Đào Hôn Nữ Xứng Không Chạy Nữa

Chương 50: 50: Chương 34



Bỗng dưng bị ép nằm xuống, đầu óc Ninh Tri vừa rối bởi vừa choáng váng.
Cô nhìn Lục Tuyệt ở bên trên, cười nói: “Anh nặng quá, đè chết tôi rồi.”
Vòm ngực người đàn ông rộng lớn, rất nặng.
Lục Tuyệt chớp chớp mắt, không thả ra, cũng không muốn thả.

Anh đưa cổ mình lại gần môi cô, giọng khàn khàn như đang năn nỉ: “Cắn nữa.”
Anh cảm thấy rất thoải mái.
Lục Tuyệt trước mắt cô mặt mày xán lạn, trong mắt lộ ra sự thèm khát, giống như một chú cún không thể chờ đợi được nữa, muốn được vỗ về.
Không thể không nói, khi anh ngẩng đầu để lộ cần cổ đẹp đẽ cùng yết hầu nhô lên đầy gợi cảm, thật sự khiến người ta muốn làm chuyện xằng bậy.
Bây giờ Ninh Tri chính là một kẻ muốn làm chuyện xằng bậy.
“Cắn anh, cắn anh hả, anh phải phát ra nhiều mặt trời nhỏ hơn đó.” Ninh Tri chạm vào tóc mái gọn gàng trước trán Lục Tuyệt, mặt trời nhỏ trong ô hiển thị tuôn về phía cô tới tấp.
Cô hăng hái nhích lên trên, mỗi khẽ mở, bắt đầu cọ xát lung tung.
Bàn tay đang bị Ninh Tri đè xuống của Lục Tuyệt nắm chặt, anh muốn kéo Ninh Tri sát lại mình, tham lam mà muốn nhiều hơn nữa.
…..
Đêm đến, ánh trăng vương vãi ngoài ban công, xung quanh yên tĩnh lạ thường.
Lúc Ninh Tri tỉnh lại, trước mắt một màu tối thui.

Đầu cô vẫn còn hơi chếnh choáng, nhớ ra chuyện chiều nay mình uống rượu với Hoắc Hiểu Nguyệt, sau đó mình đã say ư?
Cô chớp mắt, dựa vào ánh trăng ngoài cửa sổ, dần dần thích nghi với tia sáng lờ mờ trước mặt.
Lục Tuyệt đâu rồi?
Ninh Tri đang định đứng lên thì tay cô bỗng nhiên chạm phải cơ thể ấm áp kế bên.
Cô quay đầu nhìn, ngay lập tức bắt gặp một đôi mắt sáng long lanh trong bóng tối.
Xung quanh quá tối, cô không nhìn rõ sắc mặt của Lục Tuyệt.

Cô mở miệng hỏi anh: “Tôi ngủ lâu lắm rồi à?”
Vốn định buổi chiều dẫn Lục Tuyệt đi dạo đây đó, không ngờ cô say đến tận khi trời tối.
Ninh Tri có hơi ngượng ngùng: “Bây giờ là mấy giờ rồi? Tôi đưa anh xuống lầu ăn cơm nhé.”
Lục Tuyệt mấp máy môi ừ một tiếng.

Ninh Tri với tay bật đèn ở đầu giường lên, ánh đèn ấm áp chiếu sáng, đẩy lùi bóng tối trong căn phòng.
Lúc này Ninh Tri mới nhìn thấy Lục Tuyệt nằm trên giường.
Tóc trước trán anh lộn xộn, đôi mắt ươn ướt, khóe mắt đỏ hoe, làn da trên cổ lộ rõ từng dấu đỏ, ngay cả bộ đồ thể thao màu đỏ trên người cũng trở nên nhàu nhĩ.
Cứ như thể anh vừa bị người ta bắt nạt vậy, đáng thương vô cùng.
Ninh Trị: …
Lúc cô say đã làm chuyện đi quá giới hạn với anh ư?
Toi rồi, cô tệ đến thế sao?
Ninh Tri còn nhìn thấy một dấu răng nhàn nhạt trên yết hầu của anh.
Đối diện với ánh mắt trong sáng, hoang mang của Lục Tuyệt, má Ninh Tri nóng bừng, tai cũng hừng hực, cô đúng là tội nghiệt chồng chất mà.
Ninh Tri nở nụ cười đầy hối lỗi với Lục Tuyệt, không phải cô cố tình đâu!
Lại nhìn sang kho lưu trữ của mình, xém chút nữa Ninh Tri bị từng dãy từng dãy mặt trời nhỏ vàng óng ánh chiếu mù mắt.
Cô đưa mắt nhìn, những mặt trời nhỏ đứng sát lại với nhau, lấp la lấp lánh, quả thực khiến người ta thấy mà lòng vui phơi phới.
Ninh Tri đếm qua một lượt, trước đó cô có được bốn mươi mặt trời, giờ đây vào lúc cô say rượu, vậy mà được hẳn năm mươi cái.
Cô bây giờ đã là người nắm trong tay chín mươi mặt trời nhỏ.
Sao mà cô có được nhiều mặt trời nhỏ thế nhỉ?
Ánh mắt Ninh Tri lại dừng trên cổ Lục Tuyệt.

Dấu đỏ lẫn dấu răng đều làm người ta chói mắt, Ninh Tri biết Lục Tuyệt sẽ không phản kháng.

Tính tình ngoan ngoãn như anh sẽ mặc cho cô bắt nạt mình.
Ninh Tri cảm thấy rất áy náy, cô đau lòng lấy tay sờ sờ dấu răng trên cổ Lục Tuyệt.

Cảm nhận được sự căng thẳng của anh, cô nhẹ nhàng nói: “Xin lỗi, tôi cắn anh đau lắm phải không?”
Đầu ngón tay lành lạnh xoa xoa trên da cổ anh, Lục Tuyệt nhớ lại chuyện lúc chiều, anh năn nỉ Ninh Tri, cô đã hôn anh từng chút một, gặm cắn anh.
Hàng mi dài cong cong khẽ rung lên, che đi đôi mắt ướt sáng ngời của Lục Tuyệt.

Giọng anh khàn khàn, có hơi trầm xuống: “Không đau tôi.”
Anh không đau.
Dấu vết trên cổ Lục Tuyệt rất rõ ràng, Ninh Tri lấy phấn lót thoa một lớp dày cộm cho anh, tạm che được một chút.

Bây giờ đúng lúc là thời gian ăn tối, buổi tối khách sạn phục vụ tiệc buffet.
Ở sảnh lớn, Ninh Tri bắt gặp khá nhiều bạn cấp ba của Lục Tuyệt.
Ninh Tri dẫn Lục Tuyệt đến chỗ ngồi cạnh cửa sổ.

Vị trí này rất tốt, gần như có thể ngắm nhìn toàn bộ khung cảnh về đêm của khu nghỉ dưỡng.
“Anh muốn ăn gì? Để tôi đi lấy.” Ninh Tri hỏi.
Lục Tuyệt chớp chớp mắt, không trả lời.
“Thôi được, tôi tự quyết vậy.” Sau một thời gian dài, Ninh Tri cũng biết sơ sơ về khẩu vị của Lục Tuyệt.

Anh rất kén chọn, món nào không thích anh tuyệt đối sẽ không ăn.
“Vậy anh ở đây đợi tôi một lát nhé.

Tôi đi lấy ít thức ăn.” Để ý thấy khu chọn món đông người, nên cô không dẫn anh tới đó nữa.
Lục Tuyệt buông mí mắt, sống lưng anh thẳng tắp, tỏ ý mình sẽ không đi lung tung.
Lúc này Ninh Tri mới yên tâm rời khỏi.
Tuy nhiên Ninh Tri vừa đi không lâu, một bóng người mặc váy hoa màu đỏ đi tới, ngồi xuống trước mặt Lục Tuyệt.
“Chào Lục Tuyệt.” Cô gái nọ vén tóc ra sau tai, nở nụ cười tươi rói: “Có một mình cậu thôi à? Vừa hay mình cũng đi có một mình.”
Lục Tuyệt làm như không nhìn thấy cô gái trước mặt, cũng không đáp lại tiếng nào.
Sau khi ăn một bạt tai từ Hoắc Hiểu Nguyệt vào trưa nay, Lý Lị vốn đã định đi rồi.
Nhưng nghĩ đến việc cô ta bỗng dưng bỏ đi, mọi người sẽ đánh giá cô ta thế nào đây? Vả lại cô ta đã nhìn thấy Hoắc Hiểu Nguyệt uống say mèm, được dìu vào phòng, ít nhất phải đến sáng mai mới tỉnh lại.
Cô ta quyết định tạm thời chưa đi vội.
Hơn nữa cô ta còn có chuyện quan trọng hơn cần làm, dĩ nhiên không muốn đi sớm như vậy.
Lý Lị nhìn Lục Tuyệt, khỏi phải nói, tuy rằng Lục Tuyệt mắc chứng tự kỷ nhưng lại có ngoại hình vô cùng điển trai, chỉ riêng mặt thôi cũng hơn hẳn đám đàn ông trung tuổi lắm mỡ kia.
Cô ta quan sát Lục Tuyệt từ trên xuống dưới, dựa vào kinh nghiệm của mình, Lý Lị đoán Lục Tuyệt vẫn còn nguyên tem.
Người đàn ông này quả đúng là báu vật.
Ngày trước học cùng lớp với anh, Hoắc Hiểu Nguyệt lên giọng theo đuổi Lục Tuyệt, cô ta còn thầm cười nhạo Hoắc Hiểu Nguyệt có mắt nhìn kém, lại đi thích một tên ngốc.
Bây giờ cô ta mới nhận ra lúc đó mình quá ngu, không biết nắm lấy cơ hội.
Một người đàn ông vừa giàu vừa đẹp lại còn có thân hình tiêu chuẩn như Lục Tuyệt quả thật hiếm có khó tìm.

Ánh mắt Lý Lị nhìn Lục Tuyệt chằm chằm hệt như muốn ăn tươi nuốt sống anh.

“Cậu có phiền khi mình ngồi đây không?”
Lục Tuyệt không trả lời.
Lý Lị vui mừng: “Cậu im lặng nghĩa là cho phép rồi đó nha.”
“Tôi không cho phép.” Ninh Tri bưng đồ ăn quay trở lại.

Cô phát hiện Lục Tuyệt bị người ta tán tỉnh, hơn nữa đối phương còn là Lý Lị, người vừa xảy ra mâu thuẫn với Hoắc Hiểu Nguyệt ở nhà vệ sinh trưa nay.
Cô không có chút thiện cảm nào với cô gái Lý Lị này.
Từ cách ăn nói, cử chỉ cho đến hành động khơi gợi vết thương của người khác sau lưng, Ninh Tri đều thấy không ưa.
“Tôi là bạn cấp ba với Lục Tuyệt, tôi muốn ôn lại chuyện cũ với cậu ấy.

Vừa rồi Lục Tuyệt đâu có phản đối tôi ngồi đây.” Lý Lị quan sát Ninh Trị.
Đối phương trắng trẻo, trông rất nhỏ bé, có thể thấy là một em gái ngây thơ ngoan ngoãn chưa trải đời.

Người như thế rất dễ lừa gạt người khác.
“Tôi phản đối là được.” Ninh Tri không thích ánh mắt Lý Lị nhìn Lục Tuyệt, có ý đồ rất rõ ràng.
Trưa nay đã giới thiệu mình là vợ của Lục Tuyệt, lúc đó Lý Lị cũng nghe thấy.

Bây giờ Lý Lị lại tỏ ra rất có hứng thủ với người đàn ông đã có vợ này là có ý gì?
Lý Lị vừa tươi cười vừa vuốt tóc: “Lục Tuyệt, ở nhà cậu không được làm chủ hả?”
Lý Lị biết đàn ông rất cần thể diện, đặc biệt là ở bên ngoài, thể diện của họ còn lớn hơn trời, chắc chắn sẽ luôn khoe khoang địa vị trong gia đình của mình.
Dù cho Lục Tuyệt có mắc chứng tự kỷ đi nữa thì anh ta vẫn là đàn ông, chỉ cần là đàn ông thì đều sẽ sợ mất thể diện.
Ninh Tri cảm thấy nực cười, cái cô Lý Lị này đang chia rẽ mối quan hệ của cô và Lục Tuyệt đấy ư? Cô ta lấy đâu ra tự tin đó vậy?
Cô ngồi xuống cạnh Lục Tuyệt, ghé sát lại gần anh và hỏi: “Em thấy phiền khi có người quấy rầy em và anh ăn cơm, anh thấy sao?”
Lục Tuyệt ngước mắt nhìn Ninh Tri: “Cũng vậy tôi.”
Tri Tri thấy phiền, anh cũng thấy phiền.
“Cô Lý đã nghe thấy rồi chứ? Cô làm ảnh hưởng tới tâm trạng ăn cơm của chúng tôi đấy.” Ninh Tri không nể mặt chút nào, có người để ý Lục Tuyệt mà cô còn khách sáo được thì đúng là đức mẹ.
Ban đầu Lý Lị còn cảm thấy Ninh Tri nhỏ bé, dáng vẻ xinh đẹp như đóa hoa trong nhà kính, tính cách cũng sẽ dịu dàng dễ bảo, nào ngờ cô lại là hoa có gai, rất cứng cói.
Cô ta hít sâu một hơi, xách túi đứng dậy.
“Chờ chút.” Ninh Tri gọi Lý Lị lại, khóe miệng cô nhếch lên, chậm rãi cảnh cáo Lý Lị: “Nếu cô còn không biết tự lượng sức mình, tiếp tục ve vãn Lục Tuyệt, làm mấy chuyện ngu ngốc nữa, tôi bảo đảm cô sẽ khóc lóc hối hận đấy.”
Cô vừa nhìn đã biết Lý Lị là loại người có tham vọng, nhưng tham vọng của cô ta không đặt vào việc chính đáng.
Ninh Tri không muốn lãng phí thời gian và nước bọt để dạy dỗ cô ta hay khuyên cô ta đừng làm kẻ thứ ba, thẳng thắn đe dọa cô ta còn hả hê hơn nhiều.

Lý Lị đối diện với ánh mắt của Ninh Tri, sau lưng bỗng nhiên ớn lạnh.
Cô ta chợt nhận ra cô gái Ninh Tri trước mặt này không phải là tiểu thư nhà giàu mất não như Hoắc Hiểu Nguyệt.
Lý Lị không đáp lại, đem theo sắc mặt khó coi bỏ đi.
Ninh Tri hừ một tiếng, đến bên Lục Tuyệt, không nhịn được mà đưa tay nhéo mặt anh: “Bây giờ tôi mới nhận ra gương mặt này rất là thu hút ruồi bọ.”
Lục Tuyệt đầy vẻ mù mờ, chớp chớp mắt, anh chậm rãi đáp lại bằng câu nói lúc trước: “Nghe Tri Tri.”
Ninh Tri ngẩn người, sự khó chịu trong lòng cũng biến mất, cô cười nói: “Nhớ lời anh nói đấy nhé, phải nghe lời tôi.”
“Nhớ rồi.” Lục Tuyệt mấp máy môi, trên gương mặt không cảm xúc bỗng nhiên tỏ ra nghiêm túc.
Ăn cơm xong Ninh Tri dẫn Lục Tuyệt đi dạo ở gần đó.
Khu nghỉ dưỡng nằm gần núi, nhiệt độ vào bạn đêm hơi lạnh, gió đêm thổi qua, đùa nghịch trên mái tóc mềm mại của Ninh Trị.
Cô nắm tay Lục Tuyệt, đi dưới ánh trăng lành lạnh, trong lòng rất bình yên.

Bỗng nhiên cô nhận ra Lục Tuyệt là một người bạn tâm giao cực kỳ tốt.
Anh sẽ yên lặng ở bên, mỗi khi quay đầu đều có thể nhìn thấy anh ngay tức khắc.
Ban đêm, sau khi Ninh Tri tắm xong, cô mặc một chiếc váy xinh đẹp nằm trên giường.

Lục Tuyệt ở bên cạnh đã ngủ rồi.
Cô gọi Bá Vương ra: “Lần này là 50 mặt trời nhỏ à?”
Nếu như Bá Vương có thực thể thì lúc này nó đã liếm môi chảy nước miếng rồi.
“Đúng vậy thưa chủ nhân.”
Ninh Tri lại nhìn kho lưu trữ thêm lần nữa, những mặt trời nhỏ sáng lấp lánh ấy cô còn chưa kịp sưởi ấm nữa mà.

Cô rất không nỡ giao 50 mặt trời nhỏ cho Bá Vương.
Số mặt trời nhỏ trong kho lưu trữ giảm hơn một nửa, chỉ còn lại 40 mặt trời nhỏ.
Ninh Tri đau lòng không thôi.
Đây là những mặt trời mà cô đã cất công bắt nạt Lục Tuyệt để đổi lấy.
Lần nữa mở mắt ra, Ninh Tri phát hiện mình đang ở một ngôi trường cấp ba, các học sinh xung quanh đều mặc áo khoác dày cộm.
Ninh Tri cúi đầu nhìn quần áo mỏng manh trên người mình, váy liền cộc tay màu hồng nhạt, hình như cô mặc sai đồ rồi.
Ninh Tri thấy may mắn vì ở buổi họp mặt mình có hỏi họ học lớp nào, lớp nằm ở đâu trong trường, hiện tại những điều đó đã có ích.
Cô khá mong chờ được nhìn thấy Lục Tuyệt hồi cấp ba, so với hồi học cấp hai anh hẳn là cao hơn nhiều.
Lần này Ninh Tri dễ dàng tìm được lớp của Lục Tuyệt, tuy nhiên cô không thấy Lục Tuyệt trong lớp.
Lục Tuyệt không có ở đó ư?
Ninh Tri đang định đi tìm xung quanh thì đúng lúc xoay người lại, cô trông thấy trên hành lang, đôi chân dài khỏe khoắn của Hoắc Hiểu Dương đi tới..


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Đào Hôn Nữ Xứng Không Chạy Nữa

Chương 50



Ninh Tri nhìn thêm vài lần, dấu son môi rất nhạt, lại hướng về phía mẹ Lâm, nếu không phải ánh mắt cô tinh tường lại đúng lúc nhìn qua thì thật sự rất khó phát hiện.

Cô nghĩ cũng thấy buồn cười, rất muốn xem mẹ Lâm giả thần giả quỷ thế này là muốn làm gì.

Sau khi xác định đó là ấn ngọc mình đã đưa cho Ninh Tri lúc trước, mẹ Lâm nhanh chóng đóng cái hộp lại.

Sau đó thản nhiên bỏ chiếc hộp nhỏ ra sau lưng, không có ý định trả lại cho Ninh Tri.

Ninh Tri liếc nhìn chiếc hộp rồi hỏi: “Dì nhỏ, di vật đó có vấn đề gì sao?”

Mẹ Lâm lại thở dài: “Mấy ngày nay ba mẹ con cứ báo mộng cho dì suốt. Dì định đem tro cốt của hai người đến chùa để đại sư làm pháp sự cho.”

“Chờ làm phép xong thì dì sẽ trả lại di vật cho con.”

Mẹ Lâm lại nói thêm: “Mấy người trẻ các con khác thế hệ bọn dì. Nếu các con không tin những chuyện này thì cũng để dì được yên lòng, hi vọng chị gái và anh rể có thể được yên nghỉ”

Mẹ Lâm luôn có thói quen thắp hương lễ Phật, bà ta nói theo kiểu đó cũng không có gì đáng ngạc nhiên.

Nếu cô không phát hiện ra mẹ Lâm đang giả vờ khó chịu thì thiếu chút nữa cũng đã tin lời bà ta nói.

Ninh Tri nhìn sắc mặt tái nhợt của mẹ Lâm, gật đầu: “Dì nhỏ, dì cứ sắp xếp là được rồi, con nghe lời dì, dì làm lễ xong thì trả lại di vật cho con nhé.”

Trên mặt mẹ Lâm không khỏi lộ ra mấy phần ý cười: “Từ nhỏ đến lớn con vẫn luôn ngoan ngoãn nhất, không giống như Điềm Điềm, suốt ngày chọc giận dì.”

Sau khi lấy được cái ấn ngọc, tâm trạng của mẹ Lâm mới thả lỏng, vừa nhắc đến con gái bà ta lại nhìn Ninh Tri, ánh mắt không khỏi có thêm mấy phần dò xét.

Trong bữa tiệc sinh nhật của mình bà ta cũng cảm thấy Ninh Tri trông càng ngày càng bình thường. Bây giờ nhìn lại thì đúng như lời con gái nói, hào quang đã trở lại trên người Ninh Tri nên bề ngoài của cô cũng đang dần trở lại như cũ.

Tâm trạng Mẹ Lâm rất phức tạp, so với cháu gái thì đương nhiên bà ta càng muốn con gái mình xinh đẹp hơn.

Từ nhỏ đến lớn luôn là chị gái xinh đẹp hơn bà ta, ánh mắt của người khác luôn hướng về chị ấy.

Cho nên mẹ Lâm rất hiểu suy nghĩ của con gái mình, bà ta không muốn con gái sống dưới hào quang sắc đẹp của Ninh Tri.

Không biết sau này con gái mình có lấy lại được hào quang nữa.

Ở phía đối diện Ninh Tri cũng đang nhìn mẹ Lâm đầy ẩn ý, không nói lời nào.

Ngồi một lúc nữa rồi Ninh Tri không định tiếp tục ở thêm, cô lên tiếng tỏ ý muốn ra về.

Rõ ràng mẹ Lâm còn lo lắng chuyện khác trong lòng nên khi nghe Ninh Tri muốn đi thì bà ta chỉ nói khách sáo vài câu rồi không giữ cô lại nữa.

Mẹ Lâm tỏ vẻ ốm yếu: “Dì bảo người làm đưa con ra ngoài nhé. Cả đêm qua dì ngủ không ngon, giờ phải lên lầu ngủ một lát.”

“Không sao đâu ạ, con tự đi ra ngoài được.” Ninh Tri đứng dậy, lấy ra một tờ khăn giấy, đột nhiên lại cầm tờ khăn giấy nghiêng người về phía mẹ Lâm.

“Sao vậy?” Đối mặt với Ninh Tri tự dưng tới gần, mẹ Lâm bị dọa định lùi người lại.

Ninh Tri lấy khăn giấy ra lau trán cho mẹ Lâm: “Dì nhỏ, dì ra nhiều mồ hôi quá, dì nóng lắm ạ?”

“A?” Mẹ Lâm không kịp phản ứng: “Không phải.”

Ninh Tri lo lắng: “Chẳng lẽ dạo này do dì nghỉ ngơi không tốt nên cơ thể suy nhược sao?”

Toàn thân mẹ Lâm cứng đờ, ở khoảng cách gần như vậy bà ta sợ Ninh Tri sẽ nhìn ra gì đó: “Chắc là vậy, dì nghỉ ngơi vài ngày là tốt thôi. Con không cần lo lắng cho dì, chú ý an toàn trên đường nhé.”

Ninh Tri mỉm cười, cầm khăn giấy trong tay: “Vâng, vậy dì nghỉ ngơi cho tốt vào nhé.”

Mẹ Lâm nhìn khăn giấy trong tay cô, do dự muốn nói lại thôi, môi mấp máy, cuối cùng lại chỉ có thể nhìn Ninh Tri rời đi.

Rời khỏi nhà họ Lâm, Ninh Tri nhìn lớp kem nền mỏng mịn dính trên khăn giấy trong tay mình, môi hơi nhếch lên, vừa rồi cô cố ý làm vậy.

Bây giờ mẹ Lâm còn đang xoắn xuýt không biết liệu cô có phát hiện ra cái gì không.

Cô muốn đối phương vừa lo lắng vừa rối như tơ vò như vậy đấy.

Ninh Tri ném khăn giấy vào thùng rác ở trên đường, rồi lấy điện thoại di động ra gọi một cú.

“Tôi cần anh hỗ trợ.”

Vệ sĩ cung kính: “Mợ hai cứ nói.”

Lần trước anh ta không chăm sóc cậu chủ tốt, để cho người ta lợi dụng tình hình mà vào, vô cùng thất trách, nhưng mợ hai lại cũng không mắng mỏ, trách phạt gì anh ta.

Dù là công hay tư thì anh ta đều phải nghe theo mệnh lệnh của mợ hai.

“Tôi muốn anh giúp tôi theo dõi tung tích của hai người, bất cứ lúc nào cũng phải báo về cho tôi hành tung của họ.” Ngay từ khi Lâm Điềm Điềm để ý đến cái ấn ngọc của cô lần đầu tiên thì cô đã có suy tính rồi.

Thay vì bị trộm nhớ thương thì thả cho họ được thỏa mãn còn hơn.

Ninh Tri đưa cho bọn họ cái ấn ngọc giả, dù sao tay nghề của vị nghệ nhân họ Trần kia cũng đủ làm ra một cái giả giống như thật.

Có lẽ cô còn có thể tìm hiểu vai trò của cái ấn này thông qua mấy người Lâm Điềm Điềm nữa.

Nhà họ Lâm.

Sau khi Ninh Tri rời đi Lâm Điềm Điềm liền đi xuống từ lầu hai.

Cô ta biết nếu mình có mặt thì Ninh Tri sẽ không dễ dàng đưa cái ấn ra. “Mẹ, thế nào rồi, mẹ lấy được chưa?” Lâm Điềm Điềm lộ vẻ sốt ruột.

“Đừng lo, ở đây này.” Mẹ Lâm lấy ra chiếc hộp nhỏ từ sau lung.

Lâm Điềm Điềm lập tức mở chiếc hộp ra xem, thứ bên trong đúng là cái ấn ngọc mà cô ta đã nhìn thấy: “Ninh Tri đúng là nghe lời mẹ.”

Mẹ Lâm mỉm cười: “Thế là cũng không uổng công mẹ nuôi nó.”

Bà ta hơi khựng lại: “Nhưng vừa rồi nó mới lau mồ hôi cho mẹ, không biết trên khăn giấy có bị dính gì không. Liệu nó có phát hiện ra là mẹ đang giả bệnh không?”

Lâm Điềm Điềm không nghĩ là đúng: “Bây giờ cái ấn đang ở chỗ chúng ta, dù cô ta có tìm được manh mối thì đã sao?”

Mẹ Lâm cảm thấy lời con gái mình nói cũng có lý, cho nên nỗi lo mới trỗi dậy cũng nhanh chóng tan biến.

“Mẹ, hai ngày vừa rồi con đã sai người đi kiểm tra rồi. Cái ấn ngọc này có thể là của người nhà họ Ninh ở Nam Thành.” Lâm Điềm Điềm đã tìm ảnh chụp của ông cụ nhà họ Ninh kia, quả nhiên là giống như đúc với người trong mơ.

Mẹ Lâm sửng sốt: “Con nói là nhà họ Ninh ở… Nam Thành sao?”

Bắc có Lục, nam có Ninh.

Không giống như sự tồn tại vô cùng nổi bật của nhà họ Lục, mấy năm qua nhà họ Ninh rất khiêm tốn.

“Vâng.” Lâm Điềm Điềm gật đầu khẳng định.

Trong mơ Ninh Tri được thừa kế tài sản của nhà họ Ninh, sau đó tài lực của cô đã có thể sánh ngang với nhà họ Lục.

Mẹ Lâm bị sốc không biết phải nói gì, trong tai toàn là kế hoạch con gái nói với bà ta.

Lúc Ninh Tri quay lại nhà họ Lục thì ngạc nhiên phát hiện ra mẹ Lục đã xuất viện sớm hai ngày.

Người làm báo cho cô biết mẹ Lục từ ngoài về một cái là đã vào phòng nghỉ ngơi, tâm trạng không tốt lắm.

Ninh Tri gõ cửa phòng mẹ Lục.

Cô đi vào thì thấy mẹ Lục đang cầm một cuốn album ånh.

“Mẹ, sao đột nhiên mẹ xuất viện sớm vậy?” Vốn dĩ cô đã chuẩn bị dẫn theo Lục Tuyệt cùng đến đón mẹ Lục khi bà xuất viện.

“Không sao đâu, mẹ ổn rồi. Chỉ cần không động đậy thì vết thương sau ca mổ sẽ không bị đau.” Mẹ Lục vỗ nhẹ vào cái ghế bên cạnh ra hiệu cho Ninh Tri đi qua ngồi xuống.

Hôm nay mẹ Lục ăn mặc vô cùng thanh lịch, bộ váy màu trắng cùng với vòng cổ ngọc màu xanh đậm, trang nhã và xinh đẹp như mọi ngày: “Hôm nay mẹ xin xuất viện để đi thăm mộ bà ngoại của Tiểu Tuyệt.”

Bà ngoại của Lục Tuyệt? Đó là mẹ của bà rồi.

Ninh Tri yên lặng nghe mẹ Lục nói chuyện.

“Bà của Tiểu Tuyệt bị đau tim, bà cụ qua đời khi Tiểu Tuyệt học lớp mười hai.” Mẹ Lục nói: “Tình cờ khi bà phát bệnh lại chỉ có mình Tiểu Tuyệt ở bên cạnh.”

Ninh Tri giật mình.

Cô đã có thể đoán được điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.

“Con cũng biết bệnh tình của Tiểu Tuyệt rồi đấy. Cho dù đốt pháo trước mặt nó thì nó cũng sẽ không sợ hãi, cũng sẽ không nghe thấy tiếng pháo nổ ồn ào.”

Mẹ Lục nói: “Cho nên khi bà ngoại phát bệnh trước mặt nó thì nó cũng vẫn không nhìn thấy, không nghe thấy, cũng không biết gọi người tới giúp.”

Ninh Tri mím chặt môi trong vô thức, không biết nên nói thế nào.

“Sau khi biết mẹ mình qua đời đúng là mẹ đã từng rất oán hận. Nếu nó là một đứa trẻ bình thường thì có phải là khi mẹ của mẹ phát bệnh nó cũng có thể cứu người hoặc là gọi người đến giúp không?”

“Khi mẹ của mẹ qua đời đã làm gia tăng sự ngăn cách giữa mẹ với nó. Sau này mẹ mới biết vào đêm bà qua đời Tiểu Tuyệt đã bỏ chạy, người hầu tìm thấy nó ở góc sân. Bởi vì gặp mưa dầm thấm vào người nên nó bị sốt cao, gần như là hôn mê bất tỉnh”

Khi đó bà đang bận lo tang lễ cho mẹ mình, lại có ý muốn tránh mặt con trai, cho nên cũng không biết thằng bé đã ốm nhiều ngày liền, cả người gầy gò chỉ còn da bọc xương.

Khoảnh khắc nhìn thấy con trai mình, mẹ Lục đã vô cùng đau lòng, không thể làm lơ hay trách móc anh được nữa.

Thằng bé có gì sai?

Nếu nó là người bình thường thì còn có thể trách là máu lạnh vô tình, nhưng Lục Tuyệt lại mắc chứng tự kỷ, ngay cả bản thân gặp khó khăn mà cũng không hay biết, không biết đi cầu cứu, vậy thì càng không thể trông chờ vào anh đi cứu người.

Mũi Ninh Tri chua xót, trong lòng cũng thấy chua xót, chuyện này có thể trách chuyện ai?

Mẹ Lục lau nước mắt đã thấm ra trên khóe mắt: “Ôi, mẹ hồ đồ quá, tự nhiên lại đi nói với con chuyện đáng buồn như vậy làm gì.”

Ninh Tri lắc đầu: “Con muốn biết nhiều hơn về quá khứ của Lục Tuyệt.”

Tất cả những chuyện này cô đều muốn biết.

Ninh Tri nói chuyện phiếm với mẹ Lục một lát rồi trở về phòng, Lục Tuyệt đang đứng trước tủ quần áo chọn bộ đồ ngủ tối nay đi ngủ.

Lúc trước Ninh Tri đã mua cho anh rất nhiều bộ đồ ngủ sáng màu có hoa văn khác nhau, tối nào anh cũng muốn chọn một bộ khác nhau.

Ninh Tri vừa đi vào anh liền vô thức quay đầu lại nhìn cô.

Lục Tuyệt của bây giờ đã tiến bộ rất nhiều, bây giờ anh sẽ phản ứng lại khi nghe thấy tiếng bước chân của cô.

Ninh Tri bước tới, cô chọn trong tủ của anh một bộ đồ màu xanh đậm có họa tiết cá màu xanh nhạt: “Tối nay mặc cái này đi đi.”

Đối với Lục Tuyệt thì anh không thích màu xanh lam đậm cho lắm, bởi vì màu này hơi trầm, nhưng trên đó lại có rất nhiều hoa văn, khiến anh có thể miễn cưỡng chấp nhận.

Lục Tuyệt cầm bộ đồ ngủ do Ninh Tri chọn cho mình rồi đi tắm.

Chờ anh tắm rửa xong đi ra Ninh Tri lại kéo anh đến phòng váy áo ở bên cạnh: “Đến lượt anh chọn giúp em, anh thích em mặc cái váy nào?”

Lục Tuyệt liếc nhìn đống quần áo trước mặt qua cửa tủ kính, mím môi không trả lời.

Ninh Tri ngẩng đầu, kiễng chân, ghé sát vào tai anh lặp lại: “Anh thích em mặc bộ váy nào?”

Hơi thở ấm áp phả vào tai làm anh hơi ngứa ngáy, Lục Tuyệt nhanh chóng chỉ vào một cái váy.

Ninh Tri vừa nhìn thì thấy đó là chiếc váy mới mua của cô, váy có màu nền là màu hồng hoa đào cùng với những bông hoa đào nhỏ màu hồng phấn điểm xuyết bên trên, vừa tươi mát vừa nữ tính.

Cô cười cong mắt: “Được rồi, tối nay em sẽ mặc cái váy này.”

Mặc váy Đại Tuyệt Tuyệt chọn để đi gặp Tiểu Tuyệt Tuyệt

Lục Tuyệt là người cố chấp, thậm chí có thể kiên trì dùng một loại hương sữa tắm hơn mười năm mà không thay đổi, cho nên chắc chắn thẩm mỹ từ nhỏ đến lớn của anh cũng không thay đổi.

“Anh cao quá, cúi thấp đầu xuống đi.” Ninh Tri nói.

Lục Tuyệt ngoan ngoãn cúi đầu, yên lặng nhìn cô.

Anh vừa mới tắm xong, trên người có mùi thơm thoang thoảng của sữa tắm, trên người mặc bộ đồ ngủ màu xanh đậm mà Ninh Tri giúp anh lúc nãy, mái tóc ngắn rối bù, cộng thêm khuôn mặt đẹp trai dễ thương không the tå.

Ngày đó cô hôn anh cuối cùng có được một trăm năm mươi mặt trời nhỏ, cộng với chín mặt trời nhỏ còn lại lúc đầu, vậy là bây giờ cô có tổng cộng một trăm năm chín mặt trời nhỏ.

So với trước đây thì cô đã giàu rất nhanh rồi, nhưng một trăm năm chín mặt trời nhỏ không đủ cho cô xuyên qua.

Dù sao thì lần này ít nhất cô cũng phải có hai trăm mặt trời.

“Muốn hôn không?” Ninh Tri hỏi anh.

Đôi mắt đào hoa xinh đẹp của Lục Tuyệt lập tức sáng lên, lông mi khẽ run: “Muốn.”

Ninh Tri cong môi, cô đặt tay lên vai anh: “Vậy thì anh phải cố gắng hơn nữa.” Sản sinh thêm nhiều mặt trời nhỏ hơn nữa.

Lục Tuyệt ngơ ngác tựa lưng vào tủ quần áo trong phòng, cúi đầu xuống, để cho Ninh Tri tùy ý áp sát vào môi mình, gặm cắn môi mình.

Ninh Tri chơi xấu, cô không chịu tiến vào trong.

Mặt trời nhỏ thứ mười.

Mặt trời nhỏ thứ hai mươi.

Mặt trời nhỏ thứ sáu mươi.

Khi cô muốn nhiều hơn một chút thì lại buộc phải dừng lại. Phản ứng của cơ thể Lục Tuyệt quá rõ ràng, thành thật đến mức quá đáng.

Ninh Tri đỏ mặt rút lui, gương mặt trắng trẻo lạnh lùng của Lục Tuyệt trước mặt thì ửng đỏ, đôi mắt đen láy sáng ngời nhìn cô.

“Tri Tri, còn…” Lục Tuyệt mong mỏi.

“Ngủ đi.” Ninh Tri ngắt lời anh, cầm tay kéo anh ra khỏi phòng để quần áo.

Lục Tuyệt cúi đầu, lặng lẽ đi bên cạnh Ninh Tri, giống như một con thú nhỏ chưa được chủ nhân cho ăn no, thật vô cùng đáng thương.

Bóng đêm ngày càng sâu.

Bóng đêm ngày càng sâu.

Ninh Tri đợi Lục Tuyệt ngủ say liền mặc lại chiếc váy anh chọn giúp cô, đi giày rồi lại nằm xuống giường.

Cô gọi Bá Vương: “Cậu chắc chắn là hai trăm mặt trời nhỏ chứ?”

Bá Vương: “Đúng vậy thưa chủ nhân.”

Ninh Tri: “Lần này xuyên về đó thì lần sau sẽ không đột nhiên có thêm mốc thời gian nữa phải không?”

Bá Vương vội nói: “Chủ nhân, câu này tôi không trả lời được.”

Ninh Tri không khỏi khinh thường: “Cậu có gì hữu dụng vậy?”

Sau đó Ninh Tri đưa cho Bá Vương hai trăm mặt trời nhỏ, trong kho chứa ít ỏi của cô chỉ còn lại có mười chín mặt trời nhỏ.

Khi mở mắt ra lần nữa, trước mắt Ninh Tri hơi mờ.

Cô chớp mắt, nhìn thấy đường nét mơ hồ của cậu thiếu niên trước mặt.

“Lục Tuyệt.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.