Trong văn phòng trên tầng 23 studio của Trữ Khâm Bạch, chỉ cách Châu thị hai con phố, Phạm Tuyền lướt giao diện trên điện thoại bằng một lực rất mạnh. Một lúc sau, “cạch” một tiếng đập mạnh điện thoại lên bàn, ngẩng đầu lên nhìn mấy nhân viên đang đứng trước bàn làm việc.
“Cậu ta đâu?” Chị Phạm hỏi.
Một nhân viên trong đó lắc đầu: “Vẫn chưa liên lạc được, bình thường anh Trữ được nghỉ phép đều không thích dùng điện thoại.”
“Tiếp tục gọi cho cậu ta đi!” Phạm Tuyền đứng dậy khỏi ghế, sau đó phân phó: “Còn nữa, thông báo cho phía Thánh Khải, theo dõi xu hướng dư luận trên mạng để ngăn chặn công ty đối thủ mua hot search xấu.”
“Biết rồi ạ, chị Phạm.” Mấy người kia liên tục đáp lại.
Phạm Tuyền nhìn một vòng quanh văn phòng, “Trần Đăng Đăng cũng không ở đây à?”
“Anh Trữ nghỉ phép nên cô ấy cũng nghỉ theo, mấy ngày nay không đến văn phòng.”
“Gọi điện thoại cho cô ta, bảo cô ta đến Đông Hồ tìm người. Nhân tiện thông báo cho Trữ Khâm Bạch rằng kỳ nghỉ của cậu ta kết thúc sớm.” Trong lúc nói chuyện Phạm Tuyền bất giác tức giận: “Thật sự xem mình như người bình thường, không có việc gì mà chạy đi ngồi tàu điện ngầm, ăn no uống đủ quá rồi!”
Bởi vì sự việc lần này cũng không xem như tin xấu gì đặc biệt nên cho dù chị Phạm rất tức giận thì bầu không khí trong ekip cũng không hề căng thẳng.
Thậm chí còn có người cười nói: “Thật ra em cảm thấy không có gì không tốt, thế giới bên ngoài luôn cảm thấy cuộc sống của minh tinh khác xa với người bình thường, anh Trữ ít có sự kiện công khai nào, vừa vào tổ quay đã quen giấu giấu diếm diếm, điều này ngược lại còn có thể kéo gần khoảng cách với fan hơn.”
“Xin kiếu đi.” Bên cạnh có người nhịn không được nói: “Cậu đã quên việc riêng tư náo loạn mấy năm trước rồi à, nếu không phải anh Trữ ra lệnh chết để ngăn chặn tận gốc thì còn không biết sẽ ầm ĩ đến mức nào nữa.”
Có nhân viên cũng đang nhìn điện thoại: “Làm ầm ĩ lên suy cho cùng cũng không tốt.” Đang nói thì đột nhiên “Ơ” lên một tiếng rồi đưa điện thoại về phía những người khác, “Mọi người nhìn xem người này có phải là hơi quen không?”
Một vài người theo đó tiến lên.
Đó là một tài khoản Weibo tán dóc với một ít người theo dõi.
Nội dung Weibo được viết là: Ảnh đế lớn Trữ bị nhận ra không khó, khó là một anh đẹp trai chất lượng cao thế này thế mà không ai nhận ra à?
Bên dưới cũng có rất nhiều bình luận.
—— Ba phút, tôi cần biết số điện thoại của người này.
—— Mặc dù không nhìn rõ cả mặt nhưng độ cao của sống mũi cũng đủ để tôi đổ gục rồi.
—— Mọi người đều chú ý đến Trữ Khâm Bạch hết rồi, anh đẹp trai này bị ảnh đế Trữ che lại trong góc đúng là khó phát hiện thật, chủ thớt ơi tấm ảnh này của bạn ở đâu ra thế?
—— Không có chính diện mặt, chê nha.
Góc chụp của bức ảnh khá là gian xảo.
Những người khác có lẽ sẽ không liên tưởng cậu với Trữ Khâm Bạch đi chung với nhau nhưng những người trong ekip của anh, đặc biệt là những người cũ đã đi theo Trữ Khâm Bạch một thời gian dài đều đã từng gặp Châu Thanh.
Mặc dù đã thay đổi rất nhiều so với một năm trước nhưng có Trần Đăng Đăng ngày ngày thông báo trong nhóm, muốn nhận ra cậu quả thật không khó.
Chị Phạm lập tức nhận lấy điện thoại, sau khi xác nhận đúng là Châu Thanh không sai thì phải phản ứng lại mất vài giây, lập tức nói: “Liên hệ với bộ phận PR, trọng điểm sự chú ý đặt lên việc lên men tin tức này. Nhiệt độ của ba chữ Trữ Khâm Bạch hôm nay quá cao rồi, những thứ có liên quan chút chút cũng có khả năng đưa lên hot search, bảo bọn họ chú ý dẫn dắt, nhất định không được để cho dư luận bành trướng.”
“Vậy về bản thân anh Trữ thì sao ạ?”
Phạm Tuyền lạnh mặt: “Điều này không quan trọng nữa rồi, mang theo lịch sử đen tối trước kia cũng chẳng làm sao, bê bối của cậu ta còn ít lắm à?”
Những người khác đều không dám nói nữa, sau khi phân công xong nhiệm vụ thì từng người khẩn trương bắt tay vào việc.
Chị Phạm đi đi lại lại hai lần giữa cửa sổ kính sát đất và bàn làm việc, cuối cùng lấy điện thoại ra tìm số điện thoại của Châu Thanh, bấm gọi xong thì chưa đầy một giây đã cúp máy ngay lập tức.
Tại sao Trữ Khâm Bạch lại xuất hiện ở ga tàu điện ngầm cùng với Châu Thanh?
Là một người đại diện đủ tư cách, cô phải nắm rõ hành tung của nghệ sĩ bất kỳ lúc nào, đặc biệt là trạng thái tình cảm.
Hiện nay có biết bao nhiêu người có sức ảnh hưởng bị tự vả ngay trên chính đời tư của mình.
Cuộc hôn nhân với Châu Thanh trong quá khứ, theo quan điểm của Phạm Tuyền chính là bê bối lớn nhất của Trữ Khâm Bạch.
Cô phải ngăn chặn mọi khả năng bị bại lộ.
Nhưng cô đột nhiên lại nghĩ tới lần trước lúc Châu Thanh vừa xuất viện và tới văn phòng này, còn cả trong bức ảnh, mặc dù dưới vầng sáng của Trữ Khâm Bạch vẫn có thể vừa nhìn là thấy cậu.
Cô không cách nào có thể giống như trước đây, cây ngay không sợ chết đứng mà gọi điện thoại buộc cậu phải thực hiện hợp đồng bảo mật.
Không chỉ là vấn đề không phù hợp mà cô cảm thấy có chút mạo phạm quá mức.
Cái từ “mạo phạm” này trước đây sẽ không bao giờ xuất hiện trong tâm trí Phạm Tuyền, ít nhất là tuyệt đối không xuất hiện trên người Châu Thanh. Thế nhưng không biết vì sao bây giờ mang theo loại chuyện này tới tìm cậu thì người khó xử và không thoải mái lại trở thành chính cô.
Người đại diện lớn Phạm Tuyền tức đến khó thở rồi ngay lập tức lại gọi điện cho Trữ Khâm Bạch.
Sau khi tin nhắn để lại vang lên một tiếng “bíp” bắt đầu, cô nói thẳng: “Rốt cuộc cậu đang ở đâu rồi hả? Bị fan chặn lại trong toilet không ra được? Trong vòng ba tiếng gọi lại cho chị. Cậu có biết mình rốt cuộc đã gây ra bao nhiêu rắc rối không, trước đó chị đã nói với cậu là đừng gây ra chuyện gì để chị phải biết được qua tin tức. Ngài cũng giỏi thật đấy, một ngày đi tàu điện ngầm khiến cho cả công ty phải đưa ra kế hoạch khẩn cấp. Chị nói này, lần sau có thể thông báo cho chị trước một tiếng không?! Ồ, đúng rồi, còn Châu Thanh nữa, hai người các cậu hiện tại rốt cuộc là tình huống gì vậy? Vợ chồng mạo hiểm phiêu lưu ký? Chị cảnh cáo cậu, Trữ Khâm Bạch, cậu mà còn làm như vậy nữa thì cậu không còn người đại diện nữa đâu!”
Lúc nghe thấy đoạn tin nhắn thoại này, Trữ Khâm Bạch đang ngồi trong văn phòng ở tầng cao nhất của tập đoàn Thịnh Vũ.
Điện thoại di động vừa được sạc đầy thì một loạt tin tức đã ập đến.
Chiếc ghế sofa dài bằng da màu đen được đặt đối diện với cửa sổ lớn sát đất, Trữ Khâm Bạch ngồi trên đó, hai khuỷu tay chống lên đầu gối tùy ý lướt xem tin nhắn trên điện thoại.
Trữ Húc Minh bưng một ly cà phê đi tới, nói: “Tính nết của người đại diện này của em vẫn y như mấy năm trước.”
“Chị ấy là do tức giận nhưng không có chỗ trút.” Trữ Khâm Bạch ngẩng đầu, vươn tay nhận lấy cái ly.
Năm sau Trữ Húc Minh sẽ ba mươi lăm, vóc người so với Trữ Khâm Bạch cũng không kém cạnh nhưng khuôn mặt thì hai anh em không giống nhau nhiều.
Khuôn mặt của Trữ Khâm Bạch được thừa hưởng từ người mẹ Tần Nhược nhiều hơn, trong khi Trữ Húc Minh trầm tính hơn nhiều, trên người có một cảm giác lão luyện và ổn trọng rèn được từ những thăng trầm trong thương trường. Lúc này anh ngồi xuống bên cạnh, liếc nhìn em trai mình một cái rồi hỏi: “Em có thể đến công ty đã là rất hiếm rồi, sao còn ngồi tàu điện ngầm vậy? Anh thấy trên tin tức ầm ĩ đến sôi sùng sục.”
Trữ Khâm Bạch: “Chỗ em bị ép xuống ga vừa vặn cách chỗ này gần nhất.”
Trữ Húc Minh bật cười: “Anh biết ngay mà. Còn tưởng em có lương tâm tới thăm anh, ra là tình cảm lại thật sự xuất phát từ việc chạy đến đây để trốn người.”
Trữ Khâm Bạch đặt ly xuống rồi nhìn quanh văn phòng.
Trữ Húc Minh hỏi: “Thế nào? Trang trí ổn không? Nếu như em bằng lòng tới công ty thì anh lập tức nhường cho em.”
Trữ Khâm Bạch không có phản ứng gì mà chỉ nói: “Ngày đầu tiên anh làm anh cả của em à?”
Trữ Húc Minh lộ ra một chút buồn bã: “Anh còn tưởng rằng em không bằng lòng gọi anh là anh cả nữa rồi.”
Trữ Khâm Bạch một lời khó nói nhìn sang, nói: “Anh có dám trưng bộ mặt này ra cho nhân viên trong văn phòng nhìn không? Trữ tổng.”
“Nhưng em không phải cấp dưới của anh, em là em trai của Trữ Húc Minh anh.”
Hai anh em nhìn nhau và ngầm hiểu. Mối quan hệ cùng cha khác mẹ của bọn họ khác xa với những gì thế giới bên ngoài đồn đoán về việc có bao nhiêu lục đục và đấu đá trong những gia đình hào môn. Ngược lại, Trữ Húc Minh là người duy nhất trong nhà họ Trữ mà Trữ Khâm Bạch miễn cưỡng xem như có thể nói chuyện được, là người mà thỉnh thoảng anh còn chịu lắng nghe.
Tình nghĩa này bắt nguồn từ những năm Tần Nhược vừa qua đời, về cơ bản đều là người anh trai này dẫn dắt anh.
Vài giây sau, Trữ Khâm Bạch mới nhàn nhạt nói: “Giữa em và Trữ Kiến Hùng không phải cùng một chuyện như giữa các anh.”
Trữ Húc Minh muốn nói lại do dự: “Ba, ông ấy…”
“Đừng nói.” Trữ Khâm Bạch cắt ngang, “Nếu như anh thật sự là anh cả em, vậy thì đừng khuyên.”
Trữ Húc Minh thở dài rồi thật sự giữ im lặng không nói nữa.
Anh hiểu rõ nhất người em trai này, cậu ba của nhà họ Trữ nổi tiếng ở Lam Thành, tính tình bướng bỉnh đã từ tận trong xương tuỷ. Bất kể là hành động độc lập từ thời niên thiếu hay là việc đi ngược lại triết lý gia đình bước vào một ngành công nghiệp thu hút nhiều sự chú ý, hay là việc vạch ra những ranh giới khác nhau giữa mối quan hệ cha con và tình anh em đều là những việc mà chỉ có Trữ Khâm Bạch anh mới làm ra được.
Đây là chủ đề mà hai người luôn tránh không bàn đến.
Trữ Húc Minh giống như đột nhiên nghĩ tới gì đó, lấy từ trong ngăn bàn ra một phần văn kiện.
“Đây là gì vậy?” Trữ Khâm Bạch vươn tay lật xem.
Trữ Húc Minh: “Hôm nay em tình cờ đến cho nên anh nghĩ rằng em có thể xem một chút. Đây là một kế hoạch hợp tác của công ty Châu thị, khá thú vị.”
Trữ Khâm Bạch vừa nghe là tập đoàn Châu thị thì trước tiên là hơi sửng sốt, sau đó mới tiếp tục lật xem.
Anh vừa lật vừa hỏi: “Anh quyết định hợp tác rồi à?”
“Vậy cũng chưa đúng.” Trữ Húc Minh cũng không giấu diếm anh mà thẳng thắn nói: “Ban đầu, em chọn hợp tác với Châu thị thì hẳn là đã biết tình huống của công ty này rồi, rủi ro quá cao. Điều anh có hứng thú là kế hoạch mới lần này của bọn họ không biết nội bộ có đổi người hay không mà khác hoàn toàn với phong cách trước đây.”
Trữ Khâm Bạch hẳn là nắm tất cả về Châu thị trong lòng bàn tay nhưng cũng hiểu rõ tình huống cơ bản.
Nếu phải nói là có bất kỳ thay đổi nào thì chính là gần đây có một người làm việc tại Châu thị.
Trữ Khâm Bạch mang theo suy nghĩ như vậy để xem dự án này, thế nhưng lại có cảm giác như nhìn ra vài phần tương tự như trên người Châu Thanh.
Bảo thủ… như nhau.
Trữ Húc Minh rất hào hứng, nói: “Em cũng cảm thấy vậy nhỉ, thế nhưng lại không phải tiếp tục tối ưu hóa các ngành công nghiệp mới mà là đi theo con đường truyền thống cũ. Nhưng nó đặc biệt cũng chính là đặc biệt ở chỗ này, anh đã đọc kế hoạch chiến lược phía Tây rồi, được làm cực kỳ xuất sắc, nếu như không có vấn đề gì trong quá trình triển khai thì giá trị kinh tế mang lại sẽ lên đến con số khó lường.”
Trữ Khâm Bạch ngước mắt lên: “Đánh giá cao vậy à?”
Trữ Húc Minh mỉm cười: “Nhưng đây cũng chỉ là ước tính mà thôi, giá trị rủi ro cũng là dùng để dự đoán, điều quan trọng nhất là…” Trữ Húc Minh chỉ vào tài liệu trên bàn, “Anh phải xem xem người làm ra thứ này là người như thế nào, một người lãnh đạo thật sự có năng lực mới có thể làm cho kế hoạch vững chắc từng bước từng bước một, cuối cùng biến nóthành lợi ích thật sự chứ không chỉ là nói suông trên giấy tờ.”
Trữ Khâm Bạch không biết nghĩ tới cái gì mà đột nhiên nở nụ cười.
Trữ Húc Minh không hiểu tại sao, cảm thấy kỳ lạ nên hỏi: “Em cười cái gì vậy?”
Trữ Khâm Bạch: “Anh có thích gốm sứ ngũ thái không?”
“Là thứ gì?”
Trữ Húc Minh nhất thời chưa kịp phản ứng, hai giây sau mới nói, “Đồ cổ sao?”
Ngón tay Trữ Khâm Bạch đóng tập tài liệu lại, nhìn anh trai nhà mình, “Em cũng rất tò mò, từ khi nào anh lại khiến cho mình trông giống như có sở thích chỉ dành cho người già là thưởng thức đồ cổ vậy? Hay đây là kỹ năng thiết yếu của sếp tổng lớn các anh?”
Trữ Húc Minh cạn lời: “Cái gì mà kỹ năng thiết yếu, bên ngoài đồn bậy à, hơn nữa anh còn chẳng hiểu nhiều về đồ cổ bằng em nữa kìa.”
Trữ Húc Minh lại hỏi: “Em hỏi cái này làm gì?”
Ý tứ của Trữ Khâm Bạch không rõ ràng, “Không có gì, gặp một người hoàn toàn không biết phân biệt hàng như anh nên có người muốn vuốt mông ngựa thôi.”
Lời này vừa nghe xong thì không phải là một lời hay ý đẹp gì nhưng khi nghĩ kỹ lại thì lại có một loại cảm giác không thể diễn tả được.
Điều này dẫn đến cái ngày mà Trữ Húc Minh thật sự nhận được đồ, anh nhìn người hoàn toàn không ngờ tới ở đối diện rồi buột miệng nói một câu: “Đều là người một nhà cả, em dâu cũng khách sáo quá rồi.”
Không chỉ bản thân Châu Thanh bị tiếng em dâu này làm cho sửng sốt mà ngay cả đồng nghiệp Tiểu Hứa đi theo cũng suýt muốn hất đổ bàn. Ánh mắt đảo qua đảo lại giữa Châu Thanh và sếp tổng nổi tiếng của Thịnh Vũ đang ở đối diện cậu, sững sờ trong giây lát không hiểu rõ được mối quan hệ giữa bọn họ.
Người một nhà?
Hai người này từ khi nào lại trở thành họ hàng thân thích rồi?
Châu Thanh cũng xem như phản ứng nhanh, đẩy hộp quà bằng gỗ cầu kỳ và tinh xảo sang phía đối diện như bình thường.
Đối phương chủ động kéo gần mối quan hệ, cậu đương nhiên không có lý do gì lại ra mặt bác bỏ, gọi một tiếng “Anh cả” rồi lại nói tiếp: “Đây chỉ là một chút tấm lòng, cũng thay mặt cho thành ý muốn hợp tác, hy vọng anh cả sẽ không từ chối.”
Trữ Húc Minh nhìn Châu Thanh, lời nói ẩn chứa hàm ý sâu xa: “Anh không ngờ người đến lại là cậu, hơn nữa dáng vẻ của cậu so với những gì anh tưởng tượng… khác biệt quá lớn.”
Sau đó ra hiệu cho người bên cạnh cất đồ đi.
Có người ngoài ở đây nên bọn họ ngầm hiểu không đi sâu vào chủ đề này.
Đây là một phòng trà, địa điểm cũng là do bên phía Thịnh Vũ quyết định.
Trữ Húc Minh nhìn người đối diện ngăn lại sự giúp đỡ của phục vụ, từ lau rửa, làm ấm chén, ủ trà, thêm nước, từng bước một đều làm một cách điêu luyện và ung dung, cậu ngồi ở phía sau làn hơi nóng trùng trùng, cử chỉ đẹp đẽ đủ để khiến cho người ta vừa mắt.
Lúc Châu Thanh đưa qua chén trà đầu tiên, Trữ Húc Minh nhịn không được hỏi: “Từng đặc biệt luyện qua sao?”
“Vâng.” Châu Thanh cười rồi thu tay lại, “Điều cần chú trọng trong việc pha trà này chẳng qua chỉ là dụng cụ, nước, nhiệt độ và thêm cả tâm tình mà thôi. Em cũng không đến mức rất hiểu mà chỉ biết một chút. Anh cả thử đi.”
Trữ Húc Minh tự nhận mình cũng có vài phần mắt nhìn người. Có những kẻ thượng đẳng tự hay khoe khoang mình có chút văn hóa, không có việc gì cũng thích pha trà để thể hiện mình có biết bao nhiêu tao nhã nhưng thật ra vừa tiếp xúc đã biết trong bụng chẳng có bao nhiêu kiến thức.
Nhưng Châu Thanh không giống vậy.
Cậu càng giống như là đã ngâm mình trong bầu không khí và môi trường như vậy từ khi còn là một đứa trẻ, vậy nên mới tu luyện ra được cả người một phong thái như vậy.
Không cố ý, cũng không khoe khoang.
Trên miệng gọi anh là anh cả nhưng không hề có ý định lợi dụng tầng quan hệ này.
Cậu pha trà cho đối tác xuất phát từ sự tôn kính. Loại chân thành trong đối nhân xử thế này rất thành thạo, thật sự không phải thứ mà người bình thường có thể có được.
Lúc đầu Trữ Khâm Bạch tuyên bố đăng ký kết hôn, từ trên xuống dưới nhà họ Trữ đã ầm ĩ đến mức rối bời. Anh thân là con trai cả của nhà họ Trữ cũng là anh trai ruột của Trữ Khâm Bạch, lý do phản đối chỉ có một cái duy nhất.
Châu Thanh, con người này không ổn.
Chỉ cần tìm hiểu một chút thì sẽ rõ ràng đối phương là người như thế nào.
Nhưng hôm nay bắt đầu từ việc bước vào cửa thì mọi thứ đã bị lật đổ, đặc biệt là khi Châu Thanh nói về việc hợp tác.
Loại suy nghĩ và tầm nhìn có chiều sâu đó khiến cho anh không thể không cảm phục.
Từ mục tiêu đến chi tiết cụ thể, hai người càng nói càng ăn ý, cho đến sau đó những người bên cạnh bọn họ đã bắt đầu nhìn nhau thất thần. Ban đầu còn chuyên tâm ghi chép biên bản cuộc họp, sau đó dứt khoát không ghi chép gì nữa mà chỉ nghe bọn họ nói chuyện.
Nói về tình hình chính trị đương thời, nói về thế cuộc, nói về sự phát triển.
Trọn vẹn bốn tiếng đồng hồ qua đi, trời cũng đã tối.
Hai người có cùng một cảm giác là vẫn chưa đủ đã.
Châu Thanh rất ngạc nhiên khi một doanh nhân thuần túy như Trữ Húc Minh lại có một phần nhiệt huyết gần như chân thành trong xương tuỷ. Đừng nói là thế giới hiện tại, cho dù là ở thời đại trước trong quá khứ, tiền vẫn luôn là trên hết, vô số người thậm chí còn kiếm được tiền khi quốc gia gặp khó khăn. Một khi đứng trước lợi ích thì rất có thể nhìn ra được bản chất của một người.
Mặt khác, Trữ Húc Minh đã rất ngạc nhiên trước cách nhìn nhận sự việc của Châu Thanh.
Tính bao quát của cậu rất mạnh, tập trung vào mọi khía cạnh, từ một xuất phát điểm có thể phát triển ra vô số phương thức và phương pháp, đồng thời cũng giỏi phát hiện và lắng nghe. Có rất nhiều điều mà ngay cả Trữ Húc Minh cũng không biết.
Ví dụ như từ thị trường sản xuất của thế kỷ trước đến lạm phát tiền tệ, rồi kéo dài đến tầng tầng phân tích thời đại hiện nay.
Quả thật là thông hiểu mọi việc cả xưa lẫn nay, vô số trường hợp như hạ bút thành văn.
Trên người Châu Thanh cực kỳ có một loại năng lực khiến người khác tín phục.
Trước khi đến đây, anh vốn dĩ chỉ định gặp mặt một lần, kết quả là Trữ Húc Minh đã trực tiếp quyết định ngay tại chỗ, nói: “Châu Thanh, anh đồng ý với các điều kiện. Ngày mai anh sẽ tìm người gửi hợp đồng cho cậu, chi tiết thì sau này thảo luận sau, nếu như không có vấn đề gì thì anh nghĩ sau này chúng ta sẽ càng có nhiều cơ hội hợp tác và trao đổi sâu hơn.”
“Em rất chờ mong.” Châu Thanh cười rồi bắt tay với anh.
Cả hai bên đều khá hài lòng với cuộc gặp mặt, đến nỗi những người bên cạnh đều quên mất lúc gặp nhau vào buổi chiều bọn họ còn đang khó xử về quan hệ giữa hai người. Điều vang vọng trong tâm trí là cuộc chạm trán giữa một người ra quyết định quản lý của một tập đoàn lớn như Thịnh Vũ và một “nhân tài mới xuất hiện” dường như chỉ mới nổi lên trong một khoảng thời gian ngắn.
Lúc người của hai bên ra khỏi phòng trà cũng đã gần chín giờ.
Trữ Húc Minh nhìn đồng hồ, hỏi người bên phía Châu Thanh: “Mọi người về thế nào? Có cần tôi bảo tài xế đưa về không?”
“Không cần đâu, không cần đâu.”
Đám người Tiểu Hứa xua tay, vội vàng từ chối: “Không làm phiền Trữ tổng nữa, chúng tôi tự về là được, bây giờ vẫn còn sớm mà.”
Trữ Húc Minh cũng không ép buộc, chỉ đến khi cuối cùng vẫn còn lại Châu Thanh thì Trữ Húc Minh mới chủ động đưa ra lời mời: “Anh đưa cậu về.”
Châu Thanh cũng định từ chối: “Em…”
“Đừng từ chối nữa.” Trữ Húc Minh giơ tay ngăn cậu lại, đi trước một bước mở cửa xe, đứng ở nơi đó nhìn cậu, cười nói: “Người một nhà mà, để anh cả anh đây đưa cậu về đi, chắc là không quá đáng chứ.”
Châu Thanh không còn gì để nói.
Nếu là trên phương diện công việc thì cậu còn có thể tay nghề điêu luyện, nhưng nếu là họ hàng gần xa thì cậu lại không có biện pháp.
Châu Thanh đành phải lên xe. Hai người bọn họ ngồi ở băng ghế sau trong xe, lúc ở riêng đều xem như người tương đối im lặng.
Trong chốc lát không ai mở miệng nói chuyện, cuối cùng vẫn là Trữ Húc Minh phá vỡ bầu không khí trước, hỏi: “Anh vẫn luôn chưa bao giờ quan tâm tới, cậu và Trữ Khâm Bạch ở chung vẫn ổn chứ?”
Châu Thanh nghiêng đầu nhìn qua.
Cậu không biết rằng các điều khoản bảo mật ban đầu có bao gồm người nhà họ Trữ hay không, thế nhưng cậu có ấn tượng không tệ với Trữ Húc Minh nên xem như thành thật nói: “Vẫn ổn, thật ra thời gian bọn em ở chung không nhiều.”
Nói trắng ra là đơn giản không hề thân thiết.
Trữ Húc Minh hiển nhiên không nghĩ như vậy, sau khi nghe những lời của Châu Thanh thì chỉ cười một tiếng: “Anh biết nó chứ, hai đứa có thể sống chung dưới một mái nhà thì nhất định là cậu phải chịu đựng nó khá nhiều.”
Châu Thanh lắc đầu, cũng không thừa nhận, “Không thể nói là ai chịu đựng ai.”
Châu Thanh nói: “Ngài Trữ… anh ấy là một người có cá tính rất dứt khoát, lúc giao tiếp với anh ấy cảm giác trải nghiệm cũng không xem là tệ.”
Đây là lời thật lòng.
Một người dường như nói năng không khoan nhượng, hiếm khi kìm nén suy nghĩ của chính mình thường sẽ không giở một số thủ đoạn vụn vặt đen tối và lén lút.
Châu Thanh nghe nói anh cũng là tự mình từng bước từng bước đi đến vị trí hiện tại.
Trong cái giới phức tạp như thế, còn ở trên vị trí cao như vậy, những từ như “đơn thuần” và “cá tính” rõ ràng là không phù hợp với anh.
Đó chỉ có thể là tự tin.
Anh không hề lấy nhà họ Trữ làm tự tin, niềm tự hào trong xương tuỷ là nền tảng, năng lực tự thân mới là trọng điểm. Tuy rằng Châu Thanh đã từng chính miệng nói anh không biết điều, nói bóng nói gió anh thấy nhiều biết rộng, nhưng cậu chưa bao giờ phủ nhận cậu không hề ghét Trữ Khâm Bạch như vậy.
Sau khi ở trong bóng tối quá lâu sẽ rất dễ bị những người như Trữ Khâm Bạch làm cho loá mắt.
Thế giới của Trữ Khâm Bạch giống như một tấm gương phản chiếu.
Châu Thanh có thể nhìn thấy rõ ràng sự tương phản và khác biệt giữa hai thế giới ở trong đó, cũng càng có thể nhìn rõ bản thân mình hơn.
Sau năm 1937, cậu không thường xuyên dùng thân phận Châu Thanh để tiết lộ danh tính nữa.
Khoảng thời gian vừa mới tỉnh dậy trên giường bệnh, tinh thần và thể chất đều yếu ớt, thỉnh thoảng cũng sẽ bối rối không biết mình là ai.
Nhưng bây giờ cậu rất rõ ràng.
Cậu là Châu Thanh.
Châu Thanh, người vốn dĩ đã nên chết từ năm 1945.
Cảm giác có thể biết rõ ràng rằng mình thật sự tồn tại khiến cho cậu lúc đối mặt với Trữ Khâm Bạch sẽ bất giác cảm thấy thư thái. Điều này khác với trạng thái của cậu trong công ty Châu thị, thậm chí là trước mặt Trữ Húc Minh, người đã cùngcậu trò chuyện rất vui vẻ.
Trữ Húc Minh nhìn sườn mặt cậu một lúc lâu mà không nói gì.
Nhận thấy sự im lặng khác thường, Châu Thanh nghiêng đầu tỏ vẻ dò hỏi.
Trữ Húc Minh khôi phục lại bình thường, chậm rãi nói: “Bây giờ ngược lại anh rất tò mò, tính cách hai đứa khác biệt như vậy thì lúc ở chung rốt cuộc sẽ là dáng vẻ như thế nào.”
Châu Thanh do dự: “Có lẽ là dáng vẻ thường xuyên muốn ly hôn?”
“Vậy á?!” Trữ Húc Minh giống như bị lời này của cậu làm cho kinh ngạc không thôi, vội vàng nói: “Châu Thanh, anh biết nó có mệnh cẩu độc thân, chuyện hai đứa kết hôn mặc dù anh rất kinh ngạc nhưng hiện tại anh không thể không thừa nhận rằng nó rất may mắn, ngoài cậu ra thì anh cũng không tưởng tượng được ai có thể kết hôn với nó.”
Trữ Húc Minh vô cùng lo lắng về việc này, như thể cảm thấy lời này vẫn chưa đủ nên lại tiếp tục nói một câu: “Nó không thích ai xen vào chuyện của nó, nhưng nếu như giữa hai đứa có vấn đề gì thì cậu có thể nói chuyện riêng với anh, để anh thay cậu nói nó.”
Mặc dù biết rằng quan hệ anh em của bọn họ hẳn là không tệ nhưng Châu Thanh vẫn khá quan tâm đến thứ khác, hỏi: “Cẩu độc thân?”
Đây nghĩa là độc thân sao?
Trữ Húc Minh: “…”
Trọng điểm của chuyện này có phải đi hơi xa rồi không?
Anh nhìn Châu Thanh, cũng cảm thấy mắng em trai mình trước mặt cậu càng không thích hợp hơn nên đành phải bù vào: “Không phải anh mắng nó, chỉ là nói tính tình nó không tốt nên không ai chịu nổi nó thôi.”
Châu Thanh hiểu ra nên “À” một tiếng rồi kết thúc chủ đề này.
Sếp tổng Trữ nhìn Châu Thanh vài lần, muốn nói rồi lại thôi.
Châu Thanh nghi hoặc: “Anh cả sao vậy ạ?”
Trữ Húc Minh lắc đầu phức tạp: “Không có gì.”
Đương nhiên Trữ Khâm Bạch không thiếu người thích, chỉ riêng trên Weibo đã có hơn 60 triệu người theo dõi rồi. Thế nhưng nói đến đối tượng kết hôn, nhiều năm như vậy rồi Trữ Húc Minh cũng không cảm thấy có người thích hợp ở bên anh, hiện tại khó khăn lắm mới thật sự kết hôn, đối tượng lại còn là một người… một người trong mọi phương diện xem ra đều rất ưu tú.
Thế này mà nếu như thật sự ly hôn thì chắc chắn là vấn đề nằm ở Trữ Khâm Bạch.
Đến Đông Hồ lúc chín giờ rưỡi.
Châu Thanh xuất phát từ lễ nghĩa nên mời Trữ Húc Minh vào nhà ngồi.
Nhìn dáng vẻ Trữ Húc Minh có vẻ như ban đầu không định đi vào, sau đó không biết vì sao lại cùng xuống xe.
Hai người một trước một sau đi vào biệt thự.
Sau khi vừa vào phòng khách, một người xỏ dép lê dường như vừa mới ngủ dậy đi xuống cầu thang.
Kiểu giờ giấc làm việc và nghỉ ngơi này Châu Thanh vẫn không hiểu lắm.
Cậu tự đi cất túi rồi nhân tiện báo cho thím Trương biết có người đến.
Trữ Khâm Bạch đứng trên bậc thang, thu lại ánh mắt đặt trên bóng lưng người vừa đi vào nhà bếp rồi nhìn vào mắt Trữ Húc Minh, ngáp một cái rồi tuỳ ý hỏi: “Sao anh lại tới đây?”
“Ngủ đến giờ này à?” Trữ Húc Minh nhíu mày.
Trữ Khâm Bạch liếc anh một cái một cách kỳ quái, “Hôm qua cộng thêm cả buổi sáng hôm nay đều phải làm việc, từ khi nào mà anh bắt đầu quan tâm giờ ngủ của em vậy?”
Trữ Khâm Bạch vừa nói vừa đi tới mở tủ lạnh, anh lấy một lon bia từ bên trong ra rồi ném cho Trữ Húc Minh.
Trữ Húc Minh đưa tay ra nhận rồi liếc nhìn về phía nhà bếp một cái.
Anh đi hai bước về phía Trữ Khâm Bạch, sau đó mới hạ thấp giọng nói: “Anh cảm thấy em quá thờ ơ với Châu Thanh, buổi tối không nói sẽ lái xe đến đón cậu ấy, vào nhà em thậm chí còn không chào hỏi, có chút dáng vẻ làm chồng người ta nào không?”
Trữ Khâm Bạch khui lon bia lạnh kêu lên “cạch” một tiếng, ngẩng đầu nhấp một ngụm, nghe được lời này thì nở một nụ cười khó hiểu.
Anh liếc Trữ Húc Minh: “Không phải chứ, em nói có phải là anh ăn bùa mê thuốc lú rồi không?”
Trữ Húc Minh: “Cái gì mà nói anh ăn bùa mê thuốc lú?”
“Chứ không ăn thì sao hôm nay anh nói chuyện chả ra thể thống gì thế?”
Trữ Húc Minh: “…”
Lâu lắm rồi mới có cảm giác tức muốn đấm cho một phát như vậy.
Trữ Húc Minh: “Em thật sự muốn ly hôn với Châu Thanh à?”
Trữ Khâm Bạch liếc anh một cái rồi hỏi: “Cậu ta nói với anh?”
Trữ Húc Minh: “Anh thấy cậu ấy có ý đó, là hai đứa song phương đều tình nguyện.”
Sắc mặt Trữ Khâm Bạch lạnh nhạt: “Quên nói cho anh một chuyện, hợp đồng ban đầu với Châu thị có một điều khoản, chính là vĩnh viễn không được ly hôn.”
Sắc mặt Trữ Húc Minh đột nhiên trở nên không tốt. Mặc dù sau khi hiểu thêm về Châu Thanh, anh thậm chí còn muốn thuyết phục Trữ Khâm Bạch nghiêm túc đối đãi với mối quan hệ này, nhưng khi nghe lại lời này của Trữ Khâm Bạch, biết rằng ban đầu anh đã thật sự đặt cược hôn nhân cả đời mình thì cảm giác tức giận đó lại xuất hiện.
Lúc Châu Thanh đi ra thì đúng lúc bắt gặp bầu không khí không ổn lắm của hai anh em đang đứng đối diện nhau.
Người tức giận là Trữ Húc Minh, Trữ Khâm Bạch ngược lại là vẻ mặt bình tĩnh.
Châu Thanh: “Anh cả, thím Trương hỏi anh muốn ăn gì?”
Trữ Húc Minh quay đầu lại nhìn cậu, sắc mặt đã dịu lại.
Trữ Khâm Bạch theo đó nhìn sang.
Châu Thanh nhìn anh, nhắc nhở: “Phải tôn kính anh cả. Cẩu độc thân.”
Không lễ phép.
Trữ Khâm Bạch cau mày: “Cậu nói cái gì?”
Châu Thanh: “Mắng anh đấy.”
Trữ Khâm Bạch chế giễu: “Mắng một người đàn ông đã kết hôn là cẩu độc thân, vậy cách mắng của cậu cũng khá đặc biệt đấy. Tôi là cẩu độc thân, vậy thì cậu là gì?”
Châu Thanh quay đầu sang nhìn Trữ Húc Minh.
Trữ Khâm Bạch theo đó nhìn về phía anh cả, “Là anh nói à?”
Trữ Húc Minh ở bên cạnh cảm thấy xấu hổ không thể giải thích được.
Đây toàn là cái gì với cái gì chứ.
Một giây sau, Trữ Khâm Bạch bóp cái lon rỗng rồi ném vào thùng rác, anh liếc Châu Thanh một cái rồi lại nói với Trữ Húc Minh, “Đừng có lúc nào cũng dạy cậu ta mấy từ lộn xộn.”
– —
Gin: cười khùm =)))