Bước Tới Bên Em

Chương 24: 24: Chương 23



Đồng Tuyết nghe xong liền thở dài, lập tức ỉu xìu:
“Sao không chứ? Mẹ tớ lải nhải khiến tớ đau đầu muốn chết luôn.

Nói là nuôi bò còn cho sữa, nuôi tớ chính là ném tiền đi.

Cậu nói xem, không phải chỉ là không tìm được việc thôi sao? Có cần nói khó nghe vậy không, không tìm được là việc xấu sao?”
Nói xong hai mắt liền đỏ hoe, giọng nói cũng nghẹn ngào.

Lâm Hi không nghĩ cô sẽ phản ứng mạnh như vậy liền đặt đôi đũa xuống vỗ vỗ vai bạn:
” Có thể dì muốn cậu tiếp tục thi công chức hay làm giáo viên mới nói thế.

Cậu đừng suy nghĩ nhiều quá.

Đó là mẹ ruột cậu chứ có phải mẹ kế đâu!”

” Mẹ ruột cũng không nên đâm dao vào lòng người ta như thế chứ!” Đồng Tuyết phản bác.
” Có lẽ tớ là đứa trẻ nhặt được trên đường cũng nên.

Trước kia lúc tớ còn nhỏ, bác tớ nói tớ là đứa bé được ba mẹ tìm thấy ở nhà bán bánh nướng đầu phố.”
Lời này mà cũng có thể tin sao trời! Lâm Hi hết nói nổi rồi:
“Lúc nhỏ ai mà không từng bị doạ vậy chứ? Trước kia bà nội tớ còn nói tớ nhặt được ở ven sông kìa!”
Đồng Tuyết cũng chỉ trút giận thế thôi, sở dĩ hôm nay tới cửa hàng hoa là vừa cãi nhau một trận tưng bừng với mẹ ở nhà, nên mới chạy tới đây lánh nạn tránh đầu sóng ngọn gió.
Nếu được cô muốn tránh ở đây thêm vài ngày.

Nhưng biết chắc là không thể nào.

Với tính cách của mẹ già nhà cô, hôm nay mà không trở về thế nào bà cũng nói với người thân cô bất hiếu.
Tới lúc đó, cô khỏi ngóc đầu dậy luôn.
Nghĩ lại, thật sự hâm mộ Lâm Hi, xinh đẹp như vậy, gia đình thì giàu có, muốn mua nhà thì mua nhà, muốn mở tiệm thì mở tiệm, một mình thật tự do tự tại.
Nếu Lâm Hi có thể nghe thấy tiếng lòng của cô, có lẽ chỉ biết cười khổ, nếu được lựa chọn, cô thật sự muốn đổi chỗ với bạn mình.
Tiễn Đồng Tuyết về xong, Lâm Hi đang định đóng cửa tiệm.

Đúng lúc thèm ăn lẩu, tủ lạnh trong nhà thì trống không, nên quyết định đi dạo Carrefour, mua chút nguyên liệu nấu ăn về dự trữ.
*Carrefour: tập đoàn siêu thị lớn thứ 2 của Pháp.
Sau khi từ siêu thị về, đậu xe trong gara xong, Lâm Hi trực tiếp đi thang máy phía ngoài lên nhà chứ không đi lối cửa tiệm nữa.
Tầng hai có 3 phòng, Lâm Hi ở một phòng, một phòng dành làm thư phòng, một phòng làm phòng sinh hoạt chung.

Trong phòng sinh hoạt có đặt một cây đàn dương cầm, 1 cây đàn tranh, 1 giá vẽ, màu nước…có thể nói Lâm Hi khá đa tài.
Những thứ này đều biết một chút, nhưng không quá tinh thông.

Bình thường khi rảnh rỗi cũng có chút thú vui tiêu khiển.

Chuẩn bị nguyên liệu nấu lẩu xong, Lâm Hi đặt bếp điện từ lên bàn trà trong phòng khách.

Tìm nồi lẩu uyên ương lúc trước mua cùng với bếp lẩu ra.
Cắm điện, đổ sườn vào nồi, đậy nắp lại rồi bắt đầu nấu.
Lâm Hi nấu ăn không giỏi, phần lớn đồ ăn đều đặt bên ngoài, thỉnh thoảng mới nấu cơm, cháo gì đó
nếu không thì nấu lẩu giống hôm nay.

Đang cho gia vị vào nồi thì điện thoại rung lên, Lâm Hi cầm lên xem, không ngờ là Từ Vi Vũ gọi tới.

Đúng là mặt trời mọc phía tây mà.
Cô vội vàng nghe máy, giọng nói của Từ Vi Vũ truyền tới:
” Lâm Hi, sao hôm nay đóng cửa sớm vậy?”
Giọng của anh qua điện thoại khá trầm, có chút không giống với bình thường, Lâm Hi đứng dậy khỏi ghế sofa, đi tới cửa sổ, vén rèm lên một bên nhìn xuống dưới.
Vừa thoáng nhìn qua đã thấy chiếc Bentley xa xỉ của Từ Vi Vũ đậu ở dưới.
Cô không giải thích gì, chỉ nói:
” Anh đợi một chút, tôi xuống mở cửa.”
Sau đó cúp máy, thấy nước trong nồi còn chưa sôi, có lẽ phải hầm thêm một lúc nữa sườn mới nhừ ra được nên cô để đó, lấy chìa khóa.
Từ cầu thang nhỏ đi xuống dưới, bật đèn mở cửa, Từ Vi Vũ đã đứng trước cửa tiệm.
Lâm Hi nghiêng người cho anh vào rồi giải thích:

“Tủ lạnh trong nhà không còn gì, tự nhiên lại muốn ăn lẩu, nên vừa rồi đóng cửa đi siêu thị, đang hầm sườn thì anh gọi.”
Cô trả lời rất tự nhiên, giống như đang nói chuyện sinh hoạt thường ngày, Từ Vi Vũ nghe xong liền mỉm cười:
“Thật xin lỗi, làm phiền em rồi!”
Lâm Hi liền nói:
” Lần sau anh tới nhớ mang theo đồ ăn ngon, sẽ được tha thứ luôn ạ.”
Từ Vi Vũ nghiêng đầu nhìn cô, đôi mắt phượng hẹp dài cong cong, gật đầu nói được, giọng nói trầm thấp lộ ra chút dịu dàng.
Lúc này, Lâm Hi đứng cách anh khá gần, khi ánh đèn chiếu qua, cô đột nhiên phát hiện mắt anh có màu xanh đậm, bình thường cô không để ý.
Cảm giác của cô hiện giờ hệt như khi người ta phát hiện ta Châu Mỹ.

Sau đó chợt nhớ ra, hình như có lần người ta nói, mẹ Từ Vi Vũ là người Pháp.
Nhưng cô không nói gì về chuyện đó mà chỉ hỏi:
” Vẫn là diên vĩ ạ?”
Lần này anh đến chỉ cách lần trước có mấy ngày ngắn ngủi, so với trước đây thường cách nhau 10 ngày..


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Bước Tới Bên Em

Chương 24



Từ Vi Vũ gật đầu, chỉ vào hoa diên vĩ nói:

“Bó hết số hoa này.”

Cũng phải hơn một hai trăm cành, Lâm Hi khá ngạc nhiên. Sao hôm nay lại phô trương dữ vậy. Nhưng cô cũng không nói gì chỉ mỉm cười:

“Xem ra lần này phải giảm giá cho anh nhiều một chút rồi.”

” Hôm nay là sinh nhật em gái tôi.”

Từ Vi Vũ nói rất tự nhiên, tựa như đó là chuyện rất đỗi bình thường. Lâm Hi biết tính cách của Từ Vi Vũ và cô không giống nhau. Đều không thích nói chuyện riêng của mình với người khác.

Lần trước anh nói em gái mình nằm viện, bây giờ lại nói sinh nhật em gái, không biết sao, tự nhiên cô cảm giác thụ sủng nhược kinh(*) đúng là không có tiền đồ mà.

* Thụ sủng nhược kinh: được cưng chiều mà lo sợ.

Nhưng anh nể tình như vậy, có lẽ thật sự xem cô là bạn. Cô cũng rất vui, quyết định chốc nữa sẽ tặng anh một bó hoa miễn phí, xem như là quà sinh nhật em gái anh.

Dĩ nhiên, tiền diên vĩ thì không thể thiếu được.

Việc cắt tỉa, phối hợp, bó gần hai trăm cành hoa cũng phải mất gần 20 phút. Từ Vi Vũ đã nể tình như vậy, Lâm Hi cũng muốn bó hoa lạ mắt một chút, coi như có qua có lại mà.

Đây là truyền thống tốt đẹp của người Trung Quốc.

Từ Vi Vũ thấy cô lấy một cái ghế nhỏ ngồi cắm bình hoa, tay trái rút một cành diên vĩ, tay phải cầm kéo cắt mấy cái. Toàn bộ cành lá dư thừa đều bị cắt hết.

Động tác lưu loát thành thạo, mặc dù trước đây anh đã thấy qua nhưng lúc đó không để ý.

Không hiểu sao hôm nay đột nhiên phát hiện ra cảnh tượng này thật đẹp mắt đẹp lòng, khiến người ta muốn ngắm mãi.

Dưới ánh đèn nhu hoà ấm áp, soi bóng cô thoăn thoắt dịu dàng, huyền ảo mông lung như lạc vào cảnh tiên, tựa như bức tranh sơn dầu,đẹp đến không thật.

Từ Vi Vũ không nhịn được suy nghĩ, nếu anh gặp Lâm Hi trước năm 30 tuổi có lẽ anh đã say mê người con gái này.

Nhưng suy cho cùng anh đã đi qua cái thời tuổi trẻ, từ sau khi xảy ra tai nạn, tình yêu đối với anh mà nói,chỉ còn bình thản như trước.

” Anh đứng có mệt không?”

Giọng nói của Lâm Hi bất ngờ cắt đứt suy nghĩ ngắn ngủi của Từ Vi Vũ, anh hoàn hồn mỉm cười với cô:

” Không sao.”

Lâm Hi chỉ vào ghế sofa nói:

“Phải đợi thêm chút nữa, anh đứng đó sẽ mệt đó, anh qua kia ngồi một lát đi.”

Từ Vi Vũ cũng không tiếp tục kiên trì, chân đứng khá lâu thật sự không thoải mái.

Một lúc sau, Lâm Hi đột nhiên nhớ tới nồi lẩu đang hầm xương. Cô “a ” một tiếng, đã lâu như vậy, bếp điện còn bật số lớn, lại là sườn sụn, chắc chắn chín nhừ hết rồi.

Cô cũng không dám chậm trễ vội nói với Từ Vi Vũ:

” Tôi còn đang hầm xương trên tầng.”

Nói xong liền chạy về hướng cửa nhỏ, thấy cô vừa đi vừa chạy, có lẽ do đôi dép dưới chân quá lớn nên cả người lảo đảo nghiêng ngả, vô cùng buồn cười, cảm thấy cô thật trẻ con.

Lâm Hi tắt bếp, thở phào một hơi, ổn rồi, không tệ, nước canh chỉ tràn ra ngoài một chút.

Cô lấy đũa gắp một miếng sườn, thổi phù hai cái rồi cho vào miệng. Ưm, chín rồi, muối và gia vị đều rất vừa miệng, hương vị không tồi.

Nhớ tới Từ Vi Vũ còn đang ở dưới, lúc xuống Lâm Hi bưng cho anh một bát canh sườn, còn cho thêm mấy giọt dầu mè, vài cọng ngò tây vào.

Từ Vi Vũ không nghĩ Lâm Hi từ trên tầng xuống, còn đem canh cho anh, vừa có chút buồn cười vừa cảm thấy ấm áp.

“Anh nếm thử đi, tôi có cho dầu mè vào.” Đợi anh nhận lấy và uống một hớp, cô liền chớp mắt hỏi:

” Thế nào, có ngon không?”

Hệt như con mèo nhỏ đang chờ khen ngợi. Từ Vi Vũ đã nếm qua nhiều thức ăn ngon, tay nghề của dì giúp việc trong nhà cũng rất tốt.

Canh sườn này của Lâm Hi cũng rất bình thường thôi, nhưng vốn là người đàn ông phong độ, biết kiềm chế cảm xúc, hơn nữa đối với một cô bé con mềm mại như Lâm Hi anh thực sự không đành lòng đả kích, nên gật đầu nói:

“Ngon lắm.”

Lâm Hi mỉm cười hài lòng, đôi mắt to híp lại, cái miệng nhỏ nhắn cong lên, dễ thương vô cùng.

Từ Vi Vũ kích động muốn dơ tay xoa đầu cô, dĩ nhiên cuối cùng anh vẫn kìm lại được.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.