*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chương có nội dung bằng hình ảnh
Lúc lên xe đến nhà cũ của nhà họ Trữ, Châu Thanh thể hiện ra rất bình tĩnh.
Trong những gì cậu có thể chấp nhận trong một cuộc hôn nhân, ngoài hai tờ giấy đăng ký kết hôn ra còn bao gồm gia đình, cuộc sống, những ràng buộc không thể tránh khỏi và những chuyện vặt vãnh khác nhau của cả hai bên.
Ngay cả khi tình huống của bọn họ đặc biệt thì việc kết hôn vẫn là ván đã đóng thuyền.
Hơn nữa, hiện tại hợp tác giữa cậu và Thịnh Vũ càng ngày càng thân thiết, cho dù không kết hôn cùng Trữ Khâm Bạch thì cậu cũng không tránh khỏi việc giao thiệp với người nhà họ Trữ.
Lần cuối đến Tây Uyển gặp bà ngoại Trữ Khâm Bạch đã thất lễ nên lần này, giữa đường đi lúc nhìn thấy trung tâm mua sắm, Châu Thanh đã kịp thời bảo dừng lại.
“Cậu muốn làm gì?” Trữ Khâm Bạch cau mày.
Châu Thanh vừa mở cửa xe vừa nói: “Mua chút quà.” Vừa nói vừa quay đầu hỏi anh: “Nhà anh cụ thể có mấy người? Mua đồ gì thì thích hợp?”
Trữ Khâm Bạch nhìn cậu hai giây, trực tiếp nói: “Không cần lãng phí số tiền này đâu.”
“Hả?” Châu Thanh xuống xe, một tay chống lên cửa xe thò đầu vào bên trong, trên mặt lộ ra vẻ khó hiểu.
Cậu đang đứng ngược theo ánh sáng trước trung tâm mua sắm lớn, mái tóc trước trán vì nghiêng người nên xõa xuống, đôi mắt chuyên chú đen láy.
Năm phút sau.
Châu Thanh nhìn người đi bên cạnh mình, nói: “Tôi đã nói với anh rồi là cứ nói thẳng với tôi, tôi đi vào mua là được rồi, anh nhất định đòi đi theo để làm gì?”
Trữ Khâm Bạch liếc cậu một cái, “Tôi bảo cậu đừng mua, cậu có nghe à?”
Châu Thanh đúng lúc đi đến trước một cửa hàng quà tặng, cầm một trong những hộp trưng bày ở cửa lên xem, sau đó nói: “Vậy tôi còn chưa muốn đi nhưng cũng không thấy anh cho tôi về.”
Trữ Khâm Bạch lấy đi chiếc hộp trong tay cậu, ném trở lại: “Quá đắt.” Sau đó lại nói: “Nếu cậu thật sự bị người ta đánh chết trên đường, còn không phải là sẽ làm phiền người chồng trên danh nghĩa pháp luật là tôi đây đi nhặt xác cho cậu à? Dù sao người bị phiền đều là tôi, tại sao tôi lại không chọn cái khiến cho mình thoải mái chứ?”
Châu Thanh lại nhặt chiếc hộp lên, nhìn vào tem giá: 188.
(188 tệ ≈ 625k VNĐ)
Châu Thanh: “…”
Cậu còn không thèm quan tâm đến những lời tổn thương phát ra từ miệng anh mà xác nhận: “Đắt?”
“Đắt chứ, lúc đầu bắt taxi còn chê đắt, Châu tổng quả nhiên phát tài rồi.” Trữ Khâm Bạch liếc nhìn nhãn hiệu, thờ ơ nói: “Mật ong 188 tệ, cậu đem đi đút cho động vật lưu lạc ngoài đường chúng nó còn vẫy đuôi với cậu hai cái. Còn nếu cậu tặng cho ông ta, ngoại trừ ông ta mắng cậu vô liêm sỉ ra thì chẳng nhận được gì đâu.”
“Vô liêm sỉ?”
“Cậu kết hôn với tôi, ở trong mắt ông ta chính là vô liêm sỉ.”
Giọng điệu của Trữ Khâm Bạch giống như đang nói hôm nay trời có mưa không vậy, nói xong câu này còn tuỳ ý nói: “Đương nhiên, ông ta mắng tôi chỉ khó nghe hơn thế này thôi. Ví dụ như cái gì mà sói mắt trắng (*), không lo làm ăn đàng hoàng, vong ơn bội nghĩa, không bằng cầm thú.”
(*) sói mắt trắng hay bạch nhãn lang, chỉ người vong ơn bội nghĩa, tâm địa tàn bạo.
Châu Thanh hoàn toàn im lặng, cậu xoay người nhìn Trữ Khâm Bạch.
Đây là tầng hai của trung tâm mua sắm, không có quá nhiều người.
Bên cạnh cửa hàng quà tặng là cửa hàng đồ chơi, trước cửa có hai đứa trẻ ba bốn tuổi đang ngồi trên xe bập bênh, trên tay bọn nó còn cầm đồ vật nhỏ thổi bong bóng, vừa chơi vừa cười khúc khích.
Châu Thanh nhìn vài giây rồi bước tới, sau đó rất nhanh đã quay trở lại rồi nhét vào trong tay Trữ Khâm Bạch một vật gì đó.
Trữ Khâm Bạch cúi đầu: “Cái gì đây?”
“Đồ chơi.”
Đó là một cái trống lắc tay nhỏ có kích thước bằng lòng bàn tay.
(*) nó đây quý dzị tuổi thơ của biết bao nhiêu người =)))
Trữ Khâm Bạch đờ ra nhìn chằm chằm vào món đồ này một lúc lâu, sau đó nhìn Châu Thanh.
“Tôi đang hỏi cậu đưa cho tôi thứ này làm gì?”
Châu Thanh: “Dỗ dành anh? Vừa rồi tâm tình của anh Trữ trông có vẻ rất tệ.”
Giọng điệu này rất giống Trần Đăng Đăng.
Trữ Khâm Bạch cạn lời lắc chiếc trống nhỏ trong tay, cau mày nói: “Châu Thanh, cậu… cảm thấy tôi năm nay bao nhiêu tuổi?”
Châu Thanh xoay người và tiếp tục bước về phía trước, nói: “Tâm tình có tốt hay không không liên quan đến việc anh bao nhiêu tuổi. Bây giờ những món đồ thủ công này có vẻ như chất lượng chỉ cỡ trung bình thôi, lúc tôi còn nhỏ có một chiếc trống lắc tay giống như cái này, là ba tôi tự làm, tôi vẫn luôn mang theo bên mình suốt mười mấy năm. Bất kể là lúc khó khăn hay lúc không thể chống đỡ nổi, chỉ cần nhìn thấy cái này thì tâm tình sẽ tốt lên.”
Trữ Khâm Bạch móc sợi dây màu đỏ bên dưới, đi cách Châu Thanh nửa bước ở bên cạnh, tưởng tượng dáng vẻ cậu cầm cái trống cầm tay lắc lắc rồi hỏi như thể tuỳ ý: “Xem ra lúc nhỏ Châu Khải Tông đối xử với cậu cũng không tệ nhỉ?”
“Có lẽ vậy.” Châu Thanh nói nước đôi.
Quan hệ cha con của Trữ Khâm Bạch rất cứng nhắc, Châu Thanh cũng đã từng nghe nói qua nhưng cậu không phải là người tùy ý tọc mạch vào đời tư của người khác.
Cậu cho rằng dù Trữ Khâm Bạch có cư xử bình tĩnh đến đâu thì nhất định cũng sẽ thể hiện sự tiếc nuối về mối quan hệ cha con này.
Cho đến khi Trữ Khâm Bạch đột nhiên nói: “Đáng tiếc.”
“Đáng tiếc cái gì?” Châu Thanh hỏi.
Trữ Khâm Bạch nhìn đồ vật nhỏ trong tay mình: “Đáng tiếc rằng trên đời này không phải tất cả người đàn ông làm cha nào đều có thể được xem là con người.”
Anh vừa nói vừa đột nhiên nhét trống lắc tay vào sau gáy Châu Thanh.
Châu Thanh giật mình, quay đầu lại: “Anh làm gì vậy?”
“Tôi không cần loại đồ vật nhỏ này an ủi.” Trữ Khâm Bạch ngăn cản cái tay đang vòng ra sau muốn lấy đi của cậu, đột nhiên cúi người ghé sát vào tai Châu Thanh, nói: “Tôi chỉ mong sao ông ta chết sớm một chút.”
Đồng tử của Châu Thanh hơi giãn ra.
Hai người đã cách nhau quá gần. Lúc Châu Thanh nghiêng đầu sang, lỗ tai thậm chí còn chạm nhẹ vào sườn mặt anh.
Nhưng Châu Thanh cũng không bởi vì sự tiếp xúc da thịt ngắn ngủi này mà thất thần, cậu thấy được sự hung ác và nghiêm túc ngắn ngủi tựa như muốn quét sạch hết tất cả trong ánh mắt ở cự ly gần của Trữ Khâm Bạch.
Nhất thời làm người ta cảm thấy đó là ảo giác bởi vì Trữ Khâm Bạch lại nhanh chóng đứng dậy và khôi phục lại dáng vẻ lười biếng thường ngày của một minh tinh lớn. Anh dùng ngón trỏ vuốt nhẹ mái tóc trước trán của Châu Thanh, sau đó cong khoé miệng nói: “Hiếm khi thấy vẻ mặt kinh ngạc của cậu đấy, Châu tổng à. Cùng tôi đi về nghe chửi, thế này gọi là gì nhỉ, thế này gọi là vợ chồng như một, có nạn cùng chịu.”
Châu Thanh khôi phục lại bình thường, vỗ tay anh rồi nhìn anh: “Anh là vợ?”
Trữ Khâm Bạch nhướn mày, “Cậu cảm thấy có thể sao?”
Đúng lúc này, điện thoại của Châu Thanh vang lên.
Nhìn thấy tên người gọi, là Châu Khải Tông.
Châu Thanh nhấn trả lời: “Có chắc là cậu ta không ư? Đúng vậy, con đã báo cảnh sát, con vừa xuống máy bay đã có một chiếc xe cố ý tông vào đuôi xe, sau đó bị phục kích ở lối ra của địa điểm… Con không sao, mẹ kế bà ấy muốn gây sự thì cứ để bà ấy gây sự đi. Ba, chuyện này giao cho cảnh sát thì không cần con quản lý nữa, về phần xét xử như thế nào, cố ý gây thương tích hẳn là không quá nghiêm trọng, ba để cậu ta vào đó nếm chút dạy dỗ cũng không có gì không tốt…”
Cách một chiếc điện thoại cũng có thể nghe thấy tiếng khóc cuồng loạn của một người phụ nữ.
Châu Thanh bóp ấn đường, “Không có việc gì thì con cúp đây ba.”
“Chờ chút.” Châu Khải Tông gọi cậu lại, do dự: “Châu Thanh, ba biết lần này em con làm không đúng, nó không biết chừng mực, cũng bị mẹ nó chiều hư. Nhưng chúng ta dù sao cũng là người một nhà, nó cũng bị doạ sợ rồi, nói là chỉ bỏ tiền cho người đi tìm con thôi chứ không ngờ bọn chúng lại hại người, ba đã cương quyết đánh nó một trận rồi, con…”
Lúc này, điện thoại di động của Châu Thanh đã bị Trữ Khâm Bạch lấy đi.
“Ba.” Trữ Khâm Bạch lại gọi một tiếng.
Châu Khải Tông nhất thời dường như bị nghẹn họng: “… Khâm Bạch à? Bây giờ hai đứa đang ở cùng nhau sau?”
Trữ Khâm Bạch đi thẳng vào vấn đề: “Làm phiền ba báo với cảnh sát.”
“Không tha thứ, không hòa giải, nên phán thế nào thì phán.”
Trữ Khâm Bạch nói: “Đều là con trai của ngài, hiện tại Châu Thanh cũng là tổng giám đốc của Châu thị, đảm nhiệm một vị trí quan trọng trong tập đoàn. Huống hồ gì Châu Thanh không chỉ có hai thân phận là con trai của ngài và là tổng giám đốc của Châu thị mà cậu ấy cũng là bạn đời hợp pháp của Trữ Khâm Bạch con, ngay cả khi Châu Thanh sẵn sàng biến chuyện lớn thành chuyện nhỏ thì việc này con cũng sẽ không đồng ý. Bởi vì tranh giành quyền lợi mà cố ý làm tổn thương người khác, người bị thương còn là anh trai ruột của mình, nếu như mọi người muốn bao che, vậy thì con sẽ trực tiếp điều động đội ngũ pháp lý của con.”
Châu Khải Tông vừa nghe liền bị doạ sợ, vội vàng nói: “Khâm Bạch à, làm gì đến mức này chứ, ba và mẹ của Châu Tùng cũng không có ý này.”
Đội ngũ pháp lý của Trữ Khâm Bạch ở trong ngành vô cùng nổi tiếng.
Xâm phạm quyền lợi, vu khống, bao gồm cả những vụ kiện mà trước kia anh ra tay với người khác cũng chưa bao giờ thua kiện, nếu dùng để đối phó với Châu Tùng thì thật sự là chuyện bé xé ra to.
Hơn nữa, cái người vốn được cho là không hoà hợp với con trai lớn của mình bây giờ lại chủ động ra tay, nói là sẽ đối phó với đứa con trai còn lại của mình, Châu Khải Tông không biết nên vui mừng hay vô cùng đau đớn nữa.
Trữ Khâm Bạch cũng không cho đối phương cơ hội nói chuyện mà trực tiếp cúp điện thoại, ném điện thoại cho Châu Thanh rồi nói: “Tôi còn tưởng cậu sẽ đồng ý với ba cậu bỏ qua cho cậu ta.”
“Người khác còn có khả năng, Châu Tùng thì quên đi.” Châu Thanh cau mày nói: “Đối phó với cậu ta tốn quá nhiều thời gian.”
Trữ Khâm Bạch gật đầu: “Châu tổng chịu dành thời gian trở về với tôi, vậy thì vẫn thật sự khiến cho tôi cực kỳ vinh hạnh.”
Châu Thanh cạn lời, cũng không biết ai là người nhất định bắt người ta lên xe cơ.
Phòng khách tầng 1 nhà họ Châu ở phía bên kia.
Châu Khải Tông đạp vào đầu gối của Châu Tùng, đá cậu ta ngã xuống đất, mắng: “Thằng bất hiếu! Khốn nạn!”
“Anh làm cái gì vậy!” Thư Mỹ Lệ giống như bị điên kéo ông lại, “Anh muốn đánh chết con trai à! Nó mà có bất trắc gì là anh không xong với tôi đâu!”
Châu Khải Tông vung tay hất người phụ nữ ra, chỉ vào bà rồi tức giận nói: “Còn không phải cô dạy nó làm ra việc tốt gì sao? Bây giờ cảnh sát đã tìm tới nhà rồi kìa!”
“Châu Tùng, nó làm cái gì? Làm cái gì?! Con trai cưng của anh bây giờ không phải vẫn rất tốt sao? Nó không có việc gì làm còn muốn tống con trai tôi vào tù!”
“Ba, ba.” Châu Tùng đi tới, kéo ống quần của Châu Khải Tông rồi ngẩng đầu cầu xin: “Ba nói với cảnh sát đi, con thật sự chưa từng nghĩ sẽ làm gì Châu Thanh hết, những người đó tự đi quá giới hạn cũng không phải việc của con!”
“Mày còn ngụy biện nữa?”
Châu Khải Tông tức đến mức thở hổn hển, lại đá Châu Tùng một cái, “Châu Thanh, Châu Thanh, đó là anh trai mày! Nó nằm viện cả năm trời vừa mới tỉnh lại, mày chưa từng nghĩ đến hậu quả à? Lòng dạ độc ác đến như vậy! Sao tao lại sinh ra cái thằng ngu xuẩn như mày chứ!”
Châu Tùng vừa nghe xong thì lau mặt rồi bò dậy khỏi mặt đất, sự hèn nhát lúc đầu đã không còn nữa, thay vào đó là sự tức giận, cậu ta gầm lên: “Đúng! Con không chịu nổi anh ta đấy! Thế thì lại làm sao? Còn không phải là do sự thiên vị của ba mà ra sao? Từ lúc anh ta vào công ty thì trong mắt ba có còn đứa con trai là con không? Vị trí tổng giám đốc vốn dĩ nên là của con, dự án ở Phủ Thành con cũng có thể làm, tại sao lại cứ là anh ta, tại sao?!”
Khuôn mặt của Châu Khải Tông trở nên tím tái.
Ông ôm ngực, chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, trong phút chốc ông như thể đã già đi rất nhiều, cũng không lớn tiếng gầm lên giận dữ nữa mà chỉ nhìn Châu Tùng rồi nói: “Đúng vậy, đều là lỗi của ba, lúc nhỏ không quan tâm đến anh con, bây giờ cũng không dạy dỗ con cho tốt, đây vốn dĩ là trách nhiệm của ba. Nhưng Châu Tùng, trong lòng con hiểu rõ, con có thể đảm nhận vị trí đó không? Ngay cả khi giao dự án Phủ Thành cho con, con có thể làm được như Châu Thanh hôm nay không? Đi với cảnh sát đi, Trữ Khâm Bạch đã nói rồi, bao che cho con thì cậu ấy sẽ điều động đội ngũ pháp lý, ba và mẹ con lần này ai cũng không giúp được con, đợi một khoảng thời gian nữa đi ra chúng ta từ từ nói sau.”
Thư Mỹ Lệ khuỵu xuống khóc ngay tại chỗ, vừa khóc vừa mắng: “Tôi đã biết Châu Thanh chẳng phải thứ tốt lành gì, từ nhỏ đã biết chỉ trỏ mắng mẹ con tôi, bây giờ thì tốt hơn rồi, độc chiếm công ty thì không nói mà còn liên hợp với Trữ Khâm Bạch, là muốn dồn mẹ con tôi đến đường chết mà!”
“Cô câm miệng!”
Châu Khải Tông nói: “Nghe xem những gì cô nói toàn là những thứ nhảm nhí lộn xộn!”
“Tôi nói xằng sao?” Người phụ nữ chỉ vào ngực mình, cả mặt đều là nước mắt, “Châu Khải Tông, anh sờ vào lương tâm mình mà nói đi, Thư Mỹ Lệ tôi đây có lỗi gì với nhà họ Châu anh. Tôi sinh cho anh một đứa con trai, còn phải thay anh nuôi dưỡng đứa con trai khác, cuối cùng anh cũng không vừa lòng mà ngược lại còn chỉ trích tôi dạy dỗ Châu Thanh không tốt ở khắp nơi. Bây giờ thì hay rồi, anh xem từ khi cậu ta tỉnh lại trong bệnh viện, trong nhà có ngày nào được yên chưa? Còn cả cái thằng Trữ Khâm Bạch kia, lúc anh nhét người sang cậu ta có từng nể mặt anh chưa? Bây giờ không biết đã bị Châu Thanh cho bùa mê thuốc lú gì, theo tôi thấy, Châu Thanh tám phần là đụng vào cái gì không sạch sẽ mới khiến cho các người từng người một đều không được bình thường!”
Châu Khải Tông chộp lấy một chén trà, đập xuống đất đến “choang” một tiếng.
Thư Mỹ Lệ bị doạ sợ đến mức hét lên ngay tại chỗ.
Nhìn thấy Châu Khải Tông đang ôm ngực không thở nổi thì Thư Mỹ Lệ lại bị doạ sợ, vội vàng bò dậy, chạy tới: “Lão Châu, lão Châu! Anh đừng doạ tôi vậy chứ! Thuốc của anh đâu?”
Mấy năm nay, bà đã quen sống như một bà chủ trong gia đình, có thể cố gắng hết sức nghĩ cách để tranh luận cho con trai nhưng bà cũng không thể tưởng tượng được, một khi không có Châu Khải Tông mình sẽ phải sống như thế nào.
Luống cuống tay chân lấy lọ thuốc trong túi của ông ra rồi đổ ra hai viên cho ông nuốt xuống.
Bên phía nhà họ Châu người ngã ngựa đổ, rơi vào một mớ hỗn loạn.
Bên phía Châu Thanh bên này cũng không khá hơn là bao.
Cậu và Trữ Khâm Bạch bị chặn lại trong nhà vệ sinh nam.
Nhà vệ sinh nam trong trung tâm thương mại được quét dọn rất sạch sẽ, còn có mùi thơm thoang thoảng. Mặc dù vậy thì lúc Châu Thanh bị đẩy vào gian trong cùng của nhà vệ sinh, bước chân của cậu rõ ràng có hơi lúng túng.
“Làm sao bây giờ?” Châu Thanh nghe tiếng động hỗn loạn ở cửa, hỏi người trước mặt.
Trữ Khâm Bạch ra hiệu cho cậu, “Gọi cho Phạm Tuyền.”
Buồng vệ sinh này rất nhỏ, thậm chí quay đầu lại Châu Thanh còn cảm thấy khó khăn nên đã đẩy anh: “Cách ra xa một chút.”
Trữ Khâm Bạch nhướn mày, hơi lùi lại.
Lúc chị Phạm nhận được cuộc gọi: “Châu Thanh?”
Vừa nghe nói bọn họ ở trung tâm thương mại, Trữ Khâm Bạch chẳng những bị fan nhận ra mà còn bị chặn trong nhà vệ sinh, giọng nói của Phạm Tuyền lập tức cao lên: “Trữ Khâm Bạch!”
“Chị có thể nói to hơn một chút không?” Trữ Khâm Bạch trực tiếp báo địa chỉ, sau đó nói: “Cách cũ, tốc độ nhanh lên, người bên ngoài càng ngày càng nhiều rồi.”
“Cậu bị điên rồi à?”
Nghe tiếng động thì đoán được Phạm Tuyền đang thu dọn đồ đạc, người đã bắt đầu hành động rồi nhưng vẫn không quên mắng anh, “Lần trước ở ga tàu điện ngầm còn chưa được dạy dỗ đủ à? Không có việc gì mà đi cái gì mà trung tâm thươngmại! Đợi đó, chị bảo người đến ngay. Còn nữa, đừng để người ta chụp được đấy.”
Cúp điện thoại.
Châu Thanh nhận lại, không hài lòng nhìn anh, “Đã bảo anh đừng đi vào rồi mà.”
“Vậy bây giờ tôi ra ngoài nhé?”
“Đúng là có vấn đề.” Châu Thanh túm lấy anh, liếc anh một cái rồi cau mày nói: “Cải trang quá thiếu chuyên nghiệp.”
Trữ Khâm Bạch cười khẽ hai tiếng: “Vậy xem ra anh Châu rất có kinh nghiệm nhỉ?”
Cải trang là một trong những kỹ năng cơ bản của cậu, đủ để cậu coi thường Trữ Khâm Bạch, một người làm việc quá qua loa.
Châu Thanh kéo chiếc khẩu trang màu đen của anh, phựt một tiếng nhẹ rồi bật trở lại, nhàn nhạt nói: “Giỏi hơn anh.”
– —
Gin: Chị Phạm kiểu: m báo t k à =))))
Nhân viên công tác mặc quần áo giống như của Trữ Khâm Bạch, che kín như đặc công, nhếch nhác chạy thục mạng dẫn mọi người đi, cuối cùng cũng cho buồng vệ sinh nhỏ một chút không gian để thở.
Châu Thanh giúp lấy mũ từ tay Phạm Tuyền rồi lại đi vào, sau đó đưa tay chụp lên đầu Trữ Khâm Bạch.
Cậu xem xét hai giây rồi bình luận: “Khanh bổn giai nhân (*), làm việc xấu thế này, cảm tưởng ra sao?”
(*) khanh bổn giai nhân: nghĩa là “người đẹp này ơi” nhưng mà dùng từ theo kiểu cũ, “giai nhân” là người đẹp, chữ “khanh” này là để chỉ đối phương như bình thường vua hay xưng trẫm – khanh á.
“Nói tiếng người đi.” Trữ Khâm Bạch liếc cậu một cái.
Châu Thanh lắc đầu: “Khen anh lớn lên đẹp trai.”
Trữ Khâm Bạch xoay người đi rửa tay, ngẩng đầu lên nhìn Châu Thanh ở phía sau từ trong gương. Đôi mắt đó của Trữ Khâm Bạch, từ phần đuôi mắt đến mí mắt hơi hơi mở ra được che dưới chiếc mũ lộ ra sự sắc bén, như thể đang nhìn xuyên thấu.
Anh nói: “Cậu gặp ai cũng sẽ khen như vậy sao?”
Châu Thanh suy nghĩ một chút, “Cũng không nhất định.”
“Ví dụ như?”
“Ví dụ như thật sự có ngoại hình bình thường thì nhiều nhất tôi có thể nói là vị huynh đài này hiểu biết sâu rộng, uyên thâm như biển.”
Trữ Khâm Bạch gật đầu: “Mắng tôi mù chữ, câu này tôi hiểu.”
Châu Thanh: “Mắng anh đâu ra? Con người không thể quá tham lam, tài năng và ngoại hình có thể có được một cái đã là mức độ mà đại đa số người cả đời cũng không có được rồi.”
Trữ Khâm Bạch tắt nước, rút khăn giấy bên cạnh ra, chậm rãi lau khô tay rồi vo lại thành một cục ném vào thùng rác.
Đồng thời lúc xoay người lại, bàn tay từng ngâm nước vẫn còn hơi lạnh không hề báo trước mà che lên mắt Châu Thanh, dẫn cậu lùi lại một bước rồi đụng phải vách ngăn sau lưng.
Châu Thanh cảm nhận được sự đến gần của Trữ Khâm Bạch, đuôi tóc quét qua một bên mặt, hơi thở của Trữ Khâm Bạch ở sát ngay bên tai.
Anh nói: “Ở trong nhà vệ sinh làm việc xấu, cảm tưởng chính là — Châu tổng có muôn vàn bộ mặt nhưng độc chỉ có cái miệng sắc bén này là khiến cho người ta cảm thấy làm việc xấu cũng có thể xem là một việc tốt trên đời.”
Châu Thanh kéo tay anh xuống rồi nhìn lên: “Chọc tôi đấy à?”
Trữ Khâm Bạch nhìn cậu, “Suy cho cùng thì anh Châu mới là vừa có tài vừa có sắc đúng không?”
Châu Thanh chọc anh bằng một trò đùa vô hại nên tự nhiên sẽ không để ý kiểu đáp lễ này.
Vừa đúng lúc từ cửa truyền đến tiếng thúc giục của Phạm Tuyền và những người khác, Châu Thanh đẩy người ra một chút, “Nếu lại không đi thì anh có thể sẽ bị kẹt trong nhà vệ sinh qua đêm đấy.”
Hai người một trước một sau đi ra ngoài và được nhân viên của trung tâm thương mại dẫn đi bằng lối đi sơ tán khẩn cấp.
Phạm Tuyền nhét hai người vào trong xe, người đại diện lớn ngồi vào ghế phó lái, hít thở sâu vài lần để kiềm chế cơn thịnh nộ của mình.
Nhìn hai người đàn ông ngồi phía sau vẫn như bình thường thì chọn một chủ đề bình thường, “Vừa nãy ở trong nhà vệ sinh cà rề muốn nửa ngày là làm gì vậy? Suýt nữa thì bị người ta phát hiện rồi.”
Trữ Khâm Bạch: “Chị xuống xe ở đâu? Ngã tư phía trước?”
Phạm Tuyền: “…Trữ Khâm Bạch! Chị là bà già nhà cậu phải không? Cái kiểu mà dùng xong thì vứt luôn ấy.”
Giọng điệu của Trữ Khâm Bạch vẫn như thường lệ: “Em không có mẹ nào tuổi cỡ chị, mẹ em chết bao nhiêu năm rồi đâu phải chị không biết.”
Hơi thở của Phạm Tuyền bị mắc kẹt trong lồng ngực, không lên được cũng không xuống nổi.
Ánh mắt chuyển đến Châu Thanh ở bên cạnh, nhìn thấy cậu đang lướt điện thoại liền hỏi: “Không sao chứ? Sẽ không lại lên hot search đấy chứ? Tôi đã đánh tiếng trước với bên truyền thông rồi, không nên có mới phải chứ.”
“Cái gì?” Châu Thanh khó hiểu ngẩng đầu lên, phản ứng lại, sau đó mới nói: “Thật ngại quá, vừa mới nhận được hai email công việc.”
Phạm Tuyền: “…”
Làm phiền rồi.
Sắc mặt của cô phức tạp, nhìn Trữ Khâm Bạch đang có vẻ mặt như nước đổ đầu vịt, lại nhìn Châu Thanh rồi nhớ lại lần nữa dáng vẻ lúc cậu vừa xuất viện. So với người đàn ông cúi đầu bận rộn trước mặt, cậu dường như vẫn như cũ nhưng cũng dường như đã thay đổi một chút.
Châu Thanh của lúc đó giống như sương sớm, ẩm ướt và mát mẻ, càng xa lạ, dè dặt và đề phòng. Còn cậu của bây giờ bình tĩnh hơn một chút và cũng chín chắn hơn, là cảm giác mà bầu không khí cậu mang lại ảnh hưởng đến mọi nơi xungquanh cậu.
Giống như vừa rồi, cậu vừa bị fan vây quanh cùng Trữ Khâm Bạch nhưng quay đầu đi đã có thể đắm chìm trong công việc của mình, giống như bước đi của cậu sẽ không bao giờ bị thế giới bên ngoài quấy nhiễu.
Châu Thanh như vậy vô thức khiến cho Phạm Tuyền từ bỏ việc nhắm vào Trữ Khâm Bạch, thay vào đó lại nói với cậu, “Châu… tổng?”
“Chị Phạm.” Châu Thanh buông điện thoại xuống, bất đắc dĩ: “Gọi tôi Châu Thanh là được rồi.”
“Được, Châu Thanh.” Phạm Tuyền cũng không phải người có tính cách ngại ngùng nên trực tiếp nói: “Trải qua khoảng thời gian này, tôi đã suy nghĩ một chút, thỏa thuận ban đầu đối với cậu không hề công bằng. Đương nhiên, liên quan đến quan hệ của hai người thì hiện tại công ty vẫn chưa có đề án công khai, nhưng chúng tôi sẽ tăng cường xử lý đề phòng vạn nhất. Chỉ là nếu trong thời gian ngắn lại xảy ra chuyện như vậy nữa, làm phiền cậu ở bên cạnh nhắc nhở cậu ấy. Cậu ấy quả thật càng sống càng thụt lùi, quên mất mình là ai.”
Châu Thanh liếc nhìn Trữ Khâm Bạch, gật đầu với Phạm Tuyền rồi nói, “Có thể.”
Ngay sau đó liền nói thêm: “Tuy nhiên, chúng tôi rất ít khi gặp nhau.”
Chữ ‘gặp nhau’ này sử dụng rất khéo léo, không phải là ‘ở cùng nhau’, cũng không phải ‘bí mật’.
‘Gặp nhau’ có nghĩa là có tính ngẫu nhiên và tính không xác định.
Cùng lúc khi Châu Thanh đồng ý cũng là gián tiếp nhắc nhở Phạm Tuyền rằng cậu vẫn luôn tuân theo lời hứa bảo mật ban đầu, hơn nữa chưa bao giờ có ý định vượt quá.
Phạm Tuyền có chút xấu hổ vô cớ.
Suy cho cùng, ban đầu người đưa ra yêu cầu cũng là mình, bây giờ thế nhưng lại nói với người ta điều này, dẫn đến việc cuối cùng cô lại nhìn Trữ Khâm Bạch một cách gắt gao.
Xe dừng lại.
Trữ Khâm Bạch thay cô mở cửa xe, cuối cùng cũng lên tiếng, anh nói, “Chị nên đi rồi.”
Phạm Tuyền muốn nện túi xách vào mặt anh.
Trước khi xuống xe, rốt cuộc cô vẫn không yên tâm, cô nhớ rằng tâm trạng mỗi lần Trữ Khâm Bạch trở lại nhà cũ đều hỏng bét nhưng lại không có lập trường để không cho người ta trở về nên cuối cùng chỉ nói: “Bên phía đạo diễn Dương đã thúc giục rồi, đang vội chạy tiến độ. Quy trình phân chia còn lại ở Thánh Khải, chị sẽ thay cậu đi, có vấn đề gì sẽ báo cho cậu kịp thời, cậu đừng quay lại trì hoãn nhiều thời gian quá.”
“Biết rồi.” Trữ Khâm Bạch trả lời.
Đóng cửa xe rồi phân phó tài xế: “Đi thôi.”
Đến trung tâm thương mại mua đồ, cộng với việc bị người vây quanh trong nhà vệ sinh nên lúc bọn họ đến nhà cũ của nhà họ Trữ đã muộn hơn một tiếng so với Trữ Húc Minh.
Trời cũng đã tối.
Nói là nhà cũ nhưng thật ra cũng là biệt thự lớn cao cấp, so với nơi Trữ Khâm Bạch sống ở Đông Hồ thì phong cách châu Âu ở đây rất rõ ràng.
Có một đài phun nước nhỏ trên con đập lớn trước cổng.
Hai người bước lên, người hầu ở cửa hình như đã đợi từ sớm, nhận lấy quà từ Châu Thanh xong thì cúi người nói: “Cậu ba, ông chủ và cậu cả đều đã đợi ở nhà ăn rồi.”
“Đi thôi.” Trữ Khâm Bạch nhấc chân đi vào.
Người hầu cụp mắt đứng yên, không hề bày tỏ bất kỳ ý kiến nào về thân phận và sự xuất hiện của Châu Thanh, kiểu bầu không khí này khiến cho người ta cảm thấy bức bối không rõ lý do.
Đi vào trong sảnh lại còn thật sự chỉ có hai người.
Châu Thanh vừa nhìn đã thấy Trữ Húc Minh.
So với người anh cả lần đầu gặp đã nói chuyện tự tin mà Châu Thanh biết, bây giờ anh đang ngồi thẳng, như thể bị đóng khung bởi cả ngôi nhà và bầu không khí, thế nhưng lại trở nên mơ hồ.
Sau đó chính là một người già ngồi ở ghế đầu tiên trên cùng.
Tuổi tác của Châu Khải Tông được xem như một người cha bình thường, Châu Thanh nhìn thấy ông cũng sẽ không dùng từ ‘người già’ để hình dung. Nhưng Trữ Kiến Hùng, người từng hô mưa gọi gió trên thương trường này dường như trông có vẻ lớn hơn Châu Khải Tông không chỉ mười tuổi.
Tinh thần không tệ nhưng mái tóc đã bạc. Một đôi mắt bởi vì mí mắt đã trũng xuống mà trông ra hình tam giác ngược, khi nhìn người khác từ dưới lên sẽ khiến cho người ta có cảm giác như con mồi bị đại bàng nhìn chằm chằm, cả người không khỏi tự động khiếp sợ.
Nhưng cũng chỉ là cảm giác mà thôi. Bây giờ, người già này đang ngồi trên xe lăn trông có vẻ như đã đi đến nửa sau của cuộc đời, hơn nữa, những điểm giống nhau của hai đứa con trai với ông cũng không quá nhiều.
“Khâm Bạch, Châu Thanh, nhanh lên, vào ngồi đi.”
Trữ Húc Minh là người đầu tiên chào hỏi.
“Anh cả.” Châu Thanh gọi một tiếng.
Nhìn về phía ông già, rồi lại nhìn Trữ Khâm Bạch.
Trữ Khâm Bạch mang theo Châu Thanh mặt không biểu cảm đi tới ngồi xuống, từ đầu đến cuối đều không có ý định gọi một tiếng “ba”.
Trữ Húc Minh đá ghế anh: “Khâm Bạch!”
“Con cứ để nó ngông đi.”
Trữ Kiến Hùng cuối cùng cũng lên tiếng nhưng cũng không thèm liếc mắt nhìn Châu Thanh, tự cầm khăn ăn trên bàn lên, mở ra rồi đặt lên đầu gối. Ông vừa cầm dao nĩa vừa nói tiếp: “Nhà họ Trữ có ai ngông lại nó sao? Con là đứa làm anh cả, lúc nào cũng ở trước mặt nó ăn nói khép nép còn ra thể thống gì nữa.”
Trữ Húc Minh cau mày: “Ba, nó khó khăn lắm mới về được, chúng ta không thể ăn một bữa đàng hoàng sao?”
“Là ba không muốn để nó ăn đàng hoàng à?”
Một người đàn ông đã quen với vị trí bề trên, ngay cả khi già đi thì khí thế vẫn còn đó.
Ông cắt miếng bít tết trên đĩa, mở miệng nói: “Mang mấy người không đứng đắn về, ba thấy là nó thành tâm không muốn để ba ăn cho đàng hoàng.”
‘Không đứng đắn’, ít nhất cũng không như Trữ Khâm Bạch nói cậu vô liêm sỉ.
Châu Thanh ngồi khá thoải mái.
Trữ Kiến Hùng lăn lộn trong thương trường nên tâm tư khó nhìn ra, trong mắt Châu Thanh cũng chỉ là một ông già mất khả năng vận động. Ông không hung hãn như những võ sĩ cầm dao trong câu lạc bộ, cũng không nhanh nhẹn như viên đạn găm vào sau đầu.
Trữ Khâm Bạch thì càng không cần nói, kể từ khi bước vào thì nhiệt độ xung quanh anh đã giảm xuống mức đóng băng.
Không coi ai ra gì, càng không giống như về nhà.
Chỉ có Trữ Húc Minh dường như thật sự lo lắng về điều đó, anh nói: “Ba, Châu Thanh hiện đang làm việc ở Châu thị, dự án ở Phủ Thành hẳn là ba cũng nghe nói rồi, là cậu ấy một tay xúc tiến đấy. Ngài nói như thế cũng khó nghe quá rồi.”
Lúc này, Trữ Kiến Hùng mới chuyển ánh mắt sang Châu Thanh, mở miệng liền nói: “Tôi biết Châu Khải Tông, cả đời cũng chỉ trông giữ một chút đồ đó của ông ta rồi trải qua mà chẳng có tí tiến triển nào. Ông ta chỉ thông minh duy nhất một lần, có lẽ là nhét cậu cho con trai tôi, Trữ Khâm Bạch. Châu Thanh, phải vậy không? Nhà họ Trữ sẽ không nhận cậu.”
Cái nĩa trong tay Trữ Khâm Bạch ‘cộp’ một tiếng đặt xuống.
Anh cười lạnh: “Triều Thanh đã diệt vong trăm năm rồi mà kiểu cảm giác ưu việt này rốt cuộc từ đâu mà tới vậy? Người ta thèm vào ông nhận à?”
“Khâm Bạch.” Trữ Húc Minh cau mày: “Em nói chuyện với ba cho đàng hoàng.”
Trữ Khâm Bạch dựa lưng trở lại ghế, khoanh tay, sau đó nói: “Bảo em về ăn cơm em ăn rồi, không có việc gì thì đi trước đây.”
Ghế của Châu Thanh vừa mới ngồi ấm đã bị kéo ra.
“Mày đứng đó cho tao!” Trữ Kiến Hùng đột nhiên quát lên.
Ông điều khiển xe lăn tự động sang bên này rồi dừng lại cách đó ba mét, như thể không quen với cách nói chuyện của người lùn như vậy nên lại lùi lại một chút. Cái nạng trong tay chỉ vào Châu Thanh, đôi mắt lại dán chặt vào Trữ Khâm Bạch: “Mày ly hôn cho tao, việc hôm nay tao xem như chưa từng xảy ra.”
Trữ Khâm Bạch như thể nghe được một trò đùa.
Anh mở miệng, “Ba.”
Anh đã gọi người kia nhưng lại khiến cho bạn cảm thấy tiếng “ba” này thà không gọi còn hơn.
Quả nhiên, Trữ Khâm Bạch chậm rãi nói: “Tôi mang người trở về không phải là đặc biệt để gặp ông, đừng có tự mình đa tình như thế. Hơn nữa, tôi kết hôn với ai, có muốn ly hôn hay không cũng không đến lượt ngài xen vào. Chân đã không tốt thì nghỉ ngơi cho tốt đi.”
Một giây sau, cái nạng bất ngờ ném về phía Trữ Khâm Bạch.
Châu Thanh đứng bên cạnh nhìn thấy vật thể bay nên thuận tay chộp lấy thứ trên ghế đẩu ở cửa sau lưng rồi tùy tiện vung tay.
“Choang!”
Hai vật tiếp xúc với nhau, bắn tung tóe vỡ vụn.
Tình huống vô cùng thê thảm, hiện trường rơi vào im lặng.
Châu Thanh nhìn cổ bình còn lại trong tay, cảm thấy có hơi quen.
Trữ Khâm Bạch ở bên cạnh cậu ung dung nói: “Không nhìn sai đâu, đây là cái bình cậu tặng đấy.”
Châu Thanh: “…”
Dưới chân của vài người đều là những mảnh vỡ, còn cả chiếc nạng gỗ sẫm màu bị Châu Thanh hất trở lại, cuối cùng lăn đến chân xe lăn của Trữ Kiến Hùng rồi dừng lại.
Châu Thanh chậm rãi đặt mảnh còn nguyên vẹn còn lại lên bàn, nói với Trữ Húc Minh: “Xin lỗi, tay nhanh quá.”
Trữ Húc Minh bị tốc độ phản ứng của Châu Thanh làm cho sửng sốt: “…”
Anh thậm chí còn không dám nhìn vào mặt ông già.
Cuối cùng, một cô gái trẻ mặc váy dài màu lam nhạt đi ra, cô đưa đến một chiếc khăn tay trắng tinh rồi nhỏ giọng nói: “Cậu ba, mặt anh bị xước rồi.”
Châu Thanh ngay lập tức chú ý đến, người phụ nữ trẻ trước mặt thậm chí còn không đến ba mươi tuổi, thật sự trông hơi giống dáng vẻ người mẹ Tần Nhược của Trữ Khâm Bạch khi bà còn trẻ, mặc dù Châu Thanh chỉ nhìn thấy bức ảnh ở nhà bà ngoại ở Tây Uyển nhưng vẫn có thể vừa nhìn liền nhận ra.
Hơn nữa, ánh mắt của cô gái này rụt rè, cô dường như rất sợ Trữ Khâm Bạch nhưng vẫn nhịn không được nhích lại gần anh hai bước.
Trữ Khâm Bạch liếc nhìn cô gái, không nhận. Ngón tay cái của anh quét qua vị trí gò má, nhìn vết đỏ trên đầu ngón tay rồi nói: “Không cần.”
Lúc này, Châu Thanh mới nhìn anh, phát hiện gò má của anh bị cào ra một đường máu mảnh.
Vết thương này đối với Châu Thanh gần như không đáng để nhắc tới nhưng Trữ Khâm Bạch là một diễn viên, hơn nữa anh còn sắp phải trở lại đoàn, việc này liền trở nên lớn hơn rồi.
Trong xe ngoài cổng chính nhà họ Trữ, Châu Thanh đang ôm một hộp thuốc do chính tay cô gái đưa cho.
Cậu quen đường quen nẻo mở ra, tìm thấy tăm bông và thuốc.
Cô gái và Trữ Khâm Bạch đứng bên ngoài.
Châu Thanh nghe thấy cô gái không gọi Trữ Khâm Bạch là cậu ba giống như vừa rồi ở trong nhà mà gọi anh là anh Trữ.
Trữ Khâm Bạch thì khoanh tay ngồi dựa vào đầu xe, Châu Thanh chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng.
Chỉ nói chuyện khoảng hai phút, cô gái đã mang theo đôi mắt đỏ hoe rời đi.
Châu Thanh gõ lên kính trước, ra hiệu anh đi vào.
“Cậu không tò mò muốn hỏi sao?” Trữ Khâm Bạch lên xe rồi đóng cửa lại.
Châu Thanh xé bao bì, thản nhiên nói: “Tò mò hại chết một con mèo.”
Trữ Khâm Bạch làm như không nghe thấy, tự mình tiếp tục: “Cô ta tên là Bạch Chỉ, tốt nghiệp Học viện Điện ảnh, nhỏ hơn tôi một khoá, xem như là đàn em.”
Châu Thanh thấy rằng anh không né tránh chủ đề này nên thuận theo hỏi: “Vậy cô ấy cùng ba anh?”
“Cùng ông ta mấy năm rồi, cụ thể không biết rõ, dù sao cũng chưa đăng ký kết hôn.”
Châu Thanh tự tưởng tượng ra một vở kịch lớn, cầm tăm bông đưa vào trong lọ, nhúng vào nước thuốc rồi nói: “Đàn em của anh ngưỡng mộ anh đã lâu, kết quả ba anh nửa đường nhúng tay vào, dưới giao dịch giữa quyền và sắc, đàn em của anh không có lựa chọn nào khác phải đi theo ba anh? Đây chính là ngòi nổ cho việc một năm trước anh đột nhiên liên hợp với nhà họ Châu?”
Trong xe chỉ bật đèn nhỏ, Trữ Khâm Bạch nhìn sang, “Trí tưởng tượng phong phú như thế sao cậu vẫn còn làm tổng giám đốc vậy, đi làm biên kịch còn được đấy.”
Trên tay Châu Thanh đang cầm nước thuốc nên đành phải dùng chân đá anh rồi nhíu mày: “Đừng nhúc nhích, quay mặt sang đây.”
Trữ Khâm Bạch dường như không có kiên nhẫn, ngửa đầu ra sau tránh đi, “Không cần bôi.”
“Nhanh lên.” Châu Thanh ra lệnh.
Trữ Khâm Bạch liếc cậu một cái, chậc lưỡi một tiếng rồi hơi cúi đầu đến gần hơn, Châu Thanh ấn tăm bông lên đó.
Trữ Khâm Bạch: “Cậu muốn giết người à?”
Châu Thanh thấy anh thậm chí còn không cau mày, dùng lời cậu từng nói để chặn anh, “Giết anh tôi có lợi gì sao?”
Cậu dùng mu bàn tay nâng cằm anh lên một chút, động tác bôi thuốc có hơi thô bạo, nói: “Vết này mấy ngày nữa sẽ không biến mất kịp rồi.”
“Trách ai?” Trữ Khâm Bạch cúi đầu nhìn cậu.
Châu Thanh và anh nhìn nhau, thừa nhận, “Trách tôi.”
Với thân thủ đó của Trữ Khâm Bạch, tránh một cái nạng là quá dư sức, xem như có không may bị ném trúng thì cũng không phải vấn đề gì to tát.
Giờ thì tốt rồi, để lại dấu vết ở nơi dễ thấy như vậy.
Bản thân Châu Thanh không có bất kỳ thân thủ gì, những gì có được chỉ là phản ứng tại chỗ trước một thời khắc nguy cơ.
Cho nên lúc đó mới doạ Trữ Húc Minh một vố lớn.
Đơn giản bôi thuốc xong, Châu Thanh nhìn màu da trên gò má anh hoàn toàn khác với vùng xung quanh, vết thương đó đã tạo thêm một chút hoang dã cho anh, đặc biệt là khi anh kéo gương trước xe xuống và ngẩng đầu đánh giá.
“Có cách nào để cứu vãn chút không?” Châu Thanh nhíu mày hỏi.
Trữ Khâm Bạch giơ tay đóng gương lại, nhìn sang: “Cứu vãn cái gì?”
“Cứu vãn gương mặt anh một chút, nếu không thì anh làm sao quay tiếp đây?”
“Cậu gọi điện cho Dương Chí Thành xin nghỉ?”
“Có thể không?”
Dù sao cũng là do mình làm, có thể giải thích một chút thì giải thích một chút.
Châu Thanh vừa nói vừa lấy điện thoại ra tìm số của Dương Chí Thành, còn chưa tìm ra đã bị Trữ Khâm Bạch lấy đi.
Anh cười giễu một tiếng, nói: “Sao lại dễ lừa vậy chứ?”
“Cái gì?” Châu Thanh chưa kịp phản ứng.
Trữ Khâm Bạch: “Trang điểm để che là được rồi. Hôm nay cậu chưa bị ức hiếp đủ hay sao mà còn muốn gọi điện thoại để Dương Chí Thành mắng một trận à?”
Châu Thanh: “Ông ấy sẽ không mắng tôi.”
Trữ Khâm Bạch gật đầu: “Vậy thì cậu có biết ông ấy sợ ảnh hưởng đến trạng thái, tưởng là cậu ở Phủ Thành mới cho tôi nghỉ không? Chuyện của Phạm Trọng Thanh, ông ấy cần đến cậu nên đương nhiên không nỡ mắng, ông ấy chỉ quay đầu mắng tôi bị dục vọng làm mờ con mắt, cố ý trở về gặp riêng cậu, lại còn làm xước mặt mình nữa.”
Châu Thanh một lời khó nói nhìn anh, “Anh đang nói cái quái gì vậy?”
Trữ Khâm Bạch liếc cậu: “Đây đã là cái quái gì rồi à? Tôi còn biết thứ khó tin hơn cơ, muốn nghe không?”
– —
Pass chương sau: Món đồ Trữ Khâm Bạch dùng khiến cho Châu Thanh giật mình hất ra là gì? Viết thường, không dấu không cách.
Gợi ý: nằm ở những chương ở huyện Lâm Thuận.