Cá Mặn Nghĩ Thông Suốt Rồi

Chương 50: Muốn Làm Cá Mặn Ngày Thứ 50



“Rầm” một tiếng, chén rượu được đập mạnh lên bàn, bỗng nhiên An Bình Hầu đứng dậy, nhanh chân đi về phía nữ tử kia đè lại bờ vai của nàng ta, kéo ngọc bội trên người nàng ta xuống.

Lúc nãy nhìn thoáng qua gã còn do dự, nhưng sau khi nhìn kỹ thì đó đúng là tín vật của gã và Giang Quyện, An Bình Hầu hoảng hốt hồi lâu, vô số ý nghĩ chạy qua trong đầu gã, gã cắn răng gằn từng chữ từng chữ: “Ngọc bội này sao lại ở trong tay ngươi? Ngươi trộm sao?”

Xảy ra tình huống như vậy, nữ tử kia sợ ngây người, một lát sau nàng ta mới hoảng loạn vội vàng lắc đầu: “Bẩm Hầu gia, không phải…”

An Bình Hầu trầm giọng hỏi: “Ngươi nói thật cho ta!”

Nữ tử vội vã quỳ xuống, sợ đến sắc mặt trắng bệch: “Hầu gia, thật sự không phải ta trộm, nếu như là đồ đi trộm sao ta dám đeo trên người chứ?”

An Bình Hầu siết chặt ngọc bội nhắm mắt lại, lúc mở mắt ra lần nữa gã không ép hỏi nàng ta, mà dùng vẻ mặt phức tạp nhìn về phía Giang Quyện.

Nếu ngọc bội này không phải bị trộm, vậy thì chỉ có một khả năng.

Khả năng này khiến An Bình Hầu mất đi cọng cỏ cuối cùng, hành động của gã gần đây cũng hoàn toàn trở thành trò cười.

Hít vào một hơi thật dài, An Bình Hầu hỏi Giang Quyện: “Ngọc bội này sao lại ở trong tay nàng ta?”

Giang Quyện cũng bối rối: “Ta không biết.”

Y nhận ra ngọc bội kia.

Lần trước gặp An Bình Hầu ở tiệm sách gã có nhắc tới tín vật giữa hai người, sau khi trở về Giang Quyện muốn đem nó đi cầm, dù sao thì chất ngọc tốt như vậy có thể đổi được không ít ngân lượng đó, nhưng Vương gia nói không cần, có thể để trong kho của vương phủ, Giang Quyện liền đưa nó cho Vương gia.

Thấy vẻ mặt Giang Quyện mờ mịt, rõ ràng không biết gì, nội tâm kinh hoàng của An Bình Hầu cuối cùng cũng bình tĩnh trở lại, vẻ mặt gã dịu xuống mấy phần, lại hỏi Giang Quyện: “Vậy là nàng ta trộm được từ ngươi sao?”

Giang Quyện làm sao biết được, y quay đầu lại dùng ánh mắt dò hỏi nhìn Tiết Phóng Ly.

“Đồ của ngươi mà ngươi không tự biết sao?”

Giang Quyện thật sự không biết, chỉ tiếc An Bình Hầu cũng không biết việc này, gã chỉ cảm thấy hành động của Giang Quyện rất chướng mắt, không khống chế được mà thốt lên câu nói kia.

Giang Quyện: “…”

Y rất oan, không hiểu ra sao lại bị gã oán giận một câu, cá mặn không nhịn được nữa, chậm rãi nói: “Hầu gia, ngươi cũng đã nói rồi, đó là đồ của ta mà, sao ngươi còn quan tâm hơn cả ta nữa vậy?”

“Ta…” An Bình Hầu dừng một chút, cuối cùng không nhịn được, chỉ cố chấp hỏi một lần nữa: “Ngọc bội là nàng ta trộm từ ngươi sao?”

Giang Quyện đang muốn trả lời, Tiết Phóng Ly lại nhẹ nhàng lên tiếng: “Chỉ là một cái ngọc bội mà thôi, Hầu gia, ngươi hỏi bao nhiêu lần đi nữa thì em ấy cũng không có ấn tượng đâu, cần gì phải vậy chứ?”

Không có ấn tượng?

Sao lại không có ấn tượng?

Tâm trạng vừa bình tĩnh lại bởi vì câu nói kia mà chập trùng kịch liệt, An Bình Hầu liếc mắt nhìn Giang Quyện, cắn răng hỏi nữ tử kia tiếp: “Không phải ngươi trộm, vậy ngọc bội này từ đâu ra?”

(Truyện chỉ đăng tại W🅰️tt🅿️🅰️d: @nguyenguyen9473)

Nữ tử đương nhiên không dám giấu giếm, nàng ta lắp bắp nói: “Ta… ta có một khách quen, hắn là quản gia của Ly Vương phủ, họ Cao, thường xuyên đến Hồng Tụ các chơi, ngọc bội này cũng là hắn tặng cho ta.”

“Hắn, hắn nói… là chủ nhân tiện tay thưởng cho.”

Tiện tay thưởng cho.

Tiện tay thưởng cho.

Giang Quyện nói không biết, Ly vương nói y không có ấn tượng, lẽ nào thật sự là tiện tay thưởng cho người hầu?

Gã còn nghĩ Giang Quyện giữ lại ngọc bội là vì trong lòng còn quyến luyến. Cũng vì Giang Quyện giữ lại ngọc bội mà gã đinh ninh Giang Quyện quyến luyến với mình, trong lòng cũng có oán hận với mình.

Nhưng thật ra, Giang Quyện đã sớm dứt ra không còn gì cả.

Giang Quyện giữ lại ngọc bội rồi lại tiện tay thưởng cho người hầu. Từ đầu tới cuối đều là gã tưởng bở.

Chẳng trách trong mắt Giang Quyện không còn chút tình cảm nào. Chẳng trách Giang Quyện nhìn gã chỉ như nhìn một người dưng qua đường.

Tâm trạng chập trùng liên tiếp, chút may mắn cuối cùng cũng bị đập tan, sự sỉ nhục vô cùng lớn đánh vào trong lòng, An Bình Hầu cảm thấy phẫn nộ, cũng cảm thấy bị đè nén.

Đã như vậy vì sao ngày đó Giang Quyện còn không để ngọc bội vỡ nát?

Vì sao phải giữ ngọc bội lại, truyền tín hiệu sai lầm cho gã, khiến gã hổ thẹn, khiến gã cố gắng bù đắp!

An Bình Hầu chỉ cảm thấy máu nóng dâng trào, trước mắt biến thành màu đen, gã nắm chặt hai tay, cắn chặt răng: “Ngươi giữ ngọc bội lại là vì hôm nay? Vì hôm nay muốn nhục nhã bản hầu?”

An Bình Hầu đập vỡ ngọc bội, ánh mắt oán độc nhìn Giang Quyện chằm chằm, chậm rãi nói: “Ngươi… đúng là rất giỏi.”

“Hầu gia, ngươi đừng quên.”

Giọng nói lãnh đạm của Tiết Phóng Ly vang lên: “Vương phi của bản vương, giỏi hay không không tới phiên ngươi xoi mói bình phẩm. Ngươi —– là cái thá gì?”

Dứt lời hắn nâng mắt cười châm chọc, ánh mắt cũng mang theo vài phần nhắc nhở, An Bình Hầu nhìn Tiết Phóng Ly, trong khoảnh khắc đó chỉ cảm thấy trong lòng lãnh lẽo, cực kỳ nguy hiểm.

Oán khí có lớn đến đâu, phẫn uất nhiều bao nhiêu khi vừa tiếp xúc với ánh mắt ấy thì chỉ còn lại sự sợ hãi vô tận và không cam tâm, dù hận đến nghiến răng nghiến lợi nhưng An Bình Hầu cũng chỉ có thể nói: “Vương gia nói đúng. Chiếu Thời không là cái thá gì cả.”

Tiết Phóng Ly mỉm cười, ánh mắt đảo qua An Bình Hầu đang vô cùng chật vật, kiêu căng gật đầu: “Ngươi biết vậy thì tốt.”

An Bình Hầu cắn răng cúi đầu, cả người gã như rơi xuống nước, không có thang để trèo lên, buồn cười bao nhiêu có bấy nhiêu, chật vật bao nhiêu có bấy nhiêu.

Nhưng chật vật như thế nào cũng không ngăn nổi tôn nghiêm bị đạp lên sau đó giày xéo, không thể mất đi cảm giác bị sỉ nhục này.

Do gã tưởng bở.

Từ đầu đến cuối đều do gã tưởng bở.

Đã như vậy, gã muốn xem xem sự sủng ái của Ly vương rốt cuộc có duy trì đến khi nào!

Giang Quyện, sớm muộn gì cũng phải hối hận!

Gã tàn nhẫn mà nắm chặt nắm đấm.

Tiết Triều Hoa nhìn An Bình Hầu, lại nhìn Tiết Phóng Ly, chỉ cảm thấy việc huyên náo hôm nay thật sự quá khó coi.

Gã vội vã phất tay một cái, kéo An Bình Hầu đang hồn xiêu phách lạc xuống, cười nói với Tiết Phóng Ly: “Ngũ đệ, hôm nay thật là…”

Xui xẻo, quá xui xẻo.

Vốn muốn mời An Bình Hầu làm thuyết khách, kết quả thuyết khách không thành còn tạo ra một trận huyên náo khiến ai cũng không vui nổi.

Thậm chí Tiết Triều Hoa còn hoài nghi có phải mình bị lừa rồi không.

Tình huống hôm nay, người Vương phi kia của Ngũ đệ hiển nhiên không có chút tâm ý nào với An Bình Hầu, ngược lại An Bình Hầu thì luôn để mắt đến người ta, gã nhìn thấy người ta xong thì cư xử như một thằng ngu, còn muốn dâng kế sách chó má gì cho mình nữa?

Tiết Triều Hoa càng nghĩ càng cảm thấy đúng.

Nham hiểm, thật là nham hiểm!

Trong lòng Đại hoàng tử thầm mắng không ngớt, lại bất ngờ nghe thấy Tiết Phóng Ly cười như không cười nói: “Đại ca, ngươi giúp đỡ người khác lén lút hẹn gặp Vương phi của bản vương sao?”

Tiết Triều Hoa nghe vậy vội vàng phản ứng lại, lão Ngũ đây là muốn tính sổ với mình, Tiết Triều Hoa hàm hồ nói: “… Chỉ là muốn An Bình Hầu nói đỡ vài lời.”

Tiết Phóng Ly: “Nói đỡ? Chi bằng Đại ca nói đỡ cho mình trước đi đã.”

Dứt lời, Tiết Phóng Ly ném về phía Tiết Triều Hoa một cái ngọc bội: “Vài ngày trước, bản vương cho người tra xét, có lấy được cái ngọc bội này.”

Tiết Triều Hoa nhận lấy, vừa nhìn thấy liền đổi sắc mặt: “Việc này tuyệt đối không phải ta làm.”

(Truyện chỉ đăng tại W🅰️tt🅿️🅰️d: @nguyenguyen9473)

Tiết Phóng Ly lạnh nhạt: “Trước đó bản vương cũng cho là vậy. Đại ca sao lại ngu ngốc như thế, cũng không đến nỗi ban thưởng ngọc bội có khắc tên của mình, nhưng chuyện hôm nay khiến bản vương mở mang tầm mắt, nói không chừng đúng là Đại ca làm thật.”

Ý trong ý ngoài đều đang mắng Tiết Triều Hoa ngu xuẩn, đương nhiên gã nghe ra, nhưng nghe ra thì như thế nào, chỉ có thể gượng cười: “Ngũ đệ, việc này tuyệt đối không phải là Đại ca làm, đệ cho ta mấy ngày, ta nhất định tra ra rõ ràng cho đệ một câu trả lời thỏa đáng.”

Tiết Phóng Ly không tiếp lời, chỉ hỏi Giang Quyện: “Thích canh Diệp Liên không?”

Hắn đánh trống lãng quá nhanh, Giang Quyện sửng sốt một chút, ngoan ngoãn gật đầu: “Thích.”

Tiết Triều Hoa như hiểu được ý tứ trong đó, gã dò hỏi: “Nếu thích thì bổn cung sai đầu bếp viết lại công thức cho các đệ?”

Tiết Phóng Ly khẽ cười: “Người khác làm hương vị cũng sẽ không giống.”

Tiết Triều Hoa im lặng một chút, liền thử thăm dò hỏi: “Vậy… đầu bếp kia… các đệ có thể mang đi.”

Tiết Phóng Ly ung dung thong thả hỏi: “Đại ca tình nguyện bỏ sở thích của mình sao?”

Tiết Triều Hoa: “… Đương nhiên.”

Cái huần hòe.

Xem nơi này của gã như tiệm cơm thì thôi đi, kết quả vui vẻ thì đầu bếp cũng muốn mang đi, còn ở đó giả vờ giả vịt với gã.

Muốn đem đầu bếp đi thì nói đại cho rồi, còn bày đặt hỏi gã có tình nguyện bỏ sở thích không, còn là người không?

Tiết Triều Hoa duy trì mỉm cười hoàn mỹ, thật ra trong lòng rất không nỡ, nhưng hôm nay vừa đắc tội với Tiết Phóng Ly một trận xong, huống chi còn có chuyện ngọc bội, cho dù không nỡ cũng không còn cách nào.

Tiết Triều Hoa sốt ruột phất tay, lòng như đao cắt nói: “Đem đi đi, đem đi đi.”

Tiết Phóng Ly: “Nếu đã như vậy, cung kính không bằng tuân mệnh.”

Tiết Triều Hoa: “…”

Mọe, tức chớt đi được.

Không cầu tình được, còn tiền mất tật mang.

Tiết Triều Hoa cảm thấy không nuốt giận nổi, Giang Quyện lại rất vui vẻ.

Y biết Vương gia kêu người chuẩn bị canh Diệp Liên là vì mình, muốn đem đầu bếp đi cũng là vì mình, Giang Quyện không nhịn được nói với Tiết Phóng Ly: “Vương gia, huynh thật tốt.”

Tiết Phóng Ly nhìn y một chút, khóe môi khẽ nhếch: “Ừm.”

Liên quan tới ngọc bội của An Bình Hầu, Tiết Phóng Ly vốn tưởng rằng Giang Quyện ít nhiều gì cũng sẽ hỏi hắn vài câu nhưng thấy Giang Quyện có vẻ như đã quên chuyện đó luôn rồi, Tiết Phóng Ly cũng không tự tìm phiền phức.

(Truyện chỉ đăng tại W🅰️tt🅿️🅰️d: @nguyenguyen9473)

Qua một lát, Giang Quyện lại nói: “Vương gia, huynh lại gần đây một chút ta có chuyện muốn nói với huynh.”

Tiết Phóng Ly rũ mắt xuống, thấy ánh mắt Giang Quyện sáng lấp lánh, trong lòng hơi động, nhớ tới tiếng “phu quân” kia, Tiết Phóng Ly cúi đầu về phía Giang Quyện, giống như thờ ơ nói: “Hửm? Nói gì mà phải như vậy?”

Giang Quyện nắm mặt Tiết Phóng Ly, buồn bực hỏi: “Vương gia, chuyện kia là sao? Ngọc bội của Hầu gia ta nói đưa cho huynh giữ, huynh nói để trong kho nhưng mà huynh lại không để trong kho.”

Giang Quyện chậm rãi nói: “Ta cảm thấy bây giờ huynh nên giải thích đàng hoàng một chút cho ta.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Cá Mặn Nghĩ Thông Suốt Rồi

Chương 50: Muốn Làm Cá Mặn Ngày Thứ 51



Tiết Phóng Ly: “… Tay.”

Giang Quyện không tha cho hắn: “Không, huynh nói rõ ràng trước đã.”

Bị người ta nắm cằm, đối với Tiết Phóng Ly mà nói là một trải nghiệm chưa từng có, dù sao trước kia cũng không có ai ở trước mặt hắn dám lớn gan như vậy, trừ khi là không cần mạng nữa.

Tiết Phóng Ly không biểu tình nhìn Giang Quyện, Giang Quyện lại không sợ hắn chút nào, thậm chí còn rất hiểu ý hỏi hắn: “Vương gia, phải cho huynh chút thời gian để huynh nghĩ ra cách ngụy biện sao?”

Giang Quyện không ngốc, ngọc bội đương nhiên là được chủ nhân thưởng, không phải y thì chỉ có Vương gia, vừa nãy y không nhắc tới đơn giản là ghét An Bình Hầu, cũng muốn cho Vương gia chút mặt mũi, bây giờ An Bình Hầu đi rồi y không nhịn được nữa.

Tiết Phóng Ly hỏi y: “Không vui?”

Giang Quyện chậm rãi nói: “Huynh đoán xem.”

Vẻ mặt Tiết Phóng Ly không đổi vẫn đặt trên tay Giang Quyện: “Chỉ là một cái ngọc bội trong kho không thiếu, nếu em muốn có thể tự lấy một cái chơi.”

Điều quan trọng không phải là y muốn lấy ngọc bội chơi, Giang Quyện nhấn mạnh: “Vương gia, huynh đừng có lươn lẹo.”

Thấy y canh cánh trong lòng, hắn im lặng vài giây sau đó chậm rãi nói: “Việc này bản vương cũng không rõ. Ngày đó bản vương đưa ngọc bội cho Cao Đức, bảo hắn để trong kho, em cũng có ở đó mà, em quên rồi sao?”

Giang Quyện nhớ lại một chút, đúng là như thế, y nói: “Ừm, ta có ở đó. Nhưng mà…”

Vẻ mặt Tiết Phóng Ly tự nhiên nói: “Sau đó bản vương ban thưởng cho hắn, để hắn tự đến kho lấy, chắc hắn chọn trúng cái ngọc bội kia.”

Giang Quyện liếc nhìn Tiết Phóng Ly một cái, không nói gì giống như bị thuyết phục, Tiết Phóng Ly kéo tay Giang Quyện xuống, giọng nói thành khẩn: “Là lỗi của bản vương. Hắn chỉ nói muốn một cái ngọc bội, bản vương không hỏi nhiều, cũng không nhớ tới cái ngọc bội kia, lại càng không biết nó đã chuyền qua tay nhiều người.”

Thật ra lời này từ đầu tới cuối Tiết Phóng Ly đều lừa Giang Quyện, không có câu nào là thật.

Cao quản gia là người như thế nào Tiết Phóng Ly quá rõ ràng, cũng bởi vì Cao quản gia háo sắc Tiết Phóng Ly mới thưởng ngọc bội kia cho Cao quản gia, hắn biết không đến hai ngày cái ngọc bội kia sẽ xuất hiện trong Hồng Tụ các, dù sao hắn cũng rất chướng mắt cái ngọc bội kia – nó là tín vật của An Bình Hầu và Giang Quyện.

Vốn tưởng rằng qua một thời gian nữa Tiết Phóng Ly sẽ khiến cho An Bình Hầu nhìn thấy, không nghĩ tới hôm nay đúng lúc gã thấy được.

Quá đúng dịp, Giang Quyện nửa tin nửa ngờ: “Thiệt hả?”

Tiết Phóng Ly gật đầu: “Ừm.”

Giang Quyện vẫn cảm thấy lạ ở chỗ nào đó, nhưng giữa người với người cần có sự tin tưởng, y nói: “… Được rồi.”

Tiết Phóng Ly: “Về phủ?”

Giang Quyện: “Ò.”

(Truyện chỉ đăng tại W🅰️tt🅿️🅰️d: @nguyenguyen9473 và Fb: Yên Mộc Các)

Giang Quyện gật đầu, đi mấy bước thì quay lại nhìn chỗ ca múa vừa nãy, bởi vì xảy ra sự cố nên các cô gái đang quỳ xuống, cô gái múa dẫn đầu đang cúi người, rưng rưng muốn khóc mà gom mảnh vỡ của ngọc bội muốn ghép lại.

Ngọc bội cũng không phải trộm, còn bị người ta đập vỡ, người bị hại hôm nay là nàng ta, hơn nữa còn rất tai bay vạ gió, nghĩ đi nghĩ lại Giang Quyện từ từ nhíu mày.

Thấy y không đi, Tiết Phóng Ly cũng dừng bước hỏi: “Làm sao vậy?”

Giang Quyện thở dài nói: “Nàng ấy thật xui xẻo.”

Tiết Phóng Ly rũ mắt xuống nhìn Giang Quyện, thiếu niên khẽ nhíu mày, vẻ mặt vô cùng đồng tình.

Dáng vẻ ấy Tiết Phóng Ly không thể quen thuộc hơn nữa, chỉ là người lúc trước được Giang Quyện nhìn như vậy là hắn, người được Giang Quyện đồng tình là hắn, hắn cũng vô cùng hưởng thụ.

Không dấu vết nhíu mày một cái, Tiết Phóng Ly không muốn chia sẻ những gì có liên quan tới Giang Quyện với bất kỳ ai, hắn thờ ơ hỏi: “Tiểu bồ tát động lòng trắc ẩn rồi sao?”

Giang Quyện nhìn hắn, kháng nghị: “Huynh đừng gọi ta như vậy, kỳ cục.”

Tiết Phóng Ly cười, thay đổi câu hỏi: “Muốn giúp nàng ta?”

Lần này Giang Quyện thành thật gật đầu, y do dự nói: “Muốn giúp, nhưng…”

Y còn chưa nghĩ ra nên giúp như thế nào. Ngọc bội vỡ có thể ghép lại nhưng nó lại không còn giá trị nữa, tặng nàng ta cái khác không phải không được, nhưng mà —– “Ngọc bội không phải ta làm vỡ, ta có thể tặng nàng ta một cái khác, nhưng như vậy giống như ta bồi thường giúp Hầu gia vậy, ta không muốn.”

Giang Quyện rất xoắn xuýt, ánh mắt cầu viện nhìn Tiết Phóng Ly, tràn đầy tin cậy, Tiết Phóng Ly nhìn y, bất mãn và không thích trong lòng trong khoảnh khắc đó tan thành mây khói, hắn chậm rãi cười cười.

“Vậy thì giúp nàng ta.” Vẻ mặt Tiết Phóng Ly sung sướng nói: “Ai làm vỡ thì để người đó bồi thường.”

Dứt lời, Tiết Phóng Ly đi về phía cô gái kia nói với nàng ta vài câu, đưa cho nàng ta một tấm lệnh bài, sau đó trở lại bên cạnh Giang Quyện, nhìn y một cái ra hiệu y đi theo mình: “Đi thôi.”

Giang Quyện quay đầu lại nhìn cô gái kia, quả nhiên đã nín khóc mỉm cười rồi, y đuổi theo tò mò hỏi: “Vương gia, huynh nói với nàng ta cái gì vậy?”

Tiết Phóng Ly liếc mắt nhìn y một cái, giơ tay nhéo mặt Giang Quyện, thờ ơ nói: “Mấy ngày nữa em sẽ biết.”

Thế mà còn thừa nước đục thả câu, Giang Quyện đẩy mấy lần cũng không đẩy tay Tiết Phóng Ly ra được, cho nên đành buông xuôi, Tiết Phóng Ly cũng học theo Giang Quyện vừa nãy, nắm mặt y.

Giang Quyện rầu rĩ không vui nói: “… Vương gia, huynh buông tay.”

Tiết Phóng Ly không chỉ không buông tay còn nhéo nhéo mấy cái, hắn ung dung thong thả đánh giá: “Cảm giác không tệ.”

Giang Quyện: “Vậy ta có nên nói cảm ơn hông?”

Tiết Phóng Ly: “Khách sáo vậy làm gì, chỉ cần để bản vương nắm nhiều thêm là được.”

Giang Quyện chân thành nói: “Vương gia, huynh có thể tự nắm mặt mình, cảm giác cũng không tệ, thiệt đó.”

Tiết Phóng Ly lười biếng: “Thiệt không?”

Khóe môi hắn khẽ nhếch, giọng nói trầm thấp êm tai: “Nhưng vi phu lại thích cảm giác sờ mặt phu nhân hơn.”

Giang Quyện: “???”

Giang Quyện: “…”

Bị danh xưng “phu nhân” này làm kinh sợ, Giang Quyện yên lặng một lúc lâu mới miễn cưỡng bình tĩnh lại, sâu kín nói: “Vương gia, huynh thù dai quá à.”

Nắm mặt của hắn, Vương gia liền trả lại, không cẩn thận gọi một tiếng “phu quân”, Vương gia liền dùng “phu nhân” trả lại, Giang Quyện chậm rãi nói: “Huynh không thể rộng lượng một chút sao?”

Tiết Phóng Ly nhìn Giang Quyện, cười như không cười: “Bản vương đối với em còn chưa đủ rộng lượng?”

Giang Quyện lắc đầu một cái: “Rộng lượng chỗ nào?”

Tiết Phóng Ly cũng không nói gì, chỉ cười nhẹ: “Tham lam.”

Cậy sủng mà kiêu còn không tự biết, còn oán giận hắn không đủ rộng lượng.

Đúng là bị hắn chiều hư.

(Truyện chỉ đăng tại W🅰️tt🅿️🅰️d: @nguyenguyen9473 và Fb: Yên Mộc Các)

Trở về vương phủ, Cao quản gia đang đợi bên ngoài.

“Vương gia, Vương phi.”

Hắn cung kính gọi, sau khi xe ngựa dừng lại, mành xe được vén lên, Giang Quyện lại bị Tiết Phóng Ly ôm xuống xe ngựa, y níu vai áo hắn, nhìn Cao quản gia nhớ tới gì đó, nói với Cao quản gia: “Quản gia, ngươi…”

“Đi trước soi đèn.”

Tiết Phóng Ly không mặn không nhạt sai bảo một câu, Cao quản gia cười với Giang Quyện một cái, cầm đèn lồng chạy chậm đi trước vài bước, Giang Quyện cũng không nghĩ nhiều tiếp tục nói: “Quản gia, chuyện là…”

“Có gì nói sau đi.”

Vẻ mặt Tiết Phóng Ly không thay đổi, lại lần nữa ngắt lời Giang Quyện, y kỳ quái hỏi hắn: “Sao lại nói sau?”

Tiết Phóng Ly thờ ơ nói: “Em muốn nói gì với hắn?”

Giang Quyện nhỏ giọng trả lời: “Hoa nương kia không phải người quen của quản gia sao, hôm nay nàng ta chịu một trận tai bay vạ gió như vậy, có phải quản gia nên đến an ủi một chút không?”

Tiết Phóng Ly: “…”

Là hắn nghĩ nhiều.

Trầm mặc một chút, Tiết Phóng Ly nở nụ cười, vẻ mặt ôn hòa: “Bây giờ nói với hắn chỉ khiến hắn phân tâm, chút nữa lúc hoa nương kia được đưa về bản vương sẽ nói với hắn, hắn có thể trực tiếp đi gặp nàng ta.”

Hình như cũng có lý, Giang Quyện “Ò” một tiếng không nói gì nữa, Tiết Phóng Ly nhìn Giang Quyện vài lần, chậm rãi nói: “Em cũng thật thiện tâm.”

Giang Quyện buồn bực: “Vương gia, mỗi lần huynh nói như vậy đều giống như đang chê cười ta.”

Tiết Phóng Ly dù bận vẫn ung dung hỏi: “Sao lại nghĩ vậy?”

Giang Quyện lẩm bẩm: “Không biết tại sao nhưng ta cảm thấy như vậy.”

Tiết Phóng Ly cười một tiếng, giọng điệu khoan thai: “Đương nhiên bản vương sẽ không cười em, em càng thiện tâm thì bản vương càng vui mừng, dù sao —–” Có thể thiện tâm với hắn hơn nữa hắn cầu còn không được.

Đến Lương Phong viện, Giang Quyện được đặt trên giường nhỏ, Tiết Phóng Ly không quay đầu dặn dò Cao quản gia: “Bản vương dẫn về một đầu bếp, ngươi đi sắp xếp cẩn thận.”

Cao quản gia đáp: “Dạ, Vương gia.”

Giang Quyện cũng không để trong lòng mà Tiết Phóng Ly đã đuổi khéo Cao quản gia đi, sau đó đứng dậy đi tắm, Giang Quyện lấy cửu liên hoàn ra nghịch, một lát sau có người trở lại.

“Vương phi.”

Cao quản gia như có tật giật mình mà nhỏ giọng: “Ngài muốn nói với nô tài việc gì vậy?”

Hầu hạ Tiết Phóng Ly mấy năm đương nhiên biết vừa rồi Tiết Phóng Ly ngắt ngang như vậy là không muốn Giang Quyện nói chuyện với hắn.

Cho nên trước đó Cao quản gia tránh đi, không để Giang Quyện bắt chuyện với mình, chỉ có điều bây giờ không giống lúc trước, qua một thời gian như vậy Cao quản gia biết rõ Vương gia đối với Vương phi là hữu cầu tất ứng, Vương gia còn phải dụ dỗ Vương phi chứ nói chi là những người hầu như họ.

Vương phi có chuyện muốn nói với hắn, vậy dĩ nhiên là phải nghe đàng hoàng. Cho dù lén lút Vương gia cũng phải nghe.

Vương gia nói chút nữa sẽ nói với Cao quản gia để hắn đừng phân tâm, Giang Quyện hỏi hắn: “Ngươi đã làm việc xong hết chưa?”

Cao quản gia cười ha hả nói: “Hết rồi, đương nhiên hết.”

Giang Quyện do dự một chút, nói tóm tắt sự việc xảy ra tại điện Thừa Đức hôm nay, sau đó nói với Cao quản gia: “Ngọc bội bị vỡ rồi, nàng ta hình như rất buồn.”

Cao quản gia sững sờ, không nghĩ tới Giang Quyện sẽ nói những chuyện này với mình, vội vàng nói: “Làm phiền Vương phi đã nói cho nô tài biết, nô tài sẽ đi thăm nàng ta.”

Sợ Cao quản gia lo lắng, Giang Quyện lại bổ sung: “Ngươi cũng đừng lo quá, Vương gia nói sẽ giúp nàng ta.”

Ngày thường Vương gia cũng không tốt bụng như vậy, nhưng để hắn ra tay thì Cao quản gia dùng ngón chân nghĩ cũng biết là có liên quan đến Vương phi, trong lòng hắn khá là cảm kích cười híp mắt chờ Giang Quyện nói tiếp.

Nhưng chờ rồi lại chờ Giang Quyện không lên tiếng nữa, chỉ cúi đầu chuyên tâm nghịch cửu liên hoàn của mình, Cao quản gia chần chừ vài giây không nhịn được hỏi: “Vương phi, còn chuyện khác không?”

Giang Quyện mờ mịt hỏi: “Hả? Còn chuyện gì nữa?”

Vương phi muốn nói chuyện với hắn, còn bị Vương gia ngắt lời mấy lần, chuyện này giống như là Vương gia có việc gạt Vương phi chứ không phải chỉ là Vương phi muốn nhắc nhở hắn việc Hồng Ngọc hôm nay bị thiệt thòi.

Cao quản gia gãi đầu một cái, uyển chuyển nhắc nhở: “Vương phi, ngoài chuyện đó ra, có phải là ngài muốn nghe từ nô tài chuyện gì không?”

Giang Quyện lắc đầu một cái: “Không có.”

Cao quản gia nhìn y vài lần, luôn cảm thấy Giang Quyện còn mờ mịt hơn cả mình, trong lòng Cao quản gia thấy kỳ lạ âm thầm nghĩ không biết liệu mình có hiểu sai ý hay không, nhưng dáng vẻ của Vương gia hắn không thể quen thuộc hơn.

Nếu Vương gia có chuyện lừa Vương phi thì bộ dáng luôn khí định thần nhàn, vẻ mặt không thay đổi như thế.

(Truyện chỉ đăng tại W🅰️tt🅿️🅰️d: @nguyenguyen9473 và Fb: Yên Mộc Các)

Vương phi nói không có Cao quản gia cũng không tiện hỏi thêm, thật ra hắn cũng nghĩ tới việc Vương gia lừa Vương phi, nếu Vương phi thật sự hỏi thì hắn cũng không tiện nói ra, còn phải phối hợp che giấu giúp Vương gia, Cao quản gia nghĩ vậy lại thở phào nhẹ nhõm.

Cao quản gia thuận miệng nói: “Lúc Vương gia ném ngọc bội cho nô tài, nô tài cũng nghĩ liệu lúc Hầu gia nhìn thấy có phải là không tốt lắm không, nhưng mà…”

Có đồ tốt mà không lấy thì quá ngu.

Giang Quyện nghe thấy hai chữ quan trọng, từ từ ngẩng đầu lên: “Vương gia ném cho ngươi?”

Cao quản gia phát hiện được một chút không bình thường, chần chừ hỏi: “Vương phi, làm sao vậy?”

Giang Quyện suy tư vài giây, không yên lòng nghịch cửu liên hoàn: “Sao ngươi không lấy cái ngọc bội khác?”

Cao quản gia cực kỳ thận trọng trả lời: “Nô tài phát hiện ngọc bội kia chất ngọc rất tốt, Vương gia lại không thiếu đồ tốt, nên không đổi.”

Giang Quyện: “…”

Y im lặng một chốc, nhẹ nhàng đặt cửu liên hoàn xuống, sâu kín nói: “Quả nhiên Vương gia gạt ta. Huynh ấy nói trước đó là tự ngươi vào kho lấy, huynh ấy không biết.”

Trong lòng Cao quản gia lộp bộp một tiếng, âm thầm nghĩ toang rồi.

Hình như hắn đã hãm hại Vương gia.

Không bao lâu sau, Tiết Phóng Ly trở về phòng.

Hắn mặc một thân trường bào sẫm màu, tóc vẫn còn nhỏ nước, trên vai và vạt áo bị ướt, Tiết Phóng Ly đẩy cửa vào phát hiện không có Giang Quyện mà chỉ có Cao quản gia đang nơm nớp lo sợ đứng một bên, hắn nhướn mắt: “Vương phi đâu?”

Cao quản gia chột dạ đáp: “Dạ đi rồi.”

Tiết Phóng Ly nhìn hắn như đang hỏi lý do, Cao quản gia nhắm chặt mắt: “Vương phi nói ngài lừa y, còn lừa hai lần, đêm nay ngài… ngủ một mình đi.”

Tiết Phóng Ly: “…”

Cao quản gia đứng trong bóng tối nhìn hắn vài lần, nuốt nước miếng nói: “Vương gia, ngài còn dặn dò gì không? Nếu không còn, nô tài cáo lui.”

Tiết Phóng Ly ngoài cười nhưng trong không cười hỏi hắn: “Ngươi muốn đi đâu?”

Dù sao cũng chết, chết sớm siêu sinh sớm, Cao quản gia lấy dũng khí nói: “Vương phi bảo nô tài đi gặp Hồng Ngọc. Y còn nói, còn nói nếu Vương gia không cho nô tài đi, hoặc trách tội nô tài, y sẽ —–“

Tiết Phóng Ly: “Em ấy sẽ làm gì?”

Cao quản gia chậm rãi nói: “Sẽ để ngài ngủ một mình cả đời, sau này ngài chết cũng không đưa tang cho ngài.”

Tiết Phóng Ly: “…”

Một ánh mắt như đao phóng về phía Cao quản gia, Tiết Phóng Ly cũng không biết là bị tức đến bật cười hay thế nào, môi đỏ khẽ nhếch nhưng khí tức lại vô cùng lạnh lẽo.

Cảm giác ngột ngạt quá mạnh, Cao quản gia không dám thở mạnh, không biết qua bao lâu Tiết Phóng Ly mới từ từ nói: “Cút đi.”

Cao quản gia hành lễ vội vã bỏ chạy, chỉ lo Vương gia đổi ý bắt hắn ở lại sau đó dạy dỗ một trận.

Nhưng mà cũng may, thiếu chút nữa Cao quản gia nghĩ mình đã chết rồi.

Dựa vào cây to dễ tránh gió, Vương phi đúng là cây to mà. Trong lòng Cao quản gia tấm tắc lấy làm lạ, cũng phát hiện ra một chuyện, địa vị của Vương phi từ từ được nâng lên, nghiễm nhiên đã trở thành người nói lời có sức nặng nhất trong vương phủ rồi.

Phủ Ly Vương của bọn họ, chắc mấy ngày nữa sẽ đổi tên thành phủ Ly vương phi.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.