Cẩm Đường Xuân

Chương 49: 49: Số Đo Thôi Mà 2



Trần Thúc thành kính cười nói, “A Ngọc, ta có chính sự muốn thương lượng với nàng.


Đường Ngọc thấy bộ dáng hắn không giống lắm
Bàn trà cùng giường nhỏ ở phòng ngoài đã bị chó Đường Đường phá đến không nỡ nhìn thẳng, thu dọn cần thời gian, hai người đi đến bàn trà trong phòng
“Chọn ngày đi.

” Hắn cầm hoàng lịch đưa cho nàng, rồi sau đó tự nhiên duỗi tay ôm lấy nàng, dường như sau tối hôm qua, độ thân cận của hai người bỗng nhiên tăng lên một bậc, hắn cũng không che giấu thân mật, vừa ôm nàng, vừa cùng nàng lật xem hoàng lịch, “A Ngọc, nàng xem, ngày sau, ngày sau nữa, còn có ngày trên ngày thứ năm đều là ngày lành, dễ gả cưới, nàng chọn một ngày đi.


Đường Ngọc kinh ngạc, ngày sau, ngày sau nữa, ngày thứ năm, chọn ngày?
“Đúng vậy.

” Trần Thúc cười nói, “Chọn ngày thành thân, tổ mẫu cũng đồng ý, chúng ta! ! “
Trần Thúc dừng một chút, lại nói, “Không phải chúng ta cũng mới vừa thân mật qua sao?”
Đường Ngọc chuyển dời ánh mắt.

Trần Thúc ôm nàng, nghiêm túc nói, “Bên phía ta, thái nãi nãi chúng ta đã gặp qua, nơi này có tổ mẫu, mợ, còn có Mậu Chi, người thân cận quan trọng nhất đều ở chỗ này, chúng ta cứ thành thân ở chỗ này, miễn cho khi đến Vạn Châu kia lại đụng phải một mớ việc vặt, có lẽ hôn sự sẽ đơn giản, nhưng người quan trọng đều ở đây.


Đường Ngọc nhìn hắn.

“Được không?” Ánh mắt hắn mong đợi.

“Ngươi để ta suy nghĩ lại! ! ” Đường Ngọc nhẹ giọng.

Ánh mắt hắn căng thẳng, trầm giọng nói, “Không muốn gả cho ta là không thể được, tổ mẫu, mợ, Mậu Chi, còn có Đường Đường, bọn họ đều sẽ không đồng ý đâu! Tổ mẫu còn chờ ôm cháu cố đấy ~”
“Trần Trường Doãn! ! ” Nàng cạn lời.

Trần Thúc cười nói, “Vậy thành thân ở Đào thành đi, A Ngọc, nàng nói cái gì ta đều đáp ứng nàng! ! “
Dù sao người đều là của hắn.

Đường Ngọc nhìn hắn, ánh mắt hắn ôn hòa ấm áp, tựa như tơ liễu nhu hòa tháng tư
Đường Ngọc thấp giọng, “Ta là muốn nói, thời gian quá gấp! ! “
Ngày sau, ngày sau nữa, ngày thứ năm, vô luận ngày nào, đơn giản cũng chính là chỉ còn một hai ngày, nàng muốn giản lược hôn sự, có tổ mẫu, mợ cùng Mậu Chi ở đây là được, nhưng lại cảm giác hấp tấp quá, sợ tổ mẫu lo lắng cho bọn họ.

Trần Thúc ôn hòa nói, “Đủ chuẩn bị.


Đường Ngọc hơi hơi nhíu mày, khó hiểu nhìn hắn, không khỏi nói, “Hỉ bào các thứ, không phải đều cần thời gian chuẩn bị sao?”
Trần Thúc nghiêm túc nói, “Đều chuẩn bị xong.


Đường Ngọc kinh ngạc.

Trần Thúc nắm tay ho nhẹ hai tiếng, đúng sự thật nói, “Sáng sớm ta đã cho người chuẩn bị xong hỉ bào, lúc ở Miểu thành đã bắt đầu làm, là do ta cảm thấy không chậm lắm thì đến cuối năm là có thể thành thân, cho nên từ khi vào đông đã chuẩn bị, buổi chiều vừa nói, chiều ngày mai chừa ra, chúng ta có thể thử hỉ bào trước, không thích hợp thì lập tức sửa ngay, buổi tối là có thể lấy về được.


“! ! ” Đường Ngọc sửng sốt.

Trần Thúc lại nắm tay ho nhẹ hai tiếng, mờ ám nói, “Số đo sao! ! Nàng mặc hay không mặc, mặc nhiều hay ít, ta đều đã biết không sai biệt lắm, nên đã cho người làm trước! ! “
Oanh!
Một người một chó lần thứ hai bị đuổi ra ngoài, bất quá Trần Thúc cũng được, mà Đường Đường cũng được, đều đã quen rồi
Nếu đây không phải lần đầu, thì xem ra, ngày sau cũng không phải lần cuối cùng
Trần Thúc cùng Đường Đường một người một chó chỉ có thể về lại phòng mình, trên đường, Trần Thúc nói, “Đường Đường, con cần đến dỗ dành nương con cao hứng nhiều hơn chút chứ, hai chúng ta cứ luôn bị đuổi ra ngoài như vậy, cũng không phải biện pháp a.


Đường Đường “Gâu gâu” hai tiếng.

Trần Thúc cũng không giận, dưới ánh trăng, nhìn chó Đường Đường ôn hòa nói, “Nhi tử, cha con sắp thành thân cùng nương con rồi ~”
Đường Đường lại “Gâu gâu” hai tiếng.

Kỳ thật tâm tình Trần Thúc rất tốt.

Hôm sau, Dương thị cùng Mậu Chi tới từ rất sớm, Đường Ngọc tiến lên, tán gẫu cùng tổ mẫu và mợ, Mậu Chi cũng đi theo xem náo nhiệt.

Đều là người hiền hòa, cũng dễ sống chung, thời gian trôi qua cũng nhanh
Hôm nay cũng là lần đầu tiên Đường Ngọc không thấy Trần Thúc lắc lư trước mặt tổ mẫu
Đường Ngọc nghĩ, tổ mẫu biết Trần Thúc ở nơi nào, nhưng Đường Ngọc không hỏi.

Muộn một chút, Dương thị hỏi, “Hôn kỳ định ra sao?”
Đường Ngọc đỏ mặt, thấy tổ mẫu cùng Mậu Chi đều cười nhìn về phía nàng, nàng nhớ tới tối hôm qua trước khi đuổi Trần Thúc đi ra ngoài, Trần Thúc đã nói cùng nàng 5 ngày sau, nhẹ giọng nói, “Hai mươi bốn tháng 11 này.


“Vậy chính là mấy ngày sau sao? Oa ~” Mậu Chi cười rộ lên, “Thật tốt quá!”
Mậu Chi là hài tử, hài tử thích nhất các trường hợp náo nhiệt như vậy
Vừa lúc Trần Thúc từ ngoài viện trở về, vừa đi vừa dặn dò Trần Nguyên cùng Trần Lỗi cái gì, khi đi vào, vừa lúc nghe Mậu Chi nói câu “Thật tốt quá ~” này
“Cái gì thật tốt quá?” Trần Thúc đi vào.

Toàn bộ ánh mắt trong phòng đều nhìn ra ngoài, Mậu Chi cười nói, “Tỷ phu, tỷ tỷ nói hai người hai mươi bốn tháng 11 này thành thân!”
Trần Thúc làm bộ kinh ngạc, rồi sau đó thở dài, “A Ngọc nói mấy ngày thì mấy ngày.


Bộ dạng giống như đều do nàng làm chủ
Đường Ngọc bực bội nhìn hắn, rõ ràng là ngày do hắn định, kiểu gì cũng sẽ được tiện nghi khoe mẽ.

“Tổ mẫu, mợ, Mậu Chi, con cùng A Ngọc còn có việc, mượn A Ngọc dùng trong chốc lát trước.

” Trần Thúc tiến lên, dắt tay nàng đứng dậy.

“Đi đi.

” Lão thái thái tươi cười thân thiết.

! !
Ra khỏi phòng, Trần Thúc đỡ nàng lên xe ngựa, Trần Nguyên lái xe, Trần Lỗi cũng đi theo cùng
Trần Thúc ngay cả Đường Đường cũng đều mang theo.

“Đi đâu?” Đường Ngọc hỏi.

Trần Thúc ôm Đường Đường trong ngực, ấm giọng nói, “Thành thân, đương nhiên cần phòng tân hôn, nơi này không phải Vạn Châu, nhưng cũng không thể đơn sơ, đã nhiều ngày nay Trần Lỗi cùng ta đã đi nhìn qua vài tòa nhà, hôm nay dẫn nàng đi chọn một chỗ nàng thích.


Đường Ngọc ngoài ý muốn.

Trần Thúc để sát vào, ôn hòa nói, “Ta biết nàng muốn giản lược, nhưng những thứ không thể qua loa cũng không được qua loa, tòa nhà này chúng ta có thể luôn giữ lại, khi nào muốn trở về thì cứ trở về, người khác cũng không biết, tựa như thái nãi nãi, có một chỗ bí mật có thể tùy thời đi tìm lại hồi ức ở thời gian hiện tại, thật tốt biết bao?”
Hắn duỗi tay xoa xoa má nàng, nghiêm túc nói, “Nơi này mới là nơi động phòng hoa chúc, dịch quán không phải.


Đường Ngọc nhìn hắn, sóng nước long lanh đầy mắt.

Kỳ thật hắn đều biết.

Trần Thúc buông Đường Đường, tiến lên hôn nàng.

“Ta thích nơi này.


Khi đang xem tòa nhà tại thành Tây, Đường Ngọc có chỗ thích, tòa nhà này ở gần ngoại ô Đào thành, non xanh nước biếc, hơn nữa thanh tịnh, có chút giống sân viện trước đây thái nãi nãi ở tại ngoại ô Mạo thành, nhưng tòa nhà này lại ở trong thành, phong cảnh cũng rất tốt.

“Oa ~” Trần Thúc khoanh tay cười cười, tấm tắc thở dài, “Quá kỳ diệu phải không, ta vừa lúc cũng thích nhất nơi này.


Đường Ngọc chuyển mắt nhìn hắn, không biết hắn đang cố ý nói như vậy, hay thật sự.

“Tới, dẫn nàng đi xem.

” Hắn dắt nàng.

Đường Đường cũng tự đảo cẳng chân, bước nhanh lại tự hiểu là đi theo hai người bọn họ, chỉ là bây giờ hai người bọn họ đều làm như không có chú ý đến nó.

Đường Đường giống như quá nhỏ, cố gắng cả nửa ngày tại chỗ ngạch cửa có hơi chút cao, lại không thể tự mình nhảy qua, dưới tình hình khẩn cấp, vội vàng kêu “Gâu gâu” hai tiếng, gọi hai người phía trước sắp sửa đi xa
Đường Ngọc nghe được tiếng kêu Đường Đường, lúc này mới cười cười, quay trở lại bế Đường Đường lên, “Xém chút quên Đường Đường.


Trần Thúc nói, “Nhi tử chúng ta thông minh như vậy, nó chỉ có chút lười, không muốn tự mình động mà thôi.


Lại lần nữa nghe thấy mấy chữ nhi tử chúng ta, Đường Ngọc hơi hơi cúi đầu.

Vừa lúc Đường Đường ở trong lòng ngực, Đường Ngọc vừa đi, vừa sờ sờ đầu Đường Đường
Tòa nhà này không nhỏ, không chỉ có phong cảnh thanh tú bên ngoài viện, cảnh sắc trong viện cũng độc đáo, là một nơi tốt
“Tới rồi.

” Trần Thúc nói xong, Đường Ngọc mới nhìn thấy hẳn là chủ viện, Trần Thúc dắt nàng đi vào, nàng thấy đồ vật trong phòng đã bày biện chỉnh tề, đều đã quét tước xong, có thể trực tiếp vào ở, hơn nữa đồ vật trang trí cùng phụ kiện lúc thành thân đều có, phòng bên trong chủ viện chính là phòng tân hôn
Trần Thúc vén mành lên, dắt nàng đi vào phòng, Đường Ngọc mới ngơ ngẩn.

Hỉ bào màu đỏ rực, được đặt chỉnh tề trên giường, lúc này Trần Thúc mới nhìn nàng, “Ta đoán nàng sẽ thích nơi này, cho nên đặt hỉ bào tại nơi này, thử hỉ bào đi.


Trong mắt Đường Ngọc đầy ấm áp.

! !
Đường Ngọc ở sau bình phong, từng tầng từng tầng cởi áo, rồi sau đó đến áo trong mới bắt đầu thay.

Trần Thúc ở bên ngoài bình phong nhìn nàng, thân ảnh uyển chuyển động lòng người sau bình phong, hắn vẫn luôn nhìn, không có dời mắt.

Một lát sau, thấy động tác nàng đình trệ.

Hỉ bào mặc phức tạp, không phải một người có thể tự mình thay được.

“Ta tới.

” Hắn lập tức tiến lên.

Đường Ngọc chỉ đơn giản mặc được một phần, các phần còn lại xác thật cần người khác hỗ trợ, thí dụ như ngày đại hôn hôm đó còn cần hỉ nương hỗ trợ, hôm nay, nơi này ngoại trừ Trần Thúc không có người khác, hắn hẳn là đã sớm biết.

Đường Ngọc không có vạch trần.

Hắn ở sau người thay nàng sửa sang lại, hỉ bào cần mặc một tầng rồi lại một tầng, nội y dán sát mà phong nhã, trung y cần căng lên, áo ngoài mới là đẹp đẽ quý giá.

Hắn mặc từng tầng từng tầng, trước sửa sang lại nội y cho nàng, tiếp theo là trung y, cuối cùng mới là áo ngoài.

Xiêm y hắn đã sớm nhìn qua, hỉ bào cũng là hắn chọn.

Hắn mặc vào như ngựa quen đường cũ.

Chờ dắt nàng ngồi xong, hắn nửa quỳ xuống, mang giày tân hôn cho nàng, khi ngẩng đầu lên nhìn nàng, ánh mắt hắn hơi không biết đặt chỗ nào
“Đẹp.

” Ngày thường miệng lưỡi dẻo quẹo, bây giờ cũng chỉ có một chữ này, đơn giản đến cực điểm, cũng động lòng người đến cực điểm.

Nàng ngồi trên giường nhỏ, hắn nửa quỳ trước mặt nàng, ánh mắt đều là ái mộ cùng lưu luyến, “Đường Ngọc, chúng ta sắp thành thân.


Đường Ngọc nhẹ “Ừm” một tiếng.

Hắn lại nhịn không được liếc nhìn nàng nhiều hơn một cái, thấp giọng nói, “Đẹp! ! “
Lần thứ hai, Đường Ngọc nắm chặt lòng bàn tay, có chút không quen hắn khen như vậy.

“Trường! ! ” chữ Doãn còn chưa kịp ra khỏi miệng, hắn đã ngậm lấy đôi môi nàng, làm lời nàng muốn nói lặng yên ẩn trong cổ họng.

Nắng ấm mùa đông xuyên thấu qua cửa sổ tiến vào bên trong, trong phòng lưu lại từng chút từng chút một vết tích ấm áp
Trước gương đồng, hắn mặc vào trên người nàng từng tầng từng tầng hỉ bào, lại tháo đi từng tầng từng tầng, xung quanh không có người khác, chỉ có hắn cùng nàng, trên giường nhỏ, hắn ôm lấy nàng, hết sức triền miên, trước gương đồng, chiếu ra từng cảnh từng cảnh phồn hoa tươi đẹp, phập phồng đan xen, nàng phân loạn gọi tên của hắn, hắn không che giấu ái mộ.

Từ lúc ánh mặt trời chói lóa, cho đến lúc hoàng hôn le lói trên sông, hắn muốn xoa dịu đáy lòng, cuối cùng đã đong đầy cả trái tim! !
Trên xe ngựa trở về, mặt Đường Ngọc còn chưa rút đi dấu vết, nhớ tới vừa rồi ở trong tòa nhà, rõ ràng không nên! !
Trần Thúc cũng có chút cảm thấy không nên, cái phải làm, ngày hôm trước coi như đã làm, hắn muốn giữ đến đêm động phòng hoa chúc, nhưng hôm nay khi thay hỉ bào cho nàng, trái tim hắn đều đập loạn nhịp, căn bản khống chế không được.

May mắn, không vò nát hỉ bào trong lúc hồ nháo
May mắn hơn nữa là, hỉ bào lớn nhỏ vừa vặn, không cần lại cải biến.

Khi xuống xe ngựa, đều đã vào đêm.

Hắn nắm tay Đường Ngọc đi đến chỗ tổ mẫu, xác thật chân Đường Ngọc cũng đều mềm nhũn, cũng đi hơi chậm một chút! !
“Hôm nay đi nơi nào?” Lão thái thái vốn cũng đã rửa mặt xong, chuẩn bị ngủ, nàng vừa lúc trở về.

Đường Ngọc đỡ tổ mẫu lên giường, tổ mẫu ngồi trong chốc lát, Đường Ngọc ấm giọng đáp, “Đi nhìn tòa nhà tân hôn, cũng thử hỉ bào.


Trong mắt lão thái thái đầy kinh hỉ, “Hôm nay đã đi, nhanh vậy sao?”
Đường Ngọc gật đầu.

“Thuận lợi không?” Lão thái thái hỏi.

“Thuận lợi.

” Đường Ngọc nhẹ giọng nói.

Lão thái thái lại nắm tay Đường Ngọc, cảm thán nói, “Trước đây luôn ngóng trông con gả chồng sớm một chút, bây giờ sao đột nhiên lại cảm thấy luyến tiếc, tổ mẫu a, chỉ hy vọng con cùng Trường Doãn mọi việc đều trôi chảy.


Đường Ngọc mỉm cười, “Hắn đối với con rất tốt.


Lão thái thái cũng gật đầu, “Vậy là tốt rồi, đi ngủ đi, hai ngày này, hai người các con không tránh được vất vả, cho nên không cần ngày ngày tới chiếu cố ta”
Trần Thúc cũng nói qua với nàng, ngày mai sẽ có hỉ nương tới.

Tuy rằng hôn sự sẽ đơn giản, nhưng nên có đều phải có, ngày mai hỉ nương tới, ngày mai hầu như cũng cần dọn đến chỗ ở mới, lại là một ngày bận rộn, tổ mẫu nói đích xác thật không sai
Chờ tổ mẫu ngủ, Đường Ngọc ra phòng, vẫn thấy hắn đứng dưới ánh đèn mờ mờ ở hành lang, trước sau như một khoanh tay chờ nàng, vẫn ấm giọng hỏi, “Tổ mẫu ngủ rồi sao?”
“Ngủ rồi.

” Nàng lên tiếng.

Trong bóng đêm, hắn tiến lên ôm nàng, “Không xong rồi, mới có bao nhiêu thời gian đâu, ta đã nhớ nàng! ! “
Vội vàng không kịp chuẩn bị, cũng phong đạm vân khinh
Năm tháng thực tĩnh lặng.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Cẩm Đường Xuân

Chương 49: 1 - SỐ ĐO THÔI MÀ...



Mới vừa tảng sáng, Đường Ngọc đã tỉnh, bên cạnh có người nên nàng ngủ không quen.

Đặc biệt là, trước đây còn cách xiêm y, nhưng buổi sáng cả người hắn dán ở phía sau nàng, ôm nàng, nhiệt độ cơ thể xuyên thấu qua da thịt truyền đến lẫn nhau, nàng hơi nhúc nhích, hắn đã có thể cảm thấy

“Ngủ thêm một lát nữa đi, tổ mẫu còn chưa có tỉnh.” Hắn không mở mắt, ngữ khí cũng không phải là trạng thái tỉnh ngủ

Nói xong, lại thân mật hôn lên đỉnh đầu nàng, tự nhiên mà làm, cũng không mở mắt, chỉ là người đã có chút tỉnh, tay cứ không thành thật, lại nắm chặt ở chỗ mềm mại. Hắn ôm cả người nàng vào trong ngực, hàm dưới cũng để ở đỉnh đầu nàng

Âm thanh hắn nói chuyện vừa lười biếng lại mang theo vài phần ủ rũ, sắc mặt Đường Ngọc hơi đỏ hồng, khi móng vuốt hắn lại không thành thật cào lên, Đường Ngọc thật sự nhịn không được, chống tay ngồi dậy, dùng chăn quấn kín trước sau người, lùi ra sau một chút.

Hắn cũng đã tỉnh, chống cằm nằm nghiêng, cười nhìn nàng, “A Ngọc, tối hôm qua đều nhìn thấy hết, cũng đã hôn qua……”

Sắc mặt Đường Ngọc hồng thấu, lại nhớ đến việc tối hôm qua, toàn bộ sắc mặt đều đã biến thành màu đỏ tím.

Đặc biệt là, nhìn đến tay hắn, còn có đôi môi mỏng nhẹ nhấp, Đường Ngọc rất muốn tìm chỗ chui xuống dưới.

Tối hôm qua có rất nhiều thứ, cũng không có rất nhiều thứ……

Nhưng những thứ có đó còn làm người ta mặt đỏ hơn

“Ta…… Ta phải về phòng.” Nàng rũ mi mắt xuống, không cho hắn nhìn thấy liễm diễm trong mắt, tối hôm qua hắn vẫn luôn cố tình “nịnh hót” cùng “lấy lòng”, nàng mơ màng hồ đồ như dạo bước trên mây, cho nên, trên người không coi là đau nhức, chỉ là có chút mệt.

Nhưng nàng nói xong, hắn không có ý muốn cho nàng đi

Đường Ngọc nhìn hắn, hắn vẫn cười, “Đêm nay còn tới chỗ ta không?”

Đầu ngón tay Đường Ngọc hơi khựng.

Hắn thở dài, “Ta đến chỗ nàng cũng được.”

Đường Ngọc bọc chăn trực tiếp xuống từ một mép giường khác, cuối cùng hắn thấy nàng giống như một con thỏ lén lút chuồn ra ngoài, Trần Thúc lại cúi đầu cười cười, rồi sau đó mới chống tay chậm rì rì đứng dậy, đi ra sau bình phong thay y phục

Khi đứng dậy, trên chăn gấm đều là hương hải đường thanh đạm trên người nàng

……

Đường Ngọc trở về phòng, cả người dựa vào sau cửa, khẩn trương thở phì phò, mơ hồ còn có chút hoảng hốt trong đầu

Thời gian còn sớm, Đường Ngọc đi tắm gội rửa mặt.

Ngồi trong thùng tắm, nhớ tới cảnh lung linh bên trong màn gấm tối hôm qua, hắn hôn lưng nàng, cũng hôn bụng nhỏ nàng, nàng còn nhớ độ ấm đôi môi hắn, làm người ái muội lại mê loạn……

Đường Ngọc xuất thần ngồi lau khô tóc trước gương đồng thật lâu, chờ khi đổi xong xiêm y cũng vừa đúng lúc đi nhìn tổ mẫu, nhưng vẫn còn hoảng hốt tựa như trong lòng ẩn giấu tâm sự.

Khi đến phòng tổ mẫu, từ xa đã nhìn thấy Trần Thúc đã có mặt ở đó, y quan đoan chính, không chút cẩu thả, ôn tồn lễ độ trò chuyện cùng tổ mẫu, lại chợt nhớ tới tối hôm qua. Đường Ngọc không cẩn thận, ống tay áo quét mạnh, quăng ngã bình hoa bên cạnh

Nghe được âm thanh, Trần Thúc cùng lão thái thái đều dời mắt qua, Trần Thúc đứng dậy trước đi lên, “Sao vậy?”

“Quét trúng bình hoa.” Đường Ngọc nhạt giọng.

“Có làm tay bị thương không?” Hắn khẩn trương nhìn tay nàng.

Đường Ngọc nhìn hắn.

Mới vừa rồi bình hoa bị quăng ngã vỡ ra, nàng theo bản năng ngồi xổm xuống nhìn, xác thật tay đã chạm vào mảnh vỡ bình hoa, nhưng không có cảm giác gì. Trần Thúc cầm tay nàng lên nhìn nhìn, thấy chỗ ngón trỏ đã bị trầy rách một đường

“Vết thương nhỏ thôi.” Nàng thấy hắn nhíu mày.

“Đi nghỉ ngơi đi, để ta.” Hắn nhìn nàng.

Nàng nhớ tới tối hôm qua hắn cũng ôn hoà hiền hậu

Hắn gần như lập tức lại nói, “Vết thương này cũng không phải nhỏ, cần phải bôi thuốc vào”

Đường Ngọc nói được.

Trần Thúc thu dọn mảnh vỡ trên mặt đất, Đường Ngọc đến chỗ tổ mẫu

Lão thái thái cũng vừa lúc tiến lên, “Không có việc gì chứ, Ngọc nhi?”

Đường Ngọc lắc đầu, “Không có việc gì, mới vừa rồi con không cẩn thận đụng phải bình hoa, bị trầy chút xíu thôi.”

Lão thái thái thở dài, “Tính tình con cẩn thận, hôm nay dường như có chút hoảng hốt.”

Đường Ngọc dừng một chút, chột dạ rũ rũ mắt, “Tổ mẫu có thể thấy, con cao hứng.”

Lão thái thái dắt nàng đến bên cạnh, trước đây Trần Lỗi đã lấy ít thuốc thường dùng để trong phòng bà, lão thái thái đi lấy tới, bôi vào đầu ngón tay bị trầy da của nàng, lại nói về nàng, “Vừa rồi Trường Doãn mới nói cùng ta……”

Đường Ngọc chuyển mắt nhìn về phía tổ mẫu, trong lòng khẩn trương, “Hắn, nói cái gì?”

Lão thái thái cười nói, “Còn có thể là việc gì, nói với ta chuyện sính lễ, đứa nhỏ Trường Doãn này sốt ruột rồi.”

Sắc mặt Đường Ngọc lại bỗng nhiên đỏ.

Lão thái thái lại nói, “Con và hắn vốn đã có hôn ước, tổ mẫu còn nghĩ, chuyến này đến Vạn Châu có phải là làm hôn sự cho hai đứa các con hay không. Kết quả đứa nhỏ này gấp gáp, nói đi Vạn Châu lâu lắm, lại sắp lập tức vào cuối năm, sợ không nên, nếu lại chờ nữa, lại phải chờ qua năm sau, nên muốn nhân dịp còn ở Đào thành làm cho xong hôn sự này.”

Đào thành…… Nơi này còn không phải là Đào thành sao?

Đường Ngọc sửng sốt, hắn muốn thành thân ở chỗ này? Đường Ngọc ngoài ý muốn.

Lão thái thái nói, “Tổ mẫu già rồi, rất nhiều chuyện cũng lực bất tòng tâm, hôn sự các con, hai đứa các con thương lượng với nhau thì được rồi, còn việc ở nơi nào, khi nào, đều không quan trọng, quan trọng là các con đều đồng ý, tổ mẫu có thể thanh thản ổn định nhìn các con thành thân là được.”

Đường Ngọc không khỏi chuyển mắt nhìn về phía chỗ Trần Thúc.

Hắn còn đang thu dọn bình hoa mới vừa bị đánh vỡ

Lão thái thái lại nhẹ giọng nói, “Trường Doãn còn nói với ta, Vạn Châu người nhiều, chưa chắc con muốn thành thân với hắn ở Vạn Châu, con muốn tổ chức đơn giản chút, nơi này có ta, mợ con và Mậu Chi, hắn cảm thấy cũng đủ……”

Đường Ngọc hơi giật mình, nàng chưa bao giờ nói với hắn điều này, hắn làm sao mà biết được?

Trước mặt tổ mẫu, Đường Ngọc hơi thu thu ánh mắt.

Trước buổi trưa, Dương thị cùng Mậu Chi cũng tới viện

Mậu Chi rất thích tới nơi này, trước đây ở Tệ Châu thành, kỳ thật chỉ có hai người Dương thị cùng Mậu Chi, nhưng nơi này có tổ mẫu, tỷ tỷ, tỷ phu, Mậu Chi đều thích, ước gì mỗi ngày đều ở chỗ này.

Vừa lúc đôi mắt lão thái thái có thể nhìn thấy, Dương thị cùng Mậu Chi lại mới tới Đào thành, Trần Thúc dẫn mấy người đi dạo trong Đào thành

Trần Thúc ở đây, dường như mọi việc đều được an bài thỏa đáng.

Lúc buổi trưa, ăn cơm tại một tửu lâu trong thành, Trần Lỗi tới, “Hầu gia, có việc.”

Trần Thúc đứng dậy, cùng Trần Lỗi đi ra xa một chút

Trần Lỗi chắp tay dâng mật tin lên, Trần Thúc tiếp nhận, mở ra nhìn nhìn, là nét chữ Trần Phong

Trần Thúc nhíu mày lại, đại ca nói năm sau cùng gia quyến nhập kinh……

Đại ca sao lại biết được Đường Ngọc?

Trần Thúc chợt nghĩ đến Ngụy Chiêu Đình.

Bọn họ ở Mạo thành đã gặp được Ngụy Chiêu Đình, lúc ấy hắn đã cho Trần Nguyên dẫn Đường Ngọc rời đi, nhưng Ngụy Chiêu Đình là người tâm tư kín đáo như vậy, khi thấy Đường Ngọc và hắn ở một chỗ, đồ đạc đều do hắn xách theo, ánh mắt hắn nhìn Đường Ngọc lại bất đồng, hẳn là Ngụy Chiêu Đình đã đoán được.

Khi ở Mạo thành, Ngụy Chiêu Đình bị hắn cho ăn bế môn canh (đóng cửa không tiếp), cho nên cố ý nhắc tới Đường Ngọc trước mặt đại ca. Lúc này đây, Ngụy Chiêu Đình hẳn là vẫn còn chưa về đến kinh thành, là gửi thư về kinh trước

Thư mật của Trần Phong đến trước, không hơn một tháng sau, Vạn Châu sẽ nhận được thánh chỉ.

Đại ca vẫn không yên tâm Vạn Châu, muốn biết Vạn Châu cùng ai liên hôn, tự mình hỏi đến, vô luận hắn và A Ngọc có thành thân hay không, người đại ca muốn gặp chính là A Ngọc. Ông ngoại A Ngọc từng là trưởng sử Vạn Châu, thân phận như vậy, còn có quan hệ này, đại ca hẳn sẽ bớt lo.

Trần Thúc xé thư mật, trầm giọng nói, “Cho người thông báo với thái nãi nãi một tiếng, năm sau ta và A Ngọc sẽ đi một chuyến đến chỗ thái nãi nãi.”

“Vâng” Trần Lỗi làm theo.

……

Chờ Trần Thúc trở về, Đường Ngọc phát hiện sắc mặt hắn rõ ràng không bằng trước đây.

Nhưng trước mặt tổ mẫu cùng mợ, còn có Mậu Chi, Trần Thúc lại nặn ra một nụ cười, làm như không có việc gì

Đường Ngọc nhìn nhìn hắn, không có lên tiếng.

Trước hoàng hôn, không sai biệt lắm đã dạo xong Đào thành, Đào thành không lớn, nhưng đồ Mậu Chi mua lại đầy cả bao lớn bao nhỏ, là người vui vẻ nhất, lại hẹn cùng Trần Thúc, ngày mai tới viện cùng nhau làm thủ công, Trần Thúc thở dài, khó mà làm được, ta cùng tỷ đệ ngày mai có việc.

Đường Ngọc nhìn hắn, sao nàng không biết ngày mai có chuyện gì.

Hắn tiến đến bên tai nàng, nhẹ giọng nói, “Ban đêm nói.”

Đường Ngọc nghe thấy mấy chữ “Ban đêm nói”, lỗ tai nóng lên theo.

Viện cách không xa, xe ngựa đưa mợ và Mậu Chi trở về viện trước, sau đó lại trở về viện của bọn họ nghỉ ngơi, lão thái thái biết Trần Thúc muốn làm hôn sự ở Đào thành, cho nên cũng không cố ý hỏi việc đi Vạn Châu

Hôm nay mệt mỏi, Đường Ngọc tắm rửa cho tổ mẫu

Bà cháu hai người nói đến chuyện hôm nay nhìn thấy nghe thấy ở Đào thành, lão thái thái rất vui vẻ thoải mái.

Nàng ở trong cung, cữu cữu lại mất, đã lâu rồi không thấy tổ mẫu cao hứng như vậy. Hiện giờ tổ mẫu mở miệng ngậm miệng đều là Trường Doãn, nàng dường như cũng đã quen, tổ mẫu cao hứng thì sao cũng được……

Đường Ngọc lại nói chuyện với tổ mẫu một lát, tổ mẫu hôm nay cũng mệt mỏi, rất nhanh đã nhắm mắt ngủ, Đường Ngọc đứng dậy, dém góc chăn cho bà, lại nhìn nhìn than ấm trong phòng, còn có cửa sổ, lúc này mới ra ngoài đóng cửa phòng tổ mẫu lại

Hôm nay đi dạo trong thành một ngày, nàng cũng mệt mỏi một ngày.

Tổ mẫu cần có người dìu đi, ít nhiều cũng có Trần Thúc chia sẻ, cho nên mọi việc cũng đều thuận lợi.

Chờ khi về lại phòng, thấy ánh đèn trong phòng sáng lên, cũng nghe thấy âm thanh Đường Đường cùng tiếng Trần Thúc nói chuyện, Đường Ngọc sửng sốt, hắn thật sự…… đến chỗ nàng?

Lông mi Đường Ngọc run rẩy, hắn không phải thật sự muốn ở lại không đi rồi chứ?

Khi nàng đang chần chờ thì cửa phòng mở ra, Trần Thúc nhìn nhìn nàng, Đường Ngọc ngây ngốc, Trần Thúc ấm giọng cười nói, “Bóng người đứng ngoài phòng lâu như vậy, sao lại nhìn không ra?”

Đường Ngọc mới kịp phản ứng lại

Cùng hắn đi vào, Trần Thúc đóng cửa, Đường Ngọc lại cảm thấy có người cũng không chỉ giọng khách át giọng chủ, mà là tu hú chiếm tổ.

Trần Thúc đột ngột đến ôm lấy nàng, Đường Ngọc kinh hãi, hắn sẽ không lại muốn……


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.