Ảnh Hậu Của Tôi Thích Được Nuông Chiều

Chương 3: 3: Em Nhớ Anh



Chuyện Vũ Minh Nguyệt và Âu Dương Tư Duệ có hôn ước hay cả hai đang hẹn hò cũng không hề giấu giếm ai cả.

Mọi người ít nhiều có xem tin tức đều sẽ biết đến mối quan hệ của cả hai, dù khi công khai thì một số fan nam của cô có thể sẽ quay lưng.

Vũ Minh Nguyệt dù có hơi buồn nhưng cô cũng không muốn phải lừa dối fan của mình.

Nếu như mơ ước trở thành diễn viên là thứ hai, thì cuộc sống hạnh phúc bên Âu Dương Tư Duệ mới chính là ước mơ lớn nhất cuộc đời cô.

Trong lúc cô miên man suy nghĩ, thì tiếng chuông điện thoại bên cạnh vang lên.

Đây là điện thoại riêng để cô liên lạc với anh, là hàng đặt riêng cho hai người, trên thế giới chỉ duy nhất một cặp.

“Em đã quay phim xong chưa? Bao lâu thì đoàn phim sẽ đóng máy, anh muốn tự mình sang bên đó đón em về!” Bên kia đầu dây, Âu Dương Tư Duệ giọng nói ấm áp vang lên.

Họp báo ra mắt sản phẩm vừa kết thúc, anh đã gấp không chờ nổi mà gọi cho cô.

.

Đam Mỹ Hài
“Đã xong rồi! Nhưng còn phải chờ kết thúc bữa tiệc đóng máy ngày mai nữa thì em mới về được, anh bận như vậy có thể đến đón em sao?” Vũ Minh Nguyệt cầm lấy lọn tóc cuốn vào ngón tay, cô mỉm cười đáp.

“Không bận! Vậy đi, tối nay anh bay sang bên đó, chờ anh!” Âu Dương Tư Duệ thâm tình nói, anh đứng bên cửa sổ phòng làm việc, ánh mắt nhìn xa xăm về phía bầu trời.

“Ừm, vậy em chờ anh!” Vũ Minh Nguyệt e thẹn đáp, trong đầu đã tính toán không biết tối nay nên mặc cái gì, có hay không cần phải quyến rũ một chút.

“…”
Điện thoại đã tắt từ lúc nào, Vũ Minh Nguyệt lại ngồi yên trên ghế không động đậy, môi không ngừng cong lên mỉm cười.

Cuối cùng sau hai tháng bọn họ cũng sắp gặp lại nhau, nỗi nhớ mấy ngày vừa qua xem như cũng có thể phát ra hết được rồi.

“Angel, cô làm gì mà ngồi đây cười một mình vậy? Chúng ta về thôi, giờ cũng trễ rồi!” Lúc này người trợ lý của Vũ Minh Nguyệt ở bên ngoài bước vào, trông thấy cô cười ngây ngốc liền lên tiếng nói.

Vũ Minh Nguyệt bị giọng nói của cô ấy kéo về, cô ngại ngùng đáp.

“Chỉ là có chút chuyện vui, chúng ta đi thôi!” Cô chuyển sang chủ đề khác, rồi nhanh chóng đứng lên đi ra ngoài.

Bên ngoài phim trường có không ít fan vây quanh, xe của Vũ Minh Nguyệt phải khó nhọc lắm mới chạy ra ngoài được.

Vì để cảm ơn fan không ngại mưa gió đứng bên ngoài chờ đợi, cô còn kéo cửa kính xe xuống vẫy tay với bọn họ.

“Cảm ơn các bạn hôm nay đã đến, trời lạnh rồi các bạn hãy tranh thủ về nhà sớm đi nha, đừng để đổ bệnh đó!”
“Angel, chị là tuyệt nhất!”
“Em yêu chị, thiên thần của lòng em!”
“Chị Angel,chị rất xinh đẹp!”
“…”
Đám đông thấy Vũ Minh Nguyệt liên tục reo hò gọi tên cô, có người còn xô đẩy đến mức ngã phịch xuống đất, bảo vệ nhanh chóng xử lý để xe của các diễn viên khác chạy đến.

Nhìn thấy Vũ Minh Nguyệt hào quang ngời ngời, dù đã tuyên bố có người yêu vẫn được fan yêu thương và cưng chiều, một số diễn viên khác trong lòng không khỏi ganh ghét.

“Hừ, cô ta chỉ là dựa vào gia đình giàu có và vị hôn phu tài giỏi mà thôi, chứ về căn bản diễn xuất của cô ta rất tệ.

Hoạt động trong giới không biết bao lâu rồi, vai chính cũng đảm nhận không ít, thế mà ngay cả giải ảnh hậu cũng chưa nhận được, đúng là bất tài vô dụng!” Ngân Sa, một trong những diễn viên hạng B trong đoàn phim lên tiếng.

So với antifan, thì người phụ nữ này còn ghét Vũ Minh Nguyệt gấp trăm, gấp ngàn lần bọn họ.

“Cô cũng biết gia đình cô ta giàu có à? Tốt nhất đừng để cho người khác nghe thấy, đến tai Lục Gia hay Âu Dương Tư Duệ thì sự nghiệp của cô coi như sụp đổ đấy!” Quản lý của cô ta ngồi bên cạnh bĩu môi nói.

“Hừ, thật đáng ghét! Cô ta kiếp trước là anh hùng cứu thế hay sao, mà kiếp này lại may mắn đến vậy?” Trước lời cảnh báo của quản lý, Ngân Sa vẫn còn rất cay cú.

Thật ra kịch bản lần này vai nữ chính đã nắm trong tay cô ta, không ngờ được là giữa chừng lại bị Vũ Minh Nguyệt cướp vai, cho nên cô ta càng ghét cay ghét đắng Vũ Minh Nguyệt.

“Ai kêu gia thế cô không bằng người ta làm gì? Đến giờ đi tiếp khách rồi, đừng nói nhiều nữa!” Quản lý có phần cáu gắt nhìn cô ta nói, biểu cảm trên mặt rất không hài lòng.

Ngân Sa dù là diễn viên, nhưng cô ta vẫn chưa thể nổi tiếng, đa số vai diễn đều là do đổi chác từ các tên đại gia mà có.

Mà những người như cô ta dĩ nhiên sẽ không được coi trọng, vậy nên cách hành xử của quản lý đối với cô ta cũng không còn xa lạ gì.

…!
Ban đêm ở nước Y, hiện tại đã là mười một giờ đêm, trời đã vào thu nên thời tiết có chút se se lạnh, bên ngoài sắc trời đã chuyển thành màu đen tĩnh lặng.

Đèn đường sáng rực cả một thành phố, dưới đường phố người người qua lại tấp nập.

Từ trên tầng cao nhất của khách sạn Blue Sky, một nơi dường như tách biệt với những người bên dưới mặt đất kia, chỉ có thể nghe thấy tiếng gió thổi qua khung cửa sổ.

Trong căn phòng tổng thống hạng sang, Vũ Minh Nguyệt đang nằm tựa đầu trên bàn trang điểm, có thể nhận thấy cô là đang rất mệt mỏi vì lịch làm việc dày đặc.

Trên người cô là một chiếc váy ngủ màu đen vô cùng quyến rũ, được phối cùng một lớp ren và vải lụa cao cấp mềm mại.

Chiếc váy giúp cô lộ ra những đường cong cơ thể mê người, cũng như thu hút ánh mắt của nam giới.

Mái tóc dài lúc nãy vừa gội còn ướt giờ đã khô, nhẹ nhàng bay nhẹ khi có gió lùa vào.

“Cộc, cộc.” Bên ngoài tiếng gõ cửa vang lên kéo Vũ Minh Nguyệt từ giấc mơ trở về.

“Là ai vậy?” Cô mơ màng tỉnh dậy, mắt nhắm mắt mở chưa tỉnh ngủ chậm rãi từng bước ra mở cửa, mà quên mất cuộc gọi của mình và Âu Dương Tư Duệ lúc chiều.

“Cạch.” Cửa phòng vừa mở ra, xuất hiện trước mặt Vũ Minh Nguyệt là một bó hoa hồng đỏ rực, từng cánh hoa mềm mại đan vào nhau tỏa ra một mùi hương dịu nhẹ.

Phía sau bó hoa là một thân ảnh cao ráo quen thuộc, Âu Dương Tư Duệ lịch lãm trong bộ tây trang màu đen, ánh mắt thâm tình mỉm cười nhìn cô.

“Minh Nguyệt, anh đến rồi!”
“Tư Duệ!” Vũ Minh Nguyệt nhìn thấy anh đồng tử màu nâu liền giãn ra, cơn buồn ngủ lúc này cũng đã vì sự phấn khích của cô mà tan biến.

Không kịp để Âu Dương Tư Duệ bước vào phòng, cô đã nhanh chóng nhảy bổ vào lòng anh, cả cơ thể bám dính vào người anh như sam.

“Em nhớ anh!” Giọng nói của cô như một chú mèo nhỏ, mang theo chút nũng nịu pha lẫn đáng yêu, đầu liên tục dụi dụi vào vai anh.

Âu Dương Tư Duệ đưa tay đỡ cô lên, rồi nhẹ nhàng mà hôn lên trán cô, yêu chiều đáp lại.

“Anh cũng nhớ em!”
Tiếp đến anh nhanh chóng ôm cô vào phòng, sợ cô ở bên ngoài trong bộ dạng này lại bị paparazzi chụp trộm, ít nhiều cũng ảnh hưởng đến tên tuổi của cô.

Mà anh lại không muốn điều đó xảy ra, Vũ Minh Nguyệt phải do anh bảo vệ.

“…”
Ở trong phòng, Âu Dương Tư Duệ dịu dàng đặt cô ngồi lên giường, đôi mắt màu hổ phách quan sát từ trên xuống, anh khẽ nhíu mày.

“Em lại giảm cân sao?”
Lúc bế cô trên tay anh đã cảm nhận được cân nặng của cô thay đổi, giờ nhìn kỹ thì thấy cơ thể cô có chút gầy, điều này làm anh xót.

“Ừm, có một chút, chỉ một chút thôi.” Vũ Minh Nguyệt né tránh ánh mắt dò xét của anh đáp, tay rụt rè đưa lên minh hoạ.

Cô biết anh nghĩ gì, nhưng chung quy tất cả đều là vì lo cho cô mà thôi.

_____???? To Be Continued ????_____.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Ảnh Hậu Của Tôi Thích Được Nuông Chiều

Chương 3: Cả Đời Này Chỉ Muốn Gả Cho Anh



Âu Dương Tư Duệ bất lực với cô người yêu nhỏ của mình, anh đưa tay véo nhẹ vào má cô rồi mắng yêu. “Ngốc nghếch, lần sau còn để anh biết được em lén giảm cân thì đừng mong mà rời khỏi anh để đi quay phim!”

“Ah, đau em!” Vũ Minh Nguyệt tỏ ra uất ức kêu lên, khóe mắt rưng rưng như muốn khóc.

Âu Dương Tư Duệ cũng vì gương mặt này mà lại mềm lòng, ai kêu anh yêu cô nhiều như vậy làm gì, đến mức này cũng là do anh cả thôi. Anh ngồi xuống bên cạnh, cẩn thận ôm cô vào lòng hỏi. “Em đã ăn gì chưa?”

“Buổi chiều chỉ ăn tạm vài thứ lặt vặt, trở về liền mệt đến ngủ quên, cho nên bây giờ em rất đói.” Vũ Minh Nguyệt phồng má đáp, tay xoa xoa bụng nhỏ đang kêu lên biểu tình.

“Giờ tối rồi, anh gọi khách sạn mang thức ăn lên cho em!” Nói xong Âu Dương Tư Duệ cầm điện thoại gọi cho khách sạn, anh dặn dò bọn họ làm nhiều món ăn mà cô thích.

Ba mươi phút sau, phục vụ phòng đã mang thức ăn đến, trong phòng phút chốc tràn ngập mùi thơm. Vũ Minh Nguyệt nhanh chân đến bàn ăn, cô cầm lấy nĩa và sẵn sàng chén những món ngon ở trên bàn.

Âu Dương Tư Duệ không ăn, anh âm thầm ngồi bên giúp cô cắt thịt, đồ ăn nhanh chóng lấp đầy đĩa của cô. “Có ngon không? Em ăn nhiều vô!”

“Tư Duệ, anh là muốn em trở nên béo ú để không thể đóng phim được đúng không? Ăn đêm mà nhiều thế này, bụng của em sẽ to ra mất!” Miệng thì nói thế, mà tay của Vũ Minh Nguyệt vẫn liên tục lấy thức ăn cho vào miệng.

“Vậy không ăn nữa, anh gọi người lên dọn đi nhé!” Động tác của anh dừng lại, ánh mắt nghiêm túc nhìn cô nói.

“Không, em vẫn ăn chưa no!” Vũ Minh Nguyệt vội vàng lấy tay che giấu đi thức ăn trước mặt, cô mở to mắt phản đối.

Âu Dương Tư Duệ nhịn không được mà bật cười trước gương mặt đáng yêu của cô, anh không nói gì lại tiếp tục bóc tôm cho cô ăn. Giữa hai người không có khoảng cách, cử chỉ dành cho nhau đều là xuất phát ra từ trái tim.

Vũ Minh Nguyệt sau khi no nê liền sà vào lòng Âu Dương Tư Duệ, đã lâu rồi không được ôm anh thế này làm cô thật sự rất buồn. Không được ở gần anh cũng khiến cô thấy không thoải mái, ban đêm thường hay thức đến sáng mới chợp mắt. Giờ có anh ở đây rồi, đêm nay cô có thể ngủ một giấc thật ngon.

Cuộc sống của cô không biết từ khi nào đã phụ thuộc vào anh, mà ngay cả anh cũng như thế. Vắng đi một người, thì người còn lại cảm thấy vô cùng trống vắng và khó chịu.

“Minh Nguyệt, anh có chuyện muốn nói!” Âu Dương Tư Duệ lên tiếng trước.

Vũ Minh Nguyệt ngẩng đầu lên hỏi. “Có chuyện gì ạ?” Trong lòng là đang mong chờ lời cầu hôn đến từ phía anh.

“Lần sau nhất định không thể ăn mặc như vậy nếu như không có anh bên cạnh, anh sẽ ghen đó! Nếu như lúc nãy không phải anh đến, thì em định cứ như vậy mà xuất hiện trước mặt người khác sao?” Ngữ khí nồng đậm mùi vị chiếm hữu, hóa ra đây chính là chuyện mà anh ghim ở trong lòng từ nãy đến giờ.

Vũ Minh Nguyệt lúc này chợt nhận ra, cô cúi đầu nhìn xuống chiếc váy ngủ sexy của mình mà không nói nên lời. Đúng thật là đốt mắt người nhìn mà, chiếc váy khoét sâu ở phần ngực, lộ ra bầu ngực trắng mịn, phần dưới thì chỉ dài ngang đùi. Đây đâu phải thứ cô muốn mặc chứ? Rõ ràng là do khi nãy tắm xong đã ngủ quên, nên mới thành ra thế này đây.

“Là do em ngủ quên cho nên mới nửa mê nửa tỉnh mà đi ra ngoài, anh đến mà em còn không nhớ huống chi là chiếc váy ngủ. Đáng lý ra em muốn mặc chiếc đầm đỏ kia, cuối cùng lại thành ra thế này!” Vũ Minh Nguyệt phụng phịu đáp, cô liếc nhìn chiếc váy đỏ treo trong tủ mà luyến tiếc.

Âu Dương Tư Duệ hiểu ra, anh nhẹ cúi đầu mỉm cười. “Không sao, đối với anh thì em lúc nào cũng xinh đẹp!”

Vũ Minh Nguyệt đắc ý bật cười thành tiếng. “Em biết anh sẽ nói như vậy mà, bởi vì em là bảo bối của anh!” Cô phấn khích ôm chầm lấy Âu Dương Tư Duệ, mạnh dạn mà hôn một cái nhẹ nhàng vào má anh.

“Chụt!” Nụ hôn phát ra thành tiếng, vừa ngọt ngào lại vừa đáng yêu.

Mùi hương thơm dịu trên người Vũ Minh Nguyệt thoang thoảng qua đầu mũi Âu Dương Tư Duệ, cơ thể anh bắt đầu phản ứng, cả người rạo rực như núi lửa chuẩn bị phun trào. Anh vòng tay qua giữ lấy eo cô kéo sát vào mình, cuồng nhiệt đáp trả bằng một nụ hôn lên môi cô.

Trong căn phòng lớn đầy tĩnh lặng vang lên những âm thanh khiến người khác đỏ mặt. Âu Dương Tư Duệ triền miên nhấm nháp cánh môi anh đào của Vũ Minh Nguyệt, hơi thở bắt đầu gấp gáp hơn. Anh tách ra răng môi mà tiến vào sâu trong khoang miệng cô, đầu lưỡi của hai người chạm vào nhau liền quấn lấy không rời.

“Chụt…ha…” Vũ Minh Nguyệt khẽ kêu lên, âm thanh nỉ non mà mị hoặc, hai tay cô lúc này đã ôm chặt lấy vai anh. Mí mắt cô nhẹ rung lên, mỗi một chuyển động của anh khiến cả cơ thể cô như có một luồng điện chạy quá, khoái cảm pha lẫn chút ngây dại.

Cả hai triền miên với nhau, cho đến khi không khí đã cạn hai người mới nuối tiếc tách rời nhau ra. Vũ Minh Nguyệt thở dốc, cô tựa vào lồng ngực của Âu Dương Tư Duệ nhắm mắt hít sâu, suýt chút nữa là chết ngạt mất rồi.

Nhưng chỉ vài phút sau, Vũ Minh Nguyệt đã phục hồi được năng lượng, cô dùng lực đẩy Âu Dương Tư Duệ ngã ra giường rồi leo lên người anh. Bàn tay thon dài đưa lên, cô nghịch ngợm cởi từng chiếc cúc áo của anh ra, gương mặt trông vô cùng thích thú.

Âu Dương Tư Duệ lúc này bất ngờ nắm lấy bàn tay cô giữ chặt, lại một lần nữa anh kéo cô ngã xuống nằm bên cạnh, anh ôm cô vào lòng thỏ thẻ. “Anh sắp không khống chế nổi bản thân rồi, em đừng nghịch nữa! Nếu như để chú Lục biết anh và em quan hệ trước khi kết hôn, chú ấy nhất định sẽ không tha cho anh!”

Vũ Minh Nguyệt cười hóm hỉnh đáp. “Vậy ra anh lại sợ ba của em đến vậy à? Thật là, em không ngờ tổng giám đốc của A.D cũng biết sợ đấy!”

Âu Dương Tư Duệ âm thầm mỉm cười. “So với chuyện đó, anh càng sợ mất em hơn. Minh Nguyệt, hứa với anh, đời này em chỉ có thể là vợ của anh thôi!” Giọng nói như nài nỉ lại vô cùng thành khẩn, chỉ sợ anh đây còn chung tình hơn cả ba của mình.

Vũ Minh Nguyệt không vội đáp lời, cô nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay to lớn của anh áp vào má mình, ánh mắt chứa đựng tình yêu to lớn nhìn anh.

“Tư Duệ, cả đời này người em muốn gả cũng chỉ có anh, vậy nên anh không cần phải lo lắng! Anh biết rõ mà đúng không? Từ nhỏ em đã muốn trở thành cô dâu của anh, càng lớn lên suy nghĩ đó càng mãnh liệt hơn và chưa bao giờ có ý định dừng lại. Em thật sự rất yêu anh!” Cô chậm rãi nói từng chữ, mỗi một lời đều xuất phát từ tận sâu trong đáy tim.

“…”

Tình yêu của Vũ Minh Nguyệt phải nói là không hề kém cạnh Âu Dương Tư Duệ, cô chính là thích anh từ khi còn bé, ngay lúc hai người vừa mới gặp nhau. Ban đầu chỉ là tình cảm của trẻ con, dần dần lại phát triển thành tình yêu.

Vũ Minh Nguyệt không thể nhớ nổi bản thân đã tỏ tình với anh bao nhiêu lần, nhưng lần nào cũng bị anh phũ với lý do chỉ xem cô như em gái. Nhưng cô chưa bao giờ từ bỏ hay là ngừng thích anh, mỗi ngày đều cố gắng hoàn thiện bản thân, để có thể xứng đôi với anh.

_____? To Be Continued ?_____


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.