Cuối cùng miến cũng nguội, Vân Li cuộn mì bỏ lên muỗng, đưa lên miệng, vừa ăn vào.
Phó Chính Sơ đột nhiên đặt đôi đũa xuống bàn, thanh âm dọa Vân Li xém bay màu, sợi miến thiếu chút nữa mắc kẹt trong cổ họng, Vân Li ho nhẹ hai tiếng, vỗ vỗ ngực.
“Chị Li Li, chị biết cậu nhỏ có bao nhiêu bất thường không?” Cậu ta căm giận nói, “Lúc ấy em không chịu đi học, ổng gạt em là học cùng trường với em, thế là em liền đồng ý.
Trước một ngày còn vỗ ngực nói sau này cùng nhau đi học, nhưng mà ——”
Cơm nắm đưa lên miệng Phó Chí Tắc bị cậu ta đoạt lấy, giận dỗi mà ăn luôn một ngụm, Phó Chính Sơ tiếp tục nói: “Con mẹ nó kiên trì được hai ngày, ổng nhảy lớp!!”:))
Vân Li: “……”
Phó Chính Sơ: “Còn trực tiếp nhảy lên cấp hai!” Sau khi nói xong, còn nhìn về phía Vân Li, đôi mắt tròn xoe bày tỏ cô cô phải nói gì đó.
Mí mắt Phó Chí Tắc không nâng, giống như không nghe hiểu cậu ta đang nói gì.
Nhìn ánh mắt Phó Chính Sơ, Vân Li ậm ừ nửa ngày, mới mở miệng: “Vậy anh ta hình như không nói dối, bộ dạng thực sự học chung trường sao?”
Ba người rơi vào yên tĩnh.
Thấy Phó Chính Sơ im lặng, tựa hồ đã nghe lời, Vân Li tiếp tục hướng dẫn từng bước: “Hơn nữa anh ta cũng không có lựa chọn nào khác, dù nói thế nào, trời sinh thông minh cũng không phải là lỗi anh ta.”
Hiện tại vẻ mặt Phó Chính Sơ giống như ngu đần ra, lại nhìn có chút cổ quái.
Vân Li không rõ mình có nói gì sai không, dường như đành phải xác nhận hỏi: “Cậu nói xem, phải không?”
Rõ ràng là nhà ăn rất ồn ào, Vân Li lại có cảm giác cô vừa dứt lời, cả ba người đều hoàn toàn yên lặng.
Chỉ muốn thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn này thật nhanh, cô lay lay sợi miến, ăn một ngụm.
Thấy thế, Phó Chí Tắc cũng im lặng mà cầm cơm nắm, nhìn Phó Chính Sơ không có động tĩnh gì, mới chậm rãi dời về phía chính mình.
“Tuy nhiên,” Phó Chính Sơ đột nhiên lại đoạt cơm nắm của Phó Chí Tắc, “Cậu nhỏ à, lúc nhỏ cậu để lại bóng ma tâm lý cho cháu, tất cả mọi người toàn so sánh chúng ta không.”
Vân Li thiếu chút nữa sặc.
“Không nghĩ tới nhiều năm trôi qua như thế, em vẫn còn sống dưới cái bóng của cậu nhỏ đây.” Phó Chính Sơ ra vẻ thương tâm rồi thở dài.
Phó Chí Tắc đặt đũa xuống, lạnh lạnh mà nhìn chằm chằm Phó Chính Sơ.
Ai mà biết Phó Chính Sơ căn bản không sợ, không đếm xỉa đến mà nói, “Cậu nhỏ, cậu ức hiếp cháu!!”
Phó Chí Tắc: “……”
Nửa sau của bữa ăn chính là Phó Chí Tắc trong trạng thái cá chết, đại khái cảm thấy giãy giụa không có hiệu quả, cho dù Phó Chính Sơ “Khiêu khích” thế nào, anh đều lặng im mà thừa nhận.
Phó Chính Sơ mở đầu, quản không được cái miệng, blah blah nói một đống về tuổi thơ của Phó Chí Tắc khi còn nhỏ.
Sự kiện chủ yếu nhất chính là Phó Chí Tắc nhảy lớp khiến cho hiệu ứng dây chuyền, làm cho mẹ của Phó Chính Sơ mười mấy năm cũng nghĩ rằng con trai và con gái mình cũng có thể có gen thiên tài, là thiên tài tiềm tàng.
Phó Chính Sơ cũng bởi vậy mà phải học các loại lớp học bổ túc, mẹ nó cảm thấy cậu ta bị vùi dập.
Điều kỳ quái nhất chính là sau khi vào cấp 2, Phó Chí Tắc đã lên cấp 3, vốn dĩ tưởng rằng có thể hít thở, có một Tang Trĩ lại học cùng lớp.
Làm bài giống như học đếm số.
Lải nhải hồi lâu, hia người kia giống như làm khán giả, có tần suất mà ừ hai tiếng.
“Sau này, ngay cả mẹ em cũng phải thừa nhận rằng IQ của con trai bà thực sự không thể so sánh với IQ của em họ mình.” Phó Chính Sơ nói như một lẽ đương nhiên:”Đều là đồng lứa khác nhau, sao có thể giống chứ?
Tuy là Vân Li có tính tình tốt, cũng có chút không nghe lọt được những lời trẻ con của Phó Chính Sơ, sau khi cô ăn xong miếng cuối cùng, dùng khăn giấy lau khô miệng.
粉
Thấp thấp nói: “Đừng buồn.”
Hai mắt Phó Chính Sơ đẫm lệ cong cong, cảm thấy thật vất vả kéo Vân Li về lập trường của mình, chờ đợi câu an ủi tiếp theo của cô.
Vân Li nhấp nhấp môi: “Đều là người thường, ta phải tự mình biết mình.”
Khó được, Phó Chí Tắc trầm mặc hồi lâu cuối cùng cũng tán thành: “Tiếp nhận bản thân cũng không đáng sợ.”
“……”
Khi xuống lầu, Vân Li chú ý tới mấy cái quán bán đồ ngọt ở trung tâm quảng trường, chuyên bán bánh quy với bánh mì ngọt vừa mới thấy trong nhà ăn.
“Quào, hôm nay có bán nha.” Phó Chính Sơ có chút ngạc nhiên.
Đổi hoàn cảnh mới liền quên phén chuyện vừa rồi, xoay đầu làm bộ làm tịch hỏi Phó Chí Tắc, “Cậu nhỏ ơi, cậu muốn ăn không?”
Phó Chí Tắc cũng không cảm kích, trực tiếp vạch trần: “Muốn ăn thì mua.”
Nói xong, cậu ta còn nhìn Vân Li một cái, “Chị cũng vậy.”
Vân Li vừa muốn cự tuyệt, Phó Chính Sơ hoàn toàn không cho cơ hội, đẩy cô đi qua đó.
Hai người cầm nilon cùng với cái kẹp găp thức ăn, Phó Chính Sơ mỗi lần đến ngăn tủ bánh quy mới sẽ phân tích ưu nhược điểm, khi gặp được cái cậu ta thích còn giúp Vân Li kẹp hai cái
Vân Li không còn sức lực để đáp lại, cài gì Phó Chính Sơ cũng có thể nói.
Cho dù có thể nói, cách một lúc thì hỏi cô một vấn đề, cô không trả lời hai câu cậu ta sẽ không từ bỏ ý đồ.
Thừa dịp trò chuyện có khe hở, Vân Li hỏi: “Phó Chính Sơ, trước kia em có thường xuyên trò chuyện với cậu mình như thế này không?”
“Hình như là có.” Phó Chính Sơ ngẩng đầu nghĩ nghĩ, “Trước kia cậu nhỏ tương đối nói nhiều, không giống như bây giờ.”
Nghe vậy, Vân Li có chút tò mò: “Vậy bình thường anh ta nói gì với em?”
“Hỏi em có phải có hai cái miệng không.”
Vân Li nhìn ra ngoài.
Phó Chí Tắc đứng bên ngoài đám đông, giữa làn mây kiều diễm đang trôi dạt, thanh lãnh xa cách như tòa cao ốc, cúi đầu nghịch điện thoại.
Không giống như những gì trong tưởng tượng, tuy rằng phần lớn thời gian Phó Chí Tắc đều không phản ứng với Phó Chính Sơ, nhưng đối với anh cơ hồ có thể dùng từ sủng nịch để hình dung.
Tựa như một quả cầu rong biển, dần dần bành trướng khi cảm xúc phập phồng, nhưng vĩnh viễn không có một ngày nổi giận.
Nếu Vân Dã như vậy, không chừng Vân Li sớm đã phát điên mất.
Hai người đóng gói bánh quy, khi đi tính tiền, mới phát hiện trong chốc lát, chỗ xếp hàng dài như rồng.
“Chúng ta về phía trước đi, Chị Li Li tỷ, cậu nhỏ ở đằng trước á.” Nhận thấy ánh mắt bất ngờ của Vân Li, cậu ta bổ sung: “Trước kia mỗi lần chúng em ra ngoài chơi, cậu nhỏ sẽ xếp hàng, cậu nhỏ chuyên gia xếp hàng hộ.”
Quả nhiên chỗ xếp hàng đằng trước có thấy thân ảnh của Phó Chí Tắc.
Vân Li bước chân chậm lại, hôm nay đã có không ít sự việc phiền đến anh, cô do dự mà nhìn túi của hai người: “Chúng ta có nên lấy một ít cho anh ta không?”
Ngay từ đầu không nghĩ tới anh xếp hàng ở phía trước.
Hiện tại cảm giác giống như đang hy sinh Phó Chí Tắc, để cho bọn họ giống như đang hưởng lạc một mình, rốt cuộc những người khác có thể chọn bất cứ thứ gì họ thích, mà người cam nguyện xếp hàng lại từ bỏ quyền lợi này.
Phó Chính Sơkhông quan tâm chút nào: “Không sao đâu, chị Li Li, trải qua chế tạo của chúng ta, cậu nhỏ mới có thể trở thành một nhân tài nỗ lực.”
Nói xong cũng không màng phản ứng của Vân Li, đem hai cái túi đưa cho Phó Chí Tắc.
Phó Chí Tắc nhận lấy rồi chuyển điện thoại di động sang mã thanh toán, thấy tình huống này, Vân Li nhanh tay lẹ mắt mà lấy thẻ trường từ trong túi quần ra.
Phó Chính Sơ là con của chị họ anh, nhưng cô thì không phải, để anh trả tiền thay cô thì vượt ranh giới chừng mực rồi.
Vân Li: “Cái kia……!anh có thể thanh toán bằng thẻ sinh viên của tôi.”
Phó Chí Tắc không lấy, im miệng không nói gì cả.
Đợi một hồi lâu, cái tay bắt đầu tê rần, lại không nhận được phản ứng như mong đợi.
Vân Li ngẩng đầu, phát hiện Phó Chí Tắc cùng Phó Chính Sơ đều đang xem ảnh trên thẻ sinh viên của cô, Phó Chính Sơ chỉ kém chút dán mặt trên thẻ sinh viên.
Vân Li: “?”
Vân Li cảm thấy bản thân rất lưỡng lự, trọng điểm sự chú ý của cô không nên để Phó Chí Tắc vì cô mà chi trả những khoản phí này, ngoài ra hai người rõ ràng không cùng tần số.
Phó Chính Sơ: ” Chị Li Li, ảnh chụp khá xinh đẹp, là thời điểm khoa chính quy sao?”
Vân Li chần chờ một hồi, nói: “Là thời điểm cấp 3 của chị”
Phó Chính Sơ cũng không chú ý đến thời kỳ của bức ảnh, chỉ tán thưởng phát ra từ đáy lòng: “Chị Li Li, em cảm thấy tóc dài của chị đẹp hơn chị gái em nhiều.”
Cậu ta nhìn phía đồng bọn theo một ý nghĩa nào đó —— tìm kiếm cộng minh từ Phó Chí Tắc: “Cậu nhỏ à cậu nói đúng đi?”
Phó Chí Tắc không đáp lại, thu hồi tầm mắt.
Vân Li nháy mắt có chút khó xử, lật thẻ sinh viên xuống.
Thời điểm tốt nghiệp đại học có thu thập ảnh chụp, vừa lúc cô có chuyện phải về nhà, hệ thống thông tin trực tiếp sử dụng bức ảnh tốt nghiệp cấp ba của cô.
Lúc đó Vân Li vẫn để tóc dài đến thắt lưng, nhưng sau này cô đã cắt thành tóc ngắn ngang vai.
Khi đó Vân Dã còn học cấp hai đã khóc vì không thể chấp nhận được điều đó.
“Vậy lát nữa tôi chuyển khoản cho……” Vân Li khó khăn mà nói ra hai chữ sau, “Cậu nhỏ……”
Phó Chính Sơ đương nhiên: “Không liên quan đến chị Li Li, chúng ta là tiểu bối, cậu nhỏ sẽ không để chúng ta trả tiền đâu.”
Vân Li thật sự hổ thẹn.
Làm bạn cùng lứa tuổi Phó Chí Tắc, thực sự rất khó thích ứng thân phận tiểu bối này.
“Chị cảm thấy cậu nhỏ của em khá tốt, chị cảm thấy em vẫn không cần khi dễ anh ta đâu.” Để khiến bản thân bớt cố ý hơn, cô lại nói: “Anh ta đều giúp chúng ta trả tiền.”
Phó Chính Sơ: “Chị Li Li, đây không phải là khi dễ.
Dù sao cậu nhỏ cũng không bạn gái, tiền tiêu trên người tiểu bối là được.”
“haizz, không phải lần trước nói có rất nhiều người muốn số ổng……”
“Ban đầu có cho một ít.” Cậu ta dừng lại, “Nhưng cậu nhỏ cũng chưa qua lại với ai khác.”
Vân Li im lặng một lúc, “Anh ta còn cho người ta số điện thoại sao?” Ý thức được giọng điệu của mình không đúng lắm, Vân Li lập tức bổ sung, “Ý chị là thoạt nhìn anh ta sẽ không cho, lần trước chúng ta ăn cơm lúc đó là chẳng phải sao.”
“Chị nghĩ gì vậy.” Phó Chính Sơ vẻ mặt kiêu ngạo, “Kia phải là chúng ta cho.”
“Vì sao?”
“Tìm mợ quản quản ổng đó.”
……
Một lúc sau, Phó Chí Tắc cầm hai túi bánh quy trở về, Vân Li mang theo chiếc túi vải trắng khuyết thật vất vả mới nhận được, đặt túi đeo chéo của mình cùng gói bánh quy mang theo vào đó.
Có thể là trong lòng quá mức vừa lòng, cô nhón chân, nghiêng người nhìn xuống túi vải.
Thấy Vân Li thích phần thưởng của EAW, Phó Chính Sơ tò mò cái đó có gì đặc biệt: “Chị Li Li, cảm giác mang nó thế nào ạ?”
Vân Li cúi đầu nhìn xuống cái túi, thẹn thùng mà cười, “Khá tốt, chính là……” Cô nhấc cái túi vải lên, “Có chút lớn.”
Trước mặt hai người bọn họ hơi xấu hổ tạo dáng õng ẹo, Vân Li chạy đến một khoảng đất trống cách họ hai mét để chụp ảnh.
Phó Chính Sơ nhàm chán mở túi bánh quy ăn hai miếng, xa xa mà nhìn Vân Li chụp ảnh, có lẽ là quá nhàm chán liền quan sát túi vải mà cô mang theo, đột nhiên kêu lên một tiếng thật dài.
“Cậu nhỏ, này không phải ảnh đại diện của cậu à?”
Để chứng minh sự quan sát của mình, Phó Chính Sơ phóng to hình đại diện WeChat của Phó Chí Tắc, đặt trước mặt Phó Chí Tắc.
Một màu xanh da trời, một màu đen tuyền.
Phó Chính Sơ: “Xem nè, giống mặt trăng ở trên.”
Phó Chí Tắc dùng ánh mắt nhìn cậu ta như một đứa thiểu năng.
Không hài lòng, Phó Chính Sơ được một tấc lại muốn tiến một thước, thấp giọng dùng lời nói trẻ con hạ lưu chế nhạo anh, thanh âm chỉ có hai người nghe thấy: “Cậu nhỏ, vừa rồi chị Li Li nói cậu to.”
Bánh quy trong miệng vẫn nhai đi nhai lại, hết sức thiếu đòn.
Phó Chí Tắc: “……”
Sắc trời nhem tối, loa trong khuôn viên trường đang phát thanh vào buổi tối, giờ phút này nữ MC đang phỏng vấn một học trưởng đã tốt nghiệp.
“Cho nên Doãn học trưởng, người đã từng làm mưa làm gió của Nam Lý Công, ôm vô số giải thưởng, các fan của anh bao gồm cả tôi đều rất tò mò, anh cảm thấy việc tiếc nuối nhất khi ở đại họclà gì?”
Thanh tuyến người đàn ông ôn nhuận như gió, khiến người ta êm tai dưới tiếng loa ồn ào, anh ấy cười hai tiếng, tạm dừng một hồi: “Đại khái chính là……!Không yêu đương?”
“Mấy năm nay các bạn học của tôi đều có người yêu.”
Phó Chính Sơ thuận miệng vừa hỏi: “Chị Li Li, hồi còn ở đại học chị có tiếc nuối gì không?”
Đột nhiên không kịp phòng ngừa, Vân Li lập tức nghĩ ra một vạn loại câu trả lời, cho dù là loại nào, đều là nói ra sự xấu hổ tự của mình.
Không biết Phó Chính Sơ có cố ý không?
Vân Li không thích thăm dò chuyện riêng của người khác, thêm một lý do nữa là cô sợ người ta hỏi mình, còn chưa thoát khỏi cẩu độc thân cũng là bằng chứng cho thấy cô không giỏi giao tiếp trong miệng người ta.
Đột nhiên gió đêm có chút lạnh, cô dùng lòng bàn tay lau lau khuỷu tay, khó khăn thừa nhận: “Chị……!chưa yêu đương.”
Trong lúc luống cuống mà bẻ lái sang chuyện khác: “Hai người thì sao?”
“A ~” Phó Chính Sơ nghiêng đầu suy nghĩ một hồi lâu, vô cùng xác thực nhưng không để ý lắm: “Cỡ bốn năm lần ạ, mỗi lần đều không dài.”
“Vậy……” Điểm ngắm nhìn đề tài ngắm chuyển sang trên người Phó Chí Tắc.
Lo lắng anh cũng có ý nghĩ tương tự, coi việc không yêu là một thiệt thòi.
Vân Li cân nhắc nhiều lần, ra vẻ hồ đồ hỏi: “Cũng bốn năm lần?”
Phó Chí Tắc hơi ngửa đầu ra sau, cổ trắng nõn, mạch máu phân bố như nhánh cây.
Vừa lúc đi qua một bóng đèn dây tóc, thắp sáng một ánh nến trong mắt anh.
Anh nghiêng đầu nhìn cô: “Thật để mắt đến tôi.”
“Chị Li Li, ý cậu nhỏ là……” Phó Chính Sơ phụ trách phiên dịch, “Có thể hỏi cậu ấy cái vấn đề này, đã đánh giá cao ổng rồi.”
Cậu ta ra vẻ nghiêm túc: “Dù sao ở trong mắt chúng ta, cậu ấy chính là người sinh sản vô tính.”
Vân Li: “……”
Phó Chí Tắc: “……”
MC nữ tục hỏi người đàn ông: “Vậy Doãn học trưởng, anh có điều gì muốn nói cho những bạn học mới nhập học không?”
Người đàn ông che tiếng cười: “Vậy hy vọng mọi người học tập thật tốt, lúc rảnh rỗi cũng đừng quên hưởng thụ tình yêu ở thanh xuân vườn trường.”
Kết thúc bài phỏng vấn là bài hát《Wonderland》gần đây rất hot ở nước ngoài, âm lượng tăng dần theo khúc nhạc dạo.
Phó Chính Sơ không ngừng đánh giá: “Bọn họ không nên mời người đàn ông này làm khách quý.”
Vân Li: “?”
Phó Chính Sơ: “Em cảm thấy tương lai sau này, chờ bạn bè của cậu nhỏ có con học tiểu học, chắc ổng cũng chưa có bạn gái.”
Cậu ta tổng kết lại: “Rõ ràng cậu nhỏ có nhiều tiếng nói hơn.”
……
Ba người chậm rãi đi dọc theo khu tản bộ sinh hoạt.
Bất giác đi tới phố Tây gần đây, đây là dãy cửa hàng xây dựng dọc theo phía ngoài của khu sinh hoạt, đa phần là quán cà phê phục vụ cho việc giải trí và tự học của sinh viên.
Một vài con mèo hoang lười biếng mà nằm ven đường, không sợ người đi đường, có ăn thì đứng dậy ăn hai miếng, lười đến nỗi không có động tác dư thừa.
Đèn đường kéo bóng người thành một hình dạng thon dài, dưới một góc độ này Vân Li cùng Phó Chí Tắc vừa lúc đè lên nhau
Phố tây tương đương với việc tới bên ngoài trường học, Phó Chính Sơ nhìn thời gian, hỏi cô: “Chị Li Li, đêm nay chúng ta đi xem một trận bóng đá nha, ở sân vận động Nam Vu bên kia, chị đi không?”
Vân Li không phản ứng trong một lúc, bóng đá?
Cô là người không có khái niệm có bao nhiêu cầu thủ trên sân bóng.
Vân Li: “Chị không đi.”
Phó Chính Sơ: “Sao vậy?”
Vân Li: “Ừm, chị không hiểu cái này, sợ làm mọi người mất hứng.”
Phó Chính Sơ nghiêm túc nói: “Chị Li Li, chúng ta đi xem bóng đá, không phải đá bóng.”
Nhìn thấy bộ dạng do dự của cô, Phó Chính Sơ trực tiếp đánh nhịp, chỉ vào cửa hàng tiện lợi bên kia đường: “Chúng ta đi mua thêm đồ ăn đi, lát nữa xem trận đấu sẽ ăn.”
Có nhiều loại kiểu dáng trong chuỗi cửa hàng tiện lợi, đồ ăn vặt đồ uống thức ăn nhanh đều có, Vân Li chọn sữa bò trước tủ mát, trong lúc vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa hai người họ ở phía đối diện.
“Nhưng cậu nhỏ à, sao cậu không về trường?”
Anh còn chưa tốt nghiệp.
Ngày thường Vân Li trì độn nhưng giờ phút này cái đầu giống như được khai sáng, nháy mắt lấy thông tin Phó Chí Tắc còn đọc trên blog.
Cô chậm rãi nhìn hạn sử dụng trên hộp sữa, nhưng dòng chữ đen chi chút lúc này đang ở trạng thái độ phân giải thấp, lỗ tai lại phá lệ chú ý đến đoạn đối thoại đằng kia.
Một lúc lâu sau, Phó Chí Tắc bình đạm nói: “Không về.”
“Vậy có thể tốt nghiệp không?” Phó Chính Sơ ngữ khí kinh ngạc, “Ông chủ cháu nói nếu chau dám xin nghỉ phép một tuần liền phải bảo lưu.”
Phó Chí Tắc không trả lời, trực tiếp đi thẳng đến quầy thu ngân, Vân Li vội vàng thu hồi ánh mắt, làm bộ nghiêm túc chọn sữa bò.
“Bạn học ——” Một giọng nam quen thuộc đột nhiên vang lên, Vân Li ngẩng đầu, một cậu trai tóc xoăn đứng bên cạnh, “Chọn một chai sữa bò lâu như vậy sao?”
Vân Li có chút xấu hổ, sợ đám người Phó Chí Tắc nghe được: “Tôi cũng không chọn lâu, vừa rồi xem một chút.”
Anh ta cười khẽ hai tiếng, thân mình cúi xuống lại gần hơn một chút: “Nhưng tôi thấy cô chọn rất lâu, ngay từ đầu cô cầm hộp sữa bò của Quang Minh, tiếp đó đổi thành Y Lợi, sau đó lại đổi thành Mông Ngưu, tôi có biết một quán sữa tươi gần đây……”
Vân Li lui về phía sau một bước, nhíu nhíu mi: “Chúng ta quen nhau à?”
“Không quen, nhưng……”
“Không quen biết, tại sao anh,” Vân Li dừng lại, ôm sữa trong tay tiếp tục lui về phía sau, “Muốn nhìn chằm chằm tôi chọn sữa bò?”
Nói xong, không đợi anh ta trả lời, Vân Li quay người đi về phía Phó Chí Tắc và Phó Chính Sơ.
Cậu trai chậc một tiếng, lời nói đến yết hầu chỉ có thể nuốt xuống.
Phó Chính Sơ nhìn nhìn người bên cạnh tủ mát: “Chị Li Li, là bạn của chị sao?”
Vân Li lắc đầu: “Không quen.”
Phó Chính Sơ: “Vậy vừa rồi là đang nói chuyện?”
Vân Li lật mã vạch của đồ vật, sau đó đưa cho Phó Chí Tắc.
Nghe được lời này, cô rối rắm, nhỏ giọng nói: “Không có, anh ta cứ nhìn chị, chị cảm thấy có chút……”
Không chắc liệu hình dung này có phù hợp không, thanh âm Vân Li càng nhỏ một chút: “Biến thái.”
Vừa nghe, Phó Chính Sơ lại nhìn tủ mát ngó vài lần.
Phó Chí Tắc nhận lấy những vật mà Vân Li đưa cho anh, đưa mã vạch đến máy quét mã, bỏ chúng vào chiếc túi bên cạnh.
Khi nhận được sữa tươi, động tác quán tính ban đầu của anh dừng lại, đưa máy quét mã tính tiền đến bao bì hộp sữa bò.
Tưởng mình lấy quá nhiều sữa bò, Vân Li giải thích: “Tôi cầm ba hộp, nghĩ đợi lát nữa mọi người cũng có thể uống.”
Phó Chí Tắc tiếp tục quét mã vạch, hỏi: “Vị Chocolate?”
Vân Li: “À lúc đầu tôi tìm không thấy, nếu anh muốn uống thì tôi đến siêu thị bên cạnh tìm.”
“Chị Li Li sau lưng chị kìa!” Phó Chính Sơ nhắc nhở cô.
Quả thực, Vân Li quay đầu lại thì thấy hộp sữa chocolate được đặt gần quầy thu ngân, bởi vì là sữa có nhiệt độ bình thường cho nên không để cùng ngăn mát, cô cầm lấy mấy hộp sữa bò vừa rồi: “Tôi đây đến quầy thu ngân đổi một chút.”
Phó Chí Tắc cầm hai hộp từ tay cô, đặt lại vào túi: “Đổi của cô là được rồi.”
……
Sau khi thanh toán hóa đơn, bọn họ đi về phía bãi đậu xe, Vân Dã gọi video, Vân Li trực tiếp cúp.
Cậu lập tức gửi một tin nhắn:【 tâm tình của chị không tốt à? 】
Tuy rằng bình thường hai người hay chế nhạo với nhau, nhưng vào những thời điểm quan trọng, cậu em trai này vẫn đáng tin cậy.
Lúc đầu tâm trạng Vân Li không tồi, giờ phút này càng giống như lên trời: 【 còn ổn, dạo chơi bên ngoài một ngày, hiện tại đi đợt tiếp theo.
】
Vân Dã: 【……】
Vân Dã: 【 đừng lừa người, mới có hai tháng, chị có thể kết bạn được không?】
Mi Vân Li căng thẳng, tốc độ gõ chữ càng nhanh: 【 khỏi hâm mộ, không cần nhớ mong, chị già của em rất khá!!!! 】
Vân Dã: 【 vầng vầng.
】
Một lát sau.
Vân Dã: 【 nam? 】
Tiểu tử này sao hỏi cái vấn đề này.
Tuy rằng cũng không phát sinh cái gì, nhưng không biết có phải Vân Li có tật giật mình hay không, luôn cảm thấy rằng một câu trả lời chân thật thì hàm ý có gì đó nó giống nhau.
Nhìn lén Phó Chí Tắc một cái, cô không tự tin mà trả lời: 【 nữ.
】
Vân Dã cũng dự tính được cô sẽ không có bạn trai trong thời gian ngắn như vậy: 【 ok, trễ như vậy, chị còn đi đâu? 】
Vân Li: 【 xem bóng đá.
】
Vân Dã: 【 từ khi nào con gái các chị hẹn nhau đi xem bóng đá thế?? 】
Vân Li cũng không chú ý bản thân gửi tin nhắn càng đi càng nhanh.
Dần dần kéo khoảng cách hai mét với hai người kia.
Phó Chính Sơ mơ hồ nhìn thấy Vân Li nói chuyện phiếm, còn có vài cái dấu chấm than, cho rằng Vân Li đang trút giận về chuyện vừa rồi với người khác.
Lại nghĩ tới việc hôm cậu ta ở sân bay muốn số WeChat của cô, chỉ cảm thấy Vân Li ở phương diện này không quá cởi mở.
Liền sát vào người Phó Chí Tắc nhỏ giọng nói: “Chị Li Li là nhìn không ra người kia muốn đến gần chị ấy sao? Giống như chị ấy ngộ nhận người khác là biến thái rình coi?”
Khoai tây chiên và đồ uống đóng hộp trong túi rung động.
Phó Chí Tắc hỏi: “Không phải thì sao?”
Lờ mờ nghe thấy sự phản đối trong lời nói của Phó Chí Tắc, Phó Chính Sơ cũng không nghĩ nhiều.
Có thể từng trải qua việc tương tự, cậu ta đồng cảm như bản thân mình cũng bị mà biện hộ: “Chỉ là trò chuyện thôi!”
Cậu ta cảm thán nói: “Đúng không, chị Li Li xinh đẹp như vậy, không nghĩ tới không có kinh nghiệm trong phương diện này.”
“Cậu đây cũng không có kinh nghiệm.” Phó Chí Tắc nghiêng đầu nói, “Kém hơn cháu bốn năm lần.”
“……”
Đến sân vận động Nam Vu, có mấy người mới phát giác được mua đồ uống cũng như không.
Lúc này, sân vận động chật cứng người, không khí náo nhiệt, một số nhân viên bảo vệ chặn đám người tự mang đồ uống, Một tấm biển gỗ lớn được đặt phía trước viết “Cấm mang đồ uống”.
Thấy thế, Phó Chí Tắc lại cất đồ trên xe.
Vân Li với Phó Chính Sơ vào cửa đợi tại chỗ, phát hiện hầu hết khán giả đều mặc quần áo trắng hoặc đen.
Đây là màu sắc của hai đội, kết luận rõ ràng.
“Mấy người đến ủng hộ đội nào?”
“Có!” Phó Chính Sơ nhắc tới quần áo của mình run run, “Không phải tôi đang mặc quần áo màu đen sao?”
“Nhưng……”
Cô và Phó Chí Tắc đều mặc áo khoác trắng.
Phó Chính Sơ bộ dáng hiểu rõ với, bình tĩnh nói, “Không sao, cứ đi theo em!”
Khán giả trong sân vận động được ngăn cách bởi một lối đi nhỏ, hai bên là người mặc đồ đen và người đồ trắng.
Ba người Vân Li trước những ánh nhìn của mọi người, đi tới khu đồ đen.
Hầu như mỗi khi có người mới đi qua, liền sẽ hỏi hai người ngồi nhầm chỗ phải không.
Một trận sau, Phó Chính Sơ cũng nhịn không được.
“Cậu nhỏ, chị Li Li, hai người nên về phía đối diện.”
Vân Li xấu hổ mà cầm lấy túi, tìm một chỗ ngồi trong khu vực mặc đồ trắng, Phó Chí Tắc đi theo ngồi xuống bên cạnh cô.
Vị trí không rộng, thỉnh thoảng đầu gối hai người chạm vào, Vân Li đều rụt người lại như bị điện giật.
Vân Li đánh vỡ sự im lặng trước:”Anh ủng hộ đội trắng này?”
Phó Chí Tắc: “Không có.”
“Vậy ngày thường có xem trận đấu không?” “Không xem.”
“Vậy sao hôm nay anh đi cùng Phó Chính Sơ đến đây?”
Phó Chí Tắc quay đầu lại nhìn cô: “Không phải cô cũng vậy sao?”
Cuộc trò chuyện xấu hổ này làm Vân Li muốn tìm một cái lỗ để chui vào.
Cũng may rât mau trận đấu bắt đầu, bầu không khí trên khán đài nóng lên, Vân Li mới không còn lo lắng hết lòng giải quyết vấn đề với Phó Chí Tắc.
Đây là lần đầu tiên Vân Li xem trực tiếp trận đấu bóng đá.
Trước đây, cô cũng đã xem qua rất nhiều video bình luận của các uploader, lần trước khi thăm cửa hàng gặp được Phí Thủy có chút danh tiếng trong lĩnh vực bình luận trận bóng.
Là một người ngoài cuộc hòa thân vào khán giả, trải nghiệm này khác hoàn toàn.
Giờ phút này Vân Li cảm nhận được loại nhiệt liệt này.
Nhằm nâng cao hiệu quả giải trí, sân vận động Nam Vu còn có bình luận trực tiếp, trào dâng tiết tấu ngữ điệu phù hợp với tiếng ồn ào la hét trên hiện trường, một đợt một đợt đẩy bầu không khí giữa sân lên cao trào.
Khi Vân Li vào cửa bị nhét đồ chơi vỗ tay, này trong chốc lát bị kéo cũng có thể đúng lúc mà vỗ vỗ.
Bất giác, cảm xúc của Vân Li cũng bị người chung quanh kéo, khi đội bóng áo trắng ghi bàn thắng đầu tiên, cô cũng cuồng vỗ vỗ.
Phó Chí Tắc: “……”
Ban đầu muốn nói cái gì đó, nhưng nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của Vân Li, anh lại ngậm miệng lại.
Chỉ làm như không nghe được thanh âm kia.
Bên cạnh vẫn luôn có áp suất thấp, Vân Li cũng không thể bỏ qua.
Sau một hồi suy nghĩ, cô đặt đồ chơi vỗ tay trước mặt anh: “Tôi cảm giác anh cũng có thể tham gia một chút, rất vui đấy.”
Phó Chí Tắc không có lây.
Qua vài giây.
Vân Li nhéo nhéo quần áo màu trắng của mình, hướng về phía trước: “Chúng ta không phải trong đội áo trắng sao?”
Rõ ràng là ban đầu hai người họ không xem trận đấu, hiện tại Vân Li đã hoàn toàn lật bánh tráng.
Phó Chí Tắc thậm chí khóe môi hơi nhấp của cô, nhìn ra một tia chỉ trích.
“……”
Hai người nhìn nhau, lặng yên không tiếng động trong bối cảnh nóng cháy, Vân Li có chút khẩn trương, rồi lại quật cường mà kiên trì vào tầm mắt của anh.
Sau một lúc lâu.
“Bạch bạch bạch!”
Phó Chí Tắc ngoan ngoãn cầm lấy thiết bị vỗ tay, không nói lời nào mà vẫy vẫy.
===================================
T4144626012022
Tác giả có chuyện muốn nói:
Vân Li: Sau này an sẽ cảm nhận được hiện tại mình rất thức thời
edit: cãi lời vợ sau này ra ngoài đường ngủ.
Không nghĩ tới Phó Chí Tắc sẽ phối hợp như vậy, Vân Li rất vui vẻ, ngậm cười tiếp tục xem trận đấu.
So với động băng bên cạnh lúc đầu, hiện tại Vân Li cảm thấy xung quanh mình ấm lên rất nhiều. Phó Chí Tắc dựa vào ghế, thỉnh thoảng cầm đồ chơi vỗ tay lên vẫy vẫy.
Ngay khi Vân Li nhìn lén Phó Chí Tắc, bầu không khí của hiện trường lại bùng lên, Vân Li vội đi theo cổ động viên đội áo trắng điền cuồng đông đưa đồ chơi vỗ tay, âm điệu người chủ trì chương trình càng ngày càng cao: “Trận đấu đã bước vào trạng thái gây cấn, chỉ cần họ có thể ghi thêm một bàn thắng, chỉ cần ghi thêm một bàn nữa thì thắng lợi cơ bản được đảm bảo, bây giờ chúng ta có thể nhìn thấy tiền đạo của đội áo trắng đột phá phòng thủ, đây là……”
Người chủ trì nói càng lúc càng nhanh, sau đó là những tràng pháo tay cùng với tiếng thét chói tai. Vân Li không hiểu bóng đá, nhưng cũng có thể hiểu hàm nghĩa của “2-0” trong sân.
Camera trực tiếp phóng to các cầu thủ, màn hình lớn trên sân bóng cùng với màn hình LCD trong khán phòng nhanh chóng chuyển đổi đến các cầu thủ đang hoan hô ôm nhau, sau đó chuyển đến các cổ động viên áo trắng gần như đang điên cuồng, những cổ động viên bị kích động mà múa may trước màn ảnh.
Người dẫn chương trình vẫn đang say sưa giải thích, Vân Li nhìn về phía Phó Chí Tắc, anh nhàm chán mà dựa vào ghế, chậm rãi múa may đồ chơi thiết bị hai lần.
Thẳng đến khi màn ảnh dừng trên cả hai người.
Trước sự chứng kiến của hàng nghìn người xem, đồ chơi vỗ tay của Vân Li ban đầu điên cuồng đong đưa chợt dừng lại, nháy mắt thu nụ cười, có chút không giống ai mà buông đồ chơi vỗ tay. Phó Chí Tắc bên cạnh cũng di chuyển, khoanh tay, quái đản lại lạnh nhạt mà nhìn thẳng vào màn ảnh.
Camera giống như bị hỏng, không có dấu hiệu dịch chuyển.
Lúc này người chủ trì mới giải thích trước màn ảnh: “Thật không thể tin được, vì bàn thắng mà các cổ động viên đã kích động đến mức ngây người như phỗng……”
“……”
Cũng may tình huống áp lực này không kéo dài, sau khi ống kính dời đi, Vân Li cảm giác bản thân như được sống lại.
Ý thức được bản thân vừa rồi biểu hiện ở trước cameras, Vân Li hiểu được, thuộc tính tẻ ngắt của mình được thăng cấp.
Trong vài phút tiếp theo, Vân Li đều ngồi phát ngốc.
Chú ý thấy người nào đó bên cạnh đột nhiên an tĩnh, Phó Chí Tắc nhìn cô một cái, Vân Li mở to hai mắt nhìn chằm chằm đồ chơi vỗ tay trong tay, giống như cà tím héo chèo queo.
Phó Chí Tắc đem ánh mắt quay lại nhìn sân bóng. Anh di chuyển, chống khuỷu tay lên đầu gối, cúi người về phía trước, trong tay nắm đò chơi vỗ tay. Cách trong chốc lát, như thể hạ quyết tâm sau khi vượt qua nhiều chướng ngại vật, đột nhiên vỗ vỗ vài cái.
Nghe thấy âm thanh từ bên cạnh, Vân Li có chút kinh ngạc nhìn sang.
Phó Chí Tắc nhìn cô một cái: “Này không phải bàn thắng?”
Vân Li ngoài ý muốn, không chú ý tới ghi thêm bàn thắng lúc nào, cũng đu theo Phó Chí Tắc điên cuồng vỗ, nói: “Đội bóng này thật là lợi hại.” Rồi sau đó nhìn thoáng qua chỗ ngồi của đội bóng đen, cười gửi một tin nhắn cho Phó Chính Sơ.
【 Phó Chính Sơ, em nên đổi đội để cổ vũ đi. 】
Tranh thủ thời gian đem rượu dân túc: 【chán thật hu hu hu, em hận mất. 】
Vân Li trở lại trạng thái ban đầu, giống như đứa con nít vô ưu vô lo mà đu theo cô động viên áo trắng múa tay múa chân.
Thấy thế, Phó Chí Tắc xoa xoa đôi mắt buồn ngủ, lại ngả người ra ghế.
……
Mười phút sau, trận đấu kết thúc, đội trắng thắng với tỷ số 3-1, Vân Li hầu như tất cả những cổ động viên chung quanh Vân Li đều kích động đến mức ôm nhau thành quả bóng, reo hò cho chức vô địch đầu tiên trong những năm gần đây.
Bầu không khí như này làm khóe mắt Vân Li dâng lên từng trận cảm động, có lẽ đây là niềm tự hào khi thứ mà mình chân thành tha thiết thu hoạch vinh dự.
Thẳng đến khi lần thứ hai tầm mắt chuyển trên người Phó Chí Tắc.
Thoạt nhìn anh đã có chút mệt nhọc.
Vân Li lập tức thanh tỉnh, ho nhẹ hai tiếng che giấu ‘ quên mình ‘ vừa rồi.
Phó Chí Tắc ngồi ngoài sườn, dẫn đầu đứng dậy, theo sau đám đông. Nhìn từ phía Vân Li, thân hình anh thon dài tựa một cán bút, tay cắm túi quần, chỉ lộ ra khớp xương cổ tay rõ ràng.
Từ nhỏ đến lớn, Vân Li thuộc về quần thể dan trắng trong đám người.
Nhưng so sánh với cô thì anh lại trắng nhiễm bệnh thái mà lại diêm dúa lẳng lơ, với chiếc áo khoác trắng lớn, thân thể chỉ cần đẩy thôi là té.
Từ từ.
Cô nghĩ gì thế, tấn công anh?
Xua tan những suy nghĩ lộn xộn của bản thân, Vân Li có tật giật mình mà cùng bảo trì hai bước khoảng cách với Phó Chí Tắc.
Những người phía sau cô không cho cơ hội, tan cuộc thì vội vàng chen chúc ra ngoài như thể đi đầu thai, Vân Li một không cẩn thận cũng không ổn định, cái trán đụng vào xương bả vai của Phó Chí Tắc.
Sự mảnh khảnh khiến xương của anh như một lớp vỏ cứng trên mặt đất, khiến trái tim Vân Li đau như búa bổ.
Đau đến nước mắt rớt ra.
Thấy Phó Chí Tắc quay đầu lại nhìn cô, tưởng là bởi vì đụng vào anh, Vân Li còn nhịn đau xin lỗi.
Vân Li tay ôm đầu, chỉ cảm thấy những người ở phía sau muốn đẩy cô, Phó Chí Tắc không mang cảm xúc gì, không khách khí mà duỗi tay một phát đẩy người đằng trước ra sau.
“Lui về về phía sau.”
“Làm gì đất!” Người đang ông bị đẩy phản xạ có điều kiện mà hô to.
Sau khi bắt gặp ánh mắt của Phó Chí Tắc thỉ mẻ tắt nắng.
Rõ ràng người trước mặt tuy cao gầy nhưng không cường tráng, khi nói chuyện cũng không hung thần ác sát, lại khiến ông ta có chút rùng mình, gã đi phía trước bẹp miệng mếu máo, yếu thế chỉ dám lui về phía sau một bước.
Phó Chí Tắc cụp mắt xuống, nghiêng người, ý bảo Vân Li đi trước anh.
Khi ngồi ở vị trí ban đầu, Vân Li theo dõi trận đấu đến mê mẩn, cũng không quên giữ lại một khoảng trống, tránh tình huống giữa hai người xảy ra xô xát.
Lối đi nhỏ hẹp, khi cô đi tới bên cạnh anh, cho dù thân thể cô gắng dịch ra bên ngoài, thì việc tiếp xúc với anh là điều khó tránh khỏi.
Quần áo chạm vào như đá lửa cọ xát.
Vân Li cúi đầu, làm bộ không chú ý bất cứ điều gì.
Sau khi Vân Li đến trước mặt, Phó Chí Tắc giữ khoảng cách một bước với cô. So với những người ồn ào xung quanh sau trận đấu, Phó Chí Tắc yên lặng đến mức vô hình.
Vân Li từ nhỏ không thích người lạ chạm vào mình.
Cho dù cấp một đến cấp ba, lcũng có rất nhiều chàng trai có quen biết từ thời đại học đến gần cô, trực tiếp cầm lấy tai nghe cô đang đeo, cao hứng thì dùng tay vỗ vỗ bả vai cô, hoặc là trực tiếp túm quần áo khi gọi cô.
Những hành động này ít nhiều gì đều dọa tới cô.
Nhưng kể từ khi quen Phó Chí Tắc, anh vẫn luôn lễ phép khéo léo, có ý thức tránh tiếp xúc thân thể với người khác.
Từ những chi tiết nhỏ này, Vân Li có thể nhìn ra, anh là người được gia đình giáo dục rất tốt, cũng không phẫn nộ, cũng không vượt giới hạn.
Ngoại trừ việc không thích nói chuyện.
Cũng không thích cười.
Bên ngoài sân vận động, Phó Chính Sơ đã đợi sẵn ở cửa, cậu ta đã cởi áo khoác đen, chỉ để lại áo ngắn tay để đi học.
Phó Chí Tắc hỏi: “Quần áo đâu?”
Phó Chính Sơ rầu rĩ mà rầm rì hai tiếng: “Vứt rồi.” Cậu ta kêu rên hai tiếng, “Sau này không bao giờ yêu nữa.”
Tâm tình không vui cũng chỉ diễn ra trong vài phút rồi biến mất, thời điểm đang định trở về, thì một vài chàng trai có dáng người trung bình ở cửa sân vận động chào hỏi cậu ta.
Phó Chính Sơ tán gẫu vài câu rồi về: “Đã lâu không gặp bọn họ, chúng ta chơi bóng rồi hẳn về đi.”
Vân Li nhìn Phó Chí Tắc: “Anh muốn đi không?”
Phó Chí Tắc không ngại mà thừa nhận: “Tôi không đi.”
“Tôi giống anh ——” Vân Li lại cảm thấy không ổn khi nhất thời buột miệng nói ra, nói không chừng Phó Chí Tắc không chơi đá bóng, cô lập tức sửa miệng: “Không đá bóng sao?”
Phó Chí Tắc bị Phó Chính Sơ nhét thanh Snickers thay anh trả lời: “Cậu nhỏ không chơi bóng đa, ổng chơi cầu lông. Em là toàn năng, lần sau cùng nhau chơi cầu lông nha chị Li Li.”
“”A, được rồi.” Vân Li liếc nhìn Phó Chí Tắc, anh không nói chuyện, Phó Chính Sơ bất mãn mà dùng khuỷu tay đẩy đẩy anh, “Cậu nhỏ, chị Li Li hỏi cậu kìa.”
Vân Li: “?”
Phó Chính Sơ: “Chị Li Li tỷ hỏi cậu muốn đá bóng cùng không.”
Vân Li tức khắc thấy xấu hổ, may mà Phó Chí Tắc cũng không để ý, gật gật đầu.
Bạn bè ở cửa đang thúc giục, Phó Chính Sơ chào hởi với bọn họ liền đi qua.
Vân Li đi theo Phó Chí Tắc đến bãi đỗ xe, suốt dọc đường hai người không nói chuyện.
Nếu không phải tất cả xảy ra một cách thuận theo tự nhiên như vậy, Vân Li thậm chí hoài nghi Phó Chính Sơ được trời cao phái xuống để trợ công phải không.
trợ công: là một thuật ngữ trong bóng rổ dùng để chỉ hành động, thông qua đường chuyền bóng của cầu thủ, giúp cầu thủ trực tiếp ghi bàn thắng đầu tiên
Bây giờ là mùa thu, gió ở Nam Vu từng trận lạnh lẽo, một vài ngọn đèn công suất thấp được treo trong bãi đậu xe, bóng người và tiếng thì thầm chìm trong bóng tối.
Phó Chí Tắc mở cửa ghế phụ cho Vân Li.
“Vào trước đi.”
Sau khi cô ngồi vào chỗ rồi đóng cửa, Phó Chí Tắc không lập tức quay lại ghế lái, mà là dựa vào bên trái phía trước của xe. Vân Li thấy bả vai anh nghiêng, sờ soạng lục lọi trong túi.
Anh cúi đầu, một tia sáng yếu ớt, trong không khí tràn ngập mây mù xám trắng.
Điếu thuốc đầu tiên không có mang lại kết thúc.
Hình bóng cô độc như chìm vào bóng tối vô biên, ánh lửa mỏng manh chính là liều thuốc giải cho đêm dài đằng đẵng.
Khi Phó Chí Tắc quay lại hạ cửa kính xuống, làn gió buổi tối nhanh chóng mang theo mùi thuốc lá xộc thẳng vào mũi Vân Li. Anh khởi động xe, dựa vào ký ức đi về phía Thất Lý Hương Đô.
Trên đường Phó Chính Sơ còn gửi một tin nhắn thoại, Phó Chí Tắc liếc mắt, tiếp tục bẻ lái.
Ô tô vừa lúc chạy đến một đoạn khuất, Phó Chí Tắc bật đèn pha, tầm mắt dừng lại con đường phía trước. Anh nhẹ giọng nói: “Giúp tôi nhìn một chút.”
Đây là câu đầu tiên hai người họ nói sau khi lên xe. Thanh âm Phó Chí Tắc dường như lọt vào tai Vân Li, thanh tuyến nhu hòa, Vân Li cảm thấy có chút quyến rũ, cô cầm điện thoại di động của Phó Chí Tắc, mở khóa nhấn vào WeChat.
Không nghĩ tới anh sẽ cho phép cô sử dụng điện thoại của anh.
Có một số cửa sổ trò chuyện trên WeChat, Vân Li không muốn nhìn lén, nhưng không thể tránh khỏi những cửa sổ chat có thể nhìn thấy, cửa sổ thứ hai có ghi chú là ‘ Lâm Vãn Âm ‘, có hơn 100 tin nhắn chưa đọc. Mở đầu của một tin nhắn gần đây viết 【 A tắc, mẹ em có một ít túi bánh chưng cho anh, kêu em đưa cho anh】.
Phía sau là cái gì, Vân Li không nhìn thấy, nhưng cô có thể đoán ra, đây là tên một cô gái.
Không biết tại sao, trong lòng có chút không thoải mái.
Click mở cửa sổ Phó Chính Sơ, phát tin nhắn thoại, trong cái xe yên tĩnh vang lên tiếng thở hổn hển của Phó Chính Sơ, đoán chừng là đá nửa trận mới gửi tin nhắn.
“Đã trễ thế này, cậu nhỏ đưa Li Li về dưới lầu. Nhớ kỹ nha,” Phó Chính Sơ tăng thêm ngữ khí, “Không thể lên lầu.”
Mặt Vân Li đỏ lên, đặt điện thoại xuống.
Sau khi vượt qua, Phó Chí Tắc nhìn vào gương sau xe, ngữ khí không quá để ý: “Đừng quan tâm đến nó, tương đối ồn ào.”
“Ừ……” Vân Li nhỏ giọng mà đáp lại, đột nhiên nhớ tới cái gì, cô hỏi: “Ừm, Hạ Hạ và Phó Chính Sơ là chị em ruột sao? Họ của hai người đó không giống.”
“Phó Chính Sơ theo họ của chị tôi.”
“À ok.”
Không dễ dàng gì để hỏi thêm, Vân Li ứng thanh sau liền không nói chuyện nữa.
Phong cảnh ngoài cửa sổ lướt qua như thác nước, tưởng rằng suốt dọc đường còn lại chỉ có sự tĩnh lặng, Phó Chí Tắc lại chủ động mở miệng: “Vốn dĩ tôi định để Hạ Tòng Thanh theo họ của chị tôi” Vân Li chậm rãi ồ một tiếng, hỏi: “Vậy ban đầu là Phó Chính Sơ theo họ của ba sao?”
“Không phải, anh rể khá sợ chị của tôi.”
Vân Li tự nhiên hỏi: “Vậy anh cũng sợ à?”
Không khí lập tức yên tĩnh trở lại.
Vân Li lấy lại tinh thần, giải thích: “Ý tôi là anh có sợ chị không, không phải hỏi có sợ…… ừm, vợ không……”
Lần này yên tĩnh đến mức ngay cả tiếng thở cũng không nghe thấy.
……
Hành trình không dài, mười phút sau, xe liền thuận lợi dừng ở cửa tiểu khu. Vân Li cảm ơn Phó Chí Tắc như thường lệ, khi mở cửa xe, hệ thống sưởi sẽ đổi hướng theo luồng gió lạnh từ bên ngoài, Vân Li kéo chặt cổ áo.
“Tôi đây đi trước, anh lái xe nhớ chú ý an toàn.”
“Đợi chút.”
Vân Li ngừng động tác đóng cửa, cúi xuống, Phó Chí Tắc nghiêng người, gật đầu túi đồ ăn vặt ở ghế sau.
“Đem về ăn đi.”
Không giống như đêm đó, thân xe nhanh chóng nén thành một điểm nhỏ trong bóng đêm, vẽ một đường thẳng, chỉ còn sót lại hai ánh sáng đỏ ở phần dưới.
Sau khi vào nhà, Vân Li đặt túi lớn đồ ăn vặt trong tay lên bàn trà. lấy bánh quy từ túi vài, mùi bơ tỏa tứ phía.
Nghĩ đến bóng lưng của Phó Chí Tắc xếp hàng vào buổi chiều, ranh giới giữa đường viền và hoàng hôn kiều diễm bị xóa nhòa.
Đổ bánh quy vào lọ thủy tinh, Vân Li đóng nắp rồi đặt ở góc bàn máy tính.
Bật máy tính lên, gõ từng chữ “Phó Chí Tắc” vào thanh tìm kiếm, rất mau thông tin liên quan đến anh hiện lên trên trang web. Không ngoài dự kiến, vài trang rậm rạp chất đầy thông báo giải thưởng khi anh còn đi học, từ tiểu học cho đến Tiến sĩ, nhiều đếm không xuể.
Đoạn video về máy bay không người lái trước đó đã xuất hiện trên bản tin vài năm trước. Thông tin gần đây nhất là tháng 3 năm ngoái, là về tạp chí hàng đầu được xuất bản bởi nhóm nghiên cứu của anh, một bước đột phá quan trọng trong một lĩnh vực nào đó.
“Nghiên cứu đã được hoàn thành bởi nhóm của giáo sư Sử Hướng Triết, tác giả tác phẩm đầu tiên là Phó Chí Tắc một nghiên cứu sinh tiến sĩ cấp 12……”
Vân Li lẩm nhẩm đoạn lời nói này ở trong lòng. Hôm nay là ngày 10 tháng 10 năm 2016, nghiên cứu sinh tiến sĩ là hệ 5 năm, trên nguyên tắc còn 8 tháng, Phó Chí Tắc sẽ tốt nghiệp bằng tiến sĩ.
Trong một thời gian dài, Vân Li cho rằng anh đã tốt nghiệp. Nhưng bây giờ nhìn lại thì mọi chuyện không như cô nghĩ, hôm nay ở cửa hàng tiện lợi Phó Chính Sơ cũng nói, Phó Chí Tắc vẫn luôn dừng lại ở Nam Vu.
Hoạt động con chuột trên bàn, làn đạn thông tin của trang web hiển thị trên võng mạc của cô, đó là những bức ảnh của Phó Chí Tắc tại các thời điểm khác nhau.
Đầu óc Vân Li trống rỗng.
Dù anh ở khoảng thời gian nào, thì không phải là anh của hiện tại —— sống phía dưới ánh mặt trời, lại đen tối u tăm.
Trong lòng cô có chút suy đoán, có lẽ mấy năm nay một điều gì đó không tốt đã xảy ra, nghĩ vậy, Vân Li cảm thấy ngực nặng trĩu.
Chờ Vân Li tắm rửa xong, đã là 12 giờ rưỡi. Thanh thông báo của điện thoại hiển thị một tin nhắn từ ‘ tranh thủ thời gian nâng cốc dân túc’, là hai hình ảnh.
Click mở vào bức ảnh đầu tiên, đó là một bức ảnh chụp chung của Phó Chí Tắc và cô vào bức ảnh đầu tiên, cả hai trong ảnh đang ngồi thẳng lưng, ống kính vừa lúc chụp cô đang đặt hai tay trên đùi, mờ mịt mà nhìn phía trước. Mà Phó Chí Tắc bên cạnh ngạo nghễ khó thuần mà khoanh tay, khóe môi mím chặt, ánh mắt hướng về phía cô.
Hai người đều không có biểu tình, thoạt nhìn không khác gì là một cặp tình nhân mới vừa cãi nhau.
Thứ hai là ảnh chụp màn hình cuộc trò chuyện giữa Phó Chính Sơ cùng Phó Chí Tắc. Phó Chính Sơ hỏi anh: 【cậu nhỏ à, sao cậu nhìn lén chị Li Li. 】
Phó Chí Tắc sau 30 phút anh mới nhắn lại, ngay cả dấu chấm câu cũng bị bỏ qua:【 nhìn công khai 】
Vân Li nuốt nuốt nước miếng, có vẻ như không thích hợp để giải thích câu này từ bất kỳ góc độ nào. Sờ sờ khuôn mặt mình, đã thấy nóng rồi. Phó Chính Sơ cũng gửi cho cô một tin nhắn, nghi ngờ: 【 chị Li Li, chị nhìn cậu nhỏ xem!! Giống giống biến thái rình coi không!! 】
Vân Li cong cong khóe miệng, Phó Chính Sơ có tính cách khá tốt. Tùy tiện gừi cậu ta biểu cảm, Vân Li phóng to bức tranh đầu tiên, chỉ đề lại hình ảnh bọn họ.
Đây là tấm ảnh đầu tiên bọn họ chụp chung.
Rất thích rất thích.
Có tin tức khác từ Hà Giai Mộng, thông báo cô lấy offer của EAW.
Từ ngữ rất uyển chuyển, cho thấy bộ phận kỹ thuật đã phỏng vấn rất nhiều người trước đó, bởi vậy thật đáng tiếc khi cô không lọt vào vòng phỏng vấn thứ hai. Nếu cô nói nguyện ý có thể đến bộ phận nhân lực để thực tập, không cần gặp mặt, mỗi tuần công tác bên ngoài ba ngày, yêu cầu cô mau chóng hồi âm.
Không nghĩ tới có kết quả nhanh như vậy.
Thần kinh căng thẳng của Vân Li cuối cùng cũng được thả lỏng một chút, nằm trên giường đặt cái cằm lên thú nhồi bông hình mèo Natsume Yuujinchou. Cô một tin nhắn WeChat cho Đặng Sơ Kỳ: 【EAW chính thức gửi cho tớ một offer nè! Sắp xếp tớ bên nhân lực ấy. 】
Đặng Sơ Kỳ: 【 còn không hướng? 】
Vân Li: 【 tớ có chút rối rắm QAQ ban đầu tớ nộp bên bộ phận kỹ thuật, bên điều chỉnh, cái này không hợp với chuyên ngành của tớ. 】
Đặng Sơ Kỳ: 【 vậy cậu còn tìm chỗ khác không? 】
Vân Li: 【 chỗ khác từ chối tớ……】
Từ góc độ phát triển cá nhân, cương vị do EAW cung cấp cũng không phải là một lựa chọn tốt, nhưng EAW quả thực có một nền tảng khá tốt, dù sao thì chủ nhân sau lưng là khoa học kỹ thuậtƯu Thánh.
Đặng Sơ Kỳ trêu chọc cô: 【 Nhưng EAW có cậu nhỏ của Hạ Hạ, không hương sao không hương sao? 】
Cô nàng lại bổ sung: 【 nói đi, cậu thuê nhà gần như vậy, có phải có ý tưởng ngay từ đầu? 】
Tuy rằng cô cũng không làm những điều này vì Phó Chí Tắc, nhưng Vân Li tựa như bị chọc trúng tim, cách khoảng không thẹn quá thành giận.
Vứt điện thoại chuẩn bị ngủ.
Sau khi lăn qua lăn lại trên giường một lúc lâu, Vân Li nặng nề mà hô khẩu khí, đứng dậy trực tiếp nhắn tin cho Phương Ngữ Ninh.
【 được, ngày mốt tôi có thể đi làm ^_^】
–
Vừa đến công ty, Vân Li tình cờ gặp được Hà Giai Mộng tới hỗ trợ bên bộ phận nhân sự.
Xưa nay cô ta không ngừng vội vàng mang Vân Li để làm quen với môi trường của công ty, kỹ càng tỉ mỉ mà giới thiệu tình hình của từng bộ phận cho cô.
Trung tâm khoa học kỹ thuật EAW là công ty con của khoa học kỹ thuật Ưu Thánh, hội trường thể nghiệm VR với các thiết bị phần cứng liên quan được định chế và bán lẻ. Sản phẩm được khai phá bởi Ưu Thánh khoa học kỹ thuật trong giai đoạn đầu, vì vậy các nhân viên ở đây thường gọi tổng công ty Ưu Thánh khoa học kỹ thuật xưng là phần cốt lõi.
Giám đốc bộ phận nhân sự và hành chính nơi Vân Li làm việc là giám khảo Phương Ngữ Ninh phỏng vấn cô, bởi vì EAW chỉ thành lập mấy tháng, hiện tại nhân viên chính thức cả khâu cộng với Phương Ngữ Ninh, tổng cộng chỉ có sáu người.
“Nhàn Vân lão sư, không nghĩ tới cô sẽ đến công ty của chúng ta.” Hà Giai Mộng thoạt nhìn rất vui vẻ, thần bí hề hề hỏi cô, “Có phải ông chủ chúng tôi mị lực quá lớn, Nhàn Vân lão sư cũng không thể từ chối?
Vẫn là trước sau như một, ba câu soái ca không rời.
Vân Li xấu hổ mà cười cười. Lần đầu tiên đến, có thể gặp lại Hà Giai Mộng, khiến cô cảm thấy sự hồi hộp của ngày đầu tiên đi làm tan biến đi rất nhiều.
Sau khi Hà Giai Mộng giới thiệu ngắn gọn tình hình chính của EAW với cô, liền dẫn cô đến chỗ làm việc, lau sạch giấy gói nhựa còn lại trên bàn.
Là một nhân viên mới, Vân Li muốn tỏ ra tích cực nhất có thể, liền chủ động hỏi: “Chị Giai Mộng, hiện tại tôi sẽ làm gì vậy?”
Hà Giai Mộng trầm ngâm cân nhắc, như gặp được một vấn đề khó khăn không nhỏ, “Nhàn Vân lão sư, thực ra cô là thực tập sinh đầu tiên mà chúng ta tuyển. Cho nên, kỳ thật tôi không rõ lắm.”
“Vậy tôi có nên đi thỉnh giáo người phỏng vấn lần trước không?”
“Ừm…… Cô ấy cũng không rõ lắm. Khả năng chính là làm những việc lặt vặt.”
Vân Li nháy mắt cảm giác bản thân bước vào một hố trời khác.
Nhận thấy sự biến hóa thần sắc của cô,Hà Giai Mộng còn thử trấn an cô, “Cũng đừng quá lo lắng, cô nhớ thân thích kia của ông chủ không? Chính là Phó Chí Tắc ấy, nghe nói sẽ đến phần quan trọng của bộ phận nghiên cứu phát minh, không biết sao chúng ta đến đảm đương nhân viên này……”
Nhận thấy cách nói của mình không đúng, cô ta lập tức sửa miệng: “Không, nhân viên bảo trì thiết bị.”
“Ông chủ sắp xếp cho anh ta đến hội trường thể nghiệm bên kia, nhưng bên kia đều là máy móc mới, nói chung sẽ không có vấn đề gì. Cho nên ngày thường anh ta cũng làm những việc lặt vặt xung quanh, cũng không có gì không tốt.”
“Nhưng tôi nghe nói rình độ học vấn của anh ta cao, hẳn là rất lợi hại.” Vân Li không tự giác mà che chở Phó Chí Tắc.
“Nói như vậy, chủ yếu là do quá khó để hợp tác trong công việc.” Hà Lông mày thanh tú Giai Mộng nhăn lại, “Nó chuyện với ai đều dùng khuôn mặt lạnh, ngay cả tôi cũng không chịu nổi, cũng chỉ có ông chủ chúng tôi có thể chịu đựng tính tình của anh ta.”
Nhắc tới Từ Thanh Tống, biểu tình Hà Giai Mộng quay ngoắt 180 độ, tràn đầy sùng bái, “Anh ta cũng rất nghe lời ông chủ nha.”
“Chị Ngữ Ninh vẫn đang phỏng vấn, sáng nay hẳn là không có việc gì khác, cô nên tự làm quen với môi trường đi.” Hà Giai Mộng nhìn thời gian.
“Được rồi, tôi đây đi xem tài liệu của mình.”
“Công ty không có nhà ăn, chúng tôi đều đặt cơm hộp, nhưng cơm hộp chỉ có thể giao đến cửa, để chúng ta đi lấy. Đừng nói có chuyện tốt tôi không nghĩ tới cô, vừa khéo tôi phải sắp xếp người đi lấy cơm hộp, mỗi lần là đi hai người.” Hà Giai Mộng cười tủm tỉm mà nhìn chằm chằm Vân Li, thấy thế nào đều cảm thấy không có ý tốt.
“Thế nào, có muốn chọn ứng cử viên nào không?”
Vân Li suy nghĩ một hồi, mới nói: “Không có.”
Hà Giai Mộng càng trực tiếp điểm: “Phó Chí Tắc thì sao?”