Này bữa cơm đã chuẩn bị chu đáo, chỉ chờ Vân Li ngồi xuống ăn.
Lần đầu tiên gặp phải loại tình cảnh này, ngồi đối diện với một người mình đã từ bỏ theo đuổi, trong lòng Vân Li xấu hổ, cũng không biết ở chung thế nào.
Phó Chí Tắc an tĩnh mà nhìn cô, cảnh vật quét qua khuôn mặt anh.
Vân Li biết đối với anh mà nói, đây chỉ là một bữa ăn với đồng nghiệp, là chuyện thường tình.
Cô nuốt nuốt nước miếng, di chuyển với tốc độ rất chậm, khi khuôn mặt thanh lãnh bạc tình dần dần tới gần, thời gian như bị đặt trên cái máy giảm tốc độ, trôi qua càng lúc càng chậm.
Cô đi chéo đến đối diện Phó Thức Tắc, kéo hộp cơm lúc đầu để bên cạnh anh đến trước mặt.
“Tôi ngồi đây cũng được.” Vân Li nhỏ giọng nói, kéo ghế ra rồi ngồi xuống.
Vân Li cúi đầu ăn cơm hộp.
Động tĩnh người bên cạnh người không lớn, hai người ăn ý mà không nói gì.
Bọn họ lui tới ở chung như thường lệ.
Chỉ cần cô vừa nhấc đầu, là có thể thấy lông mày đen như mực của anh.
Vân Li như đứng đống lửa, như ngồi đống than, lúc này cảm xúc mấy ngày nay lại dâng lên, cô động đũa, làm bộ làm tịch mà lấy di động, “Đồng nghiệp tìm tôi, tôi về văn phòng ăn.”
Bầu không khí có chút cứng đờ.
Phó Chí Tắc trầm mặc một hồi, liền đứng lên, không có trực tiếp vạch trần lời nói dối: “Các cô ở chỗ này đi, tôi ăn xong rồi.”
Anh gần như không di chuyển hộp cơm, đóng nắp, cũng chưa nói gì liền rời phòng nghỉ.
Hẳn là anh nhìn ra cô mất tự nhiên.
Anh đang quan tâm đến cảm xúc của cô.
Vân Li trong lòng có chút áy náy, rốt cuộc trong chuyện này, chỉ là cô từ bỏ theo đuổi, Phó Chí Tắc từ đầu tới đuôi cũng không làm gì sai cả.
Cô không thể thản nhiên ở chung với Phó Chí Tắc như anh đã làm, nhưng cô cũng không muốn trở thành một người bụng dạ hẹp hòi, dẫn tới anh không thể không vì cảm xúc của cô mà nhượng bộ mọi nơi.
Ngay khi cánh cửa đóng lại, cô liền ở trên mạng tìm kiếm đáp án.
【 đều là người trưởng thành rồi, theo đuổi thất bại thì thất bại thôi, rộng rãi một chút nữa nha! 】
【 đối phương không thích cô là chuyện rất ư là bình thường đấy, không cần để ở trong lòng đâu, ở chung với đồng nghiệp thì tốt rồi, trong công ty luôn có đồng nghiệp không quen mắt đi? 】
【 đối tượng tự đặt mình vào hoàn cảnh của người khác tưởng tượng a, đồng nghiệp của cô cũng có thể muốn bình thường xã giao với công việc đấy.
】
Quả nhiên thật.
Hầu hết mọi người đều nghĩ như vậy, này bất quá khi một điều hết sức bình thường.
Phó Chí Tắc khác với cô.
Bên người anh không thiếu người theo đuổi, đối với anh mà nói, bản thân cự tuyệt theo đuổi, hoặc là những người khác từ bỏ theo đuổi, đều là điều hết sức bình thường.
Chỉ là cô quá để ý.
……
Gần cuối năm, việc vặt ở EAW cũng nhiều lên, rất nhiều hạng mục đều tới điểm cuối sát hạch cuối năm.
Vân Li nghe Hà Giai Mộng phàn nàn tình huống tăng ca gần như điên cuồng sắp tới, làm thực tập sinh cô cũng đến mượn tài liệu từ các bộ phận khác sửa sang lại.
Bộ phận kỹ thuật cần phải nộp một phần báo cáo vào ngày mai, muốn Vân Li hoàn thành việc tích hợp cuối cùng, so với cùng sắp chữ.
Tài liệu được đồng nghiệp khác phụ trách, khi các đồng nghiệp gửi cho cô, đã gần hết giờ làm việc.
Hà Giai Mộng tan tầm đến vị trí của Vân Li nhìn nhìn: “Có phải cô chỉnh sửa báo cáo này sao, cô phải tăng ca à?”
Vân Li ngồi một ngày, mệt mỏi nói: “Đúng……”
Hà Giai Mộng cổ vũ cô: “Cố lên!”
“Đúng rồi,” cô ta không quên nhắc nhở Vân Li, “Nghe người khác nói, chung quanh khu dân cư hình như có biến thái, có phải cô ở gần đây không.”
Vân Li nghe có chút khẩn trương: “Dạng biến thái gì thế?”
“Là cái dạng chỉ mặc một áo khoác dày, đi đến trước mặt cô, sau đó ——”
“Ok ok đừng nói.” Vân Li nhanh chóng lắc đầu.
Hà Giai Mộng vén bao, dặn dò nói: “Vậy cô nhớ rõ đừng quá muộn đấy, nếu thực sự không được thì gọi người đến đón.”
“Ok.”
Ngoại trừ Vân Li, những người trong bộ phận nhân sự đều thu dọn đồ đạc chuẩn bị tan tầm, Vân Li ứng phó không tới những người khác tan tầm trước thăm hỏi, trước tiên đến phòng nghỉ pha trà.
Đẩy cửa ra, Vân Li thấy Phó Chí Tắc lười biếng ngồi trên chiếc ghế sô pha, video hình như đang phát trên điện thoại, màu sắc làn đạn nhan sắc có phần giống với trạm E.
Không chờ Vân Li thấy rõ nội dung đang phát, Phó Chí Tắc không chút hoang mang mà tắt màn hình.
Vân Li không muốn lặp lại chuyện ngượng ngùng khi ăn, chủ động nói: “Anh chưa tan ca sao?”
Phó Thức Tắc: “Cô thì sao?”
Vân Li: “Không nhanh như vậy.”
Không muốn tiếp tục cuộc trò chuyện, Vân Li rời đi sau khi đổ đầy nước nóng.
Sau ba giờ, Vân Li đã xử lý các tài liệu được dựa theo yêu cầu xử lý một lần.
Một đồng nghiệp khác nói còn chưa làm xong, chờ về đến nhà sẽ gửi cho cô, đến bây giờ Vân Li vẫn chưa nhận được.
Nhìn chằm chằm thật lâu màn hình, Vân Li nằm trên bàn nhắm mắt dưỡng thần, nghĩ ngơi một lát.
–
Hơn 9 giờ, Phó Chí Tắc mới ra khỏi phòng nghỉ.
Đèn trong phòng nhân sự vẫn sáng, anh qua đó gõ cửa nhưng không có ai trả lời.
Khi cánh cửa được mở ra, văn phòng thoạt nhìn không có một bóng người, lại có thể nghe thấy tiếng hít thở rất nhỏ.
Phó Chí Tắc đến gần, phát hiện lúc này Vân Li đang nằm trên bàn, mặt quay về hướng khác, bàn phím máy tính bị cô đẩy sang một bên.
Người cô nhìn rất nhỏ, chỉ chiếm một phần nhỏ của chiếc ghế văn phòng.
Một bàn tay khác của cô còn nắm một nửa con chuột,tai nghe bên trái bởi vì nằm bò rớt giữa tai và khuỷu tay cô trên mặt bàn, mà vẫn còn mang trên tai phải của cô.
Phó Chí Tắc duỗi tay nhấc tai nghe giữa khuỷu tay Vân Li lên, mang trên tai trái của mình.
Một bản nhạc piano nhẹ nhàng phát ra từ tai nghe.
Phó Chí Tắc rũ mắt, nhìn Vân Li, mặt cô rất nhỏ, hàng mi chặt chẽ khẽ run lên, thoạt nhìn ngoan ngoãn vô hại.
Hắn lẳng lặng mà đứng ở nơi đó, một lát sau, mới đem tai nghe bắt lấy tới, thả lại trên bàn.
Phó Chí Tắc nhẹ giọng mở miệng, “Vân Li.”
Vân Li vẫn không nhúc nhích.
Phó Chí Tắc nhấp nhấp môi, lại mở miệng: “Vân Li.”
Vân Li như cũ vẫn không nhúc nhích.
Không còn cách nào khác, Phó Chí Tắc đành phải duỗi tay tháo tai nghe khỏi tai phải, hô một tiếng: “Vân Li Li.”
Vân Li vẫn không nhúc nhích.
Không có bất kỳ thanh âm nào khác trong văn phòng, chỉ có âm lượng của an cố ý hạ thấp kêu cô vài tiếng.
Phó Chí Tắc cũng không muốn doạ cô tỉnh, anh cúi xuống, tới gần tai phải của cô.
Còn chưa mở miệng, Vân Li đột nhiên mở to mắt, bộ dáng còn chưa tỉnh ngủ, nhìn thấy khuôn mặt Phó Chí Tắc trước mặt, cô híp híp mắt.
Phó Chí Tắc sửng sốt một chút, mặc không lên tiếng mà đứng dậy.
Vân Li cũng chưa phản ứng lạ: “Vừa nãy anh kêu tôi sao?”
Phó Chí Tắc thất thần chỉ thoáng qua, hiện tại đã khôi phục ngày thường vẻ hờ hững: “Cô đang ngủ.”
Vân Li vừa nghe, mặt lại thiêu cháy: “À……”
“Có chuyện gì sao?” Vân Li ngồi thẳng.
Phó Chí Tắc thẳng thắn thành khẩn nói: “Thấy chỗ này mở đèn.”
“Đi thôi?” Phó Chí Tắc trả lại tai nghe cho cô.
Vân Li có chút kinh ngạc: “Anh muốn đi cùng tôi sao?”
Phó Chí Tắc gật gật đầu.
Vân Li cảm thấy không được tự nhiên: “Tự tôi về là được rồi……”
Phó Thức Tắc: “Gần đây không an toàn.”
Nghe anh nói như vậy, Vân Li lại có chút do dự, dù sao thì an toàn cá nhân mới quan trọng nhất, cô cúi đầu nghĩ nghĩ: “Nhưng tôi phải chờ tài liệu đồng nghiệp gửi, nếu không thì anh về trước đi.”
Phó Thức Tắc: “Chờ với cô.”
Ngữ khí anh không có cảm xúc dư thừa, tựa hồ cảm thấy chuyện này theo lý thường mà nói là chuyện nhỏ không tốn sức gì.
Vân Li cố gắng hết sức làm bản thân đừng nghĩ nhiều, trong lòng lại rối bời.
Phó Chí Tắc đứng bên cạnh một lát liền đi.
Khi chờ Vân Li xử lý xong tài liệu rời đi, mới vừa tắt đèn, liền thấy Phó Chí Tắc đi ra khỏi văn phòng Từ Thanh Tống ở đối diện.
Phó Thức Tắc: “Đi thôi.”
“Ừ……”
Khi đi ngang qua văn phòng của Phó Thức Tắc, anh nói một câu “Đợi chút”, quay đầu lại cầm lấy hai chiếc mũ lưỡi trai từ giá treo áo khoác bằng gỗ cứng ở cửa, kiểu dáng với hình dạng cũng không khác mấy, chẳng qua một màu đen một màu lam.
Anh tự đội mũ lưỡi màu xanh lam, đè xuống.
Tóc của anh không dài, sau khi đội mũ thì sau ngũ quan càng rõ ràng.
“Nhiệt độ đang giảm.” Phó Chí Tắc đưa chiếc mũ cho Vân Li.
Chiếc mũ hơi to so với Vân Li, sau khi đội vào, cô điều chỉnh lại kích cỡ, nhìn thấy hình họ phản chiếu trên kính, hai người cách nhau gần một cái đầu, trong giống như hai thiếu niên ở tuổi nổi loạn.
Ban đêm, nhiệt độ ở Nam Vu giảm xuống còn ba đến bốn độ, sau cơn mưa độ ẩm tăng thêm cái lạnh giá của mùa đông.
Vân Li đi theo sau Phó Thức Tắc, tay anh cắm trong túi, có thể nhìn ra bước chân nhẹ nhàng.
Có lẽ là chịu ảnh hưởng của anh, tâm tình của cô cũng tốt rất nhiều.
Thòi gian khiến người ta quyến luyến không duy trì được bao lâu, chờ Vân Li lấy lại tinh thần, đã đến dưới lầu, Phó Chí Tắc nhìn chung cư gật đầu, ý bảo cô về đi.
Vân Li nhẹ giọng nói câu: “Anh cũng nghỉ ngơi sớm đi.”
ĐI về dường như chạy trốn.
Sau khoảng thời gian bận rộn nhất, EAW nghênh đón du lịch cuối năm, địa điểm năm nay là tranh thủ thời gian đem rượu dân túc, mấy cái bộ môn sai phong đi ra ngoài, thời gian phòng nhân sự sắp xếp là thứ 2 và thứ 3 trong tuần sau giáng sinh.
Mới vừa biết được tin tức này không bao lâu, Đặng Sơ Kỳ liền gọi điện.
“Hạ Hạ nói các ngươi thứ hai tuần sau thứ ba muốn đi nhà bọn họ dân túc, kêu chúng ta đến đó sớm vào tối thứ sáu.” Đặng Sơ Kỳ ngữ khí vui vẻ, “Vừa lúc tớ nói từ chức, Hạ Hạ bọn họ dự định giúp tớ chúc mừng thoát khỏi biển khổ.
“
Vân Li khuấy mì trong nồi, “Cậu nhỏ của Hạ Hạ có đi không?”
“Tớ hỏi Hạ Hạ có ai, cậu nhỏ của chị ấy hình như không rảnh lắm, việc cuối năm tương đối nhiều.” Đặng Sơ Kỳ nói giỡn, “Sao nào, cậu nhỏ Hạ Hạ không đi, cậu cũng không chúc mừng tớ chứ?”
“Không phải ý này……” Vân Li cọ tới cọ lui, tắt bếp, tự rót cho mình một cốc nước ấm, sau khi mọi thứ đã chuẩn bị xong, mới kể lại mọi chuyện đã xảy ra trước đó.
Vân Li di chuyển điện thoại ra xa bản thân mình, không tới vài giây, thanh âm Đặng Sơ Kỳ phóng đại vài lần: “Li Li! Cậu nói giỡn ấy hả!! Cậu có gặp mặt hỏi anh ấy chưa? Nhỡ anh ấy muốn hẹn cậu thì sao!”
Vân Li: “Bởi vì đó là một cô gái đã quen nhiều năm, chắc chắn không phải là tớ.”
Đặng Sơ Kỳ không ủng hộ: “Không phải đâu, này không phải là người khác nói sao, cậu nên trực tiếp hỏi anh ấy.”
Tính tình Đặng Sơ Kỳ từ trước đến nay trực lai trực vãng, Vân Li không đủ tự tin, nói trắng ra: “Tớ đây cũng theo đuổi lâu như vậy, anh ấy đều từ chối tớ, tất cả lời mời của tới đều từ chối.”
Vân Li ngữ khí trầm xuống: “Hơn nữa đây đều là chuyện của hai tuần trước, hai tuần này anh ấy cũng không chủ động tìm tớ, có lẽ cũng không biết tớ xóa WeChat của anh ấy.
“
“Đậu mọa nó.” Đặng Sơ Kỳ buột miệng thốt ra: “Cậu xóa WeChat anh ấy à?
Vân Li: “Ừ……”
Đặng Sơ Kỳ: “Hai người còn cùng một công ty đấy, trong cuộc sống thỉnh thoảng vẫn có những ngã rẽ, gặp mặt như vậy, còn không phải là một đại hình xấu hổ diễn xuất kịch.”
Vân Li: “Thực ra bây giờ tớ hơi hối hận……!Nếu không tớ trộm thêm về ha?”
Đặng Sơ Kỳ: “……”
Vân Li lầm bầm lầu bầu: “Có lẽ anh ấy còn chưa phát hiện……”
Đặng Sơ Kỳ không hé răng.
Vân Li suy nghĩ một lát, còn nói thêm: “Nhỡ anh ấy phát hiện, chẳng phải càng xấu hổ hơn sao.
Kệ đi.”
Đặng Sơ Kỳ trầm mặc hồi lâu, một lúc sau, cô nàng trấn an Vân Li: “Phân rõ giới hạn với anh ấy cũng tốt, nếu cậu không muốn thì đừng đến, cũng không phải vấn đề gì to tát.”
Vân Li thành thật nói: “Là phân rõ giới hạn……!Nhưng tớ chỉ có mọi người là bạn ở Nam Vu, ta cũng không muốn chuyện này ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường của tớ.”
“Không sao đâu Li Li.” Đặng Sơ Kỳ cố gắng giảm bớt lo lắng của cô, nói giỡn, “Kêu Hạ Hạ tìm hai đồng nghiệp độc thân cùng nhau tới……”
Nghe vậy, giọng điệu của Vân Li cũng giãn ra: “Không thể tìm, tìm thì tớ không đi.”
Bầu không khí giữa hai người dịu đi rất nhiều, Đặng Sơ Kỳ bắt đầu lên tiếng, hơn nữa Hạ Tòng Thanh xác nhận việc sắp xếp cho ngày hôm sau.
Vân Li quay lại bếp, bậc lửa, mì sợi mềm oặt cuộn thành một đống, cô dùng chiếc đũa khảy khảy.
Nhớ tới cảnh tượng.
mấy ngày hôm trước Phó Chí Tắc đưa cô về nhà
Cuối cùng, cô vẫn không nhịn được quay đầu lại.
Phó Chí Tắc còn đứng ở chỗ cũ, thân thể thon dài như hòa vào đêm đông.
Khoảnh khắc cô quay đầu lại, đột nhiên không kịp dự phòng mà đâm vào ánh mắt bình tĩnh nhu hòa của anh.
=========================
T2140521022022.
Gió ngừng thổi, chỉ có chùm đèn thỉnh thoảng chớp tắt. Vân Li ngừng thở, khó tin mà nhìn chằm chằm Phó Thức Tắc.
Không phải bởi vì lời anh nói, mà là ngữ khí của anh.
Mang theo chút yếu thế tâm cam tình nguyện, dường như lại có chút làm nũng ủy khuất.
Vân Li sững người mắt nhìn phía trước, không dám giao tiếp áng mắt với anh, không tự giác mà siết chặt máy sưởi ấm mini.
“……”
Thấy cô không trả lời, Phó Chí Tắc lại giống như thúc giục mà khẽ giọng: “Hửm?”
Đầu của Vân Li hoàn toàn trống rỗng.
Hơi thở phả vào tai phải có chứa tính công kích xâm lược không cụ thể, dường như tất cả nhiệt độ một đêm này dồn vào mấy hơi thở này.
Cô bất giác sinh ra ảo giác, anh nhìn như chó săn nghèo túng cô đơn, vẫy đuôi lấy lòng.
Mọi phòng tuyến tâm lý của Vân Li ngay lập tức bị đánh chiếm.
Cô trả lời một cách không kiểm soát: “Không……”
Vừa mới nói xong, Vân Li muốn cho mình một cây búa.
A a a a a a a cô trả lời cái quỷ gì vậy!!!
Rõ ràng đã từ bỏ rồi mà!!
Sau khi nghe câu trả lời của cô, người bên cạnh không nói gì, nhẹ nhàng thả cổ tay Vân Li ra.
Khoảng cách mặt với mặt chợt kéo ra, đồng thời tránh xa nguồn nhiệt cơ thể.
Vân Li vẫn chưa hoàn hồn sau cú khiếp sợ với sự ảo não, lúc này lại hoài nghi có phải bả thân mình trả lời ổn hay không, giương mắt nhìn anh.
“Làm sao vậy?”
Phó Chí Tắc mất tự nhiên mà bỏ qua ánh mắt một bên, thần sắc u ám không rõ: “Có thể là có chút khẩn trương.”
“……”
Vân Li mất đúng mực, lại cũng ý thức được, Phó Chí Tắc ở trước mặt cô hoàn toàn không có lực chống cự. Cô nhận mệnh mà cúi đầu, nhỏ giọng hỏi: “Vì sao anh hỏi tôi cái này……”
Phó Chí Tắc không lên tiếng, tay vẫn chưa rời khỏi cổ tay của cô còn nắm lòng bàn tay, ngón tay cái vuốt ve cổ tay củacô. Mi mắt anh rũ xuống, che nửa phần ánh mắt: “Không hiểu sao?”
Anh đụng vào rất tự nhiên, tựa như mối quan hệ của họ phải thân mật như vậy.
Làn da trên đầu ngón tay tinh tế, mặc dù lạnh lẽo, cũng cào cho trái tim cô phát ngứa.
Phó Chí Tắc không nói nữa, chờ đợi người trước mặt tự vật lộn với nội tâm của mình.
Sau khi trái tim như nai con chạy loạn, Vân Li rơi vào mờ mịt cực đại.
Khả năng xuất hiện trở lại khiến đáy lòng cô trào ra vô số tia hy vọng, nhưng đồng thời cô cũng không thể quên được nỗi đau khi từ bỏ cùng với sự khó khăn mà cô giấu kín sau những lần bị từ chối. Tiếp tục theo đuổi mặt trái của ảo tưởng, là cô kéo dài hơi tàn.
Nhưng đây là người cô tâm niệm.
Cô sợ cô lùi bước, bóp tắt ánh nến le lói cuối cùng, mang anh ra đi vĩnh viễn.
Vân Li gian nan mở miệng: “Vậy bọn họ nói anh định hẹn người……”
Không chút do dự, Phó Chí Tắc nói: “Là em.”
Vân Li sửng sốt.
Phó Thức Tắc: “Người muốn hẹn là em.”
Ngữ khí bình tĩnh mà chắc chắn.
Vẫn luôn là em.
Chưa từng có người khác.
“Leng keng.”
Tiếng vang thanh thúy, là Phó Chí Tắc đụng phải cái ly, thân ly gõ vào bình rượu. Vân Li đang trong giai đoạn cảm xúc dao động mạnh, dưới sự nhắc nhở của thanh âm này giống như túm được rơm cứu mạng rơm, vội vàng nói: “Anh uống say rồi.”
Phó Chí Tắc nhìn cô một cái: “Tôi không có.”
Vân Li không tự chủ được mà kiên trì: “Không đúng không đúng, anh uống say rồi.”
“……”
“Được.” Phó Chí Tắc bật cười, không phản bác tiếp tục, dựa vào sau nhìn cô, “Vậy chờ tôi tỉnh rượu.”
Vân Li nhìn khóe môi anh nhếch lên, cảm thấy kỳ lạ, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy anh cười.
Cô không thể làm ngơ, mặt mày vô lấy danh chi tình tố.
Người đàn ông dựa vào võng, cái gáy trực tiếp dựa vào dây thừng, cũng không sợ nó đong đưa, kiên nhẫn mà lại bình tĩnh mà nhìn cô.
Vân Li khó mà thừa nhận giờ phút này trái tim mình như muốn nổ tung, cô trực tiếp nhét máy sưởi mini vào trong lòng ngực Phó Thức Tắc, rối ren đứng dậy: “Tôi phải về, anh cũng có thể về chứ?”
Phó Thức Tắc: “Ừ.”
Ngay khi anh muốn đứng dậy, Vân Li còn nói thêm: “Anh có thể đến muộn một hai phút được không? Bởi vì khi tôi ra ngoài chỉ có một mình.”
“……”
Phó Chí Tắc lại nằm xuống, mặt vô biểu tình mà ừ một tiếng.
Vân Li đi chưa vài bước, lại xoay người lộn về.
Khi rời cô đi, tầm mắt Phó Chí Tắc vẫn dừng lại ở trên người cô, ánh mắt hai người chạm nhau, Vân Li không xác định hỏi: “Chờ anh tỉnh rượu, lời nói đêm nay có được tính không?”
Lời nói mang theo sự không tự tin cẩn thận dè dặt.
Phó Chí Tắc đơn giản nói tóm tắt rõ ràng: “Định.”
Vân Li mím môi: “Vậy thì nửa bình này anh đừng uống.”
Là có thể sớm tỉnh lại một chút.
Phó Chí Tắc dùng giọng mũi khẽ ừ một tiếng.
Vân Li cảm thấy không yên tâm: “Tôi mang đi cho anh.”
“……”
Trên đường trở về, cơn gió lạnh thấu xương làm Vân Li tìm lại chút lý trí. Ý nghĩ ẩn sau trong đầu đã được xác minh đên nay —— những chi tiết mà cô nghi ngờ có lẽ không phải là ảo giác.
Hôm nay anh mặc áo len màu đen tuyền, chưa từng nhìn thấy ngày hôm qua.
Anh không phải là không có quần áo để thay. Chỉ vì cô cảm thấy đẹp, anh mới thử mà trước đây chưa từng thử.
Anh mặc cho cô xem.
Trong đoạn cảm tình nà, Vân Li ở vào một bên yếu thế, hèn mọn đến mức không dám phỏng đoán động cơ hành vi sau lưng anh.
Những gì anh vừa nói…… có phải là thừa nhận không?
Vân Li không khỏi cong lên khóe môi, trong lòng giống nhủ làm đỏ một lọ mật ong. Cô kéo chặt áo khoác, khi đến gần nhà, cô nhìn lại, Phó Chí Tắc cách cô cả 100 mét, cũng dừng lại bước chân.
Vân Li cắm túi cọ xát một lát, nhịn không được đi qua: “Nếu không…… Chúng ta đi cùng nhau thôi, bị hỏi thì cứ nói gặp nhau trên đường.”
Phó Chí Tắc gật gật đầu, đi bên cạnh người cô.
Tới cửa biệt thự, đã nghe thấy tiếng kêu la bên trong, Vân Li mở cửa đi vào, từ cổ tới mặt Trần Nhậm Nhiên đỏ bừng, có lẽ uống rất nhiều rượu. Sau khi nhìn thấy hai người họ không hẹn mà cùng thu lại âm thanh.
Vân Li nhìn bọn họ chào hỏi, Phó Chính Sơ cản Phó Chí Tắc lại, do dự trong chốc lát, Vân Li không đi theo, sau khi lên lầu, đặt chai rượu trước cửa phòng Phó Thức Tắc. Trong phòng vẫn có tiếng nhạc đang phát.
Vào phòng, Vân Li dựa lưng vào cửa, đợi một lúc thì nghe thấy tiếng đóng cửa bên cạnh.
Anh cũng về.
Núp sau cánh cửa, cô như nhìn thấy bóng dáng anh từ từ đi tới, cảnh tượng ảo tưởng cũng đủ khiến tim cô đập nhanh hơn. Chỉ trong nửa tiếng đồng hồ vừa rồi, sự buồn bực bất an của Vân Li trong hai tuần qua đều biến mất trong tích tắc.
Vân Li không ngờ tới đoạn cuộc đua này này đoạn, điều mà ngay cả bản thân cô cũng không xem trọng, cuối cùng cũng có thể đạt được ước nguyện.
Những cánh buồm trôi dạt một tháng trên biển sâu, cuối cùng cũng thấy đá ngầm bên bờ.
Cô chạy vội tới mép giường, trực tiếp nằm xuống hình chữ đại (大), trong lòng vẫn cảm thấy không thể tin được.
……
Phó Chí Tắc nhìn chằm chằm cửa phòng Vân Li, đợi một lúc rồi quẹt thẻ cửa về phòng.
Ánh sáng trong phòng ấm áp, trên bàn sách gỗ vang lên những bản nhạc dân gian của thế kỷ trước. Từ Thanh Tống dựa vào cửa sổ, lật xem một bản gốc tiếng Anh cũ trong tay, trang giấy đã ố vàng.
Phó Chí Tắc tùy tiện đặt chai rượu và ly rượu vào vị trí lối vào, Từ Thanh Tống ngó mắt, uống rượu chưa đến một nửa, thu liễm nhiều so với bình thường.
Không thấy hai hàng chữ viết, anh ta lại ngẩng đầu, đã hơn một năm chưa từng thấy thần thái Phó Chí Tắc thả lỏng như thế.
Từ Thanh Tống đưa mắt trở lại cuốn sách, cười nói: “Đi làm gì?”
Phó Chí Tắc oa trên sô pha, lướt di động: “Tỏ tình.”
Từ Thanh Tống cho rằng mình nghe lầm, động tác lật trang dừng lại, nghiêng đầu, hỏi: “Tỏ tình?”
Từ Thanh Tống nghĩ nghĩ: “Vân Li?”
Phó Chí Tắc không phủ nhận.
“Giờ tôi mới suy nghĩ cẩn thận, sao tối hôm qua nhất quyết muốn mặc quần áo của tôi.”
Trước đó, Thanh Tống liền phát hiện manh mối, chỉ là dùng nguyên nhân hợp tình hợp lý mà phủ nhận loại khả năng này. Anh ta lại cười hỏi: “Có phải tôi chậm trễ chuyện của hai ngươi không?”. Đam Mỹ H Văn
Phó Chí Tắc cúi đầu suy nghĩ một chút, mới nhạt nhạt nói: “Như vậy khá tốt.”
Từ Thanh Tống: “?”
Cô không tìm anh. Nếu anh muốn gặp cô, bản thân phải chủ động tìm.
Phó Chí Tắc luôn cảm thấy bản thân mình là người sẽ không chủ động.
Thì ra anh sẽ làm.
Phó Chí Tắc không nhiều lời nữa, Từ Thanh Tống nhìn quả cầu nỉ trong lòng bàn tay anh: “Trong tay kia chính là vật đính ước tín à?”
Phó Chí Tắc ừ một tiếng.
Thu dọn xong sách, Từ Thanh Tống đứng dậy, hiếu kỳ nói: “Cho xem?”
Phó Chí Tắc liếc nhìn anh ta một cái, không để lý, giấu giấu máy sưởi mini vào bụng.
Thấy anh vô tình chia sẻ, Từ Thanh Tống cũng không hỏi nhiều, đưa cho anh hai tấm vé thảo cầm viên: “Ngày mai lễ Giáng Sinh, cậu có thể đưa cô ấy đi thảo cầm viên chơi.”
Phó Chí Tắc không từ chối.
Từ Thanh Tống không quên dặn dò: “Chuẩn bị một món quà nhỏ đi.”
Phó Chí Tắc ừ một tiếng.
Anh mở giao diện trò chuyện với Vân Li, lịch sử trò chuyện gần đây nhất là hơn hai tuần trước, anh gõ: 【 ngày mai đi thảo cầm viên không 】 trực tiếp gửi đi.
“Lần trước có nói với cậu nhà hàng nói cao chọc trời, tôi gọi điện rồi, đến lúc đó tôi sẽ trả tiền.”
Vốn dĩ Từ Thanh Tống làm việc tương đối tùy tâm, tối hôm qua nghe Hà Giai Mộng tiết lộ tin tức hẹn hò của Phó Thức Tắc, người tự do mất tập trung cũng lần đầu tiên cảm thấy áy náy.
“Ừ, biết rồi.” Phó Chí Tắc thất thần, cúi đầu nhìn Vân Li hồi âm.
Có một dấu chấm than màu đỏ ở phía trước khung tin nhắn, Phó Chí Tắc nhìn xuống.
【clouds đã bật xác minh bạn bè, bạn không phải là bạn anh ( cô ấy). Vui lòng gửi yêu cầu kết bạn trước, sau khi đối phương xác minh, mới có thể nói chuyện phiếm. 】
“……”
Phó Chí Tắc không phản ứng lại, kinh ngạc một trận.
Anh bị xóa à?
Lần đầu tiên trong cuộc đời bị người ta xóa bạn tốt, anh chớp mắt hai lần, đọc lại câu đó từ đầu đến cuối để chắc chắn rằng mình không có hiểu sai gì không.
Từ Thanh Tống nhìn thấy chiếc mặt nạ lãnh đạm của Phó Chí Tắc xuất hiện vết nứt, giống như rối gỗ phát ngốc trên sô pha.
Một lúc sau, Từ Thanh Tống nghe thấy Phó Chí Tắc cười bất lực, gõ vài lần vào điện thoại, gọi cho Vân Li.
Phó Thức Tắc: “Là tôi.”
Vân Li khẩn trương nói: “Sao vậy?”
Phó Chí Tắc lần này không mang theo nghi vấn: “Ngày mai đi thảo cầm viên.”
Một lúc sau, Vân Li mới nói lắp nói: “À…… ờ, là muốn đi cùng sao?”
Phó Thức Tắc: “Ừ.”
Vân Li: “Được.”
Hai người không nói chuyện gì khác, Vân Li nhẹ giọng nói: “Nghỉ ngơi sớm đi, ngủ ngon.”
Phó Chí Tắc rũ mắt: “Nghỉ ngơi sớm.”
Khi Phó Chí Tắc cúp điện thoại, Từ Thanh Tống đứng cách đó không xa, trên tay cầm một ấm trà trong suốt, chậm rãi rót cho mình một tách trà nóng, trên mặt nở nụ cười khó hiểu.
Phó Chí Tắc không hiểu: “Sao nào?”
Từ Thanh Tống nhướng mày, ngữ khí nghiền ngẫm: “Hầu đến hoảng, uống một tách trà cho bớt mệt.”
“……”
–
Sau khi nhận được cuộc gọi của Phó Thức Tắc, tâm thần Vân Li chưa định lại, trên WeChat lại có người nào đó gửi cô một vài tin nhắn.
Phó Chính Sơ: 【 Chị Li Li, vừa rồi trên bàn không quá vui vẻ, đồng nghiệp kia của chị Kỳ Kỳ có chút không vui, bọn họ đều uống quá nhiều luôn. 】
Phó Chính Sơ: 【 bọn họ đang nói chuyện buổi sáng của hài người đó】
Phó Chính Sơ: 【 nói chị với cậu nhỏ không có chút quan hệ nào cả… 】
Phó Chính Sơ: 【 chị của em cũng đang giúp chị Kỳ Kỳ nói chuyện, em không nói được QAQ 】
Vân Li: 【……】
Vân Li: 【 Không sao đâu. 】
Đây là lần đầu tiên Đặng Sơ Kỳ buộc tơ hồng cho cô, dường cũng không đặt sự cự tuyệt của cô ở trong lòng, Vân Li cảm thấy hơi khó chịu. Hơn nữa, Trần Nhậm Nhiên nói chuyện cường thế, cô cũng không muốn đối phó nữa.
Vân Li quay đầu lại gửi một tin nhắn cho Đặng Sơ Kỳ: 【 Kỳ Kỳ, tớ và đồng nghiệp của cậu không phù hợp. Cậu có thể nói chuyện riêng với anh ấy chứ? 】
Điểm đến mới thôi.
Những ngày này, hẳn là bọn họ mấy đang chúc mừng cho Đặng Sơ Kỳ thoát khỏi thân phận dân văn phòng lấy được tự do, Vân Li không nghĩ muốn phá sự vui vẻ của cô nàng.
Đeo tai nghe vào, Vân Li nhớ lại lời mời vừa rồi của Phó Thức Tắc, mặt lại không tự giác đỏ bừng. Cô vùi mặt vào gối, đột nhiên nhớ tới một chuyện ——
Cô, xóa, anh.
Vân Li lấy tốc độ nhanh như chớp bật dậy khỏi giường, luống cuống tay chân mà mở điện thoại tìm kiếm khắp nơi, nhưng không tìm được cách thêm WeChat của anh, hết sức rối loạn cô mới nhớ ra cuộc gọi nhỡ vừa rồi của Phó Thức Tắc.
Sao chép dãy số vào cột thêm bạn tốt trên WeChat.
Vẫn là hình đại diện quen thuộc, nick name là chữ F viết
Sau khi thêm, không cần xác minh, cả hai trở thành bạn tốt của nhau thêm lần nữa.
Nhìn chằm chằm vào giao diện này.
Vân Li có loại cảm giác may mắn cửu tử nhất sinh.
Để ngừa vạn nhất, Vân Li thử gửi một tin nhắn.
【 ngày mai mấy giờ ^ ^】
Phó Thức Tắc: 【 em định đi】
Vân Li: 【 vậy chúng ta sẽ ăn sáng cùng nhau nhé? 】
Phó Thức Tắc: 【 ừ 】
Thấy đối phương trả lời bình thường, Vân Li như trút được gánh nặng.
Có người gõ cửa, Vân Li vẫn còn nằm trên giường phát ngốc lấy lại tinh thần, không tự giác mà suy đoán đó là Phó Thức Tắc. Cô đứng lên, sửa sang lại bộ váy và kiểu tóc của mình trước bàn trang điểm.
Lúc mở cửa, là Trần Nhậm Nhiên, anh ta cầm dĩa đựng trái cây, mặt đỏ bừng sau khi uống quá nhiều rượu.
“Hôm nay là đêm giáng sinh, tôi mang cho cô một ít táo. Chúng tôi ở dưới lầu chơi rất lâu, bay giờ cô cũng chụp xong, muốn xuống chơi không?” Thái độ Trần Nhậm Nhiên ôn hòa, khác hẳn với lúc chia tay lúc sáng.
“Không được.” Vân Li chậm rì rì nói: “Cảm ơn anh. Đã khuya rồi, tôi muốn nghỉ ngơi sớm.”
Trần Nhậm Nhiên dường như cũng đã sẵn sàng để bị từ chối, không bởi vậy mà sinh ra cảm xúc tiêu cực nào, đưa đĩa trái cây về phía cô: “Cũng khá tốt, cô làm việc nghỉ ngơi rất lành mạnh, tôi nên học tập từ cô. Cô lấy về ăn một chút đi?”
Vân Li lắc lắc đầu: “Tôi đánh răng rồi, cảm ơn. Anh đem xuống lầu chia với mọi người đi?”
Vân Li muốn vẽ ra ranh giới với anh ta, nhưng cô không giỏi giải thích, sau một hồi suy nghĩ, mới nói: “Tôi muốn nói với anh một chuyện……”
Trần Nhậm Nhiên ngắt lời cô: “Vừa khéo tôi cũng muốn nói với cô một chuyện, loại chuyện này vẫn nên để con trai chủ động.”
Vân Li: “……”
Anh ta nở nụ cười ngượng ngùng: “Tôi muốn xin lỗi cô, sáng nay giọng điệu của tôi không tốt. Có thể là do tôi có cảm tình với cô, cho nên tương đối mẫn cảm, cậu nhỏ của Tòng Thanh chăm sốc cô nhiều một chút, thì tôi nghĩ nhiều hơn. “
Vân Li: “……”
Đây không phải là điều mà Vân Li muốn nói, lúc này chỉ có thể tiếp nhận những gì anh ta nói: “Không sao cả, điều tôi muốn nói là……”
Trần Nhậm Nhiên dùng miệng lưỡi xác định nói: “Cho nên thật sự hai người không ái muội đúng không?”
Vân Li: “……”
Không thân với người này, Vân Li không muốn anh ta xen vào cuộc sống riêng của mình, cũng sợ anh ta xuống lầu tuyên dương, suy nghĩ một chút liền đáp: “Không có.”
Vừa dứt lời, cánh cửa bên cạnh đột nhiên mở ra.
Phó Chí Tắc mặc chiếc áo len màu đen mà cô vừa nhìn thấy, Từ Thanh Tống mặc chiếc áo len màu xanh biển, mỉm cười dựa vào kệ ở lối vào bên cạnh.
Thời cơ mở cửa này làm Vân Li chột dạ một trận.
Phó Chí Tắc gật gật đầu với Trần Nhậm Nhiên, nhìn về phía Vân Li: “Xem phim không?”