Trên đường trở về viện, Công tử hỏi tôi – “Mẫu thân gọi nàng qua đó làm gì?”
Tôi nghĩ một lúc, cảm thấy chuyện vừa rồi để hắn biết cũng chẳng có ích gì, liền đáp – “Vừa rồi không phải Đại trưởng công chú đã nói rồi đó sao? Chỉ là hỏi một chút chuyện về sinh hoạt hàng ngày của Công tử lúc xuất chinh mà thôi.”
Công tử có vẻ như không mấy tin tưởng những lời tôi vừa nói, hỏi – “Thật ư?”
“Tất nhiên là thật.” – Tôi dứt lời liền hỏi ngược lại hắn – “Thế Công tử cho là thế nào?”
Công tử nói – “Hôm nay ta vốn muốn ở trước mặt Thái hậu xin công cho nàng nhưng lại bị mẫu thân ngăn lại. Vừa nãy nghe tin bà gọi nàng tới nên sợ mẫu thân sẽ trách cứ nàng.”
Tôi nói – “Vì sao Đại trưởng công chúa phải trách cứ ta?”
“Ta cũng không rõ.” – Công tử vừa nói vừa thở dài – “Nghê Sinh, ta biết ta gần gũi với nàng, chung quy khó tránh khiến cho người ngoài nói ra nói vào. Nhìn động thái hôm nay của mẫu thân, có lẽ hẳn là đã nghe được tiếng gió gì đó.”
Hắn vẫn tự luyến như thường lệ nhưng ngữ khí lại vô cùng chân thành, chẳng hiểu sao lại khiến cho lòng tôi có hơi ấm áp.
Vừa nãy hắn đột nhiên xông vào, hóa ra là vì sợ Đại trưởng công chúa sẽ làm khó tôi sao?
Tôi cười một tiếng, nói – “Công tử nghĩ nhiều rồi, không có chuyện ấy đâu.”
Lời này tuyệt không phải là vì muốn dỗ dành hắn mà bịa ra. Đại trưởng công chúa không cho phép hắn xin công cho tôi không phải chỉ đơn thuần vì tin vào lợi bịa đăt của người khác nên ghét tôi. Chẳng qua là vì nhi tử quý báu của bà vừa mới lập được công lớn, đó là chuyện nở mày nở mặt. Đại trưởng công chúa há lại cho phép người khác nói công lao này kiếm được là nhờ vào lời bói toán của một nô tỳ được?
Dĩ nhiên, nếu nói Đại trưởng công chúa hoặc Hoàn Túc hoàn toàn chẳng lưu tâm gì đến tôi thì có quỷ mới tin.
Trên thực tế, vẫn luôn có kẻ không ưa tôi chạy đi mách lẻo, ví dụ như gia lệnh* của Đại trưởng công chúa, Từ Khoan, nhưng bọn họ cũng chả làm gì được tôi. Phàm là việc ở trong phủ đều phải nghe theo lời Chủ công, Chủ công lại nghe theo Đại trưởng công chúa, mà Công tử lại là nhi tử quý báu của Đại trưởng công chúa. Chỉ cần Công tử quyết khăng khăng làm theo ý của mình, Đại trưởng công chúa cũng chẳng mấy mà đầu hàng.*_Từ đời Đông Hán, mỗi phủ đệ của các hoàng nữ vương nữ tước công chúa đều có quan viên Chưởng quản gọi là “Gia lệnh” trật 600 thạch, Phó quản gọi là “Gia thừa” trật 300 thạch.Cho nên mới nói, “con hư tại mẹ”, nhưng lại vừa hợp ý tôi. Chỉ cần tôi dỗ được Công tử thì chắc chắn sẽ không bao giờ bị đuổi đi.
“Nghê Sinh” – Đi được một đoạn, Công tử bỗng nhiên lại nói – “Nàng thích mặc nữ phục à?”
Tôi kinh ngạc – “Sao Công tử lại hỏi như vậy?”
“Những lời Tử Tuyền nói ngày ấy, ta đã nghĩ rất lâu, cảm thấy cũng có lý.” – Công tử có chút do dự, nói – “Nghê Sinh, bình thường đúng là ta có phần sơ sót với nàng.”
Tôi ngẩn ra, cảm thấy có chút buồn cười.
Lời của Hoàn Tương chẳng qua chỉ là nói đùa, không ngờ Công tử lại để tâm đến vậy.
Tôi nói – “Công tử nói gì vậy? Công tử đối với ta rất tốt, không hề sơ sót chút nào.”
Vẻ mặt của Công tử có phần an tâm, lại nói – “Sau này nếu nàng có muốn thứ gì, chỉ cần nói với ta là được.”
“Nô tỳ biết rồi, đa tạ Công tử.” – Tôi đáp.
Công tử liền mỉm cười.
Sau khi trở về phòng, tôi mới hít sâu một hơi, lười biếng nằm xuống tháp.
Nhớ lại những lời Công tử vừa nói, tôi vẫn cảm thấy thú vị.
Kỳ thực, lúc ấy tôi thực sự có thôi thúc muốn nói với hắn, “Công tử, ta muốn điền trang của tổ phụ ta, và thêm mười vạn tiền nữa…”, nhưng tất cả cũng chỉ là nghĩ ở trong đầu mà thôi. Con người Công tử đơn thuần như vậy, nếu tôi bịa ra một câu chuyện nào đó để lừa hắn thì có lẽ trong một phút nhất thời cảm động, hắn thực sự sẽ đồng ý, nhưng tiếc là phía trên hắn còn có phủ Hoàn.
Tôi nhìn xà ngang ở trên cao, suy nghĩ không ngừng phiêu đãng.
Còn về chuyện nữ phục… Sau một hồi ầm ĩ của Hoàn Tương thì tôi cũng từng nghiêm túc nghĩ xem nếu như Công tử thật sự bằng lòng đem tôi cho Thẩm Xung thì tôi sẽ thế nào. Nghĩ tới nghĩ lui, tôi cảm thấy hẳn là tôi vẫn sẽ nghĩ đủ mọi cách để phá hỏng chuyện này, tiếp tục ở lại bên cạnh Công tử. Dẫu sao Thẩm Xung cũng đã trưởng thành, không dễ gạt giống như Công tử; vả lại nếu như rời xa Công tử tôi cũng không thể tiếp tục bán chữ của hắn để lấy tiền nữa, đúng là một sự tổn thất lớn lao.
Tôi thở dài, người ta nói nhà nghèo trăm sự bi ai, quả nhiên là thật.Đại trưởng công chúa quả nhiên là một lời đáng giá ngàn vàng, ngày hôm sau có người từ công thự đến phủ Hoàn báo cho Công tử biết thời hạn nhậm chức là vào tháng sau.
Công tử chẳng nhiều lời, những ngày sau đó dứt khoát ở rịt trong phủ loay hoay với đống binh thư cùng sa bàn của hắn, từ chối mọi sự quấy rầy từ bên ngoài.
Song cũng có ngoại lệ.
Một buổi sáng nọ, khi Công tử trở về sau buổi luyện võ sớm, vừa mới thay xong y phục thì quản sự chạy đến báo, nói là trong phủ có khách đến thăm.
Công tử chẳng buồn quay đầu lại, lập tức bảo – “Không gặp.”
Quản sự hơi ngập ngừng, nói – “Công tử, người đến là Tạ Tuấn, Tạ công tử.”
Công tử kinh ngạc.
Người đến đích thực là Tạ Tuấn.
Y vẫn giống hệt như lần đầu tiên gặp mặt, trên người vận một thân trường bào đơn sắc. Lúc tôi đi theo Công tử ra nghênh đón, từ xa đã thấy y đi tới, bước chân lưu loát.
Hai bên cùng vái lễ, Tạ Tuấn nói – “Hồi tháng Tư, ta cùng mẫu thân đến Bạch Mã Tự lễ Phật, bế môn trai giới, đến khi trở về nhà mới nghe được chuyện Nguyên Sơ tòng quân. Tiếc là lúc ấy đệ đã khởi hành rồi nên không kịp đến tiễn. Hôm trước, ta mới từ nhà ngoại tổ quay về Lạc Dương, trên đường đi có nghe được tin Nguyên Sơ đã lập công quay về triều, thiết nghĩ giờ đến chúc mừng đệ vẫn chưa muộn đâu nhỉ.”
Công tử khiêm tốn nói – “Chỉ là chút công lao chém gϊếŧ mà thôi, nào đáng để nhắc đến? Ta thật hổ thẹn.”
Tạ Tuấn lắc đầu cười – “Lần trước khi Nguyên Sơ hỏi về chuyện tòng quân, ta đã có dự cảm từ trước, chỉ là không ngờ đệ lại quyết định dứt khoát như vậy.”
Công tử cũng cười – “Nếu như không phải nhờ huynh chỉ điểm thì ta cũng chẳng biết phải làm thế nào.”
Nói xong, Công tử liền mời Tạ Tuấn vào trong viện của mình. Người hầu đã sớm bày biện án tịch ở dưới tàng cây, đốt hương pha trà.
Tôi rót trà vào chén, lần lượt dâng lên trước mặt Công tử và Tạ Tuấn. Tạ Tuấn nhận lấy chén trà, đưa mắt nhìn quanh, trên mặt lộ ra vẻ tán thưởng. Ánh mắt y dừng lại giây lát trên chiếc sa bàn nằm cách đó không xa.
“Nguyên Sơ ngày thường cũng thích binh pháp sao?” – Y hỏi
Công tử nói – “Chỉ là thú vui nhàn hạ mà thôi.”
Tạ Tuấn mỉm cười – “Ta cũng từng lấy làm lạ, Nguyên Sơ là lần đầu tiên ra trận, sao lại có nhiều kì mưu như vậy, hiện giờ xem ra cũng chẳng phải là không có căn nguyên.”
Công tử nói – “Nếu như không phải nhờ Tử Hoài huynh từng chỉ điểm giúp thì ta cũng không thể nghĩ ra được kế sách phá địch.”
Tạ Tuấn kinh ngạc – “Ồ? Ta từng chỉ điểm đệ chuyện gì vậy?”
Công tử nói – “Chính là chuyện vị cựu Thái thú Lương Châu kia vì liều lĩnh khinh địch cho nên mới chuốc lấy thất bại, ta vẫn luôn xem đó làm gương cho nên mới đặc biệt cảnh giác.”
Tạ Tuấn nghe vậy thì trên mặt hơi lộ ra vẻ ngạc nhiên, sau đó lại nở nụ cười nhạt.
“Nguyên Sơ có biết, hôm nay nhìn thấy chiếc sa bàn này của đệ khiến cho ta nghĩ tới ai không?” – Y nói
Công tử hỏi – “Là ai?”
“Tần vương.” – Tạ Tuấn nói – “Trong vương phủ của ngài ấy cũng không thể thiếu binh thư, sa bàn.”
Công tử gật đầu – “Ta ngưỡng mộ Tần vương đã lâu, nếu giả như có một ngày đến Tần nhất định phải đăng môn bái kiến, thỉnh giáo học vấn, binh thư.”
“Nếu đệ muốn gặp ngài, cần gì phải đến Tần.” – Tạ Tuấn nói – “Tần vương đã tới Lạc Dương.”
Y vừa dứt lời, tôi và Công tử đều có chút không tin được vào tai mình.
“Tần vương đang ở Lạc Dương sao?” – Công tử kinh ngạc hỏi.
“Đúng vậy.” – Tạ Tuấn cũng ngạc nhiên – “Nguyên Sơ không biết sao? Mẫu thân của Tần vương là Đổng Quý tần ngã bệnh, Tần vương nghe tin liền hồi kinh để thăm hỏi, ngày hôm qua đã tới phủ đệ rồi.”Đổng Quý tần không phải là mẹ đẻ của Tần vương. Nghe nói mẹ đẻ của y là một cung nhân, sau khi sinh hạ y chẳng được bao lâu thì đã lìa trần. Đổng Quý tần không có con trai, Tiên đế liền đem Tần vương giao cho Đổng Quý tần chăm sóc.
Công tử đóng cửa không tiếp khách, chung quy cũng có điểm hại, ví dụ như bỏ sót một chuyện lớn như là Tần vương hồi triều.
Đối với dân Lạc Dương mà nói thì Tần Vương là một cái tên vừa xa lạ vừa quen thuộc.
Nói là quen thuộc, bởi vì những lần đại thắng trong mấy năm gần đây đều gắn liền với cái tên này; còn nói xa lạ là bởi vì nhiều năm rồi người ta không còn thấy y xuất hiện ở kinh thành.
Những phiên vương trong tay cầm quyền binh không ít, mặc dù triều đình thỉnh thoảng cũng có giở trò đâm chọt một chút sau lưng, ví dụ như tước phiên, trưng thuế v.v… hay tấu chương vạch tội năm nào cũng có, nhưng trên tổng thể thì Hoàng đế cùng các phiên vương vẫn luôn giữ vững hòa khí. Mỗi dịp năm hết Tết đến hay đại điển tế tự thì Hoàng đế đều triệu các phiên vương hồi kinh.
Chỉ có duy nhất một mình Tần vương, đến ngay cả cháu trai đằng ngoại như Công tử cũng lâu rồi không còn nhớ được dáng vẻ của y như thế nào.
Còn về nguyên nhân vì sao thì có vô vàn thuyết âm mưu. Trong đó thuyết được mọi người biết đến nhiều nhất chính là vì trong số đông đảo nhi tử thì Tiên đế yêu thương đứa con út này nhất, tiếc rằng phế trưởng lập ấu là điều tối kỵ. Vả lại năm đó đương kim thánh thượng hiện tại được Viên thị quyền thế khuynh trời chống lưng, cuối cùng chuyện không thành. Song chuyện này đã trở thành cái gai trong lòng Kim thượng lẫn Viên thị. Vì để bảo toàn tính mạng cho Tần vương, trươc khi Tiên đế qua đời đã phái y đến Liêu Đông trấn giữ biên cương, tránh khỏi đầu sóng ngọn gió.
Chuyện này tôi bán tín bán nghi. Mặc dù phủ Hoàn và trong cung vốn có qua lại mật thiết với nhau nhưng phàm là chuyện liên quan đến Tần vương, người trong cung vẫn luôn rất kín tiếng, khó mà dò la được. Mà chuyện Tần vương không dám quay về Lạc Dương đã là chuyện mà ai ai cũng biết.
Nhưng lần này y lại thực sự trở lại.
Chuyện này trong phút chốc đã khiến cho đại thắng của Tuần Thượng bị đè xuống, trở thành đề tài bàn tán nóng hổi từ triều đình đến dân dã.
Chẳng lâu sau là đến tết Trung Nguyên.
Hoàng đế thích náo nhiệt, vào dịp lễ lớn như vậy trong cung nhất định phải bày đại yến mời tất cả hoàng thân quốc thích trong kinh, cùng các nhà thế gia trọng thần.
Mà yến tiệc tết Trung Nguyên năm nay lại có phần đặc biệt hơn mọi năm, sau khi Tiên đế qua đời đây là lần đầu tiên các con trai ngài tụ họp đầy đủ một chỗ.
Tiên đế không có nhiều con trai nối dõi, chỉ có bốn người, ngoại trừ Hoàng đế và Tần vương, còn có Triệu vương và Lương vương. Cũng giống như rất nhiều phiên vương khác, triều đình không để cho bọn họ đến đất phong làm vương mà giữ lại ở trong kinh thành, phong cho một chức quan bù nhìn, tiện bề quản chế. Kỳ thực, triều định cũng rất muốn triệu Tần vương về kinh làm quan nhưng mỗi khi chiếu lệnh ban xuống, Tần vương hết viện cớ đau đầu rồi lại ốm sốt, không thể gánh vác trách nhiệm. Còn về nguyên do, trong ngoài triều đình đều hiểu vô cùng rõ ràng.
Ước chừng cũng là vì chuyện náo nhiệt này của hoàng gia nên cung yến tết Trung Nguyên năm nay, người tham dự cũng đặc biệt đông. Trước khi nhập tịch, tôi đi theo sau người của Hoàn thị hàn huyên chào hỏi, ở đâu cũng có thể nghe thấy người ta đang nghị luận về Tần vương.
“Thánh thượng chẳng qua chỉ là ưa thích tụ họp cùng huynh đệ, đám người nhàn rỗi này đúng là chỉ sợ thiên hạ không đủ loạn.” – Thấy tân khách tụm năm tụm ba vẻ mặt hăng say bàn tán không ngớt, Đại trưởng công chúa khinh thường nói.
“Đúng vậy.” – Thê tử của Thẩm Diên, Dương thị phụ họa theo, dứt lời lại hỏi – “Tần vương quả thật sẽ đến ư? Trong kinh mấy ngày qua đều đang bàn tán về y, vậy nhưng lại rất ít người từng gặp được y.”
“Ai biết được chứ.” – Đại trưởng công chúa cầm lấy một chùm nho ướp lạnh từ tay cung nhân, nhón một quả bỏ vào trong miệng – “Sau khi y trở về ngày nào cũng ở rịt trong cung của Đổng Quý tần, người khác muốn gặp cũng khó.”
Dương thị gật đầu – “Cũng xem như là một đứa con có hiếu.”
Đại trưởng công chúa cười lạnh – “Hiếu hay không hiếu cũng còn phải xét. Đi một cái là bảy năm không về, ấy là cái hiếu thuận gì.”
Dương thị nhìn sắc mặt Đại trưởng công chúa, vội nói – “Trưởng công chúa nói đúng lắm.”
Trên ÄÆ°á»ng trá» vá» viá»n, Công tá» há»i tôi â âMẫu thân gá»i nà ng qua Äó là m gì?â
Tôi nghÄ© má»t lúc, cảm thấy chuyá»n vừa rá»i Äá» hắn biết cÅ©ng chẳng có Ãch gì, liá»n Äáp â âVừa rá»i không phải Äại trÆ°á»ng công chú Äã nói rá»i Äó sao? Chá» là há»i má»t chút chuyá»n vá» sinh hoạt hà ng ngà y của Công tá» lúc xuất chinh mà thôi.â
Công tá» có vẻ nhÆ° không mấy tin tÆ°á»ng những lá»i tôi vừa nói, há»i â âTháºt Æ°?â
âTất nhiên là tháºt.â â Tôi dứt lá»i liá»n há»i ngược lại hắn â âThế Công tá» cho là thế nà o?â
Công tá» nói â âHôm nay ta vá»n muá»n á» trÆ°á»c mặt Thái háºu xin công cho nà ng nhÆ°ng lại bá» mẫu thân ngÄn lại. Vừa nãy nghe tin bà gá»i nà ng tá»i nên sợ mẫu thân sẽ trách cứ nà ng.â
Tôi nói â âVì sao Äại trÆ°á»ng công chúa phải trách cứ ta?â
âTa cÅ©ng không rõ.â â Công tá» vừa nói vừa thá» dà i â âNghê Sinh, ta biết ta gần gÅ©i vá»i nà ng, chung quy khó tránh khiến cho ngÆ°á»i ngoà i nói ra nói và o. Nhìn Äá»ng thái hôm nay của mẫu thân, có lẽ hẳn là Äã nghe Äược tiếng gió gì Äó.â
Hắn vẫn tá»± luyến nhÆ° thÆ°á»ng lá» nhÆ°ng ngữ khà lại vô cùng chân thà nh, chẳng hiá»u sao lại khiến cho lòng tôi có hÆ¡i ấm áp.
Vừa nãy hắn Äá»t nhiên xông và o, hóa ra là vì sợ Äại trÆ°á»ng công chúa sẽ là m khó tôi sao?
Tôi cÆ°á»i má»t tiếng, nói â âCông tá» nghÄ© nhiá»u rá»i, không có chuyá»n ấy Äâu.â
Lá»i nà y tuyá»t không phải là vì muá»n dá» dà nh hắn mà bá»a ra. Äại trÆ°á»ng công chúa không cho phép hắn xin công cho tôi không phải chá» ÄÆ¡n thuần vì tin và o lợi bá»a ÄÄt của ngÆ°á»i khác nên ghét tôi. Chẳng qua là vì nhi tá» quý báu của bà vừa má»i láºp Äược công lá»n, Äó là chuyá»n ná» mà y ná» mặt. Äại trÆ°á»ng công chúa há lại cho phép ngÆ°á»i khác nói công lao nà y kiếm Äược là nhá» và o lá»i bói toán của má»t nô tỳ Äược?
DÄ© nhiên, nếu nói Äại trÆ°á»ng công chúa hoặc Hoà n Túc hoà n toà n chẳng lÆ°u tâm gì Äến tôi thì có quá»· má»i tin.
Trên thá»±c tế, vẫn luôn có kẻ không Æ°a tôi chạy Äi mách lẻo, và dụ nhÆ° gia lá»nh* của Äại trÆ°á»ng công chúa, Từ Khoan, nhÆ°ng bá»n há» cÅ©ng chả là m gì Äược tôi. Phà m là viá»c á» trong phủ Äá»u phải nghe theo lá»i Chủ công, Chủ công lại nghe theo Äại trÆ°á»ng công chúa, mà Công tá» lại là nhi tá» quý báu của Äại trÆ°á»ng công chúa. Chá» cần Công tá» quyết khÄng khÄng là m theo ý của mình, Äại trÆ°á»ng công chúa cÅ©ng chẳng mấy mà Äầu hà ng.*_Từ Äá»i Äông Hán, má»i phủ Äá» của các hoà ng nữ vÆ°Æ¡ng nữ tÆ°á»c công chúa Äá»u có quan viên ChÆ°á»ng quản gá»i là “Gia lá»nh” tráºt 600 thạch, Phó quản gá»i là “Gia thừa” tráºt 300 thạch.Cho nên má»i nói, âcon hÆ° tại mẹâ, nhÆ°ng lại vừa hợp ý tôi. Chá» cần tôi dá» Äược Công tá» thì chắc chắn sẽ không bao giá» bá» Äuá»i Äi.
âNghê Sinhâ â Äi Äược má»t Äoạn, Công tá» bá»ng nhiên lại nói â âNà ng thÃch mặc nữ phục à ?â
Tôi kinh ngạc â âSao Công tá» lại há»i nhÆ° váºy?â
âNhững lá»i Tá» Tuyá»n nói ngà y ấy, ta Äã nghÄ© rất lâu, cảm thấy cÅ©ng có lý.â â Công tá» có chút do dá»±, nói â âNghê Sinh, bình thÆ°á»ng Äúng là ta có phần sÆ¡ sót vá»i nà ng.â
Tôi ngẩn ra, cảm thấy có chút buá»n cÆ°á»i.
Lá»i của Hoà n TÆ°Æ¡ng chẳng qua chá» là nói Äùa, không ngá» Công tá» lại Äá» tâm Äến váºy.
Tôi nói â âCông tá» nói gì váºy? Công tá» Äá»i vá»i ta rất tá»t, không há» sÆ¡ sót chút nà o.â
Vẻ mặt của Công tá» có phần an tâm, lại nói â âSau nà y nếu nà ng có muá»n thứ gì, chá» cần nói vá»i ta là Äược.â
âNô tỳ biết rá»i, Äa tạ Công tá».â â Tôi Äáp.
Công tá» liá»n má»m cÆ°á»i.
Sau khi trá» vá» phòng, tôi má»i hÃt sâu má»t hÆ¡i, lÆ°á»i biếng nằm xuá»ng tháp.
Nhá» lại những lá»i Công tá» vừa nói, tôi vẫn cảm thấy thú vá».
Kỳ thá»±c, lúc ấy tôi thá»±c sá»± có thôi thúc muá»n nói vá»i hắn, âCông tá», ta muá»n Äiá»n trang của tá» phụ ta, và thêm mÆ°á»i vạn tiá»n nữaâ¦â, nhÆ°ng tất cả cÅ©ng chá» là nghÄ© á» trong Äầu mà thôi. Con ngÆ°á»i Công tá» ÄÆ¡n thuần nhÆ° váºy, nếu tôi bá»a ra má»t câu chuyá»n nà o Äó Äá» lừa hắn thì có lẽ trong má»t phút nhất thá»i cảm Äá»ng, hắn thá»±c sá»± sẽ Äá»ng ý, nhÆ°ng tiếc là phÃa trên hắn còn có phủ Hoà n.
Tôi nhìn xà ngang á» trên cao, suy nghÄ© không ngừng phiêu Äãng.
Còn vá» chuyá»n nữ phục⦠Sau má»t há»i ầm Ä© của Hoà n TÆ°Æ¡ng thì tôi cÅ©ng từng nghiêm túc nghÄ© xem nếu nhÆ° Công tá» tháºt sá»± bằng lòng Äem tôi cho Thẩm Xung thì tôi sẽ thế nà o. NghÄ© tá»i nghÄ© lui, tôi cảm thấy hẳn là tôi vẫn sẽ nghÄ© Äủ má»i cách Äá» phá há»ng chuyá»n nà y, tiếp tục á» lại bên cạnh Công tá». Dẫu sao Thẩm Xung cÅ©ng Äã trÆ°á»ng thà nh, không dá» gạt giá»ng nhÆ° Công tá»; vả lại nếu nhÆ° rá»i xa Công tá» tôi cÅ©ng không thá» tiếp tục bán chữ của hắn Äá» lấy tiá»n nữa, Äúng là má»t sá»± tá»n thất lá»n lao.
Tôi thá» dà i, ngÆ°á»i ta nói nhà nghèo trÄm sá»± bi ai, quả nhiên là tháºt.Äại trÆ°á»ng công chúa quả nhiên là má»t lá»i Äáng giá ngà n và ng, ngà y hôm sau có ngÆ°á»i từ công thá»± Äến phủ Hoà n báo cho Công tá» biết thá»i hạn nháºm chức là và o tháng sau.
Công tá» chẳng nhiá»u lá»i, những ngà y sau Äó dứt khoát á» rá»t trong phủ loay hoay vá»i Äá»ng binh thÆ° cùng sa bà n của hắn, từ chá»i má»i sá»± quấy rầy từ bên ngoà i.
Song cÅ©ng có ngoại lá».
Má»t buá»i sáng ná», khi Công tá» trá» vá» sau buá»i luyá»n võ sá»m, vừa má»i thay xong y phục thì quản sá»± chạy Äến báo, nói là trong phủ có khách Äến thÄm.
Công tá» chẳng buá»n quay Äầu lại, láºp tức bảo â âKhông gặp.â
Quản sá»± hÆ¡i ngáºp ngừng, nói â âCông tá», ngÆ°á»i Äến là Tạ Tuấn, Tạ công tá».â
Công tỠkinh ngạc.
NgÆ°á»i Äến ÄÃch thá»±c là Tạ Tuấn.
Y vẫn giá»ng há»t nhÆ° lần Äầu tiên gặp mặt, trên ngÆ°á»i váºn má»t thân trÆ°á»ng bà o ÄÆ¡n sắc. Lúc tôi Äi theo Công tá» ra nghênh Äón, từ xa Äã thấy y Äi tá»i, bÆ°á»c chân lÆ°u loát.
Hai bên cùng vái lá» , Tạ Tuấn nói â âHá»i tháng TÆ°, ta cùng mẫu thân Äến Bạch Mã Tá»± lá» Pháºt, bế môn trai giá»i, Äến khi trá» vá» nhà má»i nghe Äược chuyá»n Nguyên SÆ¡ tòng quân. Tiếc là lúc ấy Äá» Äã khá»i hà nh rá»i nên không ká»p Äến tiá» n. Hôm trÆ°á»c, ta má»i từ nhà ngoại tá» quay vá» Lạc DÆ°Æ¡ng, trên ÄÆ°á»ng Äi có nghe Äược tin Nguyên SÆ¡ Äã láºp công quay vá» triá»u, thiết nghÄ© giá» Äến chúc mừng Äá» vẫn chÆ°a muá»n Äâu nhá».â
Công tá» khiêm tá»n nói â âChá» là chút công lao chém giết mà thôi, nà o Äáng Äá» nhắc Äến? Ta tháºt há» thẹn.â
Tạ Tuấn lắc Äầu cÆ°á»i â âLần trÆ°á»c khi Nguyên SÆ¡ há»i vá» chuyá»n tòng quân, ta Äã có dá»± cảm từ trÆ°á»c, chá» là không ngá» Äá» lại quyết Äá»nh dứt khoát nhÆ° váºy.â
Công tá» cÅ©ng cÆ°á»i â âNếu nhÆ° không phải nhá» huynh chá» Äiá»m thì ta cÅ©ng chẳng biết phải là m thế nà o.â
Nói xong, Công tá» liá»n má»i Tạ Tuấn và o trong viá»n của mình. NgÆ°á»i hầu Äã sá»m bà y biá»n án tá»ch á» dÆ°á»i tà ng cây, Äá»t hÆ°Æ¡ng pha trà .
Tôi rót trà và o chén, lần lượt dâng lên trÆ°á»c mặt Công tá» và Tạ Tuấn. Tạ Tuấn nháºn lấy chén trà , ÄÆ°a mắt nhìn quanh, trên mặt lá» ra vẻ tán thÆ°á»ng. Ãnh mắt y dừng lại giây lát trên chiếc sa bà n nằm cách Äó không xa.
âNguyên SÆ¡ ngà y thÆ°á»ng cÅ©ng thÃch binh pháp sao?â â Y há»i
Công tá» nói â âChá» là thú vui nhà n hạ mà thôi.â
Tạ Tuấn má»m cÆ°á»i â âTa cÅ©ng từng lấy là m lạ, Nguyên SÆ¡ là lần Äầu tiên ra tráºn, sao lại có nhiá»u kì mÆ°u nhÆ° váºy, hiá»n giá» xem ra cÅ©ng chẳng phải là không có cÄn nguyên.â
Công tá» nói â âNếu nhÆ° không phải nhá» Tá» Hoà i huynh từng chá» Äiá»m giúp thì ta cÅ©ng không thá» nghÄ© ra Äược kế sách phá Äá»ch.â
Tạ Tuấn kinh ngạc â âá»? Ta từng chá» Äiá»m Äá» chuyá»n gì váºy?â
Công tá» nói â âChÃnh là chuyá»n vá» cá»±u Thái thú LÆ°Æ¡ng Châu kia vì liá»u lÄ©nh khinh Äá»ch cho nên má»i chuá»c lấy thất bại, ta vẫn luôn xem Äó là m gÆ°Æ¡ng cho nên má»i Äặc biá»t cảnh giác.â
Tạ Tuấn nghe váºy thì trên mặt hÆ¡i lá» ra vẻ ngạc nhiên, sau Äó lại ná» nụ cÆ°á»i nhạt.
âNguyên SÆ¡ có biết, hôm nay nhìn thấy chiếc sa bà n nà y của Äá» khiến cho ta nghÄ© tá»i ai không?â â Y nói
Công tá» há»i â âLà ai?â
âTần vÆ°Æ¡ng.â â Tạ Tuấn nói â âTrong vÆ°Æ¡ng phủ của ngà i ấy cÅ©ng không thá» thiếu binh thÆ°, sa bà n.â
Công tá» gáºt Äầu â âTa ngưỡng má» Tần vÆ°Æ¡ng Äã lâu, nếu giả nhÆ° có má»t ngà y Äến Tần nhất Äá»nh phải ÄÄng môn bái kiến, thá»nh giáo há»c vấn, binh thÆ°.â
âNếu Äá» muá»n gặp ngà i, cần gì phải Äến Tần.â â Tạ Tuấn nói â âTần vÆ°Æ¡ng Äã tá»i Lạc DÆ°Æ¡ng.â
Y vừa dứt lá»i, tôi và Công tá» Äá»u có chút không tin Äược và o tai mình.
âTần vÆ°Æ¡ng Äang á» Lạc DÆ°Æ¡ng sao?â â Công tá» kinh ngạc há»i.
âÄúng váºy.â â Tạ Tuấn cÅ©ng ngạc nhiên â âNguyên SÆ¡ không biết sao? Mẫu thân của Tần vÆ°Æ¡ng là Äá»ng Quý tần ngã bá»nh, Tần vÆ°Æ¡ng nghe tin liá»n há»i kinh Äá» thÄm há»i, ngà y hôm qua Äã tá»i phủ Äá» rá»i.âÄá»ng Quý tần không phải là mẹ Äẻ của Tần vÆ°Æ¡ng. Nghe nói mẹ Äẻ của y là má»t cung nhân, sau khi sinh hạ y chẳng Äược bao lâu thì Äã lìa trần. Äá»ng Quý tần không có con trai, Tiên Äế liá»n Äem Tần vÆ°Æ¡ng giao cho Äá»ng Quý tần chÄm sóc.
Công tá» Äóng cá»a không tiếp khách, chung quy cÅ©ng có Äiá»m hại, và dụ nhÆ° bá» sót má»t chuyá»n lá»n nhÆ° là Tần vÆ°Æ¡ng há»i triá»u.
Äá»i vá»i dân Lạc DÆ°Æ¡ng mà nói thì Tần VÆ°Æ¡ng là má»t cái tên vừa xa lạ vừa quen thuá»c.
Nói là quen thuá»c, bá»i vì những lần Äại thắng trong mấy nÄm gần Äây Äá»u gắn liá»n vá»i cái tên nà y; còn nói xa lạ là bá»i vì nhiá»u nÄm rá»i ngÆ°á»i ta không còn thấy y xuất hiá»n á» kinh thà nh.
Những phiên vÆ°Æ¡ng trong tay cầm quyá»n binh không Ãt, mặc dù triá»u Äình thá»nh thoảng cÅ©ng có giá» trò Äâm chá»t má»t chút sau lÆ°ng, và dụ nhÆ° tÆ°á»c phiên, trÆ°ng thuế v.v⦠hay tấu chÆ°Æ¡ng vạch tá»i nÄm nà o cÅ©ng có, nhÆ°ng trên tá»ng thá» thì Hoà ng Äế cùng các phiên vÆ°Æ¡ng vẫn luôn giữ vững hòa khÃ. Má»i dá»p nÄm hết Tết Äến hay Äại Äiá»n tế tá»± thì Hoà ng Äế Äá»u triá»u các phiên vÆ°Æ¡ng há»i kinh.
Chá» có duy nhất má»t mình Tần vÆ°Æ¡ng, Äến ngay cả cháu trai Äằng ngoại nhÆ° Công tá» cÅ©ng lâu rá»i không còn nhá» Äược dáng vẻ của y nhÆ° thế nà o.
Còn vá» nguyên nhân vì sao thì có vô và n thuyết âm mÆ°u. Trong Äó thuyết Äược má»i ngÆ°á»i biết Äến nhiá»u nhất chÃnh là vì trong sá» Äông Äảo nhi tá» thì Tiên Äế yêu thÆ°Æ¡ng Äứa con út nà y nhất, tiếc rằng phế trÆ°á»ng láºp ấu là Äiá»u tá»i kỵ. Vả lại nÄm Äó ÄÆ°Æ¡ng kim thánh thượng hiá»n tại Äược Viên thá» quyá»n thế khuynh trá»i chá»ng lÆ°ng, cuá»i cùng chuyá»n không thà nh. Song chuyá»n nà y Äã trá» thà nh cái gai trong lòng Kim thượng lẫn Viên thá». Vì Äá» bảo toà n tÃnh mạng cho Tần vÆ°Æ¡ng, trÆ°Æ¡c khi Tiên Äế qua Äá»i Äã phái y Äến Liêu Äông trấn giữ biên cÆ°Æ¡ng, tránh khá»i Äầu sóng ngá»n gió.
Chuyá»n nà y tôi bán tÃn bán nghi. Mặc dù phủ Hoà n và trong cung vá»n có qua lại máºt thiết vá»i nhau nhÆ°ng phà m là chuyá»n liên quan Äến Tần vÆ°Æ¡ng, ngÆ°á»i trong cung vẫn luôn rất kÃn tiếng, khó mà dò la Äược. Mà chuyá»n Tần vÆ°Æ¡ng không dám quay vá» Lạc DÆ°Æ¡ng Äã là chuyá»n mà ai ai cÅ©ng biết.
Nhưng lần nà y y lại thực sự trỠlại.
Chuyá»n nà y trong phút chá»c Äã khiến cho Äại thắng của Tuần Thượng bá» Äè xuá»ng, trá» thà nh Äá» tà i bà n tán nóng há»i từ triá»u Äình Äến dân dã.
Chẳng lâu sau là Äến tết Trung Nguyên.
Hoà ng Äế thÃch náo nhiá»t, và o dá»p lá» lá»n nhÆ° váºy trong cung nhất Äá»nh phải bà y Äại yến má»i tất cả hoà ng thân quá»c thÃch trong kinh, cùng các nhà thế gia trá»ng thần.
Mà yến tiá»c tết Trung Nguyên nÄm nay lại có phần Äặc biá»t hÆ¡n má»i nÄm, sau khi Tiên Äế qua Äá»i Äây là lần Äầu tiên các con trai ngà i tụ há»p Äầy Äủ má»t chá».
Tiên Äế không có nhiá»u con trai ná»i dõi, chá» có bá»n ngÆ°á»i, ngoại trừ Hoà ng Äế và Tần vÆ°Æ¡ng, còn có Triá»u vÆ°Æ¡ng và LÆ°Æ¡ng vÆ°Æ¡ng. CÅ©ng giá»ng nhÆ° rất nhiá»u phiên vÆ°Æ¡ng khác, triá»u Äình không Äá» cho bá»n há» Äến Äất phong là m vÆ°Æ¡ng mà giữ lại á» trong kinh thà nh, phong cho má»t chức quan bù nhìn, tiá»n bá» quản chế. Kỳ thá»±c, triá»u Äá»nh cÅ©ng rất muá»n triá»u Tần vÆ°Æ¡ng vá» kinh là m quan nhÆ°ng má»i khi chiếu lá»nh ban xuá»ng, Tần vÆ°Æ¡ng hết viá»n cá» Äau Äầu rá»i lại á»m sá»t, không thá» gánh vác trách nhiá»m. Còn vá» nguyên do, trong ngoà i triá»u Äình Äá»u hiá»u vô cùng rõ rà ng.
Ưá»c chừng cÅ©ng là vì chuyá»n náo nhiá»t nà y của hoà ng gia nên cung yến tết Trung Nguyên nÄm nay, ngÆ°á»i tham dá»± cÅ©ng Äặc biá»t Äông. TrÆ°á»c khi nháºp tá»ch, tôi Äi theo sau ngÆ°á»i của Hoà n thá» hà n huyên chà o há»i, á» Äâu cÅ©ng có thá» nghe thấy ngÆ°á»i ta Äang nghá» luáºn vá» Tần vÆ°Æ¡ng.
âThánh thượng chẳng qua chá» là ưa thÃch tụ há»p cùng huynh Äá», Äám ngÆ°á»i nhà n rá»i nà y Äúng là chá» sợ thiên hạ không Äủ loạn.â â Thấy tân khách tụm nÄm tụm ba vẻ mặt hÄng say bà n tán không ngá»t, Äại trÆ°á»ng công chúa khinh thÆ°á»ng nói.
âÄúng váºy.â â Thê tá» của Thẩm Diên, DÆ°Æ¡ng thá» phụ há»a theo, dứt lá»i lại há»i â âTần vÆ°Æ¡ng quả tháºt sẽ Äến Æ°? Trong kinh mấy ngà y qua Äá»u Äang bà n tán vá» y, váºy nhÆ°ng lại rất Ãt ngÆ°á»i từng gặp Äược y.â
âAi biết Äược chứ.â â Äại trÆ°á»ng công chúa cầm lấy má»t chùm nho Æ°á»p lạnh từ tay cung nhân, nhón má»t quả bá» và o trong miá»ng â âSau khi y trá» vá» ngà y nà o cÅ©ng á» rá»t trong cung của Äá»ng Quý tần, ngÆ°á»i khác muá»n gặp cÅ©ng khó.â
DÆ°Æ¡ng thá» gáºt Äầu â âCÅ©ng xem nhÆ° là má»t Äứa con có hiếu.â
Äại trÆ°á»ng công chúa cÆ°á»i lạnh â âHiếu hay không hiếu cÅ©ng còn phải xét. Äi má»t cái là bảy nÄm không vá», ấy là cái hiếu thuáºn gì.â
DÆ°Æ¡ng thá» nhìn sắc mặt Äại trÆ°á»ng công chúa, vá»i nói â âTrÆ°á»ng công chúa nói Äúng lắm.â