Cùng Nhân Dân Vũ Trụ Trồng Rau Nuôi Gà

Chương 273: Nt2



Hai vị viện trưởng Đỗ Gia Âm và Phàn Vân Bình, đầu tháng rời khỏi “Sao Hi Vọng” quay về “Hành tinh Phật Nhảy Tường”, đến cuối tháng lại vội vã trở lại.

Lễ đính hôn của Bạch Lê và Văn Tinh Diệu, hai người họ đều có mặt. Bạch Lê cứ tưởng bọn họ sẽ ở “Hành tinh Phật Nhảy Tường” thêm một thời gian nữa, không ngờ lại trở lại nhanh như vậy.

“Hai người…” Cậu muốn hỏi sao trông họ lại vội vàng thế.

Không ngờ chưa gì đã bị Đỗ Gia Âm cắt ngang.

“Ha ha, nhóc Bạch Lê, đã lâu không gặp, hai lão già này nhớ cháu chết đi được.” Ông cười híp mắt nhìn Bạch Lê, “Muốn hỏi hai người chúng ta sao về nhanh vậy chứ gì? Không phải đã cuối tháng rồi đấy sao, tiêu chuẩn đăng nhập trong tay cháu cung phân phát hết ra ngoài rồi nhỉ? Liên tiếp mấy tháng liền, cứ đầu tháng là có thể cướp tiêu chuẩn vào “Vùng đất điền viên”, tháng sáu này mà không có, thì có nhiều người thất vọng lắm đấy.”

“Đúng đấy đúng đấy, bây giờ trên mạng vũ trụ vẫn có cả đống người đang than ngắn thở dài vì không cướp được tiêu chuẩn game kia kìa.” Phàn Vân Bình thuận theo ý của Đỗ Gia Âm tiếp lời, “Lần này, bọn ông đặc biệt tới là để đưa cho cháu một thứ tốt. Cháu cũng biết, cấp cao nhất của “Thiết bị tạo dựng game giả lập” là cấp S rồi đúng không, nhưng nó không phải không thể tiếp tục nâng cấp, mà là do trước kia, lúc nghiên cứu thiết bị này, bọn ông cho là không có game nào có thể có hơn 1 tỷ người chơi, dù sao… Có “Điểm động viên tinh thần” ở đó, game có điểm đánh giá vượt qua 50% đã ít lại càng ít.”

“Ai ngờ, năm nay lại có hắc mã là “Vùng đất điền viên” xuất hiện, trực tiếp làm mới lịch sử ghi chép. Thực ra, sau khi Viện nghiên cứu Đế quốc công bố kết quả kiểm tra đo lường của tất game giả lập ra mắt năm nay không lâu, trong viện đã tổ chức hội nghị, tiến hành thảo luận rất nhiều lần, kết quả là có hơn phân nửa người đồng ý nghiên cứu phương pháp nâng cấp “Thiết bị tạo dựng game giả lập” lên cấp cao hơn nữa, nhưng vì có một số vật liệu tương đối đặc thù, cần xin phê duyệt của cấp cao hơn, cho nên bọn ông không ai nói chuyện này ra ngoài…”

Hai vị viện trưởng kéo Bạch Lê nói một thôi một hồi, kể lại cặn kẽ đầu đuôi câu chuyện, Bạch Lê cũng biết được lý do chuyến viếng thăm lần này của hai người.

Sau khi nộp đơn xin phê duyệt sử dụng những vật liệu đặc biệt mà Đỗ Gia Âm và Phàn Vân Bình nói, hai người dẫn theo những nghiên cứu viên khác trong Viện, vùi đầu nghiên cứu, chỉ dùng thời gian chưa tới một tháng, đã hoàn thành được “Thiết bị tạo dựng game giả lập” cấp SSS, chuyên dụng cho Bạch Lê.

Độ chân thực của nó vẫn chỉ đạt 99,9% như trước, nhưng hạn mức tối đa số người đăng nhập không còn, mọi người không cần phải đi cướp tiêu chuẩn đăng nhập nữa, ai cũng có thể đăng ký một tài khoản để vào “Vùng đất điền viên”.

Đối với kết quả này, thực ra Bạch Lê đã có dự cảm từ trước, nhưng cậu cũng không thể nghĩ được là, dự cảm đó của mình lại trở thành hiện thực trong thời gian ngắn như vậy.

Đây chính là từ cấp S vọt phát lên SSS luôn đó, độ rộng lớn như vậy, có thể cho tất cả mọi người cùng vào game, dựa theo suy nghĩ của cậu, vẫn phải từng bước mà đi giống trước đây, đầu tiên là tăng thêm càng nhiều tiêu chuẩn đăng nhập, sau đó mới từ từ mở rộng thêm, cho tất cả cùng vào. Không ngờ, Viện nghiên cứu Đế quốc thế mà một phát làm được luôn.

Thấy vẻ kinh ngạc sững sờ hiện rõ trên khuôn mặt Bạch Lê, hai vị viện trưởng ưỡn ng.ực đầy từ hào, bọn họ còn lâu mới nói cho Bạch Lê biết, vừa nghe nói là để mở rộng cổng đăng nhập của “Vùng đất điền viên”, cả Viện nghiên cứu đều náo loạn, chẳng cần họ động viên đốc thúc, cả đám đều lấy ra sức mạnh gấp một vạn lần hồi thi là nghiên cứu viên, nhịn không biết bao nhiêu ngày đêm, đến hôm nay mới thuận lợi đưa “Thiết bị tạo dựng game giả lập” cấp SSS tới tay Bạch Lê.

Bạch Lê luôn miệng cảm ơn hai vị viện trưởng vì những nỗ lực của họ, sau đó bắt đầu thảo luận xem đến thông báo tin tức kích động lòng người này cho toàn thể người dân Đế quốc như thế nào.

Trong lúc mấy người trao đổi, Văn Tinh Diệu vẫn luôn ngồi yên tĩnh ở một lên, lúc này mới đưa ra ý kiến của mình.

“Trước mắt, hoa màu trồng trên “Sao Hi Vọng” đã có kết quả bước đầu, các thú nhân lui về kỳ con non cũng đang dần dần khôi phục, hiệu quả trị liệu của “Vùng đất điền viên” với “Chứng đứt gãy gien” có thể nói là rất rõ ràng. Theo như tôi thấy, canh tác trồng trọt cùng nguyên liệu nấu ăn thiên nhiên trong thực tế, phương pháp chính xác để chữa trị dứt điểm “Chứng đứt gãy gien”, cùng với việc tiêu chuẩn đăng nhập vào “Vùng đất điền viên” không còn hạn chế, ba tin tốt này, có thể công bố cùng một lúc.”

“Ba người thấy thế nào?”

Bạch Lê và hai vị viện trưởng ông nhìn cháu, cháu nhìn ông một hồi, trên mặt rõ ràng đã dao động. Bọn họ thấy Văn Tinh Diệu nói rất đúng, dù sao tin tức cũng cần công bố ra bên ngoài, chi bằng dứt khoát làm luôn một thể!

Tối hôm đó, trên Xingbo nghênh đón ba đợt sóng lớn.

“Vùng đất điền viên V: Tin tốt tin tốt! “Vùng đất điền viên” sẽ mở ra bản nâng cấp đặc biệt nhất. từ 6h00 đến 18h00 ngày mùng 1 tháng 6, trò chơi sẽ ngừng hoạt động để bảo trì, sau khi bảo trì kết thúc, những người chưa có tiêu chuẩn đăng nhập có thể lên trang web game để đăng ký tài khoản game, bắt đầu trải nghiệp cuộc sống nông trại trong mơ ~ Không có gì để tặng mọi người, vì thế tiến hành rút thăm trúng thưởng, 100 triệu cư dân mạng may mắn sẽ nhận được gói quà nông trại “Vùng đất điền viên”! Đến đây nào, nhanh chia sẻ bài viết này, mang tin tốt đến cho bạn bè người thân đi! Cuối cùng, cảm ơn @Viện nghiên cứu Đế quốc V, nhờ công sức và sự nỗ lực của mọi người, người dân vũ trụ không cần phải khóc thầm nữa rồi. Đầu chó.jpg”

“Viện nghiên cứu Đế quốc V: Sau khi công bố kết quả kiểm tra đo lường các tựa game giả lập ra mắt trong năm nay, chúng tôi vẫn luôn không ngừng nghiên cứu. Bây giờ, cuối cùng chúng tôi cũng có thể thông báo tin tức tốt này đến toàn thể Đế quốc, “Chứng đứt gãy gien” hành hạ người dân suốt bao năm qua, cuối cùng cũng gặp được thiên địch mà số phận an bài. Trồng trọt, hoặc nên nói là buông bỏ hoàn toàn h4m muốn chiến đấu và phá hoại trong lòng, nhàn nhã hưởng thụ sinh hoạt của mình, làm bất cứ chuyện nào mà mình muốn, mới là các tối ưu để thế giới tinh thần của mọi người bình ổn lại. Dựa theo kết quả nghiên cứu trước mắt, tiến vào “Vùng đất điền viên”, hưởng thụ cuộc sống làm nông chính là phương pháp trị liệu hiệu quả nhất. Vấn đề tiêu chuẩn đăng nhập đã giải quyết giúp mọi người rồi, xông lên nào!”

“Bộ quân sự Đế quốc V: Dự án gieo trồng trên “Sao Hi Vọng” quân đội hợp tác cùng anh Bạch Lê và Viện nghiên cứu Đế quốc đã đặt được thành quả bước đầu, tỷ lệ hạt giống nảy mầm lên đến 80%, nông sản thu hoạch được hoàn toàn không giống như được chăm sóc bằng robot canh tác trên các hành tinh nông nghiệp khác, không mùi không vị. Hợp tác này sẽ được tiếp tục tiến hành, tin tưởng sẽ đến một ngày, người dân Đế quốc có thể nếm được món ăn hương vị thơm ngon như trong “Vùng đất điền viên” ngay ở hiện thực.”

Ba thông báo được đăng gần như cùng một lúc, nội dung không khác gì sao Hỏa đâm vào trái đất, “Đùng đùng đùng”, đâm liên tiếp ba phát vào toàn thể nhân dân Đế quốc.

“Dạ Minh: Chờ chút đã, lượng thông tin hình như hơi nhiều, để tôi thở đã… Được rồi, giảm sóc xong, ý mà Xingbo mấy người Lê Lê đăng lên, có phải là những người không cướp được tiêu chuẩn đăng nhập như chúng ta cũng có thể vào game không? Còn nữa còn nữa, chúng ta vào game chữa “Chứng đứt gãy gien” xong, có phải ngoài hiện thực cũng có thể có cơ hội ăn rau dưa hoa quả thơm ngon tuyệt vời không?”

“Tinh Lan xanh thẳm: Chắc chắn là ý này, không thể sao được! Trời đất thánh thần Allad Jesus thần Zeus ơi, tôi kích động đến độ muốn tắc cả thở rồi! Tiêu chuẩn đăng nhập, chứng đứt gãy gien, thức ăn thiên nhiên í ẹ ngoài thực tế, không ngờ ba vấn đề khó đè nặng trên đầu tất cả người dân vũ trụ lại được giải quyết trong cùng một ngày đấy!? Cảm ơn Viện nghiên cứu Đế quốc, cảm ơn thượng tướng cùng các chiến sĩ quân đội, cuối cùng, cảm ơn Lê Lê đã vì cuộc sống của chúng ta mà mang đến thay đổi to lớn như vậy QAQ!”

“Bụi Tuyết: Ý ý ý? Hóa ra nhân viên quân đội cùng Viện nghiên cứu Đế quốc chạy tới “Sao Hi Vọng” là để trồng trọt à? Trước đó thứ thần thần bí bí, làm tôi với đám bạn đoán tới đoán lui mãi, đáp án cuối cùng lại là cái này, thật sự khiến người ta phải bất ngờ nha! Trước không cần quan tâm nhiều, tôi phải chạy lên trang web game hẹn lịch đăng ký tài khoản đã, chưa bao giờ tôi mong đến ngày thứ hai như hôm nay!”

“…”

Ngày thứ hai, “Vùng đất điền viên” đúng giờ đá mọi người ra khỏi game, bắt đầu bảo trì. Hai vị viện trưởng tự mình ra trận, giúp Bạch Lê nâng cấp thiết bị từ cấp S lên cấp SSS. Vì để thể hiện sự tồn tại độc nhất vô nhị của nó, thiết bị tạo dựng game giả lập hình vòng tay còn được khắc lên dòng chữ “SSS” màu vàng.

Bạch Lê đưa nó cho mọi người xem một lượt, rồi mới đeo lại vào cổ tay mình.

Suốt cả tháng sáu, toàn bộ người dân Đế quốc đều hận không thể ở rịt khong game, dù sao cũng là trò chơi đã ngóng đợi suốt nửa năm trời, vốn tưởng mình không còn cơ hội nữa, trên trời bống dưng lại đập tới một niềm vui bất ngờ, để bọn họ có thể đi vào, không cần biết là thế nào, cứ phải chơi cho đã đã rồi nói.

Cuối tháng, “Cuộc thi thiết kế game giả lập” dựa theo thông báo trước đó, kết thúc trước thời gian, “Vùng đất điền viên” do Bạch Lê chế tác toàn toàn xứng đáng với ngôi vị đứng đầu. Tối hôm đó, người chơi dùng pháo hoa tự chế, bắn pháo suốt đêm trong game, coi như để chúc mừng cho Bạch Lê.

Đương nhiên, nhiều thôn cùng bắn pháo hoa như vậy vẫn có mấy sự cố nho nhỏ xuất hiện. Dựa vào thống kê không trọn vẹn, tối hôm đó cỏ khô, cành cây khô ở tổng cộng 128 thôn bén lửa, trong đó có 103 thôn phát hiện sớm dập lửa kịp thời, 24 thôn có hơn 1 căn nhà bị thiêu rụi.

Thôn còn lại thì tương đối xui xẻo, vốn đã ít nước, không khí lại hanh khô, đã vậy đây lại là một thôn mới, cháy lớn một hồi, nhà cửa trong thôn cháy hết ráo, tóc tai cũng xém lửa, người chơi mới thiếu chút nữa bị thiêu cháy mở ra hình thức sinh tồn địa ngục, làm lại tất cả từ đầu.

Chậc, đang vui lại thành chuyện rủi.

Sau khi biết chuyện, Bạch Lê vội vàng tăng thêm module tuyên truyền phòng tránh hỏa hoạn cho tất cả các NPC trong game, thỉnh thoảng lại kéo người chơi lại nhắc nhở một câu, cố gắng không để bi kịch tái diễn lần nữa.

Chờ người dân vũ trụ điên cuồng chơi game được một tháng, họ dần dần cũng tìm được điểm cân bằng giữa game và cuộc sống hiện thực, sau đó mới chợt nhớ ra, hình như một tháng rồi mình không đi thăm người nhà đã lui về kỳ con non trên “Sao Hi Vọng”.

Theo thói quen chạy đi mua vé, lại phát hiện muốn tới “Sao Hi Vọng” thì phải đặt vé trước.

Ây… Thôi được rồi, đặt trước thì đặt trước, thao tác xong hết, lại phát hiện ở khu đặt vé còn có thêm một nút lệnh “Liên hệ hẹn trước với đối tượng”, tò mò nhất thử một cái, một cửa sổ trò chuyện video trực tiếp bật ra.

Video rất nhanh được kết nối, trong màn hình xuất hiện một gương mặt quen thuộc. Người này, không phải là ông nội của mình sao? Sao ông khôi phục được hình người rồi? Ông khôi phục hồi nào vậy? Mà sau khi khôi phục xong lại không liên hệ với người nhà, để bọn họ tới “Sao Hi Vọng” đón về?

Nhiều câu hỏi như vậy được đặt cùng một lúc, ông nội lại đảo mắt hết bên này đến bên kia, hỏi một đằng trả lời một nẻo.

“Ôi, cháu ngoan của ông, ông rất mừng vì cháu đã gọi video cho mình. Gần đây đang vội vào game chơi đúng không? Ông ở đây tốt lắm, cháu không cần mất thời gian đến thăm đâu, rảnh rỗi gọi video ha?”

“Ông, gọi video làm sao mà tốt bằng đến gặp trực tiếp được.” Cháu trai không muốn, nói: “Cháu đã đặt vé rồi, trời sáng xuất phát, buổi chiều là tới nơi, đến lúc đó cháu đưa cả ba mẹ tới, cùng đón ông về nhà nhé!”

Nếu đã khôi phục lại hình người, đương nhiên là phải về nhà sống, khôi phục sinh hoạt lúc trước! Cháu trai vui mừng nghĩ, chờ lát nữa cậu ta sẽ báo lại tin vui này cho cả nhà biết!

Không ngờ, vừa dứt lời, đã bị ông nội từ chối nguây nguẩy: “Không không không, ông không về đâu, ông ở đây tốt lắm, chỉ tốn có chút tiền là đã mua được nhà ở rồi, rau dưa ông trồng mới gieo hạt chưa được bao lâu, làm sao mà rời đi được! Mấy đứa có muốn qua thì cũng đừng nói đến chuyện đưa ông về, này mà để những người khác nghe được, kiểu gì họ cũng đạp vỡ cả cửa, đến hỏi ông có muốn bán nhà không đấy.”

Nói đến đoạn sau, ngữ khí của ông nội nghe lại càng tự đắc, luôn khoe khoang với cháu trai là mình may mắn nên khôi phục sớm, nếu không thì không thể giành được quyền cư trú trong khu nhà ở đầu tiên được khai phá này!

Cháu trai nghe ông nội nói đến đoạn, gần đây thú nhân khôi phục hình người trên “Sao Hi Vọng” đang rầm rộ học canh tác với người của quân đội và Viện nghiên cứu Đế quốc thì bắt đầu thấy hoa mắt chóng mặt, có loại cảm giác hốt hoảng khi cảnh tượng giả lập và hiện thực trùng lặp lên nhau.

Sau khi ngắt cuộc gọi, cháu trai bị gió lạnh bên ngoài thổi thẳng vào mặt, đầu óc cùng lỗ tai bị lời của ông nội là nóng lên cuối cùng cũng hạ nhiệt, lúc này mới nhận ra nguyên nhân ông nội không muốn bọn họ tới đón.

Đừng nói là… Ông nội lo, bọn họ tới sẽ cướp việc trồng trọt của ông nhé?

Nói thế nào nhỉ, nghe cũng có lý lắm.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Cùng Nhân Dân Vũ Trụ Trồng Rau Nuôi Gà

Chương 273: Nt3



Trong lịch sử của “Vùng đất điền viên” cũng có mấy lần xuất hiện BUG. Những BUG này xuất hiện rất đột ngột, lại đúng vào lúc 2 giờ sáng, kéo dài liên tục gần một ngày, đến 24 giờ hôm đó thì nhanh chóng biến mất, khôi phục trạng thái ban đầu.

Vì nó đến bất chợt, không để lại một chút dấu vết nào, thành ra Bạch Lê và nghiên cứu viên Viện nghiên cứu Đế quốc cùng nhân viên công tác của “Giải thi đấu thiết kế game giả lập” kiểm tra đi kiểm tra lại vô số lần cũng không tìm ra được nguyên nhân cụ thể, hơn nữa nó cũng không tạo thành ảnh hưởng nào với trò chơi, nên buồn bực một hồi Bạch Lê cũng để kệ nó như vậy.

Không kệ cũng không được, cậu hoàn toàn không nhận ra bất cứ dấu hiệu cảnh báo nào, trước mấy lỗi BUG kỳ kỳ quái quái này, tất cả mọi người đều bó tay bất lực.

Mà quan trọng hơn là, diễn biến tiếp theo của chuyện này có chút ngoài ý muốn, có đến 90% người chơi chào đón lỗi BUG này, thậm chí còn không ít lần nói có BUG như vậy rất thú vị.

10% còn lại, cũng không chán ghét BUG này lắm, chỉ là sau khi bị tổn thương cả về tinh thần lẫn thể xác, mỗi lần nhắc tới họ đều lộ ra biểu cảm thống khổ “Sống sót sau đại nạn”. Nhưng có khi nhắc đến nhiều quá, người bên cạnh sẽ ném lại cho họ ánh mắt hoang mang, nếu sợ thật, sao mấy người còn cứ nhai đi nhai lại mãi thế?

Sáng sớm nay, Bạch Lê đang rúc trong lồng ng.ực Văn Tinh Diệu ngủ ngon lành, thì đã bị tiếng thông báo liên hồi trong nhóm chat nhỏ bạn game của mình đánh thức.

[Nằm chơi cũng thắng]: “Bạch Lê, thượng tướng, không xong rồi, trò chơi xuất hiện BUG! Hai người nhanh lên game xem đi, không ít người ngay cả đường cũng không đi được kìa!”

[Đào ăn thật ngon]: “Đúng đúng, thầy, thầy, giờ cả thôn đều chật cứng người, ngay cả cửa phòng em cũng không ra được QAQ!”

[Mì Giòn]: “Ai mà chả vậy, anh đây là streamer chuyện lạ số một của “Vùng đất điền viên” mà cũng không thể phát trực tiếp, tường thuật lại tình hình cho mọi người, thật sự là có lòng nhưng không có sức…”

[Mơ về ngôi sao xưa]: “Tôi không có mập, tôi chỉ hơi bồng bềnh tí thôi… Mau trả lại dáng người trước đây cho tôi…”

Phía sau còn có không ít tin nhắn của mọi người, cho dù là người luôn tương đối bình tĩnh lý trí như [Xới cho tôi bát cơm], [Mi có gan không], [Tôi không lắm lời] cũng không khỏi thay đổi phong cách mọi khi, bắt đầu tay chân luống cuống.

Mà vị cứu tinh được mọi người trông chờ, sau khi xem lịch sử trò chuyện trong nhóm chat một lượt, lại mờ mịt không hiểu gì.

Này là sao đây, mọi người đang nói cái gì thế, sao cậu xem xong mà chẳng hiểu gì cả vậy?

“BUG” là gì thì cậu hiểu, nhưng sao lại bảo người chơi trong game không thể đi nổi, tổng hợp thông tin từ những gì mọi người nói, hình như hình thể của mọi người có thay đổi rất lớn. Là cao lên? Hay phì ra? Dù sao cũng không thể là biến thành một cục tròn tròn nhìn không ra hình người chứ, đúng không?

“Mọi người đừng vội, để tôi vào game xem sao.” Bạch Lê trồi lên, an ủi một câu trong nhóm, chuẩn bị rời giường.

Trước khi đi còn vò vò lỗ tai tròn còn chưa kịp thu hồi trên đỉnh đầu Văn Tinh Diệu một phen, sau đó đỡ eo xuống giường trong ánh mắt bất đắc dĩ của đối phương. Ây, tối qua play kiểu mới đúng là rất thí vị, nhưng mà lần sau vẫn đừng chơi kiểu này nữa thì hơn.

“Dậy nhanh nào dậy nhanh nào, chúng mình cùng lên trò chơi xem thế nào.” Bạch Lê thúc giục Văn Tinh Diệu một tiếng, mình thì chạy vào phòng tắm rửa mặt.

Chờ hai người rửa mặt mũi xong, lại thay quần áo ở nhà thoải mái, lúc ăn cơm cả hai đều đã biết được đầu đuôi câu chuyện.

Rạng sáng nay, lúc 2 giờ, theo như mấy người chơi còn cày game lúc bấy giờ kể lại, bầu trời đột nhiên bị một tầng sương mù màu đỏ nhạt bao trùm, một phút sau mới tan đi. Ban đầu mọi người đều không cảm thấy gì, dù sao cũng là ở trong game, có xuất hiện tình huống gì cũng chẳng kỳ quái. Mãi đến khi bọn họ từ từ cảm thấy được, bản thân đi lại hình như khó khăn hơn, cánh tay bắp đùi trở nên to hơn, dùng mắt thường cũng có thể nhìn thấy, lại đi ra chỗ bờ sông hoặc về nhà soi gương thử, ôi chao, cái người mặt phị trong gương này là ai đây?

Không chỉ có những người ở lại trong game, mà người chơi nghỉ ngơi xong online tiếp cũng xuất hiện tình trạng tương tự. Khi chuyện mới xảy ra, diễn đàn có thể nói là ồn ào náo nhiệt cô cùng, ai cũng mồm năm miệng mười thảo luận xem, có phải là trò chơi xuất hiện lỗi không. Nhưng chờ người chơi phát hiện, ngoại trừ nhân vật của mình trong game phát phì ra thì không có gì thay đổi cả, tất cả lại bình tĩnh lại, bắt đầu tự hỏi.

Bây giờ “Vùng đất điền viên” không còn là một game giả lập quèn có nhõn 500 người chơi nữa, dân số Đế quốc là bao nhiều thì trong trò chơi có từng đấy game thủ. Kể cả mỗi người chỉ gạch một nét thôi, thì suốt một đêm kiểu gì cũng thảo luận ra được nguyên nhân khả dĩ nhất.

Ai ai cũng biết, phát phì, trừ bỏ việc bản thân mắc bệnh hoặc bị ảnh hưởng từ thú hình, lý do lớn nhất còn lại, cũng chính là nguyên nhân chủ chốt nhất, chính là do ngày thường ăn nhiều quá.

“Vùng đất điền viên” là trò chơi gì nào, ngoài trừ làm ruộng ra, nổi tiếng nhất chính là đủ các loại món ngon. Nhỏ từ bánh bao trắng giá 2 đồng trong tiệm tạp hóa của trưởng thôn, lớn đến giỏ thực phẩm chỉ cần bỏ ra 10 tinh tệ là có thể mua trong khu mua sắm. Mấy cái này chỉ cần có tiền là có thể mua được, mặt khác, nhưng người chơi ví tiền eo hẹp còn có thể chọn cách tự mình vào rừng săn bắt thu thập, tự mình bắc bếp nấu cơm, muốn ăn cái gì thì làm cái đó.

Game thực tế ảo, còn có ưu điểm nổi bật nữa là ăn hoài không béo.

Ai mà ngờ được, có một ngày, trò chơi sẽ xuất hiện một BUG kiểu “Ăn nhiều béo nhiều, ăn ít béo ít” chứ. Chuyện này hoàn toàn có thể nói là “Quả báo không phải không tới, chỉ là chưa đến lúc mà thôi”, lúc phân tích được ra nguyên nhân, tất cả mọi người đều choáng váng.

Hóa ra bọn họ béo thành quả bóng thế này, đều là do ngày thường ăn quá lắm à? Nhưng mà… Nhưng mà ngoài ăn ra bọn họ còn cả trồng trọt, câu cá, đào quặng, thu thập nữa mà, căn cứ vào định luật bảo toàn năng lượng, kiểu gì bọn họ cũng phải gầy hơn một chút mới đúng.

Loại bất mãn này vừa nổi lên, lập tức bị xối cho một chậu nước lạnh: “Ê này, người anh em, lời này cậu nói không đúng ròi, hàng xóm cách vách nhà tôi, về phương diện ẩm thực không có nhiều hứng thú như chúng ta, chỉ ăn một ngày ba bữa cơm, vẫn lao động như bình thường, BUG lần này, tôi béo thành quả bóng, còn anh ta lại chỉ từ một cằm biến thành hai cằm, khác biệt so với trước kia không lớn lắm. Xem ra BUG lần này vẫn rất logic ha, đã trừ đi lượng tiêu hao khi làm việc hàng ngày của chúng ta rồi, u hu hu!”

Có ví dụ trực quan, comment trong topic hiếm thấy khựng lại ba giây, sau đó mới có người tiếp lời.

“A a a! Nói như vậy chúng ta đều là béo thật không có giảm bớt sao? Tôi bây giờ nhìn bắp đùi núng nính của mình là đau khổ không thốt nổi thành lời rồi, đáng ghét, nhất định là do ngày thường lượng vận động trong game của tôi quá ít, cho nên mới thành như bây giờ, dù sao cũng không phải là lỗi của đồ ăn ngon!”

“Vốn sau khi ngồi sập cả giường trong game, tôi còn có chút không vui, nhưng mà nghĩ đến tất cả thịt mỡ trên người mình bây giờ đều là tiêu vàng thật bạc trắng đắp ra, trong lòng tôi không hiểu sao lại thấy kiêu ngạo! Nhưng mà kiêu ngạo thì kiêu ngạo, tôi vẫn mong cái BUG này nhanh nhanh hết đi, dù sao, béo tròn thế này vẫn có chút ảnh hưởng đến việc ăn uống của tôi!”

“Ây, nếu đã nói đến vậy rồi, tôi đây cũng xin được khoe một tí. Đợt trước trong hoạt động “Mùa bội thu”, để tiện kiểm tra trong lượng nông sản với gia súc, tôi đã mua trọn một bộ cân về, vừa rồi tôi ở trong nhà tự nhảy lên cân thử, mọi người đoán thử xem, tôi thế mà nặng tận 190kg!! Đây là bằng một phần năm trọng lượng con heo nặng nhất rồi đấy! Ôi, đợt hoạt động “Mùa bội thu: mà có hạng mục thi đấu thể trọng cá nhân, nói không chừng tôi sẽ giành được hạng nhất toàn thôn ấy chứ?”

“Ha ha ha, nghe lầu trên nói xong tôi cũng muốn đi cân thử một phát coi sao! Nói lại, ban đầu đúng là có chút không quen thật, nhưng giờ tôi lại thấy khá tốt. Giờ sờ sờ vuốt vuốt chỗ thịt mỡ trên người, tôi thực sự thích không muốn buông tay, vừa mềm vừa đàn hồi, hoàn toàn không có cảm giác nhờn dính, này phỏng chừng là filter béo khỏe béo đẹp mà trò chơi tăng thêm cho chúng ta nhỉ?”

“Khụ khu, trước tiên chúng ta đừng nói đến chuyện nặng hay không nặng, sờ sướng hay không nữa, cách vách mới lại có người đăng topic, thôn bọn họ hình như nhân dịp Bug lần này, tổ chức thi đấu vật, còn nhân tiện livestream nữa kìa, hai ông béo ú đẩy tới đẩy lui, xem cũng hay ho lắm!”

“Ngoài đấu vật, tôi còn thấy có mấy cuộc thi đơn giản trắng trợn hơn nữa cơ, cuộc thi hoa hậu “Người béo đẹp nhất”, cuộc thi nam vương bụng bự, ha ha ha, trí tưởng tượng phong phú quá, không nói nữa, tôi phải đi xem livestream đây!”

“……”

Đề tài càng nói càng lệch đề, rõ ràng là một vấn đề vô cùng nghiêm túc, nhưng lại bị đám cư dân mạng hề hước này biến thành hoạt động trong game. Bạch Lê bắt đầu tượng tưởng, lúc này hình ảnh trong game tuyệt mỹ đến độ nào……

“Sao lại có một Bug kỳ quái như vậy nhỉ?” Bạch Lê đau đầu day day huyệt thái dương, có chút mở mịt.

Vốn dĩ hôm nay là một ngày bình thường như bao ngày bình thường khác, vậy là lại bị cái BUG “Ăn nhiều béo nhiều, ăn ít béo ít” này nhuộm lên một sắc thái khác.

Bạch Lê nhịn không được nghĩ, không biết mình ở trong game có phàm ăn hay không, ăn xong có nhớ tập thể dục hay không. May mắn là, cậu tuy thích ăn nhưng lại không quá coi trọng việc ăn uống, hầu hết đều chỉ ăn no bảy tám phần (Tuy là trong trò chơi không có cách nói này), cảm thấy dạ dày bắt đầu căng căng rồi là ngừng, chắc là… Sẽ không béo lắm đâu ha?

Văn Tinh Diệu thấy biểu cảm này của Bạch Lê thì biết ngay cậu đang nghĩ gì. Nhóc hồ ly này ngày thường tuy không treo một số chuyện ở ngoài miệng, nhưng Văn Tinh Diệu biết, cậu vẫn rát chú ý đến hình tượng của mình, nếu sau khi online, phát hiện bản thân phì ra một vòng lớn, sợ là sẽ chết sững mất. Trừ khi sửa được BUG, bằng không cậu sẽ không online nữa.

Chẳng qua là ở bên ngoài nghĩ cách cũng không ích gì, vẫn phải vào game xem thử mới biết được. Hai người cùng nhau nằm vào khoang trò chơi nhắm mắt lại, khi mở mắt ra thì đã ở trong giao hiện đăng nhập của game, sau khi vào trò chơi, mở cửa nhà nhìn thấy đối phương cũng vừa đi ra thì mỉm cười với nhau.

Ừm, không tồi, không xuất hiện tình trạng béo phì, này chứng tỏ ngày thường bọn họ giữ dáng rất không tồi.

Giống như những gì Bạch Lê đã nghĩ, phong cách trong game đúng là vô cùng quái dị. Từ chỗ bọn họ ở đi ra ngoài, vào trung tâm thôn, người gặp được trên đường đều là những gương mặt “Xa lạ”. Mặt ai nấy đều như bóng cao su được thổi phồng lên, kéo căng ra, phải nhìn thật kỹ mới có thể nhận ra, người này rốt cuộc là ai.

Thấy hai người Bạch Lê và Văn Tinh Diệu, đôi mắt bị ép thành một đường chỉ của nhóm “Bóng cao su” lập tức chảy xuống hai hàng lệ, hu hu hu, đều là chơi game nông trại, có sao dáng người của Lê Lê và thượng tướng lại không phì ra một chút nào chứ?

Nghĩ đến mấy món thức ăn nhanh do Lê Lê và “Thực phẩm Vị Cổ” hợp tác với nhau, dùng nguyên liệu thiên nhiên chế biến ra, mới được quảng bá gần đây, bọn họ loáng thoáng có một suy đoán: Đừng nói là Lê Lê và thượng tướng đã âm thầm lén lút ở sau lưng họn họ ăn được đồ ăn ngon rồi nhé?

Bạch Lê cưỡi gấu trúc đi dạo gắp nơi trong game, cuối cùng ở chỗ sâu trong mỏ quẳng phát hiện một viên đá tỏa ánh sáng nhàn nhạt màu đỏ.

Sau khi kiểm tra đo lường, viên đá này chính là một chuối số liệu thuần, cũng chính là “BUG” mà ban ngày bọn họ tìm đã lâu, khi mấy người Bạch Lê phát hiện ra nó, năng lượng bên trên đã tiêu hao gần hết, chỉ còn lại một chút nhỏ, có lẽ không bao lâu nữa, chờ năng lượng này hoàn toàn tan biến, BUG sẽ biến mất, trò chơi cũng khôi phục bình thường.

Phân tích đến đây, Bạch Lê và Văn Tinh Diệu tính toán, đơn giản ngồi canh ở đây, chờ xem sau khi viên đá này biến mất, mọi người có khôi phục lại được dáng người ban đầu hay không. Quyết định của bọn họ rất nhanh đã bị những người khác trong game biết được, vì thế, tất cả gian nan di chuyển thân thể tròn vo của mình, đi về phía mỏ quặng.

Dù sao cũng là một sự kiện lớn trong game, có thế nào cũng phải tới tham dự một chút.

Nhưng mà, các thôn dân mải vui quên mất một chuyện rất quan trọng, rằng họ nay đã khác nữa, dáng người họ bây giờ phải to gấp ba lần trước kia, vốn bên trong mỏ quặng đã tương đối chật chội, giờ lại bị một đám người cãi cọ ồn ào dồn vào, chưa tiến vào được mấy người, cửa vào mỏ quặng đã bị lấp kín.

Thậm chí người may mắn tới sớm cũng không thể tránh khỏi, trong cảnh tối lửa tắt đèn, có người bất cẩn bị kẹt vào một cái khe không tính là nhỏ lắm giữa hai tảng đá, y như một con mèo béo siêu tự tin với hình thể của mình, bị mắc kẹt còn trưng ra khuôn mắt ngốc nghếch vô tội.

Thôn dân bản phát phì: “……”

Bạch Lê & Văn Tinh Diệu: “………”

Cứu mạng với, làm thể nào để cười như điên mà lại không phát ra tiếng!

Cuối cùng, nhưng người chen vào mỏ được hai người Bạch Lê lần lượt giải cứu, bóng người cao lớn tròn trùng trục, dưới ánh đèn mỏ mờ mờ ảo ảo lại được phủ thêm một tầng bóng đen nữa, nhìn rất áp lực.

Còn những người chưa tới được mỏ quặng, hoặc là bị chặn ngoài cửa, sau khi nghe Bạch Lê khuyên bảo thì đều không muốn chui vào nữa, thao vào đó ngồi chờ kết quả bên ngoài.

Chờ một lần, đến tận gần 12 giờ đêm.

Mắt thấy viên đá màu đỏ kia càng lúc càng nhỏ, mọi người ít nhiều gì đều có chút dự cảm, vì thế chọn “Tận hưởng niềm vui trước mắt”, sôi nổi hào hứng lấy đồ ăn từ trong ba lô ra.

Sức mạnh của BUG rất lớn, mọi người vừa ăn vừa quan sát sự thay đổi của bản thân và những người xung quanh.

“Ha ha, tôi ăn hết một cái hamburger, cánh tay lập tức phình thêm ra một vòng, chơi vui thật đấy!”

“Uống một cốc Coca vào bụng, eo lại phì ra thêm 0.5cm, ợ ~”

“Trời địu, cacbonhydrar quả nhiên chính là bom carlo, tôi ăn ba bát cơm với thịt kho tàu, người lập tức nặng nề hơn này!”

“Ây, viên đá kia sắp biến mất rồi, mấy người chúng ta chụp chung kiểu ảnh đi, trải nghiệm lần này thiệt là thú vị!”

“Ờ, chụp ảnh chung thì được, nhưng có anh trai hay chị gái nào biết photoshop không, đến lúc đó có thể chỉnh cho Lê Lê và thượng tướng cũng béo ra tí không? Bằng không nhìn hai người họ thực sự không hợp với chúng ta!”

“……”

Các thôn dân phát phì bàn tán rôm rả, líu ra líu ríu hết sức náo nhiệt. Chờ qua 12 giờ đêm, viên đá hoàn toàn biến mất, luồng sáng màu trắng bạc phủ xuống, dáng vóc của tất cả người chơi đều chầm chậm thon thả trở lại, từ size XXXXL biến trở về size L, thân nhẹ như yến, cảm giác như có thể bay lên được luôn.

Bạch Lê một lần nữa kiểm tra lại số liệu game, xác nhận BUG này sẽ không phát sinh nữa với lên mạng thông báo thông tin liên quan, còn đưa tặng mỗi người chơi một phần quà an ủi.

Người chơi nhận được quà tặng hào hứng mở ra xem, ôi chao, thế nào mà toàn là vật phẩm giúp giảm cân vậy nè??

Ầy, ở trong trò chơi, giảm béo là chuyện không có khả năng, vĩnh viễn cũng không có khả năng, sao Lê Lê lại không hiểu chứ ~

– –o0o—


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.