Đại Lục Liên Hoa

Chương 10: 10: Hồi 10 : Đối Chiến



Rời xa diễn biến chính chúng ta cùng trở lại nơi tối tăm nhất Liên Hoa Đại Lục ” Địa Ngục ”

Sau khi tận hưởng những giây phút đầu tiên khi thoát khỏi phong ấn triệu năm. Điều đầu tiên và duy nhất lúc này Lý Tư muốn làm , đó chính là gieo rắc nỗi kinh hoàng cho nhân loại.

Để làm được điều đó thì hắn phải rời khỏi nơi này. Nơi mà hắn không thuộc về , Tuy nhiên khi hắn đang rời khỏi thì lại phát hiện ra một thứ cản trở mình .

“Thích Ca ngươi lại giở trò này . Khốn kiếp coi thường ta quá rồi “

Với thanh âm chứa đầy phẫn nộ. Đôi mắt trừng lên như muốn ăn tươi nuốt sống.

Phía trước hắn là một kết giới với chữ ” Vạn ” “卐”của phật gia luân chuyển liên hồi . Sinh động như sống, tỏa ra những đạo hòa quang sáng chói  nó đang cản đi bước tiến của Lý Tư làm hắn tức điên .

” Xem ta phá cái kết giới này như nào “

Lý Tư bắt đầu ra tay  chân khí tỏa ra từ khuỷa tay đến các đầu ngón tay, chân khí uy dũng tạo nên những gợn sóng tím huyền ảo bám theo chiều dọc của tay.

Chớp mắt một cái hắn đã biến mất chỉ thấy một ánh sáng tím va chạm liên tục vào kết giới cứ mỗi lần va vào nhau là kình lực của sự va chạm lại tỏa ra xung quanh dữ dội.

Ánh sáng ấy di chuyển liên tục theo chiều ngang .

Không chỗ nào mà ánh sáng ấy chưa chạm vào.

Được một khoảng thời gian ,Lý Tư lùi ra xa và đứng yên trên không

Có vẻ như Thích Ca đã tạo nên một kết giới không có điểm yếu nên việc tìm ra sơ hở để phá nó là điều không thể.

Buộc Lý Tư tìm cách khác.

Hắn đã chờ đợi quá lâu để thoát ra ,dường như không thể chờ thêm một khoảng khắc nào nữa để nhìn thấy bầu trời trên kia. Nên hắn đã quyết định tung sức của mình để thử xem Thích Ca đã làm kết giới này vững vàng đến mức nào.

Lý Tư vận lên chân khí ,Tà công của hắn không ngừng gia tăng khiến toàn thân hắn được bao trùm bởi một luồng khói màu tím tà ác. .

Tiếp theo hắn đưa chưởng lực về phía trước . Từ lòng bàn tay ấy một đạo ánh  sáng chiếu về phía trước

Những đạo sáng ấy vẽ ra Trận Pháp . Hình thù của nó là một hình tròn lớn . Kèm theo 5 hình tròn nhỏ với chữ Tà bằng ký tự cổ khắc lên đó. Trung tâm của trận pháp này là một Chưởng ấn khổng lồ.

“ Nếu đã vậy thì hãy tiếp chiêu này của ta “

Lý Tư kéo bàn tay ngang mặt ,tiếp đến xuất chưởng về phía trận pháp.

Pháp lực từ bàn tay hướng đến Chưởng ấn .Nhận lấy pháp lực  trận pháp xoay tròn mấy vòng .

Với lực xoay của nó đã làm khuấy động không khí xung quanh.

Không khí theo đó mà hướng thẳng từ đất lên phía kết giới. Xoay được ba vòng thì những đường viền từ những chữ ” Tà” truyền những đạo công lực đến trung tâm  .

Một Chưởng lực khổng lồ hướng về kết giới với uy lực lớn chưa từng thấy.

.

Để đáp lễ kết giới xoay tròn một vòng, chữ ” Vạn” bên trong kết giới bay ra với kích cỡ tương ứng đối kháng lại.

Hai chưởng lực va vào nhau mạnh mẽ âm thanh như sấm rền vang lay chuyển không gian .

Tuy nhiên do quá coi thường đối thủ , đòn này Lý Tư chỉ dùng một ít pháp lực. Nên rất nhanh đã thể hiện rõ sự yếu thế của nó so với kết giới Phật Gia.

Kết quả không nói cũng biết nó nhanh chóng bị phá chỉ còn lại một làn khói màu tím tản mát.

” Vạn” xuyên qua làn khói tím , tiếp tục lao đến như chốn không người nhắm về phía Lý Tư theo đường thẳng.. Trước đà tiến đến đối phương  thì chỉ còn cách tránh né không kịp để hắn đối kháng.

Chưởng lực như một thiên thạch nghìn cân  từ trên cao rơi xuống dòng chảy dung nham sục sôi bên dưới. Dư chấn của nó khiến dung nham cuộn trào ra xung quanh. Chấn động này không hề nhỏ

Nó khiến nhiệt độ bất chợt gia tăng đáng kể bởi vì dòng chảy bên dưới đang nóng lên từng giây chỉ chờ một chấn động nhỏ nữa nó sẽ phun trào.

Lý Tư đưa mắt nhìn xuống thấy uy lực của nó thì kinh ngạc .

” Kết Giới này là cái quái gì ”

.

Hắn biết rằng nếu không nghiêm túc có lẽ hắn sẽ không thể thoát khỏi nơi này.

Sau hằng ngàn năm ngủ say đây là lần đầu tiên hắn phải dùng hết khả năng của mình .

Hắn thở ra một luồng khí màu tím từ trong khoang miệng từ từ di chuyển ra ngoài rất nhanh nó đã bao trùm lấy không gian bên dưới ,bao phủ nơi tối tăm này bằng một màu tím đen .

Luồng ánh sáng ấy lúc đầu tản mác nhưng rồi quy tụ lại  phía sau Lý Tư . Hồn lực  chân thân Tam Huyền Xà mờ mờ ảo ảo hiện ra. Bao bọc lấy Lý Tư bên trong.

Chân thân bằng với kích cở thật của hắn nó  cao tầm 10 trượng với ba cái đầu hình thù khác nhau, Cái Đầu thứ ba ở bên trái đã bị lấy đi một con mắt nhưng như vậy không làm suy giảm đi vẻ đáng sợ của nó. Vừa xuất hiện chúng đồng thanh gầm như một lời chào của nó sau ngần ấy năm.

Khi chân thân  đã định hình rồi thì bao bọc quanh nó là những tia sét tím đen chớp liên tục ,một đạo tà khí tỏa ra khiến những sinh vật nơi này lập tức héo úa.

Lý Tư ngước nhìn  chân thân của mình thì cười thầm vì nó vẫn mạnh mẽ như vậy.

” Ngươi đã mạnh hơn nhiều rồi. Nào chúng ta cùng phá hủy nơi này và cho bọn nhân loại mà Thích Ca bảo vệ biết thế nào là nỗi sợ “

Như để trả lời chúng thở ra một hơi thở dài. Chỉ một hơi thở thôi mà cũng đã khiến không khí chuyển động dữ dội.

Báo hiệu cho một cuộc đọ sức không nhân nhượng sắp diễn ra.

 .Lý Tư tặc lưỡi một cái rồi thu tay lại, Tam Huyền Xà cũng thu người theo động tác của hắn. Lý Tư không chần chừ một giây phút nào lao người lên tung chưởng . Cứ như thế Lý Tư cùng chân thân hồn lực  tiến đến đối kháng với thứ mà Thích ca đã tạo ra.

Khi Lý Tư tiến đến gần . Kết giới đã nhận ra được đối tượng tấn công nên nó lại xoay thêm một vòng tung ra chiêu thức như trước. Mãng Xã va chạm với ” Vạn ” hai luồng khí tức va vào nhau .

Cứ Tưởng mọi việc sẽ theo như Lý Tư tính toán tuy nhiên.

Một mùi vị chua chát ở trong khóe miệng của hắn và tiếp đến là một dòng chảy màu đỏ tứa ra

Máu … đó là máu

.

Thứ tối kỵ của người luyện võ là so tài công lực. Vì nếu đối phương công lực cao hơn sẽ tự hủy . Nhưng Lý Tư lại phạm phải.

Lý Tư đã bị thương tổn mất rồi ,gân cả người hắn cươ.ng cứng cả lên như sắp nổ ,áp lực của Phật gia quả thật khủng khiếp. Nếu như người bình thường chịu sức ép dường này đã bị bóp nát. Công lực hai bên đối chọi nhau, chỉ có ai công lực cao hơn mới giành được phần thắng , không có cửa cho kẻ yếu.

” Khốn thật công lực của kết giới này lợi hại vậy sao ”

Công lực phật gia không ngừng tàn phá chân khí hộ thân của Lý Tư khiến máu huyết của hắn không ngừng xáo trộn

Gân máu đỏ bắt đầu xuất hiện khắp đôi mắt rắn của hắn.

Uy Lực của cuộc đọ công lực này đã vượt ngưỡng chịu đựng của dòng chảy bên dưới nên hằng trăm cột dung nham phun lên dữ dội chiều cao nó đang cao ngang tầm mắt của Lý Tư. Đất đá cũng rơi xuống vì kình lực tỏa ra quá mạnh mẽ .

Vì không ai chiu thua ai nên một quả cầu năng lượng đã hình thành ở chính giữa Tam Huyền Xà và ” Vạn” nó to lớn đến mức hút tất cả nguồn công lực vào bên trong mỗi lúc một lớn dần

Lần này hắn ta tiến thoái lưỡng nan rồi. Sức nóng toả ra từ những cột dung nham này làm làn da của hắn bỏng rát vô cùng y phục của hắn đã bắt đầu cháy xém và rách ra.

Bên ngoài là thế nhưng bên trong huyết quản của hắn như muốn vỡ tung. Nội ngoại cùng thương tổn phen này Lý Tư không ổn rồi. Đấu nội công thế này quả thật là ý kiến tồi tệ.

Hắn thu khủy tay đẩy thêm một chút uy lực nữa, Với công lực vừa được gia tăng khiến một áp lực vô hình ép xuống mặt dung nham làm nó khuyết một hố sâu bán nguyệt và ép tất cả các cột dung nham xuống một đoạn.

Qua cầu năng lượng cũng to lên theo, căng tròn lên như sắp nổ tung.

Phần đất chứa hai thực thể còn lại cũng bị vỡ nứt bởi áp lực khủng khiếp nên rất nhanh hai thực thể này đổ ngã xuống dòng dung nham và từ từ chìm xuống .

Uy lực của cuộc độ công lực này đã vượt quá sự chịu đựng của không gian nơi này. Nếu Lý Tư không nhanh chóng kết thúc thì kẻ tiếp theo bỏ mạng chính là hắn.

” Ta sẽ không chịu thua các ngươi. Tất sát ”  Hắn hét lớn.

Lúc đầu dự định sẽ giữ lại công lực nhưng giờ hắn quyết tung hết tất cả để phá hủy kết giới. Áp lực gia tăng nên máu trong người hắn cũng tuông ra không ngừng . Cở thể hắn sắp chạm đến giới hạn của mình rồi. . Sự tự tôn không cho phép hắn thu tay lại . Cứ thế mà tung hết sức bình sinh.

Trái ngược với phía dưới thì bên trên Thăng Long Thành vẫn bình yên đến lạ.

Một mật thất uy nghi lộng lẫy bên trong Thăng Long thành. Là nơi cất giữ thứ quan trọng bật nhất Nhân giới Thất Sắc Liên Hoa . Nó được đặt trang trọng ở chính điện

Ở phía 4 góc là 4 pho tượng Tứ Linh : Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước , Huyền Vũ trấn thủ .

Lúc này Liên Hoa bất chợt bay lên khỏi bệ đỡ toả ra luồng ánh sáng đa màu sắc của mình . Ánh sáng chiếu rọi đến từng ngóc ngách dù là tối tăm nhất của mật thất này.

Nó dường như đang báo cho ai đó biết có sự việc bất thường đang diễn ra . Người đó không ai khác chính là Gia Cát Chính Ngã được gọi với cái tên Thanh Long.

Thanh Long đang ngồi một mình trên ngai vàng của mình. Hắn đang thiu thiu giât ngủ trưa bằng cách chống tay lên mặt dựa vào một bên ghế mà nghĩ.

Ánh sáng của Liên Hoa đã đánh thức hắn dậy.

Thanh Long được coi là một người nho nhã lịch thiệp dáng người thư sinh với một máy tóc bạch kim. Thanh Long từ tốn mở đôi mắt mình ra nhận lấy thông điệp của Liên Hoa hắn nở nụ cười đắt chí.

Chống tay xuống ghế đứng dậy ánh mắt không giấu được sự mong chờ.

“ Ta chờ người đã quá lâu rồi anh bạn “

Nói đoạn hắn biến mât chỉ kịp nhìn thấy một làn khói xanh mờ ảo xót lại .

Lúc này cuộc đọ nội lực của Lý Tư và kết giới sắp vào giai đoạn quyêt định. Kết giới quay thêm một vòng nữa một chữ Vạn khác kèm theo sau chưởng chồng lên.

Lý Tư lúc này thở còn không ra hơi. Mà đối phương lại gia tăng thêm chưởng lực khiến hắn thất thế thấy rõ. Toàn thân hắn dần dần bị đẩy lùi xuống dưới . Chân thân  Tam Huyền Xà cũng theo đó mà bị đẩy lùi đi.

Lý Tư thấy hoàn cảnh này không cho phép bản thân liều lĩnh hơn nữa hắn nghiến chặt hàm răng tung hết những gì có thể còn lại nhằm phá đi quả cầu năng lượng đó nhằm đẩy lùi  chưởng lực Phật gia và kết thúc cuộc đọ sức này , cứu lấy chính bản thân mình.

Rầm…

Âm thanh chấn động kinh hoàng rung chuyển đất trời chỉ thấy cả hai chưởng lực đều phát nổ. Làm khói bụi toả ra khắp nơi. Dư chấn còn lại toả ra phá nát những gì nó chạm phải.

Chấn động này khiến phía trên nó là Thăng Long Thánh địa cũng bị ảnh hưởng. Một cơn động đất nhẹ làm rung chuyển nơi uy nghiêm nhất Nhân giới này.

Một lúc sao ,khói bụi tàn dư sau cuộc đọ sức vơi đi chỉ thấy Lý Tư toàn thân tả tơi quần áo sộc xệt máu hắn chảy khắp người . Hắn đã hoàn toàn thất bại ,bàn tay không ngừng run rẩy và hơi thở gấp gáp. Hắn đã phá hủy thành công nguồn năng lượng khổng lồ mà cuộc đọ sức vừa rồi tạo ra. Tuy nhiên chân khí hộ thể giờ đây đã không còn

” Không thể tin được ta đã dùng hết sức vẫn không thắng được nó. Tại sao những vết thương này không thể phục hồi được chứ “.

Hắn cảm thán trong bất lực lấy bàn mu bàn tay lau đi những giọt máu vương trên khóe môi. Chuyện này chưa kết thúc thì chuyện khác lại đến

” Hahaha . Lâu ngày không gặp trông ngươi vẫn thảm hại như ngày nào . Lý Tư ”

Một thanh âm vang vọng khắp nơi này uy lực của nó khiến từng viên đá nhỏ phải vỡ vụn thành bụi. Người đến tỏ quyền uy của mình làm những cột dung nham trở lại dòng chảy của nó . Hắn đến để thu dọn tàn dư sau cuộc đọ sức , Chỉ một câu nói tất cả đã trở lại như chưa có chuyện gì xảy ra. 

Điều này khiến kẻ chứng kiến là Lý Tư không thể kinh ngạc hơn

” Ai ..”

hắn biết bản thân hắn giờ đây không thể đấu lại với một cường giả nào nữa. Sức tàn lực kiệt mất rồi còn đâu.

Lời nói đến trước , tiếp theo Ấn ký Thanh Long hiện ra và cuối cùng người mạnh nhất cưủ giới Gia Cát Chính Ngã xuất hiện với nụ cười trên môi.

” Là ngươi…. “ Lý Tư nở một nụ cười bất lực .

Thanh Long đứng trên không. Ánh mắt nhìn Lý Tư như một người bạn lâu năm mới trở về.

” Sao thế….. lâu ngày gặp lại. Không có gì muốn nói với ta sao “ với giọng nơi đầy sự mỉa mai.

” Đừng có giở giọng nói đó với ta” Lý Tư bực tức

Thấy thế thì Thanh Long cười phá lên.

Lý Tư nghiến răng tiếp

“ Muốn tử chiến với ta thì ta sẵn sàng tiếp ngươi. Cho dù giờ ta không còn đủ công lực nữa cũng nhất quyết không để người khác coi khinh “

Nói đoạn vận sức , chân khí yếu ớt của hắn tỏa ra như của kẻ sắp chết.

Thanh Long bỗng ngừng cười ánh mắt thay đổi nhìn Lý Tư .Hắn đưa tay vào áo lấy ra một lọ thuốc không một chút chần chừ mà ném qua.

Lý Tư bắt lấy lòng đầy hoài nghi không biết ý Thanh Long là gì ,liền nhìn đối phương với ánh mắt cẩn trọng

Thanh Long cười khẩy giải thích

” Ở trong đó là đan dược giúp ngươi khôi phục công lực . Chả phải ngươi muốn tử chiến với ta sao vậy thì chần chừ gì nữa . UỐNG ĐI ”

” Hắn ta quân tử vậy sao ? … ” Lý Tư đăm chiêu nhìn lọ thuốc, lòng có rất nhiều suy nghĩ

” Được”

Lý Tư hô to ,lời nói vừa dứt hắn cầm lọ thuốc tuôn thẳng vào miệng . Khi vừa vào cơ thể hắn những làn khói trắng tỏ ra khắp huyệt đạo .

Lý Tư cảm nhận được sự công hiệu ngay của dược liệu. Liền ngồi xếp bằng trên không vận khí hồi sức.

Thanh Long kiên nhẫn mà chờ đợi , vị vua của nhân giới chắp tay sau lưng. Ánh mắt đang thể hiện rõ hắn mong chờ trận chiến này như thế nào.

Vì trước đây trong Đại Chiên Cửu giới đối thủ của Thanh Long không ai khác chính là Lý Tư. Và chính Lý Tư đã suýt tiễn Thanh Long đi chầu ông bà nếu không có sự can thiệp kịp thời của Chu Tước.

Độ chừng nữa canh giờ làn khói tím mắt đầu tỏa ra mạnh mẽ thay thế làn khói trắng trươc đó . Ấn Khí thực lực của hắn ” Thần ” hiện ra bay lượn quanh người ,thần sắc gương mặt tươi tỉnh hơn .

Lý Tư mở mắt ra và đứng lên mở giọng nói đầy sự thách thức

” Đã làm ngươi chờ đợi. Nào chúng ta bắt đầu chứ “

Bàn tay bắt đầu thủ thế ,Thanh Long nghe thấy vậy thì đưa ánh mắt liết nhìn Lý Tư . 

” Được rồi đến đây. Ta chờ đợi quá lâu rồi . Người ta thường nói Tiên Chủ Hậu Khách. Tuy nhiên để tiếp đón người bạn lâu năm ta sẽ nhường ngươi 10 chiêu . Tuyệt đối không đánh trả “

Lý Tư nghe những lời đó xem nó như lời coi thường mình mà tức giận . Vì kẻ từng suýt mất mạng trong tay mình mà lại mở giọng đầy kiêu ngạo như vậy .

” Ngươi đừng hối hận vì quyết định này . Ta sẽ giết ngươi tiếp theo là Thích Ca “


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Đại Lục Liên Hoa

Chương 10: Va chạm



“Nữ nhân đáng ghét đứng lại cho ta.”

Trương Vệ phẫn nộ quát lớn, điểm chân lên đất mà bay đến chặn ngang đường đi của nữ nhân lạ mặt.

Lúc này Trương Vệ mới nhìn rõ được dung mạo của nữ nhân này. Cũng khá là xinh đẹp, nhưng có điều cơ thể không có đầy đủ tiện nghi thôi, nhưng nhan sắc so với Khả Nhi bông hoa của gia tộc họ Trương thì vẫn hơn một bậc.

Đối diện với gương mặt cố làm ra vẻ giận dữ của Trương Vệ, nữ nhân chỉ đáp lại bằng nụ cười xã giao. Lạnh nhạt hỏi:

“Ngươi nói Hàn Nha Thảo này là của ngươi.”

Trương Vệ gật nhẹ đầu, ngữ khí có phần hăm dọa đối phương:

“Phải.Chính ta đã thấy nó trước cả ngươi, ngươi lấy tư cách gì mà lại mang nó đi chứ. Còn không mau trả nó lại đây.”

Mỹ nhân áo xanh đối diện với những lời dọa nạt của Trương Vệ dường như không có chút gì là lo lắng cho sự an nguy của bản thân, mà còn đáp lại câu nói của Trương Vệ bằng những câu từ cũng đanh thép không hề thua kém một chút nào:”Cho dù ngươi đã thấy nó trước ta, nhưng ngươi đã không đủ bản lĩnh để lấy nó đi. Thì làm sao ngươi có thể nói nó là của ngươi được, đất này cũng không phải của ngươi,Hàn Nha Thảo cũng không phải do ngươi trồng. Ta muốn lấy thứ gì đó là quyền của ta. Ngươi quản được sao? “

Trương Vệ nghe thấy vậy thì cứng họng, không biết đối đáp thế nào. Tuy nhiên nữ nhân hôn xượt trước mắt này ngang nhiên lấy Hàn Nha Thảo trước mắt chàng. Lại còn mắng chàng vô dụng, vô tình chạm phải nổi đau của chính bản thân chàng. Khiến gương mặt Trương Vệ lộ rõ vẻ không vừa lòng, nắm đấm vô tình nắm chặt. Nộ khí không hẹn mà tư động xôi lên sùng sục, nhưng chàng vẫn còn một chút lý trí, bực bội quát:

“Ta hỏi lại lần nữa có giao ra đây không.”

Nữ nhân lạnh lùng không đáp, nhìn Trương Vệ mà cười lạnh một cái, xoay lưng bỏ đi hướng khác.

“Là ngươi ép ta.” Trương Vệ quát.

Khi ngôn từ bất lực, thì bạo lực sẽ lên ngôi. Lời vừa dứt chàng liền động thủ hướng về phía cái giỏ chứa dược liệu phía sau lưng. Quyết tâm lấy lại Hàn Nha Thảo bằng vũ lực. Bằng khinh công của mình Trương Vệ nhún nhẹ một cái như một con thỏ nhảy chổm đến.

Mỹ nhân này cũng không phải dạng vừa, nàng đã dự định được tình huống này, nên chỉ cần nghe tiếng gió nhẹ thổi đến bên tay là liền xoay người sang một bên mà tránh. Sau đó tung một cước về phía mạn sường của Trương Vệ, bởi vì Trương Vệ lỡ đà tiến công nên sẽ để lộ ra nhiều sơ hở. Trương Vệ đương nhiên không dễ dàng lãnh trọn cước pháp ấy, xoay bàn tay lại để đỡ cho phần xương sườn của mình.

Kình lực đẩy Trương Vệ văng về phía cái cây cao lớn phía sau, lưng chàng va đập mạnh vào thân cây.

“Rắc.”

Bởi vì va chạm qua mạnh thân cây đã nứt ra, nhưng cây vẫn chưa ngã. Trương Vệ như miếng thit rơi thẳng xuống đất

“Bịch.”

Chàng vẫn chưa kịp định thần thì nữ nhân áo xanh tiếp tục lao đến, dùng cước pháp mà tấn công Trương Vệ liên tiếp. Cước pháp của nữ nhân nhanh đến mức ép Trương Vệ vào thế hạ phong cật lực chống đỡ.

Thật ra Trương Vệ ngay từ lúc động thủ chàng đã không muốn đả thương đến nữ nhân này, cho nên chàng không hề vận lên một chút chân khí nào, tất cả đều là nhưng đòn tấn công thô thiển.

Nữ nhân kia cũng vậy hai người họ đơn giản chỉ là đang giao lưu tay chân một chút, vẫn chưa có một chút ác ý nào đang diễn ra.

Điều mà Trương Vệ không ngờ đến nhất là một đôi chân thon dài và trắng như tuyết này, cứ tưởng sẽ rất yếu. Nhưng không ngờ cước pháp lại có lực như vậy. Chàng dùng phần khuỷa tay đỡ thôi mà cũng thấy đau nhói. Trương Vệ vừa đỡ vừa lùi, mà không để ý được sau lưng chàng là một tảng đá rất lớn chặn ngay ở đó.

Khi Trương Vệ nhận ra thì đã lùi đến rất gần tảng đá rồi. Đường lui đã không còn nữa buộc chàng phải phản công mới có đường thoát. Nhưng phản công như thế nào thì chàng vẫn chưa nghĩ ra.

Lúc lưng chàng dựa vào tảng đá thì tránh né là điều không thể nữa. Nữ nhân nhận ra điều đó, mỉm cười lạnh một cái, giơ bàn chân ngọc ngà lên cao. Cũng may là phần hạ y đã che đi những thứ cần che nếu không chắc có án mạng thật, mà phải công nhận cô nương này cước pháp rất dẻo dai, có thể đưa chân cao đến như vậy.

Nữ nhân áo xanh không chần chừ mà hạ chân từ trên cao giáng xuống đầu Trương Vệ. Như một búa tạ trăm cân đang lao xuống đầu, Trương Vệ lóe lên môt suy nghĩ liều lĩnh. Khi cước pháp còn cách chàng chừng hai thước, Trương Vệ đã dùng phần khớp xương chính giữa cánh tay đưa ra mà đón lấy.

Cô nương áo xanh bất ngờ trước sự liều lĩnh của Trương Vệ nên vội vàng thu lại công lực để tránh làm tay của nam nhân trước mặt nàng bị tàn phế nên cước pháp giáng xuống đó không có một chút hung hiểm nào.

Cước pháp mềm mại chạm đến Trương Vệ, Trương Vê tận dụng cơ hội này khóa chân Nữ nhân lại bằng cách kẹp mạnh vào.

“Tiểu hỗn đản. Bỏ chân ta ra.”

Nữ nhân thẹn đỏ mặt thét lớn.

Trương Vệ đâu còn tâm ý gì mà để ý đến tiểu tiết văt nữa. Có cơ hội là nắm lấy thôi.

“Muốn ta thả, thì đưa Hàn Nha Thảo đây.”

Thẹn quá hóa giận, nữ nhân ấy vung bàn tay nhỏ của mình nhắm vào má Trương Vệ mà vả. Nhưng Trương Vệ lúc này túng quá làm liều thôi, trực tiếp nắm lấy cổ tay của nàng khiến bàn tay ấy không thể tiến thêm được nữa.

Lúc này một tay một chân của nàng đều bị Trương Vệ nắm lấy, tình cảnh này thật không thể diễn tả nên lời.

Cả hai đều dừng tay, lúc này Trương Vệ mới nhận ra mình nắm quá chặt làm cánh tay nhỏ bé của cô nương ấy đã đỏ lên hết. Nam nữ thọ thọ bất tương thân, nhưng lúc này có lẽ đã đi khá xa rồi.

Trong lòng chàng có phần khó xử. Buông ra thì chắc chắn là ăn hành, còn nắm giữ như thế này thì không nỡ.

“Ngươi nắm đủ chưa, sờ xoạn đủ chưa, bỏ ta ra đi!”

Cô nương ấy ngượng đỏ mặt, đôi môi run run tức giận to tiếng.

Trương Vệ lâm vào tình cảnh này cũng một phần là do tình thế ép buộc thôi chứ chàng đâu ham hố gì mà đụng chạm thân thể nữ nhân lung tung như vậy.

Nuốt một ngụm nước bọt, Trương Vệ ái nái ấp úng định mở lời.

Nhưng lúc này Trương Vê lại cảm nhận được có một nguồn năng lượng khổng lồ đang lao đến phía hai người. Cảm nhận mỗi lúc một mạnh mẽ, không có thời gian để suy nghĩ. Trương Vệ tin vào cảm giác của mình liền buông tay và đẩy nữ nhân ấy sang một bên rồi bản thân cũng nhân đấy mà tránh né qua một hướng khác.

Một quả cầu năng lượng màu đỏ, viền trắng từ trên không lao xuống chỗ hay người, chạm đến mặt đất liền nổ tung, làm đất đá biến thành bụi bay lên.

Trương Vệ may mắn thoát nạn một lần, ánh mắt liếc nhìn lại đòn công kích vừa rồi nó mạnh đến độ làm mặt đất lõm vào một cái hố sâu chừng mười thước, từ tâm đòn công kích mặt đất xuất hiện nhưng khe nứt nhỏ kéo dài ra như mạng nhện.

Trương Vệ nheo mắt hướng lên cao, về hướng công kích vừa rồi. Thứ vừa công kích cậu là một Ma Thú cấp sáu lăm, hình dạng của nó là một con Khỉ đầu chó, nhưng lại có hai cặp sừng to lớn như sừng trâu, toàn thân khỉ màu đen riêng vùng bụng màu đỏ.

“Ma Khuyển Vương.”Trương Vệ liếm liếm môi, nói thầm”Nguy rồi, thực lực chênh lệch quá lớn, phe này lành ít dữ nhiều rồi a.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.