo vạt áo trước, tự mình cởi xiêm y.
Hắn theo bản năng cho rằng nàng cố ý giả bộ ngủ, liền nhéo nhéo hầu kết, ho nhẹ hai tiếng.
Thanh âm nam nhân ho khan chợt vang lên, tay nhỏ Thẩm Chân vừa động, vội vàng mở mắt.
Nàng ghé vào phía trên chăn lụa, xoa nhẹ đôi mắt, quần áo trên người lỏng lẻo, băng cơ nửa lộ, mê mang nhìn thoáng qua nam nhân đang nhìn chằm chằm bản thân.
Ánh mắt hắn bình đạm, không hề mang dáng vẻ tức giận, nhưng Thẩm Chân lại nhìn ra bên trong có chứa một mảnh ám hoả.
Nàng vội vàng ngồi dậy.
Vừa muốn gọi hắn đại nhân, lại vội sửa miệng, “Gia.”
Nghe nàng thay đổi xưng hô, Lục Yến duỗi tay, tự mình rót một chén nước.
Hắn không nhanh không chậm bưng ly lên, một bên uống một bên liếc nàng, hầu kết một tấc lại một tấc lên xuống.
Càng nhìn nàng, hắn càng thêm rõ ràng.
Khuôn mặt cùng bộ dáng buồn ngủ này cũng không phải nàng giả vờ.
Thẩm Chân cho rằng tính tình hỉ nộ vô thường của hắn lại nổi lên, đành phải lê giày xuống đất đi đến bên người hắn.
Nàng suy nghĩ một lát, cái hay không nói, lại đi nói cái dở, “Sao ngài lại trở về nơi này? Chẳng lẽ Mạn di nương, chọc ngài sinh khí?”
Giọng nói vừa dứt, ngón tay Lục Yến âm thầm dùng sức, ly nước đột nhiên nát thành từng mảnh.
Thấy ngón tay cái hắn chảy máu, Thẩm Chân vội vàng xoay người đốt đèn, cầm lên một chiếc khăn, nhẹ nhàng lau.
Hắn vẫn không nói một lời.
Ánh sáng vừa tối tăm lại nhu hòa chiếu lên mặt nàng, lông mi dài theo ánh mắt lưu chuyển run lên nhè nhẹ.
Thẩm Chân ngẩng đầu hỏi hắn, “Đau không?” Ánh mắt nàng trong suốt, không có chút tạp chất.
Lục Yến một phen đẩy tay nàng ra.
Ánh mắt nàng toàn là nghi hoặc, nghi hoặc muốn hỏi hắn làm sao vậy.
Nhưng lời hắn muốn hỏi, nói, một chữ đều nói không nên lời.
Editor: hừm, chưa biết truyện có nhiều người đọc hay không, cơ mà thấy truyện mình edit bị reup là méo vui r. ︵θ︵θ︵θ︵θ︵