Chiết Ánh Trăng

Chương 20: Chương 19



Vân Li không thể nhớ nổi cô quăng con robot ở xó nào.

Trong ấn tượng, trận đấu kết thúc cùng ngày, đội trưởng kêu bọn họ mang con robot của mình về nhà lưu làm kỷ niệm, lúc ấy Vân Dã còn ôm cái tray cầm chơi vài ngày, yêu thích không buông tay.
Nhất thời chợt có linh cảm, Vân Li muốn mân mê robot một lần nữa.

Sau khi tan tầm, Vân Li khô cằn trong căn nhà thuê mà chờ đến 10 giờ, vừa đến liền lập tức gọi điện video cho Vân Dã.
Vân Dã: 【đối phương từ chối yêu cầu cuộc gọi của bạn】
Vân Li: 【 sao em dám cúp máy chị】
Vân Li: 【??? 】
Bên kia lúc này Vân Dã hừng hực cõng cặp sách đến cổng trường, vì biết quá rõ hậu quả của việc phớt lờ Vân Li, nên cậu ở trên đường cũng không quên nói một câu 【 em còn ở trường 】.
Thời điểm quẹt thẻ trường để đi ra ngoài, điện thoại rung lên một chút, một vòng tròn lớn màu đỏ xuất hiện trên giao diện WeChat:【 tin nhắn đã gửi, nhưng bị đối phương từ chối.


Vân Dã: “……”
Hít một hơi thật sâu, bị vào danh sách đen, Vân Dã chỉ có thể gọi lại cuộc gọi video trên một app chat khác.

Hình ảnh rất tối, Vân Li chỉ thấy nửa khuôn mặt oán giận của mình trước ống kính, tràn đầy oán trách: “Em còn ở trường.”
Vân Li u oán: “Thì ra nhận điện thoại của chị phải phân nơi à.”
Vân Dã: “……”
Vân Dã: “Có người xung quanh.”
Vân Li liếc cậu một cái, Vân Dã nóng nảy: “Bạn học của em sẽ cho rằng chị là bạn gái em.”
Vân Li: “?”
Sau khi xác nhận xung quanh không có ai, cả người Vân Dã mới thả lỏng lại: “Chuyện gì nói đi.”
Vân Li thiết nhập chủ đề chính: “Em nhớ hồi chị học cấp 3 có tham gia trận đấu robot bóng đá không, sau đó không phải chị đem người máy mang về nhà à.

Em về tìm giúp chị, tìm thời gian nào đó kêu mẹ giúp cho chị.”
Vân Dã: “Ò.”
Vân Dã lại hỏi: “Chừng nào chị về nhà?”
Đối với lời thúc giục về hằng ngày của Vân Dã, Vân Li lựa chọn coi thường.
Vân Dã là học sinh ngoại trú, chặng đường về nhà chỉ mất mười phút, khi về đến nhà, cậu đi thẳng đến phòng Vân Li, lật ống kính.
Vân Li nhìn thấy căn phòng quen thuộc của mình, Vân Dã lần lượt kéo các ngăn tủ ra, phần lớn đều là đồ cũ, giấy viết thư cũng đến ố vàng.

Thẳng đến khi tìm thấy con robot nằm trong ngăn kéo dưới cùng.
Nhiều năm đi qua, ngoài trừ thoạt nhìn lỏng lẻo, người máy cũng không thay đổi gì nhiều.

“Hẳn là cái này à?”
“Ừ.”
“Vậy em đóng lại.” Vân Dã mới vừa định đóng ngăn kéo lại, ánh mắt sắc bén của Vân Li, chú ý thấy bên trong có một phong thư mạ vàng.
“Cái phong thư màu lam kia cũng gửi cùng đi, còn cả quả bóng nhỏ bên cạnh chiếc cúp.

Cúp.”
“Chờ đã!!” Phỏng chừng cũng không nghĩ tới sau khi Vân Li lợi dụng người ta toàn vẹn liền không lưu dư tình, Vân Dã không kiểm soát được âm lượng, cậu lập tức quay camera quay lại chính mình.
Vân Li cảnh giác: “Chị không nói chuyện với ba.”
Vân Dã vẻ mặt không nói nên lời, bất an mà dùng ngón trỏ cào cào cái trán, “Không phải, kéo em ra khỏi danh sách đen của WeChat.”

Hà Giai Mộng an bài cô với Phó Chí Tắc lấy cơm hộp vào thứ sáu
Sáng sớm tinh mơ đến công ty, Hà Giai Mộng tới một thành phố khác giao tài liệu, trước khi đi còn lôi kéo cô nhỏ giọng: “Lần trước Đỗ Cách Phỉ cư nhiên tới công ty chúng ta, ba mẹ cô ta hình như là bạn bè tiểu học của cha mẹ ông chủ, không nghĩ tới một mối quan hệ lâu dài như vậy lại có thể leo lên.”
Vân Li có loại dự cảm không lành.
Loại linh cảm này rất mau sẽ ứng nghiệm.

Quay trở lại phòng làm việc, Vân Li phát hiện vị trí của mình rất nhiều đồ vật này nọ, không chỉ có chiếc áo khoác da trâu nữ treo trên ghế, còn có ly nước và son môi đặt lộn xộn trên bàn, bên dưới bàn có một đôi dép lê.
Những người khác vẫn chưa đi làm, không có bàn nào trống trong văn phòng.
Vân Li còn đang suy nghĩ xem nên làm gì thì cánh cửa đột nhiên mở ra, Đỗ Cách Phỉ đi đến, cô ta cũng hơi ngạc nhiên khi nhìn thấy Vân Li, nhưng vẫn quen thuộc mà phất tay chào hỏi cô.
Lần trước cũng coi như là kết hạ sống núi với Đỗ Cách Phỉ.

Hiện tại ở cùng cái bộ môn, Vân Li cũng không nghĩ đem quan hệ làm cương, mất tự nhiên mà “Ân” thanh tỏ vẻ đáp lại.
kết hạ sống núi: ý chỉ làm quen nhau qua việc kết thù
Đỗ Cách Phỉ lập tức ngồi xuống vị trí của cô.
“Hình như đây là vị trí của tôi.” Vân Li nhắc nhở cô ta.
Người ngồi trên ghế không nhúc nhích, lấy gương soi soi lông mi, một bên nói: “Ngày hôm qua tôi đi làm, bọn họ nói thời gian thực tập của hai ta không giống nhau, ai đi làm thì người đó ngồi.”
Vân Li nén giận: “Thời gian đụng nhau à?”
“Anh Tần nói cô tốt bụng, sẽ không đoạt vị trí của tôi đâu.”
“……”
Anh Tần hẳn là chỉ nhân viên chính thức Tần Hải Phong trong cùng bộ phận, người mà Vân Li gặp vào ngày đầu tiên đi thực tập.

Đỗ Cách Phỉ tự giác giải quyết vấn đề này, lại nói: “Tôi không chạm vào đồ của cô, cô cũng đừng chạm vào của tôi.”
Vân Li ý thức được, không muốn làm cho mối quan hệ trở nên căng thẳng, tựa hồ cô ta là một người tự mình đa tình.
Trên mặt cô không biểu tình: “Vậy cô nói rất quy củ.”
“Đúng nha.” Đỗ Cách Phỉ nhìn cô chớp chớp mắt, “Đúng rồi, tôi nhớ bộ phận kỹ thuật hôm đó phỏng vấn cô, sao lại tới nhân lực giống tôi thế?”
Cô ta lộ ra nghi hoặc khoa trương, “Hay là cô bị loại?”
Vân Li: “……”
Đỗ Cách Phỉ tiếp tục nói: “Cô cũng đừng quá khổ sở, dù sao đều là làm công, không có năng lực này không ăn khẩu cơm này.”
“……”
Tần Hải Phong lúc này mới tới, nhìn thấy hai người bọn họ liền cười tủm tỉm nói: “Chào nha, đúng rồi Vân Li, Phỉ Phỉ cũng tới đây để thực tập, hai người hẳn là đi cùng với nhau vào thứ sáu, phòng nghỉ cũng có chỗ, hai người xem rồi phân chia thế nào nha.”
“Anh Tần, Li Li là người khá tốt, nói nhường chỗ ngồi này cho em.” Đỗ Cách Phỉ thanh âm mềm đi rất nhiều, nhìn về phía Vân Li, “Đúng không?”
Không nghĩ tới Vân Li hoàn toàn không bỏ qua, nói thẳng: “Cũng không có.”
Vân Li cũng không ngốc, “Anh Tần””Phỉ Phỉ” đều gọi nhau rồi, cho nên cô không cần tốn sức ở đây làm chi.

Xách túi đi ra cửa.
Khoảnh khắc không khí bên ngoài đập vào mặt, Vân Li mới cảm thấy bản thân mới bình tĩnh lại.
Không ngờ ngày thứ hai đi thực tập lại gặp phải chuyện máu chó như vậy.
Đến cửa phòng nghỉ, may mà bên trong không có ai.
Vân Li tìm một chỗ ngồi xuống, trong thời gian ngắn cũng không nghĩ ra cách giải quyết chuyện như này ra sao, khả năng là chờ Hà Giai Mộng trở về rồi hỏi lại.
Đây là lần đầu tiên Vân Li gặp một người như Đỗ Cách Phỉ.
Ở trong phòng nghỉ được một lúc, thần kinh của Vân Li luôn ở trong trạng thái khẩn trương, vì sợ trong nháy mắt sẽ có người đẩy cửa bước vào.
Không nghĩ tới người đầu tiên bước vào lại là Phó Chí Tắc.
Anh nhìn Vân Li một cái, đi đến quầy bar gần đó, xúc một thìa hạt cà phê, liền ấn nút, sơ mi trắng với quần tây kéo thẳng tắp đôi chân thon dài.
Vân Li nghe thấy tiếng hạt cà phê bị nghiền nát.
Sau khi máy pha cà phê bắt đầu chiết xuất, Phó Chí Tắc chỉnh vị trí của cốc dưới, sau đó dựa vào bàn, cúi đầu nhìn ra cửa xả nước.
Vân Li nhìn chằm chằm bóng dáng Phó Chí Tắc, thẳng đến khi tiếng nước ngừng lại, Phó Chí Tắc cầm cái ly muốn đi ra ngoài, cô mới mở miệng: “Cái kia, cà phê rất thơm.”
Phó Chí Tắc dừng lại bước chân, nghiêng đầu nhìn cô: “Cô cũng muốn?”
Vân Li ngốc một chút.
Phó Chí Tắc đặt chiếc cốc lại quầy bar, lấy một chiếc cốc giấy dùng một lần,trong khi đợi cà phê, anh hỏi: “Sao ngồi ở đây?”
Vân Li không muốn để Phó Chí Tắc biết chuyện bản thân bị đoạt chỗ làm việc, có vẻ bản thâ quá uất ức, liền hàm hồ nói: “Tôi đến đây ngồi vài phút……”
Anh không hỏi nhiều, đem cà phê đến chỗ Vân Li, để hai túi đường cùng một que khuấy được đóng gói riêng ở bên cạnh.
Ứng phó nguy hiểm đi qua, Vân Li nhẹ nhàng thở ra.
Trong lòng chát chát, Vân Li cầm ly cà phê lên nhấp một ngụm, chất lỏng mới vừa vào miệng nháy mắt làm Vân Li cau mày.
Anh thích uống mấy thứ đắng vậy sao?
Một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm, Vân Li đổ cả hai túi đường vào cà phê, dùng que khuấy vẽ xoắn ốc trong cái ly.
Gần 10 giờ, Phó Chí Tắc lại vào phòng nghỉ, Vân Li cũng không nghĩ tới Phó Chí Tắc đến hai lần trong một buổi sáng.
Nhìn thấy Vân Li, anh tựa hồ cũng không bất ngờ, lập tức đi thẳng vào quầy bar để pha một tách cà phê.
Vân Li có loại cảm giác làm chuyện xấu bị bắt ngay tại chỗ.
Lần này, Phó Chí Tắc tựa hồ không định rời đi, bản thân kéo ghế ngồi xuống, dựa vào kia không nhanh không chậm mà uống cà phê.
Hai người ngồi trên một đường chéo, không làm gì cả, bầu không khí sao mà nó cứ quái dị.

Lâu rồi, Vân Li thật sự chịu không nổi, chủ động hỏi: “Anh không làm việc à?”
Phó Chí Tắc: “Sờ cá.”
Sờ cá: ám chỉ sự lười biếng, không làm việc đàng hoàng, không làm chính sự
Ngồi trên ghế, Phó Chí Tắc một bàn tay chống cằm, nhìn cửa chớp chớp, hốc mắ gầy tràn đầy ánh nắng.

Một lát sau, anh hỏi Vân Li: “Có sách không?”
Vân Li móc cuốn sách từ trong túi ra《 Làm thế nào để tôi tìm được công việc đầu tiên?》, đưa cho Phó Chí Tắc.
“……”
Nói hai người lấy cơm cùng nhau, nhưng Phó Chí Tắc không thông báo cho cô.
Vân Li đi toilet rồi trở về, thấy hộp cơm được đặt trên bàn phòng nghỉ, cái bàn bên cạnh đã đầy người, Vân Li đi vào chưa được vài giây liền lui ra.
Tự giác mà đến văn phòng, tìm một ghế trống để ngồi một lúc.
Sau khi đồng nghiệp trở lại, Vân Li lại có chút xấu hổ, dứt khoát đi trung tâm khoa học kỹ thuật tìm cái ghế ngồi nghỉ chân.
Vân Li cảm thấy mình sắp viết hai chữ “Uất ức” trên mặt.
Sau khi ngồi bên ngoài khoảng 45-50 phút, Vân Li như một kẻ thất bại đẩy cửa phòng nghỉ.
Trong túi chỉ còn một phần cơm hộp cuối cùng, hoàn toàn nguội ngắt.
Tâm tình Vân Li không tốt, ngồi vào cái bàn phát ngốc hồi, thẳng đến khi có người đẩy cửa phòng nghỉ ra.
Tầm mắt hai người đều rơi xuống phần cơm hộp cuối cùng.
Phó Chí Tắc dẫn đầu mở miệng: “Ăn chưa?”
Vân Li do dự một hồi, nói: “Ăn rồi, còn anh?”
Phó Chí Tắc an tĩnh một lát, cũng nói: “Ăn rồi.”
“……”
Hai người lại trầm mặc mấy chục giây, Vân Li có chút hoài nghi: “Vậy anh vào, là có chuyện gì không?”
“……!Làm một ly cà phê.”
Nhìn hộp cơm trên bàn, Vân Li nuốt nuốt nước miếng.
Ăn đến một nửa, Vân Li thấy Phó Chí Tắc quẹo vào chỗ đi, trên tay cầm một túi giấy bánh mì, chậm rãi ăn.
Tầm mắt đối diện với nhau.
“……”
“……”
Vân Li không phản ứng lại, này, vừa rồi không phải Phó Chí Tắc nói anh đã ăn rồi mà.
Phó Chí Tắc cũng không kiêng dè, trực tiếp đi đến bên cạnh cô, cách nhau nửa mét ngồi xuống.
Trong lòng hai người đều hiểu rõ mà không nói ra biến thành người bí ẩn.
Phó Chí Tắc hỏi cô: “Cơm hộp có ngon không?”
Vân Li: “……!Khá tốt.”
Vân Li: “Bánh mì ăn ngon không?”
Phó Chí Tắc: “……”
Phó Chí Tắc: “Không tệ.”

Trên đường trở về công ty có một cái máy bán lẻ, lúc đi ngang qua, Phó Chí Tắc dừng chân, nhét vài đồng vào khe đựng xu, đợi một hồi lâu, lò xo đẩy hàng xoay tròn ra ngoài vài cm, đồ uống cồng kềnh đụng vào cửa máy bùm một tiếng.
Phó Chí Tắc mở lon cola không đường, xèo xèo một tiếng, sau đó uống một ngụm.

Ngôn Tình Hay
Vân Li cũng thao tác máy bán lẻ, chọn một chai soda bạc hà, còn chưa mở di động quét mã thanh toán, liền nghe được vài tiếng leng keng.

Phó Chí Tắc lại bỏ vào mấy đồng xu vào bên trong.
Hai người yên lặng mà nín thở chờ đợi, lò xo đẩy hàng xoay chuyển ra bên ngoài với lon nước ngọt mà Vân Li mua, rồi rơi vuông góc.

Vân Li chưa kịp mở miệng nói lời cảm ơn, chỉ thấy Phó Chí Tắc cúi người, lấy lon soda bạc ở cửa đẩy đưa cho cô.
“Cảm ơn anh.” Vân Li nhận lấy lon nước ngọt, lon lạnh như điện giật.
Mở nắp lon ra bên ngoài, Vân Li uống một ngụm.
Vị bọt khí bạc hà sau khi uống có chút kích thích, nhưng nuốt xuống thì cảm giác rất sảng khoái.
Hai người giống như đạt được ước định trước đó, thay phỉên uống nước có ga, tiết tấu không nhanh không chậm.
Ở chỗ cũ được vài phút, Vân Li nghe thấy Phó Chí Tắc bóp cái lon, sau đó ném vào thùng rác bên cạnh, lon bị dẹp đụng vào thùng plastic, đập vào đáy lon giống như một cú nhảy.
“Trở về đi.”
Phó Chí Tắc xoay người đi về, Vân Li do dự một hồi, liền ném lon nước ngọt đi, theo sau đi song song với anh.
Từ Thanh Tống vừa lúc từ bên ngoài trở về, uống cà phê, trong tay còn cầm một cái ly.
“Này, hai người đi cùng à.” Từ Thanh Tống tự nhiên mà chào hỏi với Vân Li, quay đầu nói với Phó Chí Tắc: “Hôm nay Tiểu Trúc không mở cửa, uống cái này đi.”
Anh ta đưa cà phê cho Phó Chí Tắc, dừng lại giữa không trung, lại chuyển hướng sang Vân Li: “Đây.”
Phó Chí Tắc: “?”
“Tôi không cần……”
Trầm mặc vài giây, Vân Li vẫn là nhận lấy trước ánh mắt của hai người.
Không nói tới cái khác, nhưng gặp phải, khả năng là Từ Thanh Tống sẽ cảm thấy không mang cà phê cho cấp dưới hoặc là không cho nữ sĩ cũng không tốt lắm đâu.
nữ sĩ: thường dùng trong trường hợp ngoại giao
“Cảm ơn.” Vân Li nói.
Từ Thanh Tống nhướng mày: “Không cần cám ơn.” Anh ta lại uống một ngụm cà phê, yên tâm thoải mái mà nói: “Ly này là tiền của A Tắc.”
“……”

Sau khi ở trong phòng nghỉ nguyên buổi chiều, Vân Li mới phát hiện, Phó Chí Tắc coi cà phê như mạng, dùng bản ghi chép gi lại số lần anh uống cà phê, trên giấy đều viết hai cái.
Khó có thể tưởng tượng được buổi tối sao ngủ được đây.
Sau khi trở về nhà vào buổi tối, Vân Li tê liệt ngã xuống giường, chưa kịp nói chuyện hôm nay với Đặng Sơ Kỳ, liền chìm vào giấc ngủ sâu.

Không biết có phải bị Đỗ Cách Phỉ chọc cho tức hay không, ngày hôm sau tỉnh lại, Vân Li nghênh đón bệnh cảm mạo đầu mùa ở Nam Vu.
Trong hai ngày cuối tuần, Vân Li đều cuộn mình với chăn bông, trời đất tối tăm mà ngủ.
Trong chốc lát mơ thấy Phó Chí Tắc cầm cái dù lộ ra nụ cười lạnh lùng.
Trong chốc lát mơ thấy Phó Chí Tắc bế bản thân từ trên moto.
Trong chốc lát mơ thấy Phó Chính Sơ khóc lóc nói muốn cậu nhỏ chơi trò đóng vai gia đình.
Khi Đặng Sơ Kỳ đang nói chuyện điện thoại với cô, nghe được giọng mũi khàn khàn của cô, còn chưa kịp thu dọn cơm thừa canh cặn trong nhà, liền phóng đi siêu thị mua một đống đồ ăn, bao lớn bao nhỏ mà tới Thất Lí Hương Đô để chăm sóc cô.
Khi quấn chăn đi ra mở cửa, Vân Li chỉ để lộ khuôn mặt nhắm nghiền mắt, mơ mơ màng màng.
“Bộ dạng của cậu giống như Đặng Sơ Kỳ.”
“……”
Sau khi mở cửa, người nào đó nằm co quắp trên sô pha như một con sâu róm.
Đặng Sơ Kỳ cất đồ vào tủ lạnh, dọn dẹp nhà cửa.
Lúc dọn rác trên bàn máy tính, trên lối ra máy in có một tấm ảnh, Đặng Sơ Kỳ khiếp sợ mà cầm vọt tới trước mặt Vân Li: “Oh shit, các người còn chụp ảnh chung luôn?”
Vân Li nhắm mắt lại, đem tấm ảnh nhét vào khe hỡ cửa sô pha, ngay cả tần suất thở cũng không thay đổi.
“……”
Hai ngày sau, cơn sốt củaVân Li thuyên giảm một chút, nhưng người vẫn thích ngủ như cũ.
Trước khi rời đi vào tối chủ nhật, Đặng Sơ Kỳ đặc biệt nấu cho cô một nồi cháo lớn rồi để trong tủ lạnh, dặn dò cô dùng lò vi ba ninh một chút là có thể ăn.
“Cậu không thể chăm sóc tốt bản thân được à.” Đặng Sơ Kỳ trong lòng có chút khó chịu, dùng cái trán dán lên trán Vân Li, không nóng như ban đầu.
Vân Li trong miệng lẩm bẩm, cô nàng thò lại gần, chỉ nghe rõ mấy chữ.
“Tôi phải làm mama……”
“……”
Đặng Sơ Kỳ biểu tình quái dị: “Tìm cho cậu rất nhiều cơ hội, cậu không phối hợp, sốt như vậy mà còn muốn sinh con cho Phó Chí Tắc?”
Dịch dịch chăn cho cô, Đặng Sơ Kỳ mới rời đi.
Sáng sớm thứ hai, đồng hồ báo thức kêu hơn mười phút, Vân Li mới mê man mà tỉnh lại.

Ánh sáng trong phòng ảm đạm, Vân Li chịu đựng cơn đau đầu mở đèn.
Dùng nhiệt kế đo, nhiệt độ cơ thể giảm xuống còn 37,5 độ.
Sau khi Đặng Sơ Kỳ đi, cô vẫn chưa ăn gì, lúc này bụng đã đã cồn cào réo hú.
Sau hâm bát cháo trắng nóng hổi, Vân Li ngồi xuống bàn, uống hai ngụm ấm nóng, tứ chi mới khôi phục chút sức lực.
Hôm nay còn phải đi làm.
Vân Li đã thương lượng với Phương Ngữ Ninh, sẽ đi hai ngày rưỡi mỗi tuần, ít hơn nửa ngày so với thực tập sinh bình thường.
Chương trình đào tạo nghiên cứu sinh chỉ yêu cầu hơn 20 tín chỉ, nửa học kỳ này đã hoàn thành, Vân Li tập chung vào chương trình học vào thứ ba đến thứ năm, sắp xếp giờ học đến 9 giờ tối, bởi vậy ba tháng này cô cố định vào thứ hai, buổi sáng thứ tư và thứ sáu sẽ đi làm ở EAW, giờ lên lớp gần như kín từ thứ Ba đến thứ Năm.
“Hôm nay cậu không đi thực tập sao? Bỏ qua các tiết học trong trường đi.” Đặng Sơ Kỳ gửi tin nhắn thoại.
Vân Li chỉ thực tập hai ngày ở EAW, nội tâm sẽ giãy giụa, vẫn là không quá nguyện ý xin nghỉ.
Cơn sốt đã giảm bớt, không muốn làm Đặng Sơ Kỳ lo lắng, Vân Li đã nói dối: “Ừ ừ, đều nghe lãnh đạo mà.”
Mơ màng hồ đồ ở công ty cả một ngày, chợp mắt một chút cũng cảm thấy hơi lạnh, Vân Li rõ ràng cảm giác được cảm mạo lại tăng thêm.
Gần tan tầm, Tần Hải Phong cầm một ít tài liệu, kêu cô xử lý một chút, đêm nay giao cho anh ta.
Nghe Hà Giai Mộng bình thường các bộ phận không tăng ca, Vân Li nhớ lại, cảm thấy tuần trước hình như cũng không đắc tội với anh ta.
Lúc này, Vân Li đầu óc rối bời.
Muốn nói gì đó, yết hầu như bị xé rách phát đau, cô đành phải gật gật đầu ngồi xuống.
Đều là một ít công việc lông gà vỏ tỏi, thoạt nhìn cũng chả có gì cả, kêu cô kiểm tra đối chiếu đơn mua sắm với đơn nhập hàng trong hai tuần qua có nhất quán hay không.

Vân Li ngoan ngoãn mà ôm ly nước ấm kiểm tra từng cái một, cũng không chú ý thời gian đã trôi qua bao lâu.
Vân Li nhớ khi còn nhỏ mình con đốt bài tập về nhà, tựa hồ có chút buồn cười, sau này trưởng thành còn phải tăng ca ngay cả khi bị sốt.
Tần Hải Phong cũng không trở về, ngồi trước vị trí hết sức chuyên chú mà nhìn chằm chằm màn hình.
Vân Li nghĩ: Ít nhất có đồng nghiệp sẵn sàng tăng ca cùng nhau……
Sau đó, Tần Hải Phong đi vào toilet, một đoạn thời gian sau cũng không trở về, Vân Li đi phòng nghỉ lấy nước, lại nhìn thấy trên màn hình của anh ta đầy màu sắc đa dạng, có giao diện đánh nhau với địa chủ.
“……”
Vân Li thường không đụng vào đồ của người khác, nhưng lần này, cô dùng con chuột, bấm vào thời gian đăng nhập trên trang chủ cá nhân, là 5h30 chiều nay, hiện tại đã 8 giờ
Tư vị trong lòng nói không nên lời.
Sau khi Tần Hải Phong quay lại, anh ta thu dọn đồ đạc, chào hỏi Vân Li: “Cô cũng đừng tăng ca quá muộn, sau khi làm xong thì để trên bàn của tôi thì có thể đi về nha.”
Cánh cửa đóng sầm lại.
Trong văn phòng yên tĩnh đến hoang vu.
Vân Li ngồi vào chỗ, cái mũi bị nghẹt hoàn toàn, đôi mắt lại có chút lên men.
========================
CN202230012022
edit: tôi hiểu cảm giác đó.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Chiết Ánh Trăng

Chương 20



Đã kiểm tra di động, có rất nhiều ma mới đến làm việc đã trải qua cảm giác bị ma cũc áp bức.

Vân Li không thể xác định được liệu Tần Hải Phong có phải đang ác ý nhằm vào mình hay không.

Công việc hiện tại phải được giao cho Phương Ngữ Ninh vào ngày hôm sau, Tần Hải Phong có thể nói cho Phương Ngữ Ninh đã bàn giao công việc cho cô.

Vân Li không muốn bởi vì bản thân chưa hoàn thành, mà để người khác ta mượn cớ.

edit: ý là mình không hoàn thành tốt sẽ khiến người ta bàn tán, bạn nào đi làm chắc biết mấy vụ này

Sau khi đổ gói cảm mạo, có chứa kẹo bạc hà, Vân Li hoàn thành nốt phần còn lại hơn nửa giờ.

Thời điểm thu dọn đồ đạc thì Phó Chí Tắc bước vào, gần 9 giờ, không nghĩ tới anh cũng ở lại tăng ca.

Phó Chí Tắc hỏi: “Cô bị cảm?”

Vân Li không nhận ra giọng mũi của mình nặng đến mức không thể nghe được thanh âm gốc, “Có một chút, tôi uống nhiều nước ấm là được rồi.”

Khàn khàn thanh âm hỏi hắn: “Sao anh biết?”

“Hạ Tòng Thanh gọi điện thoại.”

“Ừm, Hạ Hạ……”

“Bạn Đặng Sơ Kỳ của cô, nói cô bị cảm nặng, ở nhà ngủ, vẫn chưa trả lời tin nhắn”, Phó Chí Tắc ý vị thâm trường mà liếc nhìn cô một cái, “Có thể bị choáng.”

“……”

Vân Li lấy điện thoại ra xem, mấy tiếng liền chưa hồi ầm.

Ngay từ đầu Đặng Sơ Kỳ còn tưởng cô đang ngủ, đến khi làm được nửa buổi, thấy vẫn chưa hồi âm liền luống cuống.

Vân Li: “Anh có nói cậu ấy……” Tôi tới công ty không……

Phó Chí Tắc: “Không cần tôi nói.”

Vân Li: “?”

Phó Chí Tắc trực tiếp cho cô xem đoạn lịch sử trò chuyện của anh với Phó Chính Sơ.

【 cậu nhỏ!! Bà chị gọi điện cho cháu nói chị Li Li phát sốt vẫn chưa phản hồi lại! 】

【 cháu ở trước cửa nhà của chị Li Li, gõ hoài cũng chưa ai trả lời 】

【 cậu nhỏ, chị Li Li sẽ không sao chứ[ khóc ][ khóc ]】

【 không biết hiện tại chị Li Li thế nào rồi, cháu không thấy bất động sản】

【 cháu lập tức kêu công ty mở khóa đến! 】

Tin nhắn cuối cùng là khoảng hai phút trước.

【 chị Li Li không ở nhà, sao chị ấy phát sốt mà không ở nhà đợi vậy. 】

【cậu nhỏ à, này có tính là đột nhập trái phép nhà người khác không [ khóc ]】

【 cháu còn xốc chăn bông của chị Li Li, liệu chị ấy có nghĩ cháu là biến thái không? 】

【 cậu đừng nói với chịLi Li! 】

Phó Chí Tắc đáp lại bằng một từ:【 được. 】

“……”

Vân Li không mong đợi phải làm thêm giờ, khoá cửa của mình trực tiếp bị cạy ra.

Nhìn vào trục bánh xe biến tốc của tin nhắn, Phó Chính Sơ lại gửi một tin nhắn: 【 cậu nhỏ, liệu chị Li Li có bị ngất trên đường không, chúng ta có nên báo nguy không? 】

Sợ thành jc thành toàn điều động, Vân Li: “Anh nói với cậu ta!”

Cô gái trước mặt bởi vì phát sốt mà hai má phi thường ửng hồng, bối rối nói chuyện lắp bắp, Phó Chí Tắc rũ mắt, hỏi: “Nói cái gì?”

“Thì, thì nói chúng ta đang ở cùng nhau……”

Phó Chí Tắc: “?”

Nội dung câu này cũng rất quái dị rồi.

Vân Li lo lắng Phó Chí Tắc không đồng ý bao che thay cô, để Đặng Sơ Kỳ biết mình ở công ty chắc chắn sẽ tức giận, liền chủ động duỗi tay nhìn anh.

Vân Li có chút khẩn trương: “Anh, đưa điện thoại cho tôi.”

Phó Chí Tắc nhìn cô, không nói gì, đưa điện thoại qua.

Bố cục di động là bàn phím 9 số, phát sốt lại thêm dùng không quen, Vân Li đánh chữ đều không nhanh nhẹn.

Phải mất một hai phút, cô mới trả lại điện thoại.

Phó Chí Tắc nhìn thoáng qua.

【 ở chỗ cậu, cậu sẽ đưa cô ấy về nhà】

【 đã hiểu, cậu nhỏ 】

“……”

Phó Chí Tắc chủ động mở miệng: “Tôi lấy chìa khóa xe rồi đưa cô về.” Trung tâm khoa học kỹ thuật thành nằm đối diện với Thất Lí Hương Đô, Vân Li cảm mạo đến nay còn chưa ra bên ngoài, liền lắc lắc đầu, cùng hắn nói: “Tôi muốn đi dạo.”

Có khá nhiều chuyện xảy ra trong khoảng thời gian này, tốt hơn hết là nên đi ra ngoài để hít thở không khí.

Phó Chí Tắc không kiên trì, vào phòng lấy áo khoác rồi đi theo sau Vân Li.

Dọc theo đường đi, ngọn đèn sáng rực, gió nam xào xạc, trên quảng trường nhộn nhịp người qua lại.

Hôm nay trên quảng trường vừa lúc có một khu chợ dành cho trẻ em, ba dãy quầy hàng, những bóng đèn ấm áp kiểu cổ điển quấn quanh các gian hàng.

Vân Li nhìn chằm chằm ánh đèn dày đặc của khu chợ, nói: “Tôi muốn vào xem.”

Phó Chí Tắc gật gật đầu.

Bên trong quầy buôn bán rất nhiều mặt hàng, trong đó có bán đèn đồ chơi.

Vân Li đi ngang qua thời điểm, dừng lại nhìn nhìn. Ông chủ quạnh quẽ cả đêm nhìn thấy có khách tới, vội vàng đứng dậy tiếp đón.

“Soái ca mỹ nữ muốn xem cái nào?”

Vân Li lắc lắc đầu, những ánh đèn này chỉ thích hợp cho trẻ con chơi.

Không biết có phải đọc được Vân Li ghét bỏ không, ông chủ gọi hai tiếng “Đợi chút”, thần bí lấy ra túi bọc vải màu đỏ từ dưới quầy, mở ra cho họ xem.

Bên trong là một hộp “gậy pháo hoa tiên nữ”màu hồng phấn.

“Mười lăm một hộp.” Ông chủ xem mặt đoán ý, thấy biểu tình Vân Li có chút thay đổi, lập tức nói với Phó Chí Tắc, “Soái ca mua một hộp cho mỹ nữ nha? Gậy pháo hoa tiên nữ của chúng tôi đều danh cho tiên nữ.”

Sau một hồi vỗ mông ngựa, Vân Li xấu hổ mà xua xua tay, kêu ông ta đừng nói thêm gì nữa.

Ông chủ xám xịt mà muốn đặt lại trong túi, Vân Li ngăn lại: “Ông chủ, vẫn là một hộp đi.”

Vân Li nhanh chóng mà thanh toán tiền.

Tương đương với việc giúp đỡ, Phó Chí Tắc mới có thể đưa cô trở về, Vân Li ngượng ngùng lại làm phiền anh, khô cằn nói: “Anh muốn chơi không? Cái này chơi hơi bị vui, tuy rằng thân thể tôi không quá thoải mái, nhưng có thể chơi với anh một lúc……”

“……”

Phó Chí Tắc cất bước đi trước, Vân Li đuổi kịp. Sau khi đi ra khỏi chợ, anh ghé vào đài phun nước ở quảng trường, tìm chỗ sạch sẽ mà ngồi xuống.

Vân Li: “Có thể chơi ở đây không?”

Phó Chí Tắc: “Ừ.”

Mở hộp ra, bên trong có sáu cây pháo hoa được đặt ngay ngắn, kết cấu rất đơn giản, một sợi dây thép mười mấy centimet được quấn bằng vật liệu màu xám nhạt.

Vân Li lấy ra một cái.

Cô cũng không nhớ lần cuối cùng mình chơi với pháo hoa là khi nào.

Hầu hết pháo hoa khi còn nhỏ đều là loại pháo có tiếng vang đặc biệt lớn, sau này thành phố quản lý chặt chẽ, người bán hàng rong cũng không được phép công khai bán pháo hoa, cho nên vừa rồi chủ sạp mới giấu que pháo đi.

“Khi còn nhỏ, vào Tết Trung Thu tôi lấy tiền tiết kiệm nửa năm đi mua rất nhiều pháo hoa, đưa em trai đi chơi.” Vân Li xoay tròn cây pháo hoa trong tay, ngượng ngùng mà cười cười.

“Sau đó bị người quản lý tịch thu, em tôi còn khóc miết.”

Lúc ấy người quản lý nói trên người bọn tôi mang theo món đồ chơi cực kỳ nguy hiểm.

Khi đó Vân Dã mới 6 tuổi, ôm chân cán bộ quản lý khóc lớn nói đây là tất cả số tiền mà chị gái dành dụm được, nếu bọn họ tịch thu, thì chị ấy sẽ sẽ rất buồn.

Vân Li nghĩ rằng lúc ấy cả hai đã phạm phải sai lầm lớn, run rẩy mà túm Vân Dã về, may mà thái độ của cán bộ quản lý lúc đó rất tốt, cười hì hì chúc bọn họ Tết Trung thu vui vẻ.

Hồi tưởng lại, Vân Li cảm thán: “Không biết lúc đó bọn họ xử lý thế nào…… Nhiều pháo hoa như thế cũng không an toàn lắm.”

Phó Chí Tắc đầu tiên lấy một điếu thuốc, dừng lại thu trở về, chỉ nhàn nhạt nói: “Bản thân bọn họ cầm đi chơi.”

Vân Li: “……”

Vân Li: “Có thể mượn bật lửa của anh không?”

Phó Chí Tắc ừ một tiếng, đưa cho Vân Li.

Trái với ấn tượng, giờ phút này Phó Chí Tắc ngồi trên viên gạch của đài phun nước, áo sơ mi trắng nhăn dúm dó, bên ngoài khoác áo gió màu đen. Thoạt nhìn, tóm lại có chút cảm giác của một thanh niên bất lương.

Cùng với gương mặt kia của anh, lúc nhìn người cũng lạnh lùng.

Vân Li lại gần anh cách nửa bước.

Phó Chí Tắc: “Tới gần chút nữa.”

Những lời này khiến Vân Li nhớ tới chuyện lần trước trên bàn cơm Phó Chí Tắc để sát vào lỗ tai cô nối chuyện, không nhịn được có chút mặt đỏ, chậm rì rì tiến về phía Phó Chí Tắc.

“……”

Thấy Vân Li hiểu sai ý mình, Phó Chí Tắc lại nói câu: “Que pháo hoa.”

Vân Li phản ứng lại, ngượng ngùng mà đưa tay qua.

Phó Chí Tắc lấy bật lửa trong túi ra, ngón cái vuốt ve hai lần để đánh lửa rồi tới gần que pháo hoa, ánh lửa lay động run rẩy trong gió.

Đốt vài lần không được, Phó Chí Tắc trực tiếp cầm lấy pháo hoa. Ánh lửa vững vàng chuyển động, một vài tia sáng phụt ra ngoài, sau đó là tia lửa chi chít như cục bông len.

Ánh sáng màu cam chiếu sáng một phần đường viền của anh.

Vân Li ngơ ngẩn mà nhìn Phó Chí Tắc.

Anh nhẹ nhàng phát thanh giọng mũi, hướng tia lửa xuống đất đưa cho cô, ý bảo cô dùng tay cầm lấy.

Tia lửa phản chiếu trong mắt anh, còn có bóng dáng của cô.

Dùng tay tiếp nhận, tia lửa giống như nhảy lên giữa tay cô, thay đổi không ngừng.

“Còn khá xinh đẹp.” Vân Li ngây ngốc mà đung đưa pháo hoa, để lại dấu vết trong bầu trời đêm.

Vẽ một vài hình dạng, Vân Li mới vừa định biểu diễn vẽ một bức tranh cho Phó Chí Tắc xem, thì đốm sáng đột nhiên biến mất.

Phỏng chừng cũng không nghĩ tới một que pháo hoa không cháy được bao lâu, cô có chút xấu hổ mà sờ sờ cái mũi, nói: “Vốn dĩ lập tức tôi muốn trở thành một họa sĩ lớn.”

“Thử lại đi.” Phó Chí Tắc lấy một cái khác trong hộp, châm lửa rồi đưa cho cô.

Tay ở không trung vẽ từa lưa, lực chú ý của Vân Li lại tập trung trên vẻ mặt thất thần của Phó Chí Tắc. Cũng không biết có phải anh cảm thấy nhàm chán không, Vân Li nhịn không được tìm chút đề tài: “Trước đây anh chơi qua cái này chưa?”

Phó Chí Tắc dường như vừa định thần lại: “Ừ, chơi với bạn thuở nhỏ.”

Vân Li: “Là Từ tổng sao?”

Phó Chí Tắc: “Không phải.”

Hai người lấy lại yên lặng, Phó Chí Tắc đứng lên, đứng dậy đi cách đó không xa vài bước, dựa vào thân cây.

Anh cũng không làm chuyện khác, chờ que pháo hoa trong tay Vân Li dập tắt liền đốt một que khác đưa cho cô, thời gian còn lại tựa như một cái bóng im lặng.

Vân Li: “Bạn thuở nhỏ duy nhất của tôi chính là em trai tôi……” Nhớ tới cảnh vô thường ở chung của mình với Vân Dã, bản thân cô lại cảm thấy có chút buồn cười.

Phó Chí Tắc không nói.

Khi Vân Li quay đầu lại, phát giác anh đứng ở dưới gốc cây, bóng đen che mất nửa khuôn mặt.

Ý thức được cảm xúc của anh cũng không tăng vọt, Vân Li cũng tự giác mà không nói gì.

Sau khi đưa cô dưới lầu, Phó Chí Tắc gật gật đầu với cô, liền xoay người rời đi.

Nhìn chằm chằm bóng lưng anh hồi lâu.

Nếu nói trên một giây, Vân Li còn cảm thấy mình đang ở trong nước suối ấm áp, giây tiếp theo giống như trở về tới băng sơn tuyết địa.

Vân Li cẩn thận ngẫm lại cuộc trò chuyện hôm nay, cũng không tìm thấy manh mối nào.

Sau khi trở về, cơn sốt của Vân Li vẫn lặp đi lặp lại, lần này cô cũng không dám cậy mạnh, xin nghỉ ốm vài ngày. Đặng Sơ Kỳ định đến thăm cô, sợ cô ở một mình sẽ cảm thấy nhàm chán, liền kêu mấy người Hạ Tòng Thanh đến nấu lẩu ở Vân Li.

Hai người từ công ty trực tiếp đến sau khi tan tầm, Phó Chí Tắc với Phó Chính Sơ mua nguyên liệu nấu ăn ở cửa hàng, đến Thất Lý Hương Đô thì đã 6 giờ.

Phó Chính Sơ xách một đống đồ lớn thở hổn hển thở vọt vào cửa, nhìn thấy Vân Li liền lấy trong túi ra một hộp sôcôla: ” Chị Li Li, lần trước cạy cửa là ngoài ý muốn, chị đừng để để ở trong lòng nhé.”

Đặng Sơ Kỳ không khỏi trêu ghẹo: “Xem ra không học tốt ở đại học, mấy ngày không gặp, cư nhiên làm hành vi phạm pháp.”

Phó Chính Sơ da mặt dày nói: “Không có không có, cậu nhỏ dạy em đó.”

Phó Chí Tắc: “……”

“Cũng may là Phó Chính Sơ cạy, vậy chị cũng không cần thay khóa cửa.” Vân Li tâm tình cũng rất tốt, nhếch khóe môi, “Nhưng vẫn là cảm ơn em, phải mất công hỗ trợ như vậy.”

Phó Chính Sơ không tiếp thu nổi những lời cảm ơn nghiêm túc từ người khác, thẹn thùng mà cười cười.

“Nhưng mà chị Li Li, sao lần này chị bị cảm nặng như vậy, không có vấn đề gì ạ?”

Hạ Tòng Thanh phụ họa nói: “Đúng vậy Li Li, bất quá những kẻ ngốc sẽ không bị cảm, chị thấy em trai chị gần mười năm không bị cảm mạo, giống như cậu nhỏ nè, thường xuyên sinh bệnh, nửa tháng trước cũng bị cảm nặng một lần đúng không.”

Đề tài chuyển sang trên người Phó Chí Tắc, anh không để ý gật gật đầu.

Cơ thể anh thoạt nhìn không được tốt cho lắm, ánh mắt tràn đầy mệt mỏi khi nhìn vào khiến người ta cảm thấy thiếu ngủ dài hạn.

Lần đầu đến thăm, vài người mang quà đến cho Vân Li, Phó Chí Tắc mang theo hai chai rượu vang tinh xảo, có cáu nơ nhỏ màu đỏ thẫm trên cổ bình.

Phó Chính Sơ tặc lưỡi hai lần: “Người thế hế hệ trước có khác, thích uống rượu……” Cậu ta dừng một chút, “Cảm giác có một chút phóng đãng.”

“……”

Những lời nhìn như công kích cũng không ảnh hưởng đến Phó Chí Tắc, so với lần trước nói lời tạm biệt, hôm nay tâm trạng của anh có vẻ tốt hơn rất nhiều.

Sau hai ba ngày lo lắng, Vân Li cuối cùng cũng cảm thấy nhẹ nhõm.

Đặng Sơ Kỳ kiểm kê, mua rau thịt bò viên các thứ cùng với gia vị nước cốt lẩu, rửa sạch đồ ăn là ok.

Không gian bếp có hạn, Đặng Sơ Kỳ với Hạ Tòng Thanh rửa đồ trong đó. Ba người còn lại ở phòng khách nhặt rau.

Hai vị đại ca kia không nấu ăn, thời điểm lúc mua đồ ăn cũng không suy nghĩ quá nhiều, chọn lượng công việc lớn nhất là nhặt rau muống với đậu que.

Sau khi phân công, Phó Chí Tắc đặt hai rổ rau xanh lên bàn, nhìn về phía Vân Li: “Được chọn không?”

Vân Li gật gật đầu.

Phó Chí Tắc đẩy rổ về phía cô: “Chỉ một chút.”

“Ừm……”

Từ trước đến nay, Vân Li luôn cảm thấy với chỉ số IQ của Phó Chí Tắc, thì không việc gì là không làm được.

Vậy sẽ bị anh nhìn chằm chằm, Vân Li đứng lên làm mẫu đều không phải như vậy đúng lý hợp tình: “Bỏ cái đầu dài đi, sau đó chia vài đoạn có độ dài thích hợp.”

Phó Chí Tắc lặp lại động tác của Vân Li, hỏi cô: “Đúng không?”

Thấy Vân Li gật gật đầu, anh làm ổ trên sô pha, đặt rổ rau lên đùi, chậm rãi chọn từng cây.

Trong nhà mở máy sưởi, qua một hồi, tựa hồ anh cảm thấy có chút nóng, đứng dậy cởi áo khoác, xoay người tìm chỗ để đặt.

Thấy thế, Vân Li đứng lên: “Tôi giúp anh tìm chỗ đặt cho.”

Phó Chí Tắc ừ một tiếng, tiếp tục cúi đầu nhặt rau.

Không còn chỗ trống trong phòng khách, Vân Li mang áo khoác vào phòng, tìm một chiếc mắc áo để treo lên.

Là cái áo khoác lần trước, Vân Li đến gần chút, trên quần áo có nhàn mùi thuốc lá nhạt cùng vị cam quýt, hẳn là hương vị nước giặt quần áo.

Vừa mới chuẩn bị treo lên cửa, Vân Li nghĩ lại, áo khoác của mình chồng lên áo của Phó Chí Tắc.

Thật giống như, từ lúc bắt đầu, chúng nó ở bên nhau.

Đáy nồi sôi lên, mấy người quây quần bên bàn.

Phó Chính Sơ dùng dụng cụ mở chai mở nắp chai rượu vang, rót một ly cho Đặng Sơ Kỳ với bản thân mình. Phó Chí Tắc với Hạ Tòng Thanh lái xe, Vân Li cảm mạo, đều không thể uống.

Phó Chính Sơ: “Cậu nhỏ, cậu nhìn quà cậu tặng này.”

Vân Li cười cười: “Cũng coi như giúp ta chiêu đãi các ngươi.”

“Li Li, em vừa nhìn phòng bếp của chị, cảm giác đồ dùng nhà bếp của chị cái gì cũng có.” Hạ Tòng Thanh vừa ăn vừa nói, “Chảo dầu nóng, chảo chiên trứng, thậm chí còn có chảo làm trứng.”

Vân Li nói: “Blogger mỹ thực không được có gì cả, nhưng trước đây có mua một ít, em nhờ mẹ gửi qua cho em.”

Phó Chính Sơ hỏi: “Vậy sao chị lại muốn làm blogger mỹ thực thế, chị Li Li lớn lên cũng đẹp, cảm giác cũng nên làm bloger mỹ trang.”

Vân Li suy nghĩ trong chốc lát, “Thật ra tôi khá ngốc, cho nên mỗi lần làm gì đó sẽ làm đi làm lại cho đến khi cảm thấy hoàn mỹ mới thôi.” Rồi sau đó có chút ngượng ngùng mà nói: “Sau đó em chị nói chị làm đẹp như vậy, dứt khoát quay video post trên mạng đi.”

Cô nhìn về phía Phó Chí Tắc: “Mọi người muốn học nhặt rau, tôi cũng ra một video.”

“……”

Suy xét Vân Li là bệnh nhân, sau khi ăn xong mấy người kia không để Vân Li dọn dẹp. Đặng Sơ Kỳ cùng Hạ Tòng Thanh dọn dẹp mặt bàn, cầm chén bỏ vào bồn cho hai cậu cháu rửa.

Phó Chí Tắc đi đến phòng bếp, Phó Chính Sơ cũng đi tới, đặt một tay lên vai Phó Chí Tắc: “Cậu nhỏ à, bọn họ kêu hai cậu cháu chúng ta cùng nhau rửa chén.”

“Như vậy có vẻ, có vẻ,” Phó Chính Sơ dừng một chút, choáng váng mà nói: “Có vẻ bộ dáng chúng ta rất ân ái nha.”

Phó Chí Tắc: “……”

Ba người trong phòng khách: “???”

Đặng Sơ Kỳ thở dài: “Hạ Hạ, hình như em trai chị uống say rồi.” Cô nàng cầm lấy chai rượu rỗng lên xem, nói: “Rõ ràng rượu này có 14 độ à, em cũng chưa uống nữa.”

Hạ Tòng Thanh: “……”

Lo lắng Phó Chính Sơ sẽ tự làm mình bị thương, Vân Li đến phòng bếp đi, muốn gọi cậu ta ra: “Phó Chính Sơ, em ra phòng khách ngồi một lát đi.”

Phó Chính Sơ từ chối mà không cần suy nghĩ: “Không được, em muốn rửa bát với cậu nhỏ.”

Vân Li bất đắc dĩ nói: “Cậu nhỏ không rửa, em với anh ây ra ngoài đi.”

Phó Chính Sơ kiên trì ở trong bếp: “Cậu nhỏ không rửa chén, cuối cùng chỉ để lại mình em, cậu nhỏ cũng không đáng tin cậy.”

“……”

Hạ Tòng Thanh nhịn không được: “Cậu nhỏ, cậu giúp chị kéo thằng nhóc ra ngoài đi.”

Phó Chính Sơ: “Sao mọi người lại cưỡng ép em chứ!” Tuy cậu ta có chút say, nhưng động tác cũng không hề cường ngạnh. Ỡm ờ mà bị lôi ra khỏi bếp.

Đặng Sơ Kỳ nói: “Mọi người trông em ấy đi, em đi rửa chén.”

Vân Li vội vàng nói: “Không cần, cứ để đó đi.”

Đặng Sơ Kỳ bĩu môi nói: “Nói gì đâu không, sao có thể cho cậu chạm vào chứ?”

Hai người còn nói chuyện, không chú ý Phó Chính Sơ lại chạy vào phòng bếp, bắt đầu lải nhải với Phó Chí Tắc: “Cậu nhỏ à, bạn gái trước kia của cháu, sau khi hai người gặp cậu, đã chia tay cháu rồi.”

Phó Chí Tắc: “……”

Uống rượu cả đêm cuối cùng cũng có chút hùng hồ, bản thân Đặng Sơ Kỳ cũng uống chút rượu, lúc này không rảnh lo cho Vân Li, trực tiếp đi tới cửa phòng bếp: “Cậu nhỏ của em đoạt bạn gái em?”

“Cũng không phải, họ nói,” Phó Chính Sơ có chút phiền muộn, “Sợ bản thân không đủ kiên định, sau này nhịn không được.”

“……”

“Không tự mình hiểu lấy, cậu nhỏ sẽ không thích mấy cô ấy.”

“……”

Chú ý tới ánh mắt Vân Li, Phó Chính Sơ tiếp tục nói, “Mọi người không tin em sao? Có thể hỏi cậu nhỏ, cậu nhỏ, cậu nói đi, có phải cậu thích không,” Phó Chính Sơ tư duy có chút hỗn loạn, “Con trai?”

Phó Chí Tắc tựa hồ đã thói quen, ngữ điệu nhàn nhạt: “Tự mình tìm chỗ nằm đi.”

Phó Chính Sơ tiếp tục nói: “Cậu nói cho cháu trước đi, cậu thích phụ nữ hay đàn ông?”

Phó Chí Tắc rửa bát, mắt điếc tai ngơ.

Men say bên trên, Phó Chí Tắc không định dung túng cậu ta, thẳng đến khi mấy người rời đi, Phó Chính Sơ ở bên cạnh đếm số cô gái yêu thầm Phó Chí Tắc hồi tiểu học, tiếp theo bắt đầu đếm số lượng giấy khen của Phó Chí Tắc.

Trước khi đi, Vân Li lấy áo khoác của Phó Chí Tắc ra, anh tùy tiện mặc vào.

“Chị Li Li, em nói này, chị đẹp.” Quần áo còn chưa mặc vào, Phó Chí Tắc trực tiếp giữ Phó Chính Sơ lao về phía Li Li, túm cậu ta ra bên ngoài.

Đem Phó Chính Sơ ra khỏi cửa, cậu ta còn thử thông qua kẹt cửa nói chuyện với Vân Li, Phó Chí Tắc ngăn cậu ta, giữa khe hở chỉ lộ ra nửa sườn mặt của anh, tóc bị Phó Chính Sơ nắm đến mức hỗn độn.

Mí mắt anh buông xuống, nhẹ giọng nói: “Sớm ngày khoẻ lại.”

Liền kéo cửa.

Sau khi vài người rời đi, trong phòng liền im ắng hẳn. Khi Vân Li đang đánh răng, lấy di động ra, mở cửa sổ trò chuyện với Phó Chí Tắc, gõ chữ 【 hai người về đến nhà chưa? 】

Nghĩ nghĩ, cô lại xóa.

Vẫn là quên đi.

Hôm sau, Dương Phương gửi bgói hàng tới. Chuyển phát nhanh được niêm phong kín mít, Vân Li dùng dao mỹ thuật cắt một đoạn, mới thành công mở nó ra. Người máy và phong thư đều được phủ nhiều lớp giấy báo cũ.

Gần hai tháng không về nhà.

Nhớ tới mẹ Dương Phương, thời điểm đóng gói cho cô có lẽ sợ chạm vào gì đó sẽ khiến cô không vui, Vân Li cảm thấy không nên bởi vì giận mà bỏ nhà lâu như vậy.

Phải mất một thời gian, Vân Li làm một kỳ cải sửa chữa video con robot này. Video này đã được gửi, không biết vì sao được đề cử, số lượt view vượt quá một triệu lượt vào ngày hôm đó.

Việc sửa chữa robot cũng không có thao tác gì khó, chỉ thay đổi linh kiện là ok. Nhưng cô vẫn rất tự hào về nó, ở trong phòng thử bò một đoạn, thời gian lâu, Vân Li không còn giỏi thao túng nữa.

Chạy đến bãi cỏ dưới lầu, vừa đặt máy quay, bắt đầu khống chế tay cầm.

Người máy run run rẩy rẩy mà di chuyển, giống như một con hà mã cồng kềnh, lượn qua lượn lại.

Không đến ba giây.

Một bóng người màu trắng chạy như bay tới.

Chớp mắt một cái, trực tiếp lấy quả bóng trước người máy đi.

Người máy cũng thuận ngã trên mặt đất.

Cuối video là toàn bộ quá trình Vân Li rượt đuổi chú chó để giành bóng, con robot trước máy quay vẫn giương nanh múa vuốt, tựa hồ thử bò dậy.

Cướp bóng về, người cũng thật sự chật vật.

Mặc dù video này của Vân Li, tuy rằng bản thân đánh dấu hoàn thành khoa học kỹ thuật loại video thủ công, nhưng mọi người nhất trí cho rằng đây là video tấu hài.

Đặng Sơ Kỳ đến gặp cô vào cuối tuần, phản ứng đầu tiên khi xem đoạn video này là: “Li Li, người máy này hơi giống cậu đấy.”

Vật tùy chủ nhân, lời này khả năng cũng không phải không có lý. Xem người máy hồi lâu, Vân Li cũng sinh ra chút tình cảm khác đối với nó.

“Này, cậu nhìn thấy vòng bạn bè của Hạ Tòng Thanh chưa? Hôm nay hình như họ có buổi gặp gỡ gia đình.” Đặng Sơ Kỳ lớn tiếng nói từ ban công, “Nhà bọn họ thật sự siêu cấp……”

Vân Li đợi câu tiếp theo.

“Siêu mẹ nó nhiều người.”

“……”

Vân Li mở vòng bạn bè ra vừa thấy, động thái Hạ Tòng Thanh post không bao lâu, là một ảnh chụp chung lớn.

Ảnh chụp có hơn hai mươi người, bối cảnh là tường trắng, tất cả mọi người mặc lễ phục. Phó Chí Tắc đứng ở giữa, đeo cà vạt, vai buông thõng xuống, nhìn chăm chú ống kính, ngồi ở phía trước anh là hai vị nam nữ trung niên có vài phần nét mặt giống anh.

Vòng bạn bè của Hạ Tòng Thanh có dòng chữ: Năm nay, anh của bà ngoại nói sinh nhật muốn phong cách kiểu tây.

Nhìn thấy vị trí này, đêm nay hẳn là sinh nhật của mẹ Phó Chí Tắc mẫu thân sinh nhật.

Vân Li: “Bữa ăn này trông nghiêm túc quá.”

Đặng Sơ Kỳ: “Hạ Hạ có nhắc cho tớ, nói cha mẹ Phó Chí Tắc đều là giáo sư của tây khoa đại, nói hai lão nhân này rất thích chơi, thoạt nhìn giống Phó Chí Tắc hai mươi tuổi.”

“……”

Thấy Vân Li còn nhìn chằm chằm ảnh chụp, cô nàng cười hì hì nói: “Thư hương dòng dõi, kết hôn rồi, cha mẹ chồng đều giảng đạo lý, nghiêm túc suy xét một chút.”

“Đừng nói bậy.” Vân Li nhìn cô nàng một cái, do dự đã lâu, mới phóng to bức ảnh.

“Cậu nhìn cô gái bên cạnh này, có phải hơi gần với cậu nhỏ của Hạ Hạ không?”

Trong ảnh, Phó Chí Tắc đứng bên trái Từ Thanh Tống, phía bên phải là một cô gái tóc dài, mặt mày thanh tú, có thể thấy cánh tay của cô ấy sát Phó Chí Tắc.

Sau khi xem kỹ, Đặng Sơ Kỳ mới nhận ra người trong ảnh: “Trước kia Hạ Hạ có post nhiều lần, bọn họ luyện đàn cùng nhau, cũng là con của chị gái Phó Chí Tắc. Cậu đừng nghĩ nhiều, Hạ Hạ nói cô ấy sạch sẽ với cậu nhỏ, toàn chơi với con trai.”

“Chơi với con trai?”

Vân Li lặp lại một lần, cảm thấy này cũng không phải là một dấu hiệu tốt.

“Tớ cũng gặp qua Lâm Vãn Âm rồi, cao cao gầy gầy, nói chuyện giống như chưa ăn cơm.” Có thể nghe ra Đặng Sơ Kỳ đánh giá không cao với cô gái này, cô cũng không muốn tiếp tục đề tài này.

Tên này trực tiếp chạm đến mảnh đất mẫn cảm của Vân Li.

Cô vẫn luôn nhớ rõ tên này, cũng nhớ luôn hơn 100 tin nhắn chưa đọc.

Nhịn không được nói: “Lần trước điện thoại cậu nhỏ của Hạ Hạ, tớ vô tình thấy. Cô ấy gửi cho anh ấy hơn 100 tin nhắn.”

Đặng Sơ Kỳ không hiểu: “Ai cho ai?”

“Chính là Lâm Vãn Âm cho cậu nhỏ của Hạ Hạ, bất quá đều là trạng thái chưa đọc……”

“Vậy thì yên tâm hơn rồi, cậu xem, cậu nhỏ của Hạ Hạ còn không có hứng thú xem tin nhắn cô ấy nữa là.”

“……”

Đặng Sơ Kỳ nhướng mày, chịu không nổi cọ tới cọ lui Vân Li, trực tiếp mà nói: “Li Li, cuối tuần trước tớ đến chăm sóc cậu, cậu còn nói, muốn sinh con cho Phó Chí Tắc.”

Vân Li: “……”

Cô khiếp sợ mà mặt đỏ lên: “Sao có thể!”

“Cậu không thích cậu nhỏ của Hạ Hạ sao? Nếu không thích, nói không chừng cậu nhỏ của Hạ Hạ sẽ có con với Lâm Vãn Âm đấy.”

Tiếng nói vừa dứt, Vân Li thiếu chút nữa đứng lên: “Làm vậy sao được, đó là loạn luân!”

Đặng Sơ Kỳ không nói nên lời: ” Lâm Vãn Âm gửi hơn 100 tin nhắn cho người ta, nói không chừng trước kia còn còn gửi hàng chục nghìn, cậu mở di động mà đếm đi, cậu gửi bao nhiêu tin?”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.