Anh Ấy Cuồng Nhiệt Như Vậy

Chương 37: 37: Anh Sợ Em Đau



Sau khi Văn Dục Phong nói xong, cô gái ngồi bên cạnh cậu ngốc một chút, ngơ ngác ngẩng mặt lên.
Con ngươi trong suốt trắng đen rõ ràng tràn đầy mịt mờ lẫn vô tội:
“Cái…!cái gì?”
Bị ánh mắt như hươu con vô tội kia nhìn chằm chằm, cảm giác tội lỗi trong lòng Văn Dục Phòng cùng những cảm xúc tham lam không dành cho người ngoài kia sôi trào lên, rối rắm đan xen vào nhau.
Yết hầu của cậu nhẹ lên xuống một chút.
Khi mở miệng, thanh âm của nam sinh trầm thấp khàn khàn, đôi con ngươi càng đen nhánh sâu đến không thấy đáy, bao trọn thân hình nhỏ xinh của cô gái nhỏ.
_____________
“Vậy em gọi anh một tiếng, giống như trước đi.”
Hoặc là để anh hôn một cái cũng được.
“…”
Tần Tình vẫn có chút ngây ngốc, cô rũ mắt xuống nhìn tay mình.
______ vốn dĩ cô muốn nắm tay trấn an nhưng bàn tay phải lại bị Văn Dục Phong nắm lấy, 5 ngón tay thon dài hữu lực gắt gao giữ chặt cổ tay cô, muốn nhúc nhích một chút cũng khó.
Cô nâng mắt lên lại va phải đôi mắt đen như muốn đem người ta hút vào kia, càng lúc càng làm cô muốn xoay người chạy trốn.
Còn không chạy, thì cảm giác như là…!bị ăn luôn.
Có lẽ phát hiện ra cô gái nhỏ có ý thoái lui, ánh mắt Văn Dục Phong hơi loé lên rồi rũ mi mắt che đi.
Hàng mày đĩnh bạt xinh đẹp chậm rãi nhíu lại.
Tần Tình ngẩn ra, sắc mặt khẽ biến, tay trái trống không nâng lên, lại không biết phải trấn an như thế nào.
“Rất đau sao?”
“…”
Nam sinh cúi đầu tựa như đang nói gì đó, Tần Tình lại không nghe rõ.
Gương mặt tinh xảo của cô gái lộ ra cảm xúc nôn nóng, cô cuống quýt đứng lên tiến về phía người đang cúi đầu xuống.
“Anh nói gì, em không nghe…”
Lời còn chưa dứt, bàn tay nắm chặt tay phải cô buông lỏng, rút về sau rồi hạ xuống, cuối cùng vòng qua eo của cô gái, nghiêng người về phía trước.
Mái tóc màu đen mềm dán lên chiếc cổ mịn trắng nõn của Tần Tình, hơi thở của nam sinh phả vào cổ cô, thanh âm khàn khàn trầm thấp.
“Đau…!rất đau”
“…”
Tần Tình theo bản năng muốn giãy dụa, nhưng sau khi nghe thấy giọng nói của Văn Dục Phong, lập tức dừng lại.
Chỉ là tiếp xúc trực tiếp như vậy vẫn khiến Tần Tình ngây ra, không động đậy nổi.
Mà ở nơi cô không nhìn thấy, đáy mắt Văn Dục Phong đang không ngừng cuồn cuộn cảm xúc, tham lam lẫn do dự đan xen giãy dụa.
_______
Mùi hương trên người cô gái gần trong gang tấc…!vốn cho rằng tiếp xúc như vậy có thể an ủi hung thú Thao Thiết trong nội tâm kia, nhưng cậu lại không nghĩ rằng, ngược lại còn biến thành đổ dầu vào lửa, dục vọng trong lòng cháy lên hừng hực, nào có áp xuống được chút nào?

Còn muốn…!muốn nhiều hơn…
Ngay lúc cảm xúc trong đôi mắt màu đen gần như sắp bùng nổ, một bàn tay trắng nõn tinh tế do dự nhẹ nhàng xoa xoa mái tóc đen của Văn Dục Phong.
_____________
Động tác của cô gái nhỏ nhẹ nhàng chậm rãi trấn an vuốt mái tóc nam sinh, tựa như đang thuần phục dã thú, giọng nói cô mềm mại nhẹ nhàng.
“Đừng sợ…!em sẽ luôn bên cạnh anh.”
“…”
Hơi thở nặng nề cùng cảm giác khó kiềm chế dần bình ổn, ánh mắt cũng chậm rãi bình tĩnh lại.
Cơ bắp căng cứng ở lưng thả lỏng, Văn Dục Phóng khép mắt dựa vào vai cô gái nhỏ.
Môi mỏng hơi nhướng lên.
“Lời em nói, không được nuốt lời.”
“…uhm, sẽ không.”
Quá trình khâu vết thương đối với Tần Tình mà nói có vẻ rất dài, cô cẩn thận cảm nhận từng nhịp hô hấp, từng tiếng tim đập của nam sinh, chỉ sợ sẽ bỏ lỡ cái gì.
Có lẽ lời bác sĩ không sai, khi khâu được một nửa vết thương, tay trái đang ôm eo Tần Tình của Văn Dục Phong bỗng nhiên siết chặt cứng.
Đồng thời, thân thể cậu cũng hơi run.
Tần Tình nhất thời khẩn trương, khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên trắng bệch.
Cô cuống quýt buông tay lui lại một chút, ánh mắt nhìn chằm chằm vào biểu tình của Văn Dục Phong.
“Có phải đau không?”
Lời cuối cùng của cô gái hơi run lên.
Văn Dục Phong mở mắt, môi mỏng nhẹ nhàng cong lên.
“Không sao.”
“…”
Vừa nghe giọng nói khàn khàn của nam sinh, hốc mắt của Tần Tình đã đỏ lên.
Cô mở to hai mắt không để bản thân làm ra phản ứng mất mặt nào đó, qua hồi lâu mới nâng bàn tay trắng nhỏ lên.
Tay áo sơ- mi trắng bị cô xắn lên, cánh tay nhỏ xinh lộ ra trước mắt chàng trai.
“…”, ánh mắt Văn Dục Phong chợt loé.
Qua hai giây, cậu mới nâng mắt lên, nhìn về phía cô gái rõ ràng đang có chút khẩn trương.
“Em làm cái gì thế?”
Thanh âm của cậu mang theo ý cười khàn khàn.
Tần Tình cắn môi dưới, lấy hết can đảm mở miệng:
“Nếu anh đau, vậy cắn em đi….!em, em không sợ đau.”
“…”

Văn Dục Phong nhịn không được nghiêng đầu, nhẹ nhàng cười lên.
Chỉ là vừa cười được 2 giây, đỉnh mày sắc bén lại nhíu chặt.
Tần Tình không bỏ qua bất cứ biểu cảm nào của cậu, lúc này vừa nhìn thấy liền biết là cậu bị đau.
Cô theo bản năng đi về phía trước một bước, thanh âm căng thẳng không cầm lòng được mà run lên.
“Thật đấy, em một chút cũng không sợ đau.”
“…Anh sợ.”
Sau khi cơn đau khiến ý thức không rõ ràng, nam sinh hoàn hồn, thấp giọng cười nói.
Cậu chuyển tầm mắt tới, chuyên chú nhìn cô gái nhỏ.
Tần Tình có chút sốt ruột, hơn nhăn cái mũi nhỏ: “Vậy nên mới để anh____”
“Anh sợ em đau.”
Nam sinh nhẹ nhàng đánh gãy lời nói của Tần Tình, giọng điệu cũng nhiễm tiếng cười, cậu ngồi ở đó hơi ngửa ra sau, chiếc cằm sắc bén hơi nâng lên, dù thế nào thì lời nói của cậu cũng vẫn mang theo vẻ lười biếng như vậy.
Duy chỉ có đôi mắt đang chăm chú nhìn cô gái nhỏ là lấp lánh như ngân hà, tỏa ánh sáng rực rỡ.
Tần Tình mím môi, hàng mi tinh tế nhăn lại.
Thấy cô gái nhỏ sắp nhịn không được mà nhìn về phía bác sĩ, ánh mắt lại mịt mờ không dám nhìn kỹ, ý cười nơi đáy mắt Văn Dục Phòng đè không được.
“Tại sao lại lo lắng cho anh như vậy?”
Tần Tình còn đang muốn nhìn tình hình bác sĩ khâu vết thương, nghe xong lời này cuống quýt một hồi liền cúi xuống nhìn ngón chân.
Chỉ là khi giọng nói lướt qua bên tai, cô vẫn có chút ngốc nhìn Văn Dục Phong.
Văn Dục Phong thấy phản ứng ngây thơ của cô gái nhỏ, nghĩ thầm có phải bản thân có chút gấp gáp không.
Cậu rũ mắt.
“Không có gì.”
“…Em cũng không biết.”
Tần Tình lại mở miệng, cô cau mày càng chặt: “Nhưng thực sự rất lo lắng…!cho nên nếu anh đau, thật sự có thể cắn em.”
Nói rồi, bàn tay nhỏ kia duối đến trước mặt nam sinh.
…Thật cố chấp mà.
Văn Dục Phong cố nén cười rũ mắt xuống.
Qua 2 giây cậu gật đầu:
“Được.”
Cậu giương mắt: “Em duỗi tay qua đây.”
Tần Tình có chút khẩn trương đi về phía trước một chút.
Khoảng cách giữa hai người vốn không xa, sau khi tiến thêm một bước, đã nghe được hô hấp của nhau.

Cánh tay tinh tế của cô gái nhỏ trắng nõn như ngọc mỡ dê nghe lời duỗi về phía trước.
Đáy mắt nam sinh tản ý cười, mi mắt hơi nhướng lên nhìn cô gái nhỏ, sau đó hô hấp nóng rực phả tới.
Tần Tình hơi nhắm mắt.
Giây lát sau, một nụ hôn nhẹ nhàng lại khắc chế dừng trên cổ tay cô.
Môi mỏng mang theo hơi lạnh.
Thân hình Tần Tình cứng đờ.
Qua vài giây, cô mới mở to măt, ngẩn ngơ nhìn nam sinh.
……….
Vài phút sau, bác sĩ hoàn thành băng bó rồi đứng lên, tháo khẩu trang.
“Trước khi vết thương lành, không nên vận động mạnh.”
Nói đến đây, ông lại ý vị thâm trường nhìn nam sinh cùng cô gái nhỏ bên cạnh một cái.
Bác sĩ quay trở về, ngồi lại vào bàn làm việc.
“Cũng không nên quá xúc động, cần đặc biệt chú ý vì vừa mới khâu lại vết thương, quá nóng nảy sẽ dễ bị rong huyết.”
Câu này Tần Tình nghe không hiểu, khó hiểu nhìn về phía bác sĩ muốn hỏi lại thì bị Văn Dục Phong đứng lên đỡ vai đẩy ra ngoài.
“Cảm ơn bác sĩ.”
Môi mỏng hơi nhướng, đôi mắt đen cất giấu ý cười lười nhác thoả mãn, Văn Dục Phong không ngoái đầu cùng cô gái nhỏ đi ra khỏi phòng khám.
Chờ hai người rời khỏi phòng khám rồi, không đợi Tần Tình hỏi lại, di động trong túi cô rung lên.
Tần Tình lấy ra nhìn, màn hình hiện hai chữ “anh hai”, tức khắc khiến biểu tình của cô khẽ biến.
Tần Tình chột dạ nhận điện thoại.
“Anh hai…”
“Tiểu Tình? Em giờ đang ở đâu? Sao tiết tự học thứ ba ở trường các em bắt đầu rồi mà anh vẫn không nhìn thấy em ra ngoài vậy?”
Tần Hạo hỏi liên thanh, chất giọng nôn nóng cao vót, đến cả Văn Dục Phong cũng mơ hồ nghe thấy được.
Nam sinh đứng bên cạnh cô gái nhỏ ý cười nhàn nhạt, đôi mắt nhẹ nhàng híp lại, tầm mắt rơi xuống di động của Tần Tình.
Bóng đêm ngập tràn con ngươi, mơ hồ không có ý tốt.
Tần Tình lại không chú ý tới biểu tình biến hoá của Văn Dục Phong, cô chỉ theo bản năng che kín di động im lặng tìm vị trí đứng sang bên cạnh.
“Em giờ đang ở bên ngoài…!cùng bạn học khám bệnh.”
Tần Hạo ở bên kia điện thoại nhẹ nhàng thở ra, sau đó lại có chút không vui.
“Lần sau chuyện như vậy phải nói trước với anh hai, biết không?”
“…!Vâng!”
Tần Tình chột dạ gật đầu.
“Vậy giờ em ở bệnh viện nào, anh qua đón em.”
“…”
Tần Tình nghẹn lại, qua hai giây mới quay lại nhìn Văn Dục Phong đang dừng lại tại chỗ.
Nam sinh dưới ánh đèn đường lười biếng rũ mặt, khoé mắt dài hơi nhướng lên càng khơi lên hương vị phóng túng trên gương mặt thanh tuấn đó.

Chiếc quần jean màu xanh đã được giặt sạch ôm lấy đôi chân thon dài bắt chéo nhau, nam sinh nửa dựa vào cột đèn đường, gương mặt nghiêng không có biểu tình gì được bóng đêm tôn lên sự xa cách đạm mạc.

Tựa như phát hiện ra cô đang nhìn chăm chú, người đằng kia bỗng nâng mắt lên.
Sau một lúc, nhìn qua nơi này, môi mỏng nam sinh nhẹ nhàng cong lên, ý cười lan lên gương mặt.
Dù đã cách một khoảng như vậy vẫn cảm thấy không khí như bị ngưng đọng.
“_____Tiểu Tình??”
Điện thoại lại truyền đến chất giọng nghi hoặc của Tần Hạo.
Tần Tình bỗng phục hồi tinh thần, gương mặt ửng đỏ dời tầm mặt.
“À…!cái đó, anh hai, anh qua đón em đi.”
Cô ngẩng cái đầu nhỏ nhìn biểu hiệu cao lớn, báo tên bệnh viện.
“Được, vậy em ở cổng bệnh viện đợi anh, không được chạy loạn.”
“….Vâng!”
Tần Tình lên tiếng, lập tức cất điện thoại, đi về phía Văn Dục Phong.
Văn Dục Phong hơi nhướng mày.
“Anh hai em muốn tới đón em?”
Tần Tình hơi chần chừ, gật gật đầu.
Văn Dục Phong giơ tay xoa xoa đỉnh đầu của cô gái nhỏ.
“Uhm, anh chờ anh hai em tới đón em.”
“…”
Tần Tình rối rắm ngẩng khuôn mặt nhỏ tới nhìn nam sinh.
“Em yên tâm.”
Văn Dục Phong rũ măt, cười như không cười____
“Anh sẽ không để anh ấy thấy anh.”
Tần Tình hé miệng muốn nói gì đó, chỉ là cuối cùng vẫn là đem lời nuốt vào.
Hai người liền cùng nhau đi tới bên ngoài cổng lớn của bệnh viện.
Tầm Tình đứng ở ven đường, Văn Dục Phong lui ra xa hơn 10m đứng dưới bóng cây tách hẳn khỏi ánh đèn đường.
Xe của Tần Hạo tới gần, Tần Tình do dự nghiêng nghiêng đầu nhìn về phía cây Cẩm Quỳ.
Người đứng dưới gốc cây nhìn cô, nụ cười đẹp trong bóng đêm cùng ánh đèn đường có chút mơ hồ.
Lát sau, xe dừng lại.
Văn Dục Phong đứng dưới bóng cây nhấc chân, lùi nửa bước.
Chỉ là trong tầm mắt cậu, cô gái nhỏ đang mở cửa xe ra lại không vội lên xe, ngược lại ngừng hồi lâu.
Một lúc lâu sau, cô gái nhỏ đứng ở bên xe như nói gì đó với người ở trong xe.

Truyện Khác
Sau đó cô xoay người, hướng về phía Văn Dục Phong, bước nhanh tới.
♡✧。 (⋈◍>◡<◍)。✧♡ ♡✧。 (⋈◍>◡<◍)。✧♡ ♡✧。 (⋈◍>◡<◍)。✧♡
Úp sọt 3c luôn ????


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Anh Ấy Cuồng Nhiệt Như Vậy

Chương 37: Anh chán ghét em sao?



Hai người một đường an tĩnh đi tới cổng trường, Tần Tình cũng xấu hổ một đường.

Đợi thật vất vả mới thấy cổng trường, trong lòng Tần Tình hoàn toàn nhẹ nhỏm thở ra. Cô lộ ra nụ cười, muốn nói tạm biệt với nam sinh.

Chẳng qua trước kia cô mở miệng, nam sinh kia đã nói trước____

“Tớ tên Lâm Văn Thao.”

Khi nói chuyện, ánh mắt của cậu trên gương mặt cô gái nhanh chóng đánh giá một lượt, thấy Tần Tình không biểu hiện ra bất kỳ sự quen thuộc nào, cậu ta cũng chỉ tiếc nuối cười nhẹ một cái.

“Chờ sau khi Văn Lý phân ban, tớ tin chúng ta sẽ cùng một lớp. Đến lúc đó gặp.”

“…”

Tần Tình ngây ngốc mở to mắt nhìn.

Không chờ cô nói nữa, Lâm Văn Thao đã tiêu sái phất tay với cô, xoay người rời đi.

Văn Lý phân ban à…

Tần Tình đứng tại chỗ rũ mắt xuống.

Trung học Nhất Sư cũng giống như nhiều trường khác trong tỉnh, trọng Lý khinh Văn [1] đã thành thái độ bình thường. Khoa Lý chuyên thành lập lớp dự bị, dùng để thu nạp học sinh khoa Lý có thành tích học tập ưu tú nhất. Mỗi một năm trong lớp dự bị của Nhất Trung, tuyệt đại đa số đều là cử đi học, dù cho không phải cử đi học, cũng đều là loại khỏi danh sách cử đi học mà lựa chọn phương hướng cho bản thân trường học càng tốt hơn.

[1] Trọng Lý khinh Văn: có thể hiểu ở bên Trung Quốc môn Lý là môn đại diện cho ban Tự nhiên (giống như bên mình là môn Toán), còn môn Văn là môn đại diện cho ban Xã hội. Trong Lý khinh Văn nói thẳng ra là trọng ban Tự nhiên hơn là ban Xã hội. Tình trạng này cũng rất phổ biến trong các trường THPT ở Việt Nam mình.

Dựa theo thành tích của Tần Tình, nếu chọn Lý, tự nhiên là đi lớp dự bị không thể nghi ngờ.

Xung quanh đã có học sinh bắt đầu rối rắm chọn Văn hay là chọn Lý, chỉ là trước nay không ai hỏi qua cô vấn đề này.

Cũng đúng, ba môn Toán- Lý- Hoá tuyệt đối, chọn Khoa học tự nhiên là đương nhiên.

…Nhưng dựa vào cái gì mà đương nhiên chứ?

Tần Tình vô thức nắm chặt đầu ngón tay, thẳng đến khi bên tai cô vang lên âm thanh_____

“Tiểu Tình, em đứng ở đây làm gì vậy?”

Tần Tình cả kinh hoàn hồn, thấy là Tần Hạo, liền nhẹ nhàng thở ra.

“Anh hai!”

Tần Hạo lên tiếng.

“Đi thôi, lên xe, anh đưa em về nhà.”

Nhớ tới chuyện hôm qua, Tần Tình chỉ có thể nhăn cái mũi nhỏ, tiếp sau “bão táp” nghênh đón cô.

Sau khi mở cửa xe ôtô ra, trong xe có một khoảng thời gian rất lâu đều là một mảng yên tĩnh.

Tần Tình lo lắng đề phòng hồi lâu, rốt cuộc nghe thấy Tần Hạo từ ghế lại mở miệng.

“Tối qua anh đã suy nghĩ rất lâu.”

“…”

Tần Tình ngây ngốc, chuyển mắt nhìn Tần Hạo.

“Có một số chuyện quả thực không tới lượt anh quản, anh cũng quản không được.”

Tần Hạo thở dài.

“Nhưng Tiểu Tình, anh chỉ hy vọng em nhớ rõ____ bất kể ở dạng tình huống nào, bất kể em có để ý người nào đó bao nhiêu, em ít nhất phải nhớ, trước tiên bảo vệ tốt chính mình. Biết rõ nguy hiểm khăng khăng muốn thử thử, việc ngốc nghếch như vậy, đừng làm.”

Trong xe yên tĩnh rất lâu.

Một lúc lâu sau, Tần Tình chậm rãi gật đầu.

“Uhm, em biết rồi.”

……………

Nói đến cũng khéo, lần này Văn Dục Phong vừa xin nghỉ, vừa hay đem kỳ thi tháng đầu tiên của năm hai đi qua.

Thi tháng tiến hành vào thứ tư, mỗi một lớp năm 2 lấy thời gian một ngày, chuyên dùng để khảo thí.

Một ngày sau, học sinh đều cảm giác như bị lột mất một lớp da, toàn khối năm hai kêu r3n từng đợt.

Lớp 6 năm 2 vậy mà có không ít học sinh ngưỡng mộ danh “tiểu tài nữ, tiết tự học buổi tối trước sau sôi nổi cầm một quyển chạy tới tìm Tần Tình đối chiếu đáp án.

Hơn nữa Tần Tình không giỏi cự tuyệt, nếu gặp phải vấn đề bạn học có ý kiến trao đổi, cô bất kỳ ai cũng không cự tuyệt mà luôn giải đáp nghi vấn, vì vậy rất nhanh liền bị coi thành tài liệu tham khảo sống.

Ngày thứ 2 xong kỳ thi tháng, càng có học sinh lớp 6 dứt khoát sửa lại một phần đáp án kỳ thi tháng Toán, Anh, Lý, Hoá, Sinh bản “tiểu tài nữ”, truyền ra với các lớp.

Đáp án tham khảo nói có sách mách có chứng vừa ra, có người vui vẻ có người buồn rầu.

Chẳng qua “buồn rầu” vẫn chiến đại đa số.

Không ít học sinh trong lòng chỉ hy vọng bài thi kỳ thi tháng có thể đẩy sang thứ sáu, như vậy ít nhất bọn họ còn có thể ở nhà qua một cuối tuần an tâm.

Nhưng các giáo viên cao trung cần cù chăm chỉ luôn ngay lúc này mà phá lệ chăm chỉ cần cù lao động____

Thứ sáu còn chưa qua nửa, bảng điểm kỳ thi tháng đã được dán.

Tần Tình lấy thành tích bốn môn Toán, Anh, Lý, Hoá đứng nhất, tên liệt vào đầu danh sách.

Thành tích vừa có, khu dạy học năm 2 đã đầy mưa gió.

Chỗ này tự nhiên là bởi lớp số 6 là nhiều nhất.

“Tần Tình, cậu thực sự lợi hại nha.”

“Đúng vậy, bốn môn xếp nhất, loại thành tích này tới thật không dám tưởng tượng…”

“Không biết cậu học như thế nào, có phải là nhiều hơn bọn tớ một cái não không?”

Ồn ào náo nhiệt vây xung quanh người ngồi ở bàn học cuối lớp, mọi người đều mồm năm miệng mười mà khen ngợi. Ngược lại cô gái bị vây ở giữa có chút lúng túng mà rũ mắt.

Trên thực tế, cô trước nay không hiểu những trường hợp như vậy, cũng thực sự không học được cách nên trả lời như thế nào.

“Trước đó không có ai nói Lâm Văn Thao lớp bảy kia cùng tranh với Tần Tình sao? Tớ thấy trừ môn Toán hai người kém nhau 3 phần, ba môn còn lại Lâm Văn Thao vẫn là không sao so với Tần Tình.”

“Chỉ là Lâm văn Thao cũng rất lợi hại nha, từ năm nhất cho đến giờ, ngoại trừ Tần Tình, vẫn chưa có người từ trong tay cậu ta cướp vị trí thứ nhất.”

Nghe được cái tên có chút quen thuộc, Tần Tình ngẩn đầu lên một chút.

“…Lâm Văn Thao?”

Nữ sinh đầu tiên nhắc tới Lâm Văn Thao thấy Tần Tình khó trả lời, vội tiếp tục câu chuyện.

“Đúng vậy, Lâm Văn Thao lớp số bảy, học rất tuyệt. Trước khi Tần Tình cậu tới, cậu ta vậy mà là bóng đen của toàn bộ khối lớp chúng ta, chỉ là bây giờ, ha ha, cậu đã thay thế được cậu ta.”

Tần Tình hơi gật đầu.

Vốn là đứng nhất khối lớp sao?

Khó trách ngày đó nam sinh kia lại nói, sau khi Văn- Lý phân ban sẽ gặp.

………

Tuần đầu tiên sau kỳ thi tháng, giữa trưa ăn cơm, Tần Tịnh bị Lâm Mạn Tuyết chuyên môn mò tới đến lôi ra cửa.

May mà vừa qua khỏi kỳ thi tháng, cuối tuần không có công việc gì, Lâm Mạn Tuyết mang theo Tần Tình vào công viên giải trí điên cuồng tận hứng, mãi cho tới khi trời tối mới đem người trở về.

“Ngày mai tiếp tục nha!”

Cửa xe taxi đóng lại, Lâm Mạn Tuyết kéo cửa sổ xuống, liều mạng vẫy tay với Tần Tình.

Tần Tình bất đắc dĩ lườm cô nàng: “Mạn Tuyết, cậu quả thực chính là kẻ điên thừa tinh lực đó.”

“Cậu là ngày đầu biết tớ sao??”, Lâm Mạn Tuyết đối với cách nói này không cho là nhục mà là vinh: “Hơn nữa chúng ta trời nam biển bắc như vậy, thời gian lâu như vậy mới gặp mặt một lần, điên hai ngày thì làm sao? Hay là nói… thành thật khai báo, cậu có phải có người khác ở bên ngoài không?”

“…”

Tần Tình không chịu nổi Lâm Mạn Tuyết điên rồ làm trò trước mặt người ngoài, chỉ đành bất đắc dĩ cười không ngừng xin tha: “Được được được, sợ cậu rồi, ngày mai tiếp tục được chưa?”

“Như vậy còn được!”

Lâm Mạn Tuyết có được lời hứa, vừa lòng bắt taxi đón người.

Thấy bóng taxi biến mất trong tầm mắt, Tần Tình nhẹ nhàng thở ra, bất đắc dĩ mà cười trở về.

Tần Tình một mình bước vào toà lầu, đứng trong thang máy, thẳng đến tầng 12.

Sau khi tới nơi, cửa thang máy mở ra, Tần Tình bước ra. Chẳng qua vừa tới ngã rẽ, cô liền sững người tại chỗ.

Ở vị trí trung tâm hành lang chữ T đối diện với thang máy, nam sinh dáng người mảnh khảnh đĩnh bạt dựa vào tường rũ mắt, không biết đã ở đó đợi bao lâu.

Suy xét đến ba người sống ở tầng lầu này, hiển nhiên người này không phải đang đợi bà Tần mà là đang đợi cô. Tuy rằng Tần Tình còn bởi vì lúc trước tức giận mà có điều do dự, nhưng cuối cùng vẫn là đi qua.

Sau đó cô dừng bước, chủ động ngẩng mặt hỏi.

“Văn Dục Phong, anh đang đợi em sao?”

“…”

Từ khi nghe được cô gái nhỏ rời nhà tính tới, nam sinh đã đứng bên ngoài gần 4 giờ mắt nâng lên, con ngươi đen như mực lạnh lẽo.

Nhìn vào ánh măt vô tội của cô gái 2 giây, Văn Dục Phòng đem tầm mắt dời sang một bên, đồ vật tay trái xách sáng choang.

“Anh tới trả bình giữ nhiệt.”

Phiên dịch chỗ này, đại khái chính là anh không đợi em, chỉ vừa hay gặp phải thôi.

Tần Tình: “…”

Vốn dĩ cô còn muốn hỏi, buổi tối hôm đó bản thân rốt cuộc đã làm gì đắc tội cậu, đến nỗi người này lúc ấy giận dỗi, sau khi xin nghỉ cũng chưa nói qua với cô.

Nhưng lúc này nhìn thấy thái độ này của nam sinh, Tần Tình thực sự không hỏi ra miệng, chỉ có thể đem giọng nói thu trở về.

Ngẫm lại chính mình trước đó còn bởi vì người này bị ba nữ sinh không không hiểu ở đâu ra mà uy hiếp đe doạ một hồi, trong lòng Tần Tình uỷ khuất đến độn nhăn nhó thành một cục.

Qua hai giây, thấy nam sinh không có ý mở miệng như cũ, Tần Tình rũ mặt, “à” một tiếng, liền xoay người về phía cửa nhà.

Cô mới vừa đi được hai bước, đã bị âm thanh phía sau kéo lại____

“Chiều nay em đi đâu vậy?”

Tần Tình dừng bước chân.

Cô đứng tại chỗ, không quay đầu lại: “Công viên giải trí.”

Mày kiếm của Văn Dục Phong nhướng lên, đỉnh mày nhíu lại.

“Đi với ai?”

“…Ai cần anh lo.”

Tần Tình nhỏ giọng lẩm bẩm.

Sau khi thuận miệng nói ra, bản thân Tần Tình cũng ngẩn ra một lúc. Mắt hạnh xinh đẹp đều hơi trợn tròn.

Trong ấn tượng từ nhỏ đến lớn, cô cũng không nhớ rõ bản thân nói chuyện như vậy với ai.

Phục hồi lại tinh thần, Tần Tình có chút quẫn bách quay người đi, muốn giải thích lại không biết nên nói như thế nào.

Chỉ là chờ cô nâng mắt lên, lại phát hiện ra nam sinh dựa tường tuy rũ mắt, nhưng môi mỏng hơi nhướng lên, bộ dạng tâm tình rất tốt.

“…”

Tân Tình nhăn khuôn mặt nhỏ.

_____Người này quả thực hỷ nộ vô thường đến cực độ nhất định rồi.

Vì vậy Tần Tình bước hai bước, đưa tay qua.

“Anh đưa bình giữ nhiệt cho em____”

Cô còn chưa dứt lời, Văn Dục Phong vốn đang đứng tại chỗ lại như đang trốn ôn thần gì đó, bỗng dưng lùi về sau một bước.

____________

Buổi tối ngày đó không lâu trước đây, cũng là khoảng cách này…

Tựa hồ nghĩ tới cái gì, ánh mặt Văn Dục Phong cơ hồ càng thâm trầm.

Mà Tần Tình mờ mịt mở to hai mắt.

Qua hai giây, cô ngẩng mặt, như là đang phản ứng lại cái gì.

Tay cứng nhắc ở giữa không trung rũ xuống.

Uỷ khuất, bức bối, tức giận… đủ loại cảm xúc không đồng nhất từ con ngươi của cô xẹt qua.

Cô gái nhỏ c ắn môi dưới, lúc lâu sau mới nắm chặt tay nhỏ, hốc mặt hồng ngửa đầu nhìn nam sinh.

Con ngươi là hai khối hổ phách trong suốt nhất.

“Anh chán ghét em sao?”

Văn Dục Phong: “…”

________________

Tác giả có lời muốn nói:

Dục ca: Muốn giữ vững lương tri và điểm mấu chốt, tại sao lại khó như vậy [lạnh nhạt.jpg]


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.