Cái Gọi Là Không Quen Không Biết

Chương 6: 6: Chương 5



Editor: Anh Anh
Lúc Trần Lộ xuống khỏi lưng ngựa thì Lâm Tử Kiến đứng đợi trong chuồng lâu đã lâu, anh thấy Trần Lộ cởi mũ cưỡi ngựa, tiện tay mở hai nút áo kim loại trên cùng.
“BOSS, Mao Anh đến.” Lâm Tử Kiến thấp giọng nói: “Ngài muốn gặp không?”
Trần Lộ cầm roi ngựa trong tay, nở nụ cười: “Gặp thì gặp.”
Mao Anh lần đầu tiên nhìn thấy Trần Lộ, khó tránh khỏi hơi sốt sắng, lúc cậu đi vào thì Trần Lộ đang đứng bên cạnh một con ngựa trắng, trên người mặc một bộ đồ cưỡi ngựa mang phong cách trung cổ, đôi ủng màu đen dài qua đầu gối càng làm nổi bật khí thế xuất sắc và dáng người cao gầy của anh.
“Mao Mao?” Trần Lộ cúi đầu liếc nhìn Mao Anh, đứa nhỏ cúi đầu dường như có hơi sợ anh.
Mao Anh nuốt một ngụm nước bọt, lấy hết dũng khí hỏi: “Chú, vết thương trên bụng chú…!Ổn chưa?”
Trần Lộ nhíu mày, anh nắm roi ngựa, đầu roi để lên cằm Mao Anh, nhẹ nhàng nâng lên liền thấy rõ khuôn mặt của bé trai, Trần Lộ tỉ mỉ quan sát nửa ngày, không tỏ rõ ý kiến nói: “Khôi phục không tệ, hợp đồng cho ngườ lớn trong nhà xem chưa?”
Mao Anh gật gật đầu.
Trần Lộ lại hỏi: “Cân nhắc thế nào.”
Mao Anh có chút khó khăn.
Trần Lộ cũng không ép cậu, chỉ giơ tay vỗ vỗ lưng ngựa: “Mao Mao, muốn cưỡi ngựa của chú chơi một lúc không?”
Lâm Mậu ăn cơm tối xong thì giúp Lâm Thế Đông cất bát đũa đã rửa sạch đi, hai người bổ một quả dưa hấu ngồi trong sân xúc ăn, hai con vẹt xám bên cạnh nhìn mà thèm.
“Tôi cũng muốn ăn! Tôi cũng muốn ăn!” Một con trong đó vỗ cánh kêu lên.
Lâm Mậu nghiêm túc nói: “Không, không…!Cho!”
Lâm Thế Đông nhịn cười, lại muốn trêu cậu nói thêm vài câu: “Vậy ông nội muốn ăn thì sao.”

Lâm Mậu mặt không cảm xúc múc một thìa đưa tới bên mép Lâm Thế Đông: “Cho, ông, ông nội…!Ăn, ăn!”
Lâm Thế Đông cắn dưa hấu, ngọt đến mức đôi mắt híp thành một đường, ông ăn vài miếng lại hỏi Lâm Mậu: “Trong đoàn kịch có chuyện gì vui không?”
Lâm Mậu suy nghĩ một lát, hơi vất vả nói: “Hoàng, Hiệu trưởng Hoàng…!Khen, khen con…!Hoàng tử tiên, tiên cá, đẹp, đẹp…!Hát, hát hay!”
Lâm Thế Đông như cổ vũ xoa đầu đứa nhỏ: “Ở cùng với Mao Mao thế nào?”
“Rất, rất tốt.” Lâm Mậu gật đầu, cậu hơi do dự, cuối cùng vẫn nói với Lâm Thế Đông: “Mao, Mao Mao, cậu ấy muốn…!Làm, làm, ngôi, ngôi sao.”
Lâm Thế Đông vui vẻ: “Vậy còn con, con có muốn không?”
Lúc này Lâm Mậu không nói, cậu cầm bảng viết chữ, nghiêm nghiêm túc túc viết hàng chữ: “Con thích hát.”
***
“Chưa làm gì đã đòi này đòi nọ.” Tô Hồng cau mày lật hợp đồng trong tay, cô bắt chéo hai chân lắc lư: “Cha mẹ đứa nhỏ này cũng đủ kỳ lạ.”
Trần Lộ ngược lại không có phản ứng gì, hờ hững đáp lại: “Điều kiện nhà cậu bé không quá tốt.”
Tô Hồng nhìn lên trời lườm một cái: “Chúng ta là công ty giải trí, không phải hội chữ thập đỏ…!Còn nữa, anh chắc chắn là đứa nhỏ này à?”
Trần Lộ nhún vai: “Dù sao cũng là Lâm Tử Kiến tìm đến.”
Tô Hồng cạn lời: “…!Anh ta tìm đến thì anh nhận luôn? Tùy tiện là con mèo con chó nào cũng không quan tâm à?”
“Cậu ta biết tôi bị thương ở đâu.” Trần Lộ cầm lấy hợp đồng rồi ký tên của mình vào mặt sau, anh đứng dậy khoác âu phục lên, thong thả nhìn gương lớn thắt cà vạt: “Tôi đi đón người, buổi chiều cô cứ ngốc ở đây đi.”
Tô Hồng: “BOSS…!Đề nghị trao thưởng giải nhân viên xuất sắc nhất năm cho tôi!”
Đoàn nghệ thuật Ngôi Sao Nhỏ sắp xếp kịch sân khấu nhiều nhất, thường thì lúc này Lâm Mậu sẽ không có việc gì, cậu nhàm chán một mình đi ra ngoài, ôm bảng viết ngồi xổm trên đất vẽ hoa vẽ cỏ.
Trần Lộ lái xe lượn một vòng mà không tìm được chỗ đỗ xe, vì vậy hạ cửa sổ xe xuống muốn tìm người hỏi một chút.

“Bạn nhỏ.” Trần Lộ gọi Lâm Mậu: “Cậu có biết chỗ đỗ xe ở đâu không?”
Lâm Mậu ngẩng đầu lên, lúc nhìn thấy Trần Lộ thì trừng mắt nhìn, chỉ tiếc, cậu không làm được biểu cảm như vui sướng khi gặp lại.
Trần Lộ dùng ánh mắt hoàn toàn xa lạ nhìn Lâm Mậu: “Bạn nhỏ?”
Lâm Mậu hoàn hồn, cậu cút đầu viết lên bảng mấy chữ chú còn nhớ tôi không, suy nghĩ một chút lại lau đi, chẹp miệng viết lại: “Bên này không có bãi đậu xe…!Chú dừng ở đâu cũng được ~(≧▽≦)/~ “
Trần Lộ nhìn chằm chằm vào biểu cảm cuối câu của Lâm Mậu, vẻ mặt quái lạ hỏi một câu: “Có ý gì?”
Lâm Mậu viết tiếp: “Nghĩa là đỗ chỗ nào cũng được ấy ~(≧▽≦)/~ “
“Không, ý của tôi là.” Trần Lộ thò tay ra, chỉ chỉ vào biểu cảm trên bảng của Lâm Mậu: “Hình vẽ cuối cùng của cậu có ý gì?”
Lâm Mậu: “Cái này có nghĩa là vui vẻ ~(≧▽≦)/~, có thể gặp chú, tôi rất vui ~(≧▽≦)/~ “
Ánh mắt Trần Lộ dừng lại trên mặt Lâm Mậu, vẻ mặt bé trai nghiêm túc, không có chút ý cười nào, Trần Lộ nhìn kiểu gì cũng không thấy có liên quan gì đến cái biểu cảm vui vẻ này.
Lâm Mậu yên lặng ôm bảng viết chữ, cậu trừng mắt nhìn, vừa định viết chữ hỏi Trần Lộ có nhớ không, thì từ đằng xa nghe thấy âm thanh ngạc nhiên vui mừng của Mao Anh.
“Chú Trần!” Mao Anh cười chạy tới: “Sao chú lại tới đây!”
Lúc Trần Lộ xuống khỏi lưng ngựa thì Lâm Tử Kiến đứng đợi trong chuồng lâu đã lâu, anh thấy Trần Lộ cởi mũ cưỡi ngựa, tiện tay mở hai nút áo kim loại trên cùng.
“BOSS, Mao Anh đến.” Lâm Tử Kiến thấp giọng nói: “Ngài muốn gặp không?”
Trần Lộ cầm roi ngựa trong tay, nở nụ cười: “Gặp thì gặp.”
Mao Anh lần đầu tiên nhìn thấy Trần Lộ, khó tránh khỏi hơi sốt sắng, lúc cậu đi vào thì Trần Lộ đang đứng bên cạnh một con ngựa trắng, trên người mặc một bộ đồ cưỡi ngựa mang phong cách trung cổ, đôi ủng màu đen dài qua đầu gối càng làm nổi bật khí thế xuất sắc và dáng người cao gầy của anh.
“Mao Mao?” Trần Lộ cúi đầu liếc nhìn Mao Anh, đứa nhỏ cúi đầu dường như có hơi sợ anh.

Mao Anh nuốt một ngụm nước bọt, lấy hết dũng khí hỏi: “Chú, vết thương trên bụng chú…!Ổn chưa?”
Trần Lộ nhíu mày, anh nắm roi ngựa, đầu roi để lên cằm Mao Anh, nhẹ nhàng nâng lên liền thấy rõ khuôn mặt của bé trai, Trần Lộ tỉ mỉ quan sát nửa ngày, không tỏ rõ ý kiến nói: “Khôi phục không tệ, hợp đồng cho ngườ lớn trong nhà xem chưa?”
Mao Anh gật gật đầu.
Trần Lộ lại hỏi: “Cân nhắc thế nào.”
Mao Anh có chút khó khăn.
Trần Lộ cũng không ép cậu, chỉ giơ tay vỗ vỗ lưng ngựa: “Mao Mao, muốn cưỡi ngựa của chú chơi một lúc không?”
Lâm Mậu ăn cơm tối xong thì giúp Lâm Thế Đông cất bát đũa đã rửa sạch đi, hai người bổ một quả dưa hấu ngồi trong sân xúc ăn, hai con vẹt xám bên cạnh nhìn mà thèm.
“Tôi cũng muốn ăn! Tôi cũng muốn ăn!” Một con trong đó vỗ cánh kêu lên.
Lâm Mậu nghiêm túc nói: “Không, không…!Cho!”
Lâm Thế Đông nhịn cười, lại muốn trêu cậu nói thêm vài câu: “Vậy ông nội muốn ăn thì sao.”
Lâm Mậu mặt không cảm xúc múc một thìa đưa tới bên mép Lâm Thế Đông: “Cho, ông, ông nội…!Ăn, ăn!”
Lâm Thế Đông cắn dưa hấu, ngọt đến mức đôi mắt híp thành một đường, ông ăn vài miếng lại hỏi Lâm Mậu: “Trong đoàn kịch có chuyện gì vui không?”
Lâm Mậu suy nghĩ một lát, hơi vất vả nói: “Hoàng, Hiệu trưởng Hoàng…!Khen, khen con…!Hoàng tử tiên, tiên cá, đẹp, đẹp…!Hát, hát hay!”
Lâm Thế Đông như cổ vũ xoa đầu đứa nhỏ: “Ở cùng với Mao Mao thế nào?”
“Rất, rất tốt.” Lâm Mậu gật đầu, cậu hơi do dự, cuối cùng vẫn nói với Lâm Thế Đông: “Mao, Mao Mao, cậu ấy muốn…!Làm, làm, ngôi, ngôi sao.”
Lâm Thế Đông vui vẻ: “Vậy còn con, con có muốn không?”
Lúc này Lâm Mậu không nói, cậu cầm bảng viết chữ, nghiêm nghiêm túc túc viết hàng chữ: “Con thích hát.”
***
“Chưa làm gì đã đòi này đòi nọ.” Tô Hồng cau mày lật hợp đồng trong tay, cô bắt chéo hai chân lắc lư: “Cha mẹ đứa nhỏ này cũng đủ kỳ lạ.”
Trần Lộ ngược lại không có phản ứng gì, hờ hững đáp lại: “Điều kiện nhà cậu bé không quá tốt.”

Tô Hồng nhìn lên trời lườm một cái: “Chúng ta là công ty giải trí, không phải hội chữ thập đỏ…!Còn nữa, anh chắc chắn là đứa nhỏ này à?”
Trần Lộ nhún vai: “Dù sao cũng là Lâm Tử Kiến tìm đến.”
Tô Hồng cạn lời: “…!Anh ta tìm đến thì anh nhận luôn? Tùy tiện là con mèo con chó nào cũng không quan tâm à?”
“Cậu ta biết tôi bị thương ở đâu.” Trần Lộ cầm lấy hợp đồng rồi ký tên của mình vào mặt sau, anh đứng dậy khoác âu phục lên, thong thả nhìn gương lớn thắt cà vạt: “Tôi đi đón người, buổi chiều cô cứ ngốc ở đây đi.”
Tô Hồng: “BOSS…!Đề nghị trao thưởng giải nhân viên xuất sắc nhất năm cho tôi!”
Đoàn nghệ thuật Ngôi Sao Nhỏ sắp xếp kịch sân khấu nhiều nhất, thường thì lúc này Lâm Mậu sẽ không có việc gì, cậu nhàm chán một mình đi ra ngoài, ôm bảng viết ngồi xổm trên đất vẽ hoa vẽ cỏ.
Trần Lộ lái xe lượn một vòng mà không tìm được chỗ đỗ xe, vì vậy hạ cửa sổ xe xuống muốn tìm người hỏi một chút.
“Bạn nhỏ.” Trần Lộ gọi Lâm Mậu: “Cậu có biết chỗ đỗ xe ở đâu không?”
Lâm Mậu ngẩng đầu lên, lúc nhìn thấy Trần Lộ thì trừng mắt nhìn, chỉ tiếc, cậu không làm được biểu cảm như vui sướng khi gặp lại.
Trần Lộ dùng ánh mắt hoàn toàn xa lạ nhìn Lâm Mậu: “Bạn nhỏ?”
Lâm Mậu hoàn hồn, cậu cút đầu viết lên bảng mấy chữ chú còn nhớ tôi không, suy nghĩ một chút lại lau đi, chẹp miệng viết lại: “Bên này không có bãi đậu xe…!Chú dừng ở đâu cũng được ~(≧▽≦)/~ “
Trần Lộ nhìn chằm chằm vào biểu cảm cuối câu của Lâm Mậu, vẻ mặt quái lạ hỏi một câu: “Có ý gì?”
Lâm Mậu viết tiếp: “Nghĩa là đỗ chỗ nào cũng được ấy ~(≧▽≦)/~ “
“Không, ý của tôi là.” Trần Lộ thò tay ra, chỉ chỉ vào biểu cảm trên bảng của Lâm Mậu: “Hình vẽ cuối cùng của cậu có ý gì?”
Lâm Mậu: “Cái này có nghĩa là vui vẻ ~(≧▽≦)/~, có thể gặp chú, tôi rất vui ~(≧▽≦)/~ “
Ánh mắt Trần Lộ dừng lại trên mặt Lâm Mậu, vẻ mặt bé trai nghiêm túc, không có chút ý cười nào, Trần Lộ nhìn kiểu gì cũng không thấy có liên quan gì đến cái biểu cảm vui vẻ này.
Lâm Mậu yên lặng ôm bảng viết chữ, cậu trừng mắt nhìn, vừa định viết chữ hỏi Trần Lộ có nhớ không, thì từ đằng xa nghe thấy âm thanh ngạc nhiên vui mừng của Mao Anh.
“Chú Trần!” Mao Anh cười chạy tới: “Sao chú lại tới đây!”.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Cái Gọi Là Không Quen Không Biết

Chương 6



Editor: Anh Anh

“Đứa bé kia tên gì? Cũng ở trong đoàn kịch bọn cháu à?” Một tay Trần Lộ gác lên cửa sổ xe, một tay tiếp tục lái xe, anh không nhìn Mao Anh, thuận miệng hỏi một câu..

Sống lưng của Mao Anh hơi cứng ngắc, cậu liếc nhìn gò má Trần Lộ một cái, đắn đo mở miệng nói: “Cậu ấy tên là… Lâm Mậu, thuộc đoàn hợp xướng của chúng cháu.”

“Đoàn hợp xướng?” Trần Lộ nở nụ cười: “Không phải cậu bé đó không nói chuyện à, vẫn luôn dùng bảng viết chữ để giao tiếp.”

Mao Anh gãi gãi đầu: “Cậu ấy… Chỉ là không tiện lắm…”

Trần Lộ không tỏ rõ ý kiến, cũng không hỏi tiếp, anh đổi đề tài: “Mao Mao muốn ra đĩa hát không? Lần trước nghe cháu hát rất hay.”

Mao Anh sợ hết hồn, cậu có chút bối rối nói: “Cháu không muốn hát… Cháu, cháu muốn đóng phim…” Nói xong cậu lại sợ Trần Lộ tức giận, khép na khép nép giải thích: “Cháu không thích hát lắm… Chú Trần.”

Cuối cùng Trần Lộ cũng quay đầu nhìn bé trai một cái.

“Vậy à.” Biểu cảm của Trần Lộ vẫn hờ hững trước sau như một, anh vỗ vỗ đầu Mao Anh: “Nếu không thích thì thôi.”

Lần thứ hai Lâm Mậu nhìn thấy Trần Lộ thì đối phương đamg dựa vào cửa xe hút thuốc, lúc nhìn thấy cậu thì rất tự nhiên giơ tay: “Này.”

Lâm Mậu sửng sốt vài giây, vội vàng móc bảng viết chữ ra giương lên đỉnh đầu: “Buổi chiều Mao Mao còn phải tập lời kịch, rất muộn mới ra ngoài được ó o(* ̄▽ ̄*) ブ “

Trần Lộ nhìn chằm chằm vào biểu cảm cuối cùng nửa ngày, vẻ mặt khá là kỳ diệu nhíu mày: “Tôi biết, tôi không tới đón Mao Mao.”

“Vậy chú tới làm gì vậy?” Lâm Mậu nghiêm túc viết chữ: “Buổi chiều bên này rất tẻ nhạt o( ̄ε ̄*) “

Trần Lộ thầm nghĩ trong lòng có cậu thì sẽ không tẻ nhạt, ngoài mặt thì không chút thay đổi chỉ vào bảng viết chữ của Lâm Mậu: “Cái này có ý gì?”

Lâm Mậu mặt không cảm xúc chu miệng, giở bảng viết trong tay: “Chu mỏ ấy o( ̄ε ̄*) “

“…” Trần Lộ đột nhiên vươn tay nâng mặt Lâm Mậu lên.

Hai mắt Lâm Mậu mở to, vẫn giữ nguyên tư thế chu miệng.

Trần Lộ quan sát nửa ngày, hài lòng nói: “Làm giống thật đấy.”

Mặt Lâm Mậu đỏ bừng, cậu tức giận tránh khỏi tay Trần Lộ, dùng sức vẽ lên bảng một cái hình thật to: “( ̄ε(# ̄)☆╰╮o( ̄ 皿 ̄///) “

Lúc Mao Anh đi ra không nhìn thấy xe Trần Lộ thì có hơi thất vọng, cậu vỗ vỗ Lâm Mậu đang ngồi xổm trên mặt đất: “Cùng về thôi?”

Bảng viết chữ của Lâm Mậu là từng tờ giấy kẹp lại, viết một tờ lại lật một tờ, vậy nên những tờ giấy trước đều giữ lại.

Mao Anh lật tới những tờ giấy cậu nói chuyện với Trần Lộ thì vẻ mặt có chút khó coi, cậu ta tự biết mình làm chuyện đuối lý, cũng không dám thật sự chất vấn Lâm Mậu, chỉ làm như không thèm để ý nói: “Chú Trần tới à? Cậu có nói gì với chú ấy không?”

Trong miệng Lâm Mậu ngậm một cây kẹo que, tay thì đang bóc một viên kẹo mơ, những thứ này đều là mấy bé gái trong đoàn đưa cho Mao Anh, người này không có chút hứng thú nào với đồ ngọt nên ném hết cho cậu.

“Không, không có gì…” Lúc Lâm Mậu ở một mình với Mao Anh mới có thể mở miệng nói chuyện: “Tới, tớ dạy chú ấy… Vẽ, vẽ… Biểu, biểu cảm!”

Mao Anh đương nhiên không tin Trần Lộ sẽ học cái này, ngoài mặt vẫn kiên nhẫn hỏi: “Chú ấy nhận ra cậu không?”

Vừa nhắc tới việc này, ánh mắt Lâm Mậu liền ảm đạm xuống, cậu lắc lắc đầu, cầm bảng viết chữ chậm rãi viết: “Chắc chú ấy quên mất rồi (#’-_ゝ-) “

Mao Anh không nói gì, cậu nhìn chằm chằm vào gò má Lâm Mậu, trong lòng rất mâu thuẫn, há miệng muốn gì đó an ủi, kết quả còn chưa lên tiếng, đã thấy Lâm Mậu bỏ kẹo mơ vào trong miệng, ngay sau đó ánh mắt sáng lên nhìn mình.

“Kẹo mơ này ăn ngon thật!” Lâm Mậu mặt không cảm xúc giơ bảng viết chữ: “Có thể để bọn họ đưa nhiều thứ này hơn một chút không (☆▽☆) “

Lúc đang họp thì Lâm Tử Kiến phát hiện Trần Lộ vẫn luôn cúi đầu vẽ gì đó, BOSS nghiêm túc như vậy, nhóm giám đốc bên dưới càng không giám chậm trễ.

“Xu hướng thịnh hành bây giờ mà tôi nói…” Giám đốc xu hướng chậm rãi nói, Trần Lộ cau mày vẽ vài nét bút lại lau, giám đốc xu hướng dừng một chút, lau mồ hôi: “Thật ra tôi nói cũng không hoàn toàn chính xác, ví dụ như…” Trần Lộ đổi tờ giấy khác tiếp tục vẽ, vẽ vẽ đến mức bút không dùng được nữa, anh dùng lực ấn lên mặt bàn mấy lần, rốt cuộc giám đốc xu hướng ngậm miệng…

Lâm Tử Kiến ho khan một tiếng: “BOSS…”

“Hửm?” Trần Lộ cũng không ngẩng đầu đáp một tiếng.

Lâm Tử Kiến nhắm mắt nói: “Ngài có ý kiến gì với giám đốc xu hướng không?”

Trần Lộ dừng bút, anh hơi giương cằm lên, mắt quét một vòng, hờ hững nói: “Ý kiến gì? Các cậu có ý kiến?”

Giám đốc xu hướng vội ngắt lời: “Không có ý kiến không có ý kiến.”

Trần Lộ cười cười: “Tốt lắm, cậu viết một bản báo cáo về những điều đã nói trong ngày hôm nay cho tôi, có ý kiến thì tự tôi sẽ ghi chú rõ.”

Giám đốc xu hướng: “…”

Lâm Tử Kiến xoa trán, anh thừa dịp tan họp cuối cùng cũng thấy thứ mà Trần Lộ vẽ nửa ngày, một đống ký hiệu cổ quái kỳ lạ, tựa như chữ viết trên sao hỏa.

“Biết cái này là gì không?” Trần Lộ hào hứng vẽ o( ̄ε ̄*).

Lâm Tử Kiến lắc đầu, thành thật nói: “Không biết.”

Trần Lộ nhíu mày: “Cậu chu mỏ lên cho tôi xem thử.”

“…” Lâm Tử Kiến kỳ quái làm một lần.

“Chậc.” Trần Lộ ghét bỏ phẩy tay: “Cậu làm động tác không đáng yêu một chút nào.”

Lâm Tử Kiến:… Ông đây đã sắp ba mươi rồi đấy! Anh có từng thấy thằng đàn ông ba mươi nào chu mỏ mà còn đáng yêu không? Nếu không tin thì Boss tự nhìn gương làm thử đi! Bảo đảm bị dọa khóc luôn!


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.