Edit: Min
Ngủ đến nửa đêm, Đào Nguyện đột nhiên tỉnh lại, nương theo ánh trăng chiếu vào, cậu nhìn thấy người bên cạnh đang ngồi.
Đào Nguyện ngồi dậy, bật đèn đèn bàn lên, sau đó quay sang nhìn Hạ Lập Viễn hỏi: “Đau quá không ngủ được sao?”
Hạ Lập Viễn im lặng, không trả lời cậu, đau đớn chỉ là một trong những nguyên nhân thôi, nghĩ đến cuộc sống sau này của mình, hắn không thể ngủ yên được.
Đào Nguyện xốc chăn lên bước xuống giường, lấy hộp thuốc của mình rồi mở ra, lấy ra một bình sứ nhỏ, đổ thuốc đặc sệt vào ly, sau đó rót một ít nước ấm trong bình thủy vào.
Đào Nguyện cầm cái ly ngồi xuống mép giường rồi đưa nó cho Hạ Lập Viễn, nói: “Uống đi, uống xong là có thể ngủ một giấc thật ngon.”
Hạ Lập Viễn vẫn không nói lời nào, cũng không đưa tay cầm lấy cái ly.
Đào Nguyện đặt cái ly lên đầu giường, sau đó đứng dậy đi đến cửa.
“Em muốn đi đâu?” Hạ Lập Viễn rốt cuộc cũng mở miệng hỏi.
“Em đi xem mẹ ngủ chưa.” Đào Nguyện đã mở cửa ra, chuẩn bị đi ra ngoài.
“Em quay lại!” Hạ Lập Viễn lập tức cầm cái ly lên, uống một hơi cạn sạch rồi đặt cái ly xuống nói: “Tôi uống xong rồi.”
Đào Nguyện đóng cửa lại, đi vòng qua bên kia leo lên giường, cùng hắn ngồi dựa ở đầu giường.
Hạ Lập Viễn quay đầu nhìn cậu nói: “Chúng ta đều là người trưởng thành rồi, hơn nữa còn là người đã kết hôn, đừng hễ có chuyện là đi mách lẻo với mẹ.”
“Anh nói rất có lý.” Đào Nguyện nói với vẻ mặt đồng tình: “Vậy thì, là một người trưởng thành đã kết hôn, có phải cũng không nên tỏ ra cáu kỉnh, tùy hứng và trút giận bằng cách làm tổn thương chính mình không?”
Hạ Lập Viễn không nói nên lời phản bác, hắn không ngờ vợ nhỏ của mình lại là một người lợi hại như vậy, có thể nắm bắt hắn và khiến hắn không thể thoát khỏi. Nếu cậu thật sự không định ly hôn, hắn không khỏi có chút lo lắng cho cuộc sống sau này của mình.
“Ngủ đi, uống thuốc rồi thì anh sẽ ngủ nhanh thôi.” Đào Nguyện nhìn hắn nói.
Sau khi hai người nằm xuống, Hạ Lập Viễn lập tức cảm thấy buồn ngủ ngay khi vừa nhắm mắt lại.
Đào Nguyện đã cho thêm thuốc hỗ trợ giấc ngủ, uống quá nhiều thuốc giảm đau sẽ không tốt cho sức khỏe, và phải mất một thời gian cơ thể mới có thể hồi phục nên hiện tại hắn cần phải chịu đựng cơn đau.
Sau khi xác nhận Hạ Lập Viễn đã ngủ, Đào Nguyện bật đèn và ngồi dậy lần nữa, cậu sờ gương mặt của Hạ Lập Viễn rồi hôn lên trán hắn. Trong lòng thầm nghĩ, đừng bi thương, cũng đừng khổ sở, có em ở đây, anh sẽ sớm tốt lên thôi.
Ngày hôm sau, Đào Nguyện lau mặt cho Hạ Lập Viễn xong thì nói với hắn: “Đưa tay cho em.”
Hạ Lập Viễn đã quen với việc bị cậu đối xử như vậy nên giơ tay mình ra để cậu lau.
Đào Nguyện nắm bàn tay to rộng của hắn, nhìn mu bàn tay nói: “Khôi phục không tệ.”
Hạ Lập Viễn cũng nhìn mu bàn tay của mình, sau đó thì ngây người, hắn nghĩ thầm, chẳng lẽ là mình đã nhớ nhầm tay bị thương? Sau đó hắn giơ tay còn lại lên nhìn, nó hoàn toàn không có vết thương nào cả.
Hạ Lập Viễn cảm thấy rất khó hiểu, hôm qua hắn dùng tay đấm vào gương nhiều lần mới đập vỡ được nó. Trên mu bàn tay không chỉ có một vết xước sâu mà còn có nhiều vết thương nhỏ. Dù có lành nhanh thì cũng nên đóng vảy trước mới đúng chứ, sao lại không có chút dấu vết nào thế này? Như thể chưa từng bị thương vậy.
“Thấy thuốc của em lợi hại không?” Đào Nguyện đắc ý nhìn hắn nói: “Anh nghĩ sao nếu dùng nó trên mặt anh?”
Hạ Lập Viễn mở to mắt nhìn cậu “Thuốc này có thể dùng trên mặt của tôi sao?”
“Đương nhiên là có thể rồi, mặc dù dùng loại thuốc này trước khi vết thương lành lại sẽ có hiệu quả tốt hơn. Tuy nhiên, hiện tại tuy rằng dùng hơi muộn, nhưng nếu dùng một thời gian thì vẫn sẽ có hiệu quả.”
Hạ Lập Viễn sửng sốt hồi lâu mới hoàn hồn lại, nói cách khác, mặt hắn vẫn có thể khôi phục một chút. Hắn không cầu hoàn toàn khôi phục, chỉ cần có thể gặp người khác là được rồi.
“Thuốc này thật sự lợi hại như vậy à? Em mua ở đâu vậy?” Hạ Lập Viễn nghĩ thầm, nếu thật sự hữu dụng thì có thể mua nhiều chút.
“Đây là đơn thuốc của ông ngoại em để lại, sau đó em tự bào chế, không mua được ở bên ngoài đâu. Có một số loại thuốc khó kiếm nên em nhờ ba tìm giúp, và phải mất chút thời gian mới tìm được. Hai ngày trước vừa bào chế thuốc xong, vốn dĩ hôm qua định cho anh dùng, nhưng ai mà biết anh chạy vào phòng tắm làm tay mình bị thương chứ, em đành phải lãng phí một chút ở trên tay anh.”
“Sao em không nói cho tôi biết sớm hơn, vết thương trên tay này không có gì, hoàn toàn không cần dùng thuốc.”
“Nếu em không cho anh xem hiệu quả, anh sẽ tin à?” Đào Nguyện nhìn hắn nói.
Hạ Lập Viễn im lặng, đúng thật là hắn sẽ không tin, dù sao vết thương trên mặt hắn cũng nghiêm trọng đến một mức độ nhất định.
Đào Nguyện đứng dậy nói: “Ánh nắng hôm nay rất tốt, em đẩy anh đi phơi nắng trong sân, bổ sung canxi khử trùng.”
Đào Nguyện đẩy hắn ra sân, ngồi xuống đối diện hắn, nhìn hắn nói: “Anh ráng chịu đựng thêm một thời gian nữa, khuôn mặt của anh nhất định sẽ khôi phục, hai chân của anh cũng sẽ sớm đứng dậy được thôi.”
“Tại sao em lại tự tin cho rằng tôi có thể khỏi?” Hạ Lập Viễn không biết tại sao cậu lại chắc chắn rằng hắn sẽ khá hơn.
“Dù sao, em nói anh có thể khỏi là có thể khỏi. Ông ngoại của em chính là thần y, em đã cầu xin ông phù hộ cho anh, anh nhất định sẽ khỏi bệnh.” Đào Nguyện nói hươu nói vượn một cách nghiêm túc.
“…… Em và bà nội chắc chắn sẽ có tiếng nói chung. Bà là người duy nhất trong gia đình tin vào những điều mê tín này, bây giờ lại thêm một người.” Hạ Lập Viễn nói.
“Bây giờ anh không tin cũng không sao, sự thật sẽ chứng minh tất cả.” Đào Nguyện nghiêng mặt qua hỏi hắn: “Anh thấy làn da của em có tốt không?”
“…… Khá tốt.” Hạ Lập Viễn không biết tại sao cậu lại đột nhiên hỏi như vậy.
“Chỉ khá tốt thôi sao? Anh sờ đi, cẩn thận cảm nhận một chút.” Đào Nguyện cầm tay hắn đặt lên mặt mình.
Đột nhiên chạm vào thứ có xúc cảm mềm mại khiến Hạ Lập Viễn mất tập trung, đồng thời cảm thấy bối rối vô cớ, bởi vì hắn thực sự rất thích cảm giác được chạm vào làn da của cậu.
“Bây giờ anh hãy mô tả xem, làn da của em cảm giác thế nào?”
“Rất lán, rất mềm, rất thoải mái…….” Hạ Lập Viễn hoàn toàn theo bản năng nói ra cảm giác trong lòng.
“Đây là lý do tại sao ông ngoại em phù hộ anh. Mặc dù mặt của anh không thể trở nên mịn màng như em, nhưng vẫn có thể khôi phục như cũ.”
Hạ Lập Viễn hoàn toàn không nghe thấy cậu đang nói cái gì, mà là ngây dại nhìn cậu, hắn chỉ có thể nghe thấy tiếng tim đập của mình, bởi vì hắn động lòng rồi.
……………….
Vài ngày sau, Hạ Lập Viễn phải đến bệnh viện tái khám, Đào Nguyện đưa cho hắn một cái khẩu trang màu đen, “Đeo vào xem.”
Hạ Lập Viễn nhìn đi nhìn lại mới nhận ra là một cái khẩu trang. Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy khẩu trang màu đen, nó rất khác với những chiếc khẩu trang bông dày màu trắng ở bệnh viện, cái khẩu trang đen này rất mỏng và có cảm giác lập thể, bởi vì phần giữa nhô lên.
“Mau đeo vào đi.” Đào Nguyện thúc giục hắn.
“Ở đâu ra vậy?” Hạ Lập Viễn hỏi, sau đó đeo khẩu trang vào.
“Em tự làm đó.” Đào Nguyện nói.
Hạ Lập Viễn không ngạc nhiên chút nào, vì vợ nhỏ của hắn đã làm hắn ngạc nhiên quá nhiều lần rồi.
Da thịt bị tổn thương trên khuôn mặt của hắn đang phục hồi với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường mỗi ngày. Hắn có thể ngủ yên mỗi đêm, và cơn đau cũng không đến nỗi vào ban ngày. Ăn món ngon do cậu làm hàng ngày, hắn cảm thấy mình đã mọc ra không ít thịt.
Đào Nguyện hài lòng nhìn hắn, sau đó cầm lấy một chiếc gương tròn để hắn tự nhìn, “Thế nào? Đẹp trai đúng không?”
Hạ Lập Viễn nhìn mình trong gương, sửng sốt một hồi, cái khẩu trang này không những đeo rất thoải mái mà còn rất đẹp nữa.
“Đi thôi, ba mẹ đang đợi chúng ta ở bên ngoài đó.” Đào Nguyện đẩy hắn đi ra ngoài.
Sau khi Đào Nguyện đẩy Hạ Lập Viễn ra, Hạ Hoài Dân và Tô Lan đều sững sờ khi nhìn thấy chiếc khẩu trang trên mặt Hạ Lập Viễn.
Tô Lan bước lên, nhìn trái nhìn phải đánh giá Hạ Lập Viễn rồi hỏi: “Đây là, là khẩu trang sao? Sao, sao, sao…….”
Tô Lan muốn nói sao nó đẹp vậy, nhưng lại lo lắng từ “đẹp” sẽ làm tổn thương Hạ Lập Viễn. Bọn họ đều biết Đào Nguyện đang thoa thuốc lên mặt cho Hạ Lập Viễn, và mấy ngày nay mặt của hắn quả thực đã khôi phục một chút, nhưng bọn họ thực sự không ôm quá nhiều kỳ vọng vào việc hắn có thể bình phục hoàn toàn.
“Là Như Thanh làm.” Hạ Lập Viễn rất thích cái khẩu trang này, cho dù mặt của hắn đã tốt lên, hắn cũng hy vọng sau này vẫn có cơ hội được đeo chiếc khẩu trang này đi ra ngoài.
Hắn không nói thì Tô Lan cũng có thể đoán được là Đào Nguyện làm cho hắn.
Đã gần đến giờ, ba người lên xe, hôm nay Hạ Hoài Dân đặc biệt xin nghỉ phép để cùng Hạ Lập Viễn đến bệnh viện kiểm tra lại.
Đào Nguyện thấy hắn cứ sờ khẩu trang hoài, hình như rất thích nó, cậu nói với hắn: “Lần sau em sẽ làm một cái màu rằn ri cho anh.”
Vừa nghe thấy hai chữ “rằn ri”, Hạ Lập Viễn lập tức quay qua nhìn cậi, sau đó gật đầu.
Đào Nguyện đưa tay ra giúp hắn chỉnh lại khẩu trang.
Tô Lan không khỏi mỉm cười khi thấy hai người họ thân thiết, dù sau này hai người không thể làm vợ chồng thì làm bạn bè, anh em với nhau cũng không tệ.
Sau khi đến bệnh viện, Hạ Lập Viễn đi làm kiểm tra và chụp X-quang, sau đó chờ kết quả.
Bác sĩ đặt tấm phim X-quang lên hộp đèn, nhìn đi nhìn lại nó với vẻ mặt ngạc nhiên và biểu cảm không nên như thế này.
“Bác sĩ, có vấn đề gì không?” Tô Lan lo lắng hỏi.
Bác sĩ lắc đầu nói “Không có vấn đề gì, nhưng tốc độ khôi phục nhanh như vậy, có chút không bình thường. Cho dù thể chất có đặc biệt như thế nào thì cũng không nên khôi phục nhanh như vậy.”
Tô Lan lại lo lắng hỏi “Khôi, khôi phục quá nhanh, không tốt sao?”
“A, không phải, khôi phục nhanh đương nhiên là chuyện tốt. Tôi chỉ thấy kỳ quái thôi. Tôi làm bác sĩ nhiều năm rồi, nhưng chưa từng thấy ai bị thương như cậu ấy mà hồi phục nhanh như vậy hết.”
Tô Lan nghe nói không phải không tốt mới vỗ vỗ ngực thở phào nhẹ nhõm.
“Ngoài thuốc do bệnh viện kê ra, có phải mọi người còn cho cậu ấy uống những loại thuốc khác chẳng hạn như tân dược từ nước ngoài không?” Bác sĩ vẫn cho rằng phải có một nguyên nhân nào đó thì hắn mới hồi phục nhanh như vậy được.
“Không có.” Hạ Lập Viễn lắc đầu nói: “Ngoài thuốc tây và thuốc bắc do bệnh viện kê, cũng như những viên thuốc đó, tôi không có uống thuốc mà gia đình mua.”
Hạ Lập Viễn nghĩ thầm, thuốc chứ có phải thứ khác đâu, hắn có thể uống bậy sao?
“Thuốc bắc và thuốc viên?” Bác sĩ nghi ngờ nhìn hắn, “Tôi chỉ kê đơn thuốc tây cho cậu thôi, không có thuốc bắc và thuốc viên. Thuốc bắc thì phải do thầy thuốc đông y kê.”
Hạ Lập Viễn sững sờ một lúc, sau đó quay sang nhìn Đào Nguyện, tất cả thuốc của hắn đều do cậu phụ trách, hơn nữa hắn đã bắt đầu uống thuốc bắc khi hắn vẫn còn ở trong bệnh viện rồi.
“Thuốc bắc và thuốc viên là tôi kê cho anh ấy.” Đào Nguyện nói.
Bác sĩ nghe vậy lập tức nổi giận: “Cậu đang giỡn hả? Thuốc đâu phải ai cũng có thể kê được? Lỡ có người chết thì sao?!”
“Tôi hiểu dược lý, tôi hiểu cả đông y và tây y nên không có khả năng tôi sẽ cho anh ấy uống thuốc bừa bãi.” Đào Nguyện bình tĩnh nói: “Hơn nữa, tôi kê đơn thuốc theo đơn của ông ngoại để lại, biết chắc chắn sẽ có hiệu quả thì tôi mới cho anh ấy uống.”
“Ông ngoại của cậu là ai? Ông ấy là thầy thuốc đông y à?” Bác sĩ hỏi.
Tô Lan trả lời thay Đào Nguyện: “Ông ngoại của con dâu tôi là thần y danh tiếng lẫy lừng La Cốc Dương.”
“Thần y La Cốc Dương?” Bác sĩ ngẩn người nói: “Không phải ông ấy đã qua đời nhiều năm rồi sao?”
“Cho nên tôi mới nói đó là đơn thuốc mà ông ấy để lại, sau đó tôi tự bốc thuốc. Nếu ông ngoại của tôi còn sống thì tôi đâu cần phải bốc thuốc.” Đào Nguyện nói.
“Cậu cho tôi xem đơn thuốc đi.” Bác sĩ nói.
“Quy tắc của ông tôi là chỉ kê thuốc, không kê đơn, và đơn thuốc của ông tuyệt đối không được truyền ra ngoài hay cho người khác xem.”
“Nhưng nếu cậu không cho tôi xem, lỡ như đơn thuốc không có tác dụng, sau này xuất hiện vấn đề thì sao?” Ông đã làm bác sĩ vài chục năm rồi, đương nhiên biết quy tắc của thần y La Cốc Dương, và cũng đã tận mắt chứng kiến y thuật của La Cốc Dương. Kỳ thật ông có tâm tư riêng, chính là muốn xem đơn thuốc của La Cốc Dương mà chưa một bác sĩ nào khác từng được thấy.
“Có đúng với triệu chứng không? Đơn thuốc có hữu ích không? Và liệu có vấn đề gì không? Kết quả xét nghiệm và tốc độ hồi phục của anh Lập Viễn không phải là bằng chứng tốt nhất sao?” Đào Nguyện nói: “Như tôi đã nói vừa rồi, bản thân tôi hiểu về dược lý, cả đông y và tây y. Tôi sẽ không cho anh ấy uống thuốc nếu tôi không chắc chắn. Anh ấy là chồng tôi, lẽ nào tôi lại hại anh ấy?”
“Chuyện này……,” bác sĩ không thể không thừa nhận rằng tốc độ hồi phục của Hạ Lập Viễn thực sự rất đáng kinh ngạc, hơn nữa cũng không có tình huống xấu, nhưng ông vẫn chưa từ bỏ ý định muốn nhìn thử đơn thuốc trong truyền thuyết của La Cốc Dương, “Cậu cho một mình tôi xem thôi, tôi tuyệt đối sẽ không truyền nó ra ngoài. Hơn nữa, đơn thuốc của ông ngoại cậu có hiệu quả tuyệt vời như thế, cậu cho tôi xem, tôi sẽ có thể chữa trị cho nhiều người hơn, cậu đang làm việc tốt đó.”
“Ông biết lý do tại sao đơn thuốc của ông ngoại tôi không được phép truyền ra ngoài không?” Đào Nguyện hỏi.
Bác sĩ im lặng
“Xem ra là ông biết.” Đào Nguyện mỉm cười nói: “Vậy tôi sẽ không nói thêm nữa.”
Edit: Min
Tô Lan cùng ông bà cụ dùng bữa sáng, không khỏi cảm thán: “Thật không ngờ Như Thanh lại có tài nấu ăn ngon như vậy. Con đã ăn bữa sáng do đầu bếp về hưu của Kim Phúc Lâu nấu, vốn tưởng rằng đó là bữa sáng ngon nhất mà con từng ăn trong đời, nhưng không ngờ hương vị của bữa sáng do Như Thanh làm lại không hề thua kém vị đầu bếp kia.”
Bà cụ ăn món tráng miệng ngọt nhưng không có dầu mỡ, gật đầu nói: “Cháu trai của ta có lộc ăn, chúng ta cũng có thể hưởng ké vận may của nó. Mẹ thấy thần sắc của Lập Viễn đã tốt hơn rất nhiều so với lúc vừa mới tỉnh lại, đại sư Linh Hải không hổ là cao tăng, có thể tính ra Như Thanh chính là phúc tinh của Lập Viễn. Mấy ngày nay tinh thần của mẹ cũng khá hơn nhiều, hai ngày nữa con đi với mẹ đến chùa để tạ lễ đi.”
“Dạ, con cũng sẽ thắp vài nén hương và cúng dường một ít tiền đèn dầu.” Tô Lan gật đầu đồng ý.
Sau khi ba người ăn sáng xong, người giúp việc dọn dẹp bàn ăn, ông cụ đứng dậy chuẩn bị đi tản bộ.
“Bà chủ, có bà Lý đến thăm.” Một người giúp việc bước vào nói với Tô Lan.
Tô Lan hơi sửng sờ nói: “Chị ta đến đây làm gì?”
Bà từng là chị em tốt với người nọ, nhưng sau khi Lập Viễn xảy ra chuyện và nhà họ Văn từ hôn thì hai người không còn qua lại với nhau nữa, bây giờ chị ta đến nhà làm gì?
“Đẩy ta về phòng nghỉ ngơi.” Bà cụ mặt lạnh nói với người giúp việc.
Bà cụ trước đây không thích nhà họ Văn cho lắm, cảm thấy nhà bọn họ rất đạo đức giả, nhưng con dâu lại có quan hệ tốt với con dâu nhà họ Văn, mà hai nhà lại đính hôn, vì vậy bà cụ không tiện thể hiện ra mặt và cũng khá khách sáo với bọn họ. Sau khi nhà họ Văn từ hôn, bà cụ càng ghét nhà bọn họ hơn.
Bà cụ tin tưởng đại sư Linh Hải như vậy cũng không ép con trai và con dâu từ hôn, vậy mà nhà bọn họ lại đề nghị từ hôn sau khi Lập Viễn bị tai nạn chưa đầy một tháng.
Bà cụ cũng có một hai muốn bọn họ gả con trai vào nhà bà đâu, nhưng nể tình cảm nhiều năm giữa hai nhà, tốt xấu gì cũng nên đợi vài tháng để tâm trạng của nhà người ta nguôi ngoai rồi hẳn nhắc đến chứ. Cứ phải vội rắc một nắm muối khi người ta đang tổn thương nhất, bộ gấp lắm hả?
“Khách đến là khách, hai nhà chúng ta cũng không có thù hận gì sâu nặng, con cứ tiếp đãi người ta đi.” Ông Hạ nói với gương mặt không cảm xúc, nói xong thì chắp tay sau lưng đi ra ngoài tản bộ.
“Con biết rồi thưa ba.” Tô Lan nhìn ông cụ rời đi, sau đó mới nói với giúp việc: “Mời chị ta vào đi.”
Đào Nguyện nắm tay Hạ Lập Viễn, cẩn thận gỡ mảnh kính vỡ cho hắn, “Em biết anh cảm thấy khó chịu trong lòng, ai biến thành như anh cũng sẽ không dễ chịu. Nhưng tự hành hạ bản thân là cách trút giận ngu ngốc nhất, nếu anh thật sự cảm thấy khổ sở thì hãy ngủ một giấc đi, rồi trút giận ở trong mơ. Trong giấc mơ, anh có thể đấm đá tùy thích, muốn trút giận kiểu gì cũng được hết.”
“Trong mơ?” Hạ Lập Viễn bĩu môi châm chọc nói: “Nhìn gương mặt này, tôi e là trong mơ cũng không được yên ổn. Nhưng cũng may mà tôi có gương mặt này, em sẽ không gặp ác mộng vào ban đêm.”
Đào Nguyện nhìn hắn, biết sự dày vò mà hắn đang phải chịu đựng trong lòng không phải người bình thường có thể chịu được, nếu là người khác thì đã gục ngã từ lâu rồi.
“Anh như thế này mà để cho ông bà, ba mẹ biết thì bọn họ sẽ thấy khó chịu lắm đấy.”
“Em không nói với bọn họ, bọn họ sẽ không biết.” Hạ Lập Viễn nhìn Đào Nguyện nói: “Tôi không muốn bọn họ lo lắng, em đừng nói với bọn họ.”
“Vậy gương trong phòng tắm thì sao?”
“Em giúp tôi thông báo cho vệ binh đi, tôi kêu bọn họ lén đổi cái khác.”
Đào Nguyện suy nghĩ nói: “Em biết rằng nếu cứ để anh giữ nỗi đau và sự bức bối ở trong lòng thì anh nhất định sẽ sinh bệnh. Thế này đi, mặc dù chân của anh tạm thời không thể cử động, nhưng tay thì vẫn có thể. Anh nghỉ ngơi mấy ngày cho tốt đi, vài ngày nữa em sẽ đưa anh đến sân bắn súng để anh trút giận, anh thấy sao?”
“Gương mặt này của tôi vẫn đừng đi ra ngoài hù dọa người khác thì hơn.” Hạ Lập Viễn nói.
“Anh đeo khẩu trang vào thì ai mà nhìn thấy?” Đào Nguyện nói: “Đến lúc đó anh nhờ binh lính của anh thu xếp giúp, khi không có ai thì chúng ta lặng lẽ đi, việc này đơn giản mà.”
Đào Nguyện nói xong lại cúi đầu giúp hắn xử lý vết thương trên tay.
Hạ Lập Viễn nhìn đôi mắt nghiêm túc và vẻ mặt tập trung của cậu, trong lòng đột nhiên cảm thấy bớt khó chịu hơn. Có một người quan tâm đến mình và có thể chia sẻ tâm sự với mình ở bên cạnh, hắn không cần phải chịu đựng đau khổ một mình nữa, và hắn cũng không biết đây có được tính là trong cái rủi có cái may không nữa.
Tô Lan sắc mặt lạnh lùng đứng lên, rất không khách sáo nói: “Chuyện nhà chúng tôi không cần chị bận tâm. Tuy khuôn mặt của Lập Viễn nhà chúng tôi bị huỷ hoại, thân thể cũng bị huỷ hoại, nhưng sau này vẫn có thể sống tốt hơn người khác. Tôi còn có việc khác phải làm, không có thời gian để tiếp tục tiếp đãi chị, mời chị về cho.”
Lý Di Nguyệt xấu hổ đứng lên nói: “Tô Lan, chị đừng hiểu lầm ý của tôi, tôi cũng là quan tâm Lập Viễn thôi. Tình bạn của chúng ta nhiều năm như vậy, tuy rằng không thể thành thông gia, nhưng vẫn có thể làm bạn bè mà? Chị cũng đừng trách chúng tôi, ai mà không thương con của mình chứ? Thật ra chúng tôi cũng rất thương Lập Viễn, nhưng mà…….”
“Lập Viễn có gia đình chúng tôi thương nó là đủ rồi, không cần các người thương thêm.” Tô Lan giơ tay nói: “Chị về đi, sau này nếu không có việc gì thì đừng đến đây nữa, tôi chơi không nổi người bạn như chị.”
Lý Di Nguyệt mấp máy môi, nhiều năm như vậy, bà ta cũng biết Tô Lan là người như thế nào. Bình thường bà là một người rất dễ nói chuyện, nhưng một khi đã tức giận thì không nể mặt ai cả.
“Vậy tôi đi trước, chị bớt giận, nhất định đừng để trong lòng đó. Một thời gian nữa tôi lại đến……, lại đến thăm chị.” Lý Di Nguyệt xoay người chuẩn bị rời đi.
“Chờ đã!” Tô Lan cầm túi giấy trên bàn lên rồi ném lại vào trong lòng Lý Di Nguyệt, nói: “Đem thuốc này về đi, nhà họ Hạ chúng tôi không thiếu mấy thứ này.”
“Đây là tấm lòng của Văn Hàm, thuốc này đặc biệt có tác dụng trị sẹo.” Lý Di Nguyệt nói: “Chị cứ nhận đi, chị giận tôi nhưng đâu đến mức giận lây luôn đứa nhỏ, đúng không?”
“Tôi xin lĩnh tấm lòng của các người, không có thuốc gì mà nhà họ Văn các người có thể lấy được nhưng nhà họ Hạ chúng tôi không thể lấy được cả. Gia đình chúng tôi còn có thể có được thuốc tốt hơn thế này, Lập Viễn nhà chúng tôi đều dùng loại tốt nhất. Cũng như việc cưới một người vợ vậy, không có khái niệm có cũng được mà không có cũng được, chúng tôi vẫn có thể giúp Lập Viễn cưới một người tốt hơn.”
“Ý chị là con của thương nhân kia?” Lý Di Nguyệt nói với vài phần khinh thường “Nó có thể so Văn Hàm nhà chúng tôi sao? Văn Hàm của chúng tôi tốt nghiệp học viện quân y và hiện đang làm việc trong bệnh viện quân khu. Con của thương nhân dù có học hành mấy năm đi chăng nữa, nhưng do thương nhân sinh ra thì làm sao có giáo dưỡng tốt được?”
“Chị cho rằng vẫn là triều đại phong kiến à? Thương nhân là kém một bậc? Nói mới nhớ, trước đây nhà mẹ đẻ của chị không phải cũng là thương nhân sao? Tôi chưa thấy ai coi thường xuất thân của mình hết đấy.”
“Đó là chuyện của mấy năm trước rồi!” Lý Di Nguyệt rất ghét ai nhắc đến xuất thân thương nhân của mình “Đâu phải chị không biết, từ khi cha tôi trở thành quan chức thì gia đình cha mẹ tôi không còn buôn bán nữa!”
“Hừ!” Tô Lan hừ lạnh một tiếng, nói “Tôi không quan tâm gia đình cha mẹ chị có phải là thương nhân hay không, chị thích phải hay không cũng không liên quan đến tôi. Con dâu của chúng tôi tốt ra sao, nhà chúng tôi biết là được rồi, không phiền chị phải lo lắng. Với tính cách của Văn Hàm nhà các người, liệu có thể sống tốt sau khi gả vào nhà họ Ninh hay không còn chưa biết được. Tương lai còn dài, chúng ta cứ nhìn mà xem.”
“Được, chúng ta cứ nhìn xem, xem Hạ Lập Viễn nhà các người, và Văn Hàm của chúng tôi, sau này ai sẽ sống tốt hơn!” Lý Di Nguyệt quay người tức giận bỏ đi.
Lý Di Nguyệt cảm thấy mình nhịn Tô Lan cả buổi trời, không cho mình sắc mặt tốt thì thôi đi, vậy mà còn nói về Văn Hàm nhà bọn họ nữa. Cho dù Văn Hàm nhà bọn họ Văn Hàm có tệ thế nào thì vẫn hơn con của thương nhân kia. Hơn nữa Văn Hàm nhà bọn họ là tốt nhất trong cả ngàn người, có biết bao nhiêu người muốn cầu hôn. Hạ Lập Viễn đã bị tàn tật một nửa rồi, khuôn mặt bị hủy hoại, thân thể cũng bị huỷ hoại, tương lai sẽ có ngày tốt đẹp gì cơ chứ?
Lý Di Nguyệt vốn không muốn mất đi người bạn là Tô Lan này, dù sao nhà họ Hạ cũng rất có thế lực, chỉ cần ông Hạ còn ở đó một ngày thì không ai có thể lay chuyển được địa vị của nhà họ Hạ cả. Nhưng bà ta cũng không phải là một người chịu bị khinh bỉ, ở trước mặt Tô Lan đã ăn nói khép nép như vậy rồi, nếu vẫn không cho bà ta sắc mặt tốt, vậy thứ lỗi bà ta không hầu hạ nữa.
Tô Lan từng cho rằng Lý Di Nguyệt dù thích khoe khoang và thích bàn chuyện thị phi của người khác, nhưng tâm vẫn tốt, cho nên mới làm bạn với bà ta nhiều năm như vậy. Nhưng khi nhắc tới chuyện huỷ bỏ hôn ước, bà ta không ngừng nói lời nguyền rủa Lập Viễn, còn sợ Lập Viễn làm liên lụy đến Văn Hàm, trong lòng Tô Lan như có vết thương rỉ máu, bị đâm mấy nhát liền.
Sau bao nhiêu năm tình bạn giữa hai người, ngay cả khi bà ta không nhắc đến chuyện huỷ bỏ hôn ước, Tô Lan cũng sẵn sàng đề nghị. Nhưng làm gì có người mẹ nào chịu đựng được người khác chửi bới con mình, hơn nữa còn trong tình huống mạng sống của con mình đang bị đe dọa chứ. Vả lại những lời bà ta vừa nói cũng hơi khó nghe nữa.
Tô Lan cũng biết trước đây người trong quân khu ai cũng hâm mộ bà có một đứa con ngoan, có một nhà chồng tốt. Nhưng bây giờ, chắc hẳn rất nhiều người đều đang âm thầm chế giễu, cho dù không chế giễu thì cũng đồng cảm với bà, thương hại bà. Tuy nhiên, bà không cần sự thương hại của ai cả, bà tin rằng con trai mình nhất định sẽ tốt hơn trong tương lai.
Tô Lan dịu đi cơn tức giận, sau khi cảm xúc bình phục, bà quay người đi tới tòa nhà giữa thăm Hạ Lập Viễn.
Khi Tô Lan gõ cửa đi vào, đúng lúc Đào Nguyện đi ra từ phòng tắm.
“Mẹ.” Đào Nguyện và Hạ Lập Viễn chào bà.
Tô Lan cười với Đào Nguyện cười, sau đó ngồi ở mép giường, nhìn Hạ Lập Viễn hỏi: “Hôm nay con cảm thấy thế nào? Còn đau không?”
“Hơi đau một chút, nhưng con có thể chịu được.” Thể trạng hiện tại của Hạ Lập Viễn lúc nào cũng đau đớn, nhưng cơn đau thỉnh thoảng sẽ đỡ hơn. Nếu không phải khả năng chịu đựng và sự kiên trì của hắn đủ mạnh, đổi lại là một người thường thì e rằng sẽ không thể chịu nổi đau đớn như vậy.
Thế nên khi hắn được đưa đến bệnh viện quân khu, các bác sĩ đã nói với người nhà họ Hạ rằng tình trạng hôn mê tạm thời sẽ tốt cho hắn hơn. Nếu không, bị cơn đau hành hạ sẽ càng bất lợi hơn cho việc hồi phục.
“Mẹ.” Đào Nguyện nói với Tô Lan: “Gương trong phòng tắm cần được thay cái mới.”
Hạ Lập Viễn nhìn cậu một cách sắc bén.
“Thay gương? Tại sao, gương vỡ rồi hả?” Tô Lan khó hiểu hỏi.
Hạ Lập Viễn dùng ánh mắt ngăn cản cậu, bảo cậu đừng nói nữa.
Đào Nguyện làm lơ ánh mắt của hắn, nói tiếp: “Anh Lập Viễn lén đi vào phòng tắm, còn tự mình đứng lên dùng tay đập vỡ gương.”
“Con đứng lên?! Không phải bác sĩ đã dặn là bây giờ con không được cố gắng đứng lên sao?!” Tô Lan trừng mắt nhìn hắn, đôi mắt dần đỏ lên, “Con đó! Sao con không nghe lời hả?! Con muốn giết mẹ đúng không?!”
“Con, con không có dùng sức ở chân, con dùng sức ở trên tay để chống đỡ thân thể đứng lên.” Hạ Lập Viễn vội vàng giải thích, hắn sợ nhất là mẹ mình khóc, mỗi lần mẹ hắn khóc là hắn muốn trốn, nhưng bây giờ muốn trốn cũng trốn không được.
“Dùng tay thì chẳng lẽ không cần chân chạm đất sao?” Đào Nguyện nói: “Lúc em đi vào nhìn thấy anh, hai chân của anh đều đang chạm đất và còn tự mình lùi lại ngồi xuống xe lăn nữa.”
“Sao con không cho người khác bớt lo vậy hả?!” Tô Lan vừa khóc vừa đấm vào vai hắn.
“Con…….” Hạ Lập Viễn không biết nên nói gì mới tốt, với chút sức lực này của mẹ hắn, đánh vào người hắn giống như gãi ngứa vậy, hắn đang lo là bà sẽ tự làm đau tay mình.
Tô Lan biết hắn đã nhìn thấy khuôn mặt của mình, cũng biết hắn nhất định rất khó chịu trong lòng, lại nghĩ đến những lời nói làm tổn thương người khác của Lý Di Nguyệt, bà không kìm được nước mắt ôm lấy hắn khóc lớn.
Hạ Lập Viễn nhìn Đào Nguyện, hắn không ngờ cậu sẽ méc mẹ mình, hắn đã nói với cậu là không muốn làm ba mẹ lo lắng rồi mà.
Đào Nguyện không hề lảng tránh nhìn thẳng vào hắn, cậu không thích hắn tự làm tổn thương mình. Hắn không muốn làm ba mẹ lo lắng thì đừng có làm những điều khiến bọn họ lo lắng.
Đào Nguyện biết hắn rất thống khổ trong lòng, nhưng tuyệt đối sẽ không bao giờ để hắn tự làm hại bản thân. Vì vậy, ngay từ bây giờ, phải chặt đứt ý nghĩ tự làm hại bản thân của hắn. Huống hồ những cơn đau này chỉ là tạm thời mà thôi, dù là mặt hay chân, cậu đều sẽ giúp hắn chữa khỏi.
Cuộc đời binh nghiệp của hắn còn rất dài, từ nay về sau nhất định phải khiến hắn yêu quý thân thể của mình. Bởi vì từ giờ trở đi, nó không phải là thân thể của riêng hắn nữa, mà là tài sản chung của bọn họ.