Chiết Ánh Trăng

Chương 45: Chương 44



Vân Li chụp ảnh, bỏ ví đựng thẻ vào túi rồi khởi động xe, sau vài vòng trong tiểu khu, lần đầu tiên được cầm lái mẫu xe này, cảm giác nhấn ga hoàn toàn khác với khi cô đang lái xe trước đây.
Vân Li không nhận biển số xe, nhưng chỉ dựa vào trải nghiệm vài phút điều khiển cũng biết chiếc xe này ở tầm trung đến cao cấp.
Cô vẫn luôn cảm thấy gia cảnh Phó Chí Tắc không tồi, nhưng Hạ Tòng Thanh nói ba mẹ anh đều là giáo sư của tây khoa đại, nhận định của cô về gia cảnh của anh vẫn luôn bị ý nghĩ phần tử trí thức bần cùng hạn chế.
Mới vừa vào nhà liền nhận được tin nhắn Phó Chí Tắc đến Nghi Hà.
Vân Li chụp ví đựng thẻ rồi cắt chỉ để lại chân dung, gửi Phó Chí Tắc: 【 người này hình như có chút đẹp.


Phó Chí Tắc: 【 ừ 】
Cô đã gửi ảnh chụp chính mình: 【 người này đâu? 】
Khi Phó Chí Tắc nhận được tin nhắn cũng có thể tưởng tượng bộ dáng người đối diện biết rõ còn cố hỏi, trong ảnh là cô ôm Đôi Đôi, mỉm cười trước máy ảnh, anh đem ảnh chụp bảo tồn đến bản địa, tặng hai chữ: 【 xinh đẹp 】
Còn chưa nói với anh hai câu, Vân Li nhận được một lời mời kết bạn mới, chân dung là tranh sơn dầu núi và biển, ghi chú của đối phương là Doãn Dục Trình.
Linh tính là —— Vân Dã lại gây chuyện.
Sau khi thên thành công, Vân Li nhìn chằm chằm vào giao diện trò chuyện của hai người, cô bối rối không biết nên chào hỏi không, ý nghĩa chào hỏi là muốn nói chuyện tiếp……
Doãn Dục Trình chưa cho cô cơ hội: 【Hi Vân Li.

Tôi là Doãn Dục Trình.

Hai ngày này Vân Y nhận được tấm bưu thiếp chúc mừng năm mới từ em trai cô.


Đồng thời, bức ảnh cũng được đăng tải, là một phần nội dung của tấm bưu thiếp: 【 Vân Dã sẽ đến Nam Vu thăm chị gái trong kỳ nghỉ đông này, đến lúc đó sẽ gặp cậu với tư cách là đại diện ban 15 của chúng ta ^ ^】
Anh còn nhân tiện đánh giá một chút: 【 em trai cô khá giỏi trong việc theo đuổi con gái.


【 có chút hâm mộ.


“……”
Vân Li không nói nên lời, lần trước bọn họ cùng lên án công khai chuyện Doãn Dục Trình nhìn lén bưu thiếp, Vân Dã còn dám ngang nhiên viết trên bưu thiếp viết muốn tới Nam Vu tìm Doãn Vân Y.
Cô khá lo lắng về đầu óc của Vân Dã.
Cái đầu óc này yêu đương kiểu gì đây.
Doãn Dục Trình đi thẳng vào vấn đề: 【 trước khi bọn họ gặp mặt, có tiện tìm thời gian tán gẫu một chút không? Gần đây tôi không ở Nam Vu, chờ về lại sẽ nói với cô.


Nghe có vẻ như không cho Vân Li cơ hội cự tuyệt.
Vân Li thở dài, trả lời được.
Cô lướt lại giao diện WeChat, Phó Chí Tắc chưa gửi cho cô tin nhắn mới nào.

Trong giờ học vào buổi chiều, Vân Li cố ý vô tình nhấc điện thoại lên vài lần, cũng chưa thấy tin nhắn của anh.
Cuộc sống không phải không phong phú, khóa này cũng không phải là thủy khóa, trái lại, những hình ảnh công thức rất phức tạp.

Tan học cô còn phải mua đồ nấu cơm.

Buổi tối phải làm bài tập.

Một số video vẫn chưa hoàn thành.
Vân Li đã lên kế hoạch cho một ngày trọn vẹn.
Chẳng qua, nhìn thấy lần cuối cùng trên giao diện trò chuyện cách đây mấy giờ, sẽ làm cô có loại cảm giác, hai bên có thể không có cảm giác mất mát.
Muốn đọc chiếm thế giới của anh.
Vân Li quyết đoán mà gửi một icon không có ý nghĩa gì đặc biệt, ba con gấu có màu sắc khác nhau đứng hài hòa thành hai hàng, biểu tình ngốc ngốc.
Phó Chí Tắc không trả lời, sau một giờ, cô gửi icon khác, giống ba con gấu ngốc hồi nãy, chỉ khác là đã thay đổi vị trí.
Một lát sau, điện thoại rung lên.
【 đang họp 】
Cấp bách mà muốn tin nhắn của anh đến, Vân Li thường thường sẽ gửi icon cho Phó Chí Tắc, đều là cô tìm thấy trên Internet, Phó Chí Tắc có rảnh thì sẽ trả lời cô mấy chữ.
Sau khi trở về chung cư sau buổi học buổi tối, Vân Li chủ động gọi video.

Không vài giây, sau khi Phó Chí Tắc kết nối, khuôn mặt anh xuất hiện trên màn hình, bối cảnh nhìn giống phòng khách sạn, anh đẩy chiếc túi đã được tháo ra một nửa.
Vừa mới trở về khách sạn sau khi tan sở, anh có chút ủ rũ, nhưng vẫn đem lực chú ý nhìn vào ống kính.
“Anh ăn tối rất muộn đấy” Vân Li biết dạ dày anh không tốt, đề nghị nói: “Sau khi anh trở về Nam Vu, chúng ta có thể ăn tối cùng nhau.”
Phó Thức Tắc: “Ừ.

Khi nào?”
Vân Li nghĩ nghĩ: “Nếu có thời gian, em có thể làm cho anh ăn.”
“Nếu anh sẵn lòng, ngày nào em cũng có thể làm.” Nói xong, dường như cô cảm thấy mình quá chủ động, mặt mũi xoay chuyển dường như nói, “Tuy rằng như vậy em có chút thiệt thòi, nhưng anh là bạn trai em.”
“Cho nên, anh cảm thấy có thể không?”
Phó Chí Tắc kiên nhẫn mà nghe cô nói xong, dáng vẻ của cô như đang thương lượng cơ mật quốc gia với anh, anh đặt điện thoại của mình bên cạnh bồn rửa tay, nhàn tản nói: “Ừ.”
Bằng cách này, hai người họ có thể gặp nhau mỗi ngày.
Cũng khá tốt.
Phó Chí Tắc rửa tay, quay lại bàn, di chuyển điện thoại của mình ra xa để chiếc hộp đựng đồ ăn vừa vặn vào khung hình, anh mở gói ra, thong thả ung dung mà ăn, tầm mắt không trở lại màn ảnh bên này.
Thần thái anh thả lỏng như vậy làm Vân Li cũng không thúc ép, cô tán gẫu chuyện hôm nay của Đường Lâm nói về Phó Chính Sơ đoạt giải quán quân trong trận bóng, tự nhiên mà hỏi: “Thể lực của anh thế nào?”
“……”

Một hồi lâu, Phó Chí Tắc nói: “Em không cần lo lắng.”
Hai mắt người trong hình chỉ đơn thuần mà nhìn vào màn ảnh, dường như hoàn toàn không biết những ý nghĩa khác trong câu hỏi.

Phó Chí Tắc bật cười, mở hộp canh ra, nhướng mi nhìn cô một cái, lại cúi đầu.
Như thể rất bất đắc dĩ với cô.
Chỉ là vài cái liếc mắt đưa tình, nhưng nhịp tim của Vân Li lại tăng nhanh, cô tiến đến giường, gục mặt vào gối, hỏi anh: “Hôm nay bạn cùng bàn của em thấy anh, còn nói với em anh đẹp trai, lần sau em có thể trực tiếp nói với cô ấy anh là bạn trai em không?”
Phó Chí Tắc ngẩng đầu, lấy khăn giấy lau khóe môi: “Nếu không thì?” Anh không động đũa, dựa lưng vào ghế, hỏi: “Bạn chăng?”
Khi bắt gặp ánh mắt của anh, trong đầu Vân Li hiện lên ngày đó từ homestay về nhà, anh cũng không kiêng dè Từ Thanh Tống với Phó Chính Sơ ở đây.

Nói chính xác hơn thì, Phó Chí Tắc vẫn luôn không để ý đến ánh mắt của người khác.
Hình như là cô quá thận trọng từ lời nói đến việc làm rồi.
“Bạn bè cũng có thể.” Anh bình tĩnh mà tự hỏi tự đáp, “Em muốn nói gì thì nói đó, không cần bởi vì có anh mà băn khoăn.”
Chờ anh cơm nước xong xuôi, đã nửa giờ trôi qua.

Vân Li lướt trạm E, hot search đã phát lại một cảnh đẹp những ngọn núi phủ tuyết trắng vùng ngoại ô Nam Vu của năm rồi, cô nhìn một hồi lâu, dù sao người ở phía Nam hưa bao giờ nhìn thấy tuyết.
Phó Chí Tắc đứng dậy thu dọn đồ đạc, Vân Li nhìn thấy áo sơ mi trắng của an, nhét vào quần tây, quần áo rộng thùng thình cùng với chỗ xếp đồ đung đưa trước ống kính, phảng phất như có thể nhìn thấy vòng eo bên trong.
“……”
Thanh âm anh truyền đến: “Hai ngày nữa có tuyết rơi ở Nam Vu.”
Vân Li lấy lại tinh thần, mặt anh về lại ống kính, khai báo nói: “Đi ném rác.”
Hình ảnh anh biến mắt một thời gian ngắn.
Mở di động nhìn thoáng qua,Nam Vu sẽ chào đón tuyết rơi dày trong vài ngày tới.

Vân Li chưa thấy qua tuyết, bởi vì tin tức này mà kích động nửa ngày.

Sau khi Phó Chí Tắc ngồi lại, cô với Phó Chí Tắc nói về cách quay video với nội dung chủ đề trong một thời gian dài, anh không rành nhiều về chuyện chế tác video, nhưng cũng an tĩnh mà nhìn chằm chằm cameras, lắng nghe rất nghiêm túc.
“—— Nhưng có một vấn đề.”
Phó Chí Tắc nghiêng đầu: “Cái gì?”
Cô nói một điều hoàn toàn không liên quan đến chế tác video: “Tần suất chúng ta nói chuyện phiếm hình như quá thấp”.
“……”
Phó Chí Tắc nhìn cô vài lần.
Vân Li thoạt nhìn chỉ muốn đột phát mảnh đất qua những lời này, đề tài giây lát chuyển sang chuyện của Vân Dã, từ việc tặng quà cho đến chuyện đi Nam Vu trong kỳ nghỉ đông, cô có chút bắt chước bộ dáng lảm nhảm của Vân Dã trước mặt.
Phó Chí Tắc lảm nhảm hai câu, anh không làm chuyện khác, chỉ rũ mắt lắng nghe cô.
Vân Li cũng không phát giác mình nói nhiều, buồn bực mà cười nói: “Em cố ảm giác mình là công cụ của Vân Dã ấy, thằng nhóc đó trực tiếp như vậy trực tiếp, cũng không sợ dọa con gái nhà người ta à.”
Lời vừa ra khỏi miệng, Phó Chí Tắc nhìn cô một cái.
Vân Li hậu tri hậu giác, chiến lược theo đuổi người ta của Vân Dã không khác cô là mấy, thậm chí —— cô còn trực tiếp thêm nửa là, cô tựa như cái vòng luẩn quẩn nói bản thân mình.
Đang lúc Vân Li nghĩ về cách làm tròn mình, thì Phó Chí Tắc bỗng nhiên nói: “Em ấy giống em.” Anh nghĩ nghĩ: “Hẳn là cô gái đó không từ chối được.”
“Tuy rằng em trai em thiếu đòn một chút, nhưng vẫn rất đáng yêu nha.” Vân Li khen ngợi Vân Dã sau lời anh nói, “Em ấy còn không biết em yêu đương, biết rồi có thể sẽ cầu em phát bao lì xì cho ẻm.”
Phó Chí Tắc nghiêng nghiêng đầu.
“Cũng có thể cầu em.”
“……”
Lần trước Phó Chí Tắc ở Tây Phục may mắn được nhìn thấy hai chị em thân thiết thế nào, nhớ lại cảnh tượng lúc đó, còn lén nếm thử trái cấm, anh thuận miệng nói: “Khi nào trở về, giúp anh chuẩn mị dâu tây đi.”
Sau khi theo tiếng của Vân Li, Phó Chí Tắc nhìn như lơ đãng hỏi: “Anh trai cô ấy tên gì?”
Cô sửng sốt, đúng sự thật nói: “Doãn Dục Trình.”
“……”
Thấy anh đột nhiên trầm mặc, Vân Li hỏi: “Em không thể một mình đi gặp mặt những người con trai khác sao?”
Anh mặt không đổi sắc mà nói trái lương tâm: “Không sao hết.”
Mãi sau này Vân Li mới biết ý nghĩa của câu này là — không sao đâu, anh ở đây là được.

Ngày hôm sau, sau khi Vân Li thu dọn đồ đạc đến công ty đi làm, qua mùa bận rộn nhất, ở bên trong có thể nhàn nhỗi đến mốc meo, mỗi ngày cô đều có thể thấy lão công nhân Tần Hải Phong vị trí làm việc chơi đánh nhau địa chủ.
Ô đựng đồ trong phòng nghỉ vẫn còn đặt cà phê hạt do Phó Chí Tắc mua, đã uống cạn một nửa túi.

Vân Li pha cho mình một tách cà phê, mùi thơm xộc vào mũi.
Mặc dù uống vào đắng ngắt, nhưng cô có thể nếm được hương vị sô cô la bên trong.
Là bởi vì cô, mới lựa chọn hương vị sô cô la.
Nàng hông kiểm soát mà nghĩ, có lẽ tưởng tượng đến sớm hơn cô nghĩ, Phó Chí Tắc đã ở chú ý cô.
Ở vị trí làm việc nhàn hạ không bao lâu, Phương Ngữ Ninh sắp xếp cô hỗ trợ phỏng vấn tuyển dụng xã hội, là một người sợ phỏng vấn từ lâu, phản ứng đầu tiên của cô khi nhận nhiệm vụ này là cảm thấy trời đất tối tăm.

Phần lớn năng lượng của Vân Li dành để học tập sao lại tiến hành phỏng vấn chứ.
Công việc cô lu bù bận rộn, lại phá lệ, hơn một giờ sẽ nhận được tin nhắn của Phó Chí Tắc.
Thức dậy.
Ăn sáng.
Gặp người.
Ăn trưa.
Gặp người.
Về khách sạn.
Mỗi tin nhắn đều là mấy chữ lời ít mà ý nhiều.

Nhưng thường xuyên hơn gấp đôi so với trước đây.

Khi Vân Li bận rộn chỉ có thể dành thời giờ trả lời, cũng hoàn toàn không ảnh hưởng đến tiết tấu anh gửi tin tức.
Cái miệng mà cô nhắc đến tối qua —— anh quan tâm những gì cô nói, tuy rằng không thể hiện ra ngoài.
Vân Li không khỏi làm càn, gửi cho anh một câu vấn đáp từ một nền tảng nhất định:【 “Tại sao bạn trai chưa bao giờ gửi icon cho tôi trên WeChat? Là anh ấy đang làm bộ cao lãnh sao?” 】
Sau khi tùy tiện gửi, Phương Ngữ Ninh phái cô đi hội trường trải nghiệm đảm nhiệm NPC, hôm nay vừa lúc có một nhóm học sinh cao trung đến hội trường trải nghiệm VR.
Cô vội vã chạy đến, một hai giờ sau mới nhìn đến di động.
Thanh thông báo nhắc nhở Phó Chí Tắc đã gửi icon.
Ước chừng là nhìn cô gửi vấn đáp, tại đây lần trước, tin nhắn trả lời của Phó Chí Tắc về cơ bản là văn bản.

Click mở vừa thấy, ngón tay Vân Li dừng lại.
Là cái meme lần trước cô gửi nhầm, viết bốn chữ làm vợ anh nhé, bàn tay nắm chặt chỉ vào cô vào lúc này, nâng nhịp tim của cô lên mức cao nhất.
Cô ấn nút tắt màn hình điện thoại, gắt gao đưa điện thoại sát vào trước ngực, không thể khống chế nội tâm tình cảm trào dâng trong lòng.

==========================
T7204426022022
thủy khóa: (một hiện tượng ở đại học) tức là thiếu giảng viên chuyên ngành, nội dung trên lớp nhàm chán, học sinh tiếp thu ít.

Những thủy khóa này ở các trường đại học có một số điểm chung: ít bài tập về nhà, quản lý lớp học lỏng lẻo và điểm số môn học cao, những điều này tốt cho sinh viên để lấy tín chỉ, nhưng không tốt cho việc phát triển việc làm của sinh viên..


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Chiết Ánh Trăng

Chương 45



Vân Li đứng đó phát ngốc trong chốc lát.

Ban đầu cô cho rằng, Phó Chí Tắc nói chuyện yêu đương hẳn là loại trạng thái đám mây xa xôi không thể với tới, lại không nghĩ rằng anh cũng có một mặt rất đáng yêu.

Không biết từ “đáng yêu” này có thích hợp không.

Có công nhân khác kêu Vân Li qua kia hỗ trợ, cô che che gương mặt, để bản thân thoát khỏi cảm xúc vừa rồi, tùy tiện gửi Phó Chí Tắc cái icon.

Nhóm học sinh cao trung trong hội trường trải nghiệm là Nhất Trung ở Nam Vu, nghe nói là chương trình học của lớp thông tin được điều chỉnh sắp xếp để học sinh có thể trải nghiệm ngay tại hội trường thực tế ảo gần nhất. Trong vài ngày tới, các trường từ Nam Vu tới EAW.

Khi gần đến giờ tan sở, Doãn Dục Trình tìm Vân Li, nói lịch trình của anh ta có sự thay đổi, trước tiên về Nam Vu. Muốn gặp cô tối nay.

Khi đến quán cà phê, Doãn Dục Trình đã đợi sẵn, anh ta để tâm với Doãn Vân Y nhiều hơn Vân Li đối với Vân Dã.

Cô ngồi vào ghế đã bị kéo ra từ trước, sau khi ngồi xuống, Doãn Dục Trình liền khách khí nói: “Thời gian làm việc kêu cô ra, có phiền đến cô không?”

Vân Li lắc đầu: “Không sao, nói chuyện với anh xong tôi có thể quay lại làm việc.”

Vân Li đi thẳng vào vấn đề: “Vân Dã là thảo luận trong bưu thiếp nói sẽ đến vào kỳ nghỉ đông sao?”

“Đúng vậy,” Doãn Dục Trình uống trà, “Vân Y đọc bưu thiếp thì nói chuyện này với tôi, hỏi ý kiến ​​của tôi.”

Doãn Dục Trình: Thực ra tôi cũng không muốn quản việc này, nhưng bưu thiếp này bị ba mẹ tôi bắt gặp.” Bộ dáng anh ta đau đầu: “Tóm lại, để hai người bọn họ đi chơi riêng với nhau, cũng tương đương với việc thúc đẩy bọn họ yêu sớm, cho nên đến lúc đó tôi cũng sẽ đi cùng.”

“……”

Tưởng tượng ra cảnh ba người họ cùng nhau đi dạo, tận đáy lòng của Vân Li mà đồng tình với Vân Dã.

Doãn Dục Trình tiếp tục nói: “Nhưng một mình tôi trộn lẫn đi cùng hai người bọn họ, lại giống cái bóng đèn lớn. Đến lúc đó có thể mời cô đi cùng chứ?”

Vân Li không phản ứng lại đây: “Gì cơ?”

Theo bản năng cô muốn từ chối, nhưng nhất thời không biết làm như vậy có thích hợp hay không, nên không đáp: ” Để tôi về thương lượng với em trai một chút.”

Nghe được lời cô nói, Doãn Dục Trình cúi đầu cười cười, mở túi lấy ra một cái hộp trước mặt Vân Li: “Lần trước cô mang qua quà lại cho Vân Y, khoảng thời gian trước chúng ta đi ra ngoài chơi, em ấy chuẩn bị một món quà cho cô.”

Đó là cái hộp màu tím sẫm, Vân Li cảm thấy mình không làm gì cả, chần chờ nói: “Nếu không lấy về cho em ấy đi? Đó không phải là vấn đề lớn.”

Doãn Dục Trình cười nói: “Không đáng giá, nhận lấy đi. Hy vọng cô có thể thích.”

Anh ta không tiếp tục trì hoãn với cô, gọi hồng trà cho cô cũng là một ly mang đi. Vân Li nhận hộp, đứng dậy chào tạm biệt anh ta.

Một lần nữa, vì bôn ba chuyện của Vân Dã, sau khi Vân Li trở về chỉ muốn mắng Vân Dã một trận.

Click mở cửa sổ trò chuyện của Vân Dã, nhập vào nói: 【 bao nhiêu tuổi rồi, còn muốn chị gái tới chùi đít cho em à. 】

Vân Dã: 【 [ nghi vấn ] 】

Vân Li đành phải nhẫn nại tính tình nói ra chuyện này.

Vân Dã: 【 có thật anh ta muốn đi cùng chúng em sao? 】

Vân Li: 【 chẳng lẽ chị bịa chuyện? 】

Vân Dã im lặng một lúc:【……】

Năng lực tiếp thu người trẻ tuổi tương đối mạnh, cách vài phút, Vân Dã lại tới: 【 Vân Li, chị đi chung với chúng em đi. 】

Vân Li không hiểu.

Vân Dã: 【 tới đi tới đi mà 】kèm theo icon “van xin”.

Vân Li: 【 làm gì 】

Vân Dã có chút ngượng ngùng: 【 chị đi cùng với bọn em đi, đến lúc đó chị giúp em lôi anh trai cậu ấy nha. 】

Vân Li chém đinh chặt sắt từ chối nói: 【 không được. 】

Vân Dã: 【 đi mà. 】

Vân Li: 【 không được. 】

Không trả lời lại tin nhắn Vân Dã, sau khi về EAW, Vân Li mở hộp ra nhìn thoáng qua, là lắc tay thạch anh màu xanh nhạt. Cô tùy tiện bỏ vào hộp, nhớ món quà Giáng Sinh mình tặng cho Phó Chí Tắc.

Có vẻ quá mức đơn sơ rồi.

Luôn có loại cảm giác Phó Chí Tắc bị thua thiệt.

“Nhàn Vân lão sư, cô đón giao thừa như nào vậy?” Hà Giai Mộng nhàm chán tới hỏi hỏi.

Phải đón giao thừa à.

Những năm trước, cô thường về nhà chơi game với Vân Dã cả đêm.

Nghĩ đến cuộc nói chuyện hôm qua với Phó Chí Tắc, Vân Li không chút kiêng dè nói: “Chắc là cùng bạn trai ấy.”

Hà Giai Mộng trầm mặc vài giây sau khi nghe cô nói, sau đó kinh ngạc mở to mắt: “Nhàn Vân lão sư, cô có bạn trai á.” Cô ta nhớ tới gì đó, có chút ảo não: “Trước đây tôi tác hợp cô với Phó Chí Tắc, còn không phải đang giúp người ta cạy góc tường à.”

Vân Li: “Cũng không hẳn……”

Hà Giai Mộng đẩy vai cô vào người cô, cười xấu xa nói: “Nhàn Vân lão sư, như vậy không tốt đâu, có bạn trai phải một lòng nha.”

Vân Li: “Tôi yêu đương với anh ấy……”

Hà Giai Mộng không nghe rõ, tò mò hỏi: “Với ai cơ?”

“Phó Chí Tắc.”

“……”

Trên mặt Hà Giai Mộng khiếp sợ diễn càng khoa trương. Cô ta hít hà một hơi, khó tin nói: “Là Phó Chí Tắc mà tôi biết sao?”

Vân Li cười cười: “Ừ.”

Hà Giai Mộng phản ứng, lại có thể khiến Vân Li cảm thấy có chút……

Thích?

Vẻ mặt của cô ta như muốn nói, Nhàn Vân lão sư, cô quá trau bò rồi, lại có thể hái đóa hoa cao lãnh xuống! Cũng không biết có phải hay trước kia theo đuổi Phó Chí Tắc bị nhục quá nhiều không, cả người Vân Li trong trạng thái bay bổng.

Vừa rồi Hà Giai Mộng nói không cảm thấy cô có bạn trai.

Từ khi biết Phó Chí Tắc cũng không để ý ccô nói với người khác, Vân Li muốn cả thế giới biết bọn họ là một cặp. Cô mở ảnh chụp chung chuyến du ngoạn trong đêm mở ra Giáng Sinh, anh mang khăn quàng cổ của cô, thần thái thả lỏng mà nhìn máy ảnh.

Vân Li chuyển ảnh chụp chung qua cho Phó Chí Tắc: 【 em để màn hình khóa nha. 】

Nhìn vào chiếc khăn trong bức ảnh, Vân Li nghĩ đến mình c ó thể đan một chiếc cho anh, coi như là quà đền bù đêm Giáng Sinh. Sau khi tan sở, cô đi ra ngoài mua một ít chỉ bông. Sau khi tính toán thời gian, nếu cô đan ngày đêm, chờ anh về cũng sắp hoàn thành.

Cô là tay mơ, chưa bao giờ đan trước đây. Từ đêm đó, Vân Li dành hết tâm sức cho việc đan khăn quàng cổ. Hầu như không có thời gian rảnh nói chuyện với Phó Chí Tắc, cô vừa nhấc đầu dậy đã qua ba bốn giờ, cô mới nhớ tới hồi âm lại cái icon.

Trạng thái này kéo dài một ngày rưỡi, Phó Chí Tắc gọi điện video cho cô.

Anh dựa vào đầu giường, trên người mặc áo ngủ,hai cúc áo trên cùng bị cởi bỏ. Nước trong ly, anh chậm rãi uống một ngụm.

Vân Li nhanh chóng mà nhìn thoáng qua, lại cúi đầu tự đan khăn quàng cổ của mình, trực tiếp đem hắn lượng ở một bên.

Phó Chí Tắc: “……”

Dáng vẻ Phó Chí Tắc tự nhiên: “Rất bận sao?”

Cô gái trong màn mình chỉ cúi đầu, cúi gằm mặt trước ống kính. Lực chú ý của cô hoàn toàn không đặt trên video này, thậm chí không trả lời câu hỏi của anh.

Phó Chí Tắc dùng đầu ngón tay gõ gõ cái ly, thậm chí không trả lời các câu hỏi của anh. Anh không hỏi nhiều, di chuyển ống kính ra xa, đặt sang một bên.

Từ bên cạnh cầm quyển sách xem, là phần giới thiệu kinh nghiệm phát triển của Nghi Hà trong 20 năm qua. Anh xem một lúc, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn Vân Li.

Cô hết sức chăm chú, nhấp môi, không biết đang mân mê thứ gì.

Qua một hai giờ, Phó Chí Tắc lật lại toàn bộ cuốn sách. Anh nhìn chằm chằm màn hình một hồi lâu, Vân Li không phản ứng, anh thay đổi quyển sách.

Nhìn mấy dong chữ, suy nghĩ không yên.

Phó Chí Tắc đóng sách lại, nhìn Vân Li hồi lâu. Anh đứng dậy rót một cốc nước, ngồi xuống nhấp hai ngụm rồi lại mở sách ra xem.

Lại đóng lại.

Phó Chí Tắc ghé vào trên giường, cầm lấy di động, mặt để sát vào màn ảnh: “Li Li.”

Vân Li giật mình, ngẩng đầu nhìn về phía màn ảnh, bộ dáng cô bị sợ hãi mới vừa hoàn hồn, vắng cô một hai ngày, lúc này mới được nhìn cô chăm chú, Phó Chí Tắc dựa vào giường, mở sách tiếp tục xem.

Phó Chí Tắc tập trung vào sách bên ngoài màn hình, không tới vài giây, Vân Li lại cúi đầu. Phó Chí Tắc có chút tức cười, nói: “Nói chuyện.”

Vân Li không ngẩng đầu, nói thẳng: “Hôm nay em không rảnh, lần sau được không?”

Phó Chí Tắc: “……”

Bị cô gạt qua một bên lâu như vậy, Phó Chí Tắc nghĩ nghĩ, đột nhiên hỏi: “Em chuẩn bị cho anh cái gì à?”

“……”

Động tác Vân Li dừng lại, ngẩng đầu nhìn màn hình: “Không, không có.” Muốn cho anh một sự bất ngờ, Vân Li không nói thật: “Sau mùa đông, em đan khăn quàng cổ cho Vân Dã, nên khá là bận.”

Phó Chí Tắc nhìn chằm chằm cô một hồi lâu, khẽ ừ một tiếng, không biết có tin hay không.

Một lát sau, anh mới nói nói: “Ngày mai về Nam Vu.”

Anh không nói trước cho cô biết thời gian quay lại Nam Vu.

“Sao lại đột ngột như vậy?” Vân Li nghĩ rằng đã xảy ra việc gấp gì đó, ngừng việc đan dệt trong tay, Phó Chí Tắc cầm điện thoại lên bấm vào, đồng thời trên điện thoại nhận được thông tin chuyến bay của anh.

Giọng điệu Phó Chí Tắc không thể bình thường hơn: “Trở về xem tuyết.”

……

Vào lúc ba giờ sáng, Nam Vu chào đón trận tuyết lớn nhất trong những năm gần đây, chỉ kéo dài hai ngày. Sáng hôm sau, khi Vân Li tỉnh lại, mái nhà bên ngoài đã là một mảnh trắng xoá, thậm chí tuyết còn đọng lại trên mép bệ cửa sổ ba bốn cm.

Vân Li xuống lầu chụp ảnh liên tiếp, hưng phấn mà gửi cho Phó Chí Tắc.

Đem ảnh chụp chuyển qua cho Vân Dã, lúc này cậu vẫn cầm điện thoại, trực tiếp nhìn thấy dòng chữ có thể nhìn ra cậu khiếp sợ: 【 vỡi, đây là tuyết sao? 】

Phải mất hai hoặc ba giờ để Vân Li đi xuống cầu thang ghi lại rất nhiều tài liệu về tuyết. Về phòng mở máy sưởi, Vân Li ngồi bên cửa sổ đan khăn quàng cổ, tuyết rơi xào xạc, cô nghĩ hôm nay Phó Chí Tắc phải về.

Nhìn chằm chằm vào tuyết trên bệ cửa sổ, một cảm xúc vi diệu bao trùm lấy cô.

Chỉ là mấy ngày không gắp, vì sắp gặp lại anh, mà cô rất mong chờ.

Chuyến bay của Phó Chí Tắc hạ cánh lúc 6 giờ chiều, anh gửi cho cô một tin nhắn.

【 Li Li, đi chơi muộn 20 phút】

【 sau khi hạ cánh có lẽ sẽ mất một chút thời gian để đến lối ra】

【lạnh】

Máy bay đã cất cánh khi nhận được tin nhắn, Vân Li nhìn tin nhắn, vội vàng chạy vào phòng chọn quần áo sẽ mặc tối nay, chọn một áo khoác măng tô màu nâu nhạt. HKhi trang điểm,Vân Li thoáng nhìn hộp khảm xà cừ trên bàn, đối với gương, soi gương rồi trang trọng đeo bông tai vào.

Vân Li dùng cần gạt nước để quét tuyết trên kín chắn gió.

Mở dẫn đường đến sân bay đến Nam Vu, cách nơi Vân Li sống hơn 20 km. Dọc theo đường đi, hai bên đường tích tụ lớp tuyết dày 10 cm, cô gặp được xe xúc tuyết vài lần.

Lần cuối đón Phó Chí Tắc ở sân bay Tây Phục, cô còn thấp thỏm bất an, chờ đợi suốt mấy tiếng đồng hồ.

Cô không bao giờ dùng vận khí nữa.

Khi đến cửa ra, chuyến bay của anh đã cập cảng được một thời gian. Vân Li đợi ở chỗ cũ, khí đám người bước ra ngoài, anh cũng ở trong đó. Một lúc sau, anh rời khỏi đám đông, dừng lại trước mặt cô.

Nhìn thấy cô, trên cảm xúc Phó Chí Tắc không có thay đổi gì lớn.

Vân Li cảm thấy mình quá mức kích động, hơi kiềm chế nụ cười trên khóe môi, vừa định nói, người trước mặt bỗng nhiên giơ tay, hơi thở anh nhẹ nhàng lướt qua, tay ngừng ở mái tóc của cô.

Sau một giây, anh lại gần thay cô phủi bông tuyết trên tóc. ==========================


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.