“Em làm sao có thể quên cậu ấy, tuyệt đối không thể! Ép buộc bản thân từ bỏ đã rất đau khổ, bây giờ phải quên đi là chuyện đau khổ hơn. Đồng Đồng cậu rất độc ác, ở ngay trước mặt mình nhảy xuống, là cậu đang trừng phạt mình yếu hèn sao? Tâm tư tan nát, trái tim như bị bóp nghẹn đau đến không muốn sống. Cậu còn không cho mình nhìn thấy….” – Lục Tuyết đau khổ ôm chính mình ngồi xổm xuống đất, nước mắt tuôn trào, như mang theo ngàn vạn đau đớn rơi theo xuống.
Lục Tuyết không biết rằng, Đồng Đồng ở phía sau đang ôm chặt lấy nàng. Còn rất nhiều chuyện mà Đồng Đồng không biết, bản thân Lục Tuyết chạy trốn cũng chẳng tốt đẹp gì so với Đồng Đồng.
“Thật cảm động, hai người yêu nhau không thể ở cùng nhau, đáng tiếc quá.”
Sư Âm luôn trưng bộ mặt lạnh lùng, nghe xong chuyện cũng không thay đổi sắc mặt. Ngược lại, kẻ ngu ngốc đang cùng nàng tay nắm chặt tay lại khóc nức nở. Sư Âm thấy kỳ quái, làm sao lần nào nghe người khác kể chuyện cũng đều khóc ròng rã. Có cần nhập tâm thái quá vậy không? Nếu đây là một cuốn tiểu thuyết ngôn tình cũng không cảm động đến phát khóc. Sư Âm cực kỳ xem thường, cũng không muốn tiếp tục phân tích. Bởi vì, Đào Tuyết Ương chính là người như vậy, nếu một ngày nào đó nghe xong chuyện mà không cảm động thì mới đúng là kì quái.
“Ngu ngốc!” – Sư Âm có chút ghét bỏ mắng một câu, đi qua bàn học của Lục Tuyết rút vài tờ khăn giấy, quay về ngay mặt Đào Tuyết Ương thô bạo lau chùi. Nàng không biết làm thế nào để nhẹ nhàng, đây là sự dịu dàng cực hạn.
“Đại…hức…sư phụ, chị…hức chị thật tốt.” – Đào Tuyết Ương vừa thút thít vừa nói. Sư Âm giúp nàng lau nước mắt nha! Tuy rằng hơi thô bạo, làm cái mũi có chút đau, nhưng kẻ ngu ngốc bị lôi theo như nàng thấy rất ấm áp, thật sự như “vợ chồng son”.
“Cô là đồ ngốc à!”
Sư Âm như thấy cái “người” tên Đồng Đồng, đang nằm sấp trên lưng của Lục Tuyết nhìn Sư Âm thông cảm, giống như đang nói: “có bạn gái ngu ngốc như vậy thật sự cực khổ ngươi rồi”. Ch* chết! Nhất định là ảo giác, nàng là người địa vị cao quý, lạnh lùng, làm sao gì có chỗ nào khiến người khác thông cảm? Còn nữa, cái loại người đầu đất này sao có thể là bạn gái nàng! Sư Âm nhìn Đồng Đồng ánh mắt ám chỉ có thể đem giết ngươi vài trăm lần. Thật đáng tiếc, Đồng Đồng đã chết rồi.
“Đại sư phụ, chị phải giúp…giúp hai người họ.” – Đào Tuyết Ương vẻ mặt vô cùng đáng thương nhìn Sư Âm. Sư Âm cũng biết trước cái vẻ mặt này, đụng đến mấy chuyện này, Đào Tuyết Ương sẽ tốt bụng ôm lấy phiền phức giao cho Sư Âm. Lần nào cũng làm cho công việc của Sư Âm phức tạp hơn, thế nhưng kẻ đầu đất này lại một lần rồi một lần dùng tấm lòng tốt vô đối kia, giải quyết rắc rối.
“Chuyện tình cảm tôi thật sự không giúp được. ‘Cô ấy’ không muốn thấy cô thì tôi có cách gì đây?” – Sư Âm tiễn Đồng Đồng đi đầu thai thì rất đơn giản, còn việc sửa lại nhân duyên của hai người. Thật xin lỗi, nàng là thiên sư, không phải là ông tơ bà nguyệt.
“Chị có cách nào để Lục Tuyết nhìn thấy Đồng Đồng không? Chị nhất định làm được mà.”
“Đồ ngu! Tùy tiện khai thiên nhãn cho người phàm là việc cấm kị. Cô cho rằng Lục Tuyết giống mình, chai lì để nhìn thấy hồn ma khắp nơi? Với lại, Đồng Đồng là không muốn để cô ấy nhìn thấy.” – Sư Âm dừng lại một chút, nói tiếp: “Nếu Lục Tuyết có thể thuyết phục Đồng Đồng, ‘cô ấy’ sẽ tự nhiên hiện ra cho thấy.”
Lục Tuyết nghe như thế, nín khóc, ngẩng đầu tìm kiếm Đồng Đồng, trong lòng có một chút hi vọng.
” ‘Chị ấy’ ở sau lưng chị, chị cứ việc nói ra hết tâm tư trong lòng cho ‘chị ấy’ hiểu. Không phải chị có thể nghe thấy giọng nói của ‘chị ấy’ sao? Lục Tuyết, chị quay người lại, hai người cứ vậy mà nói chuyện.” – Đào Tuyết Ương dùng ánh mắt khích lệ Lục Tuyết. Dù cách trở âm dương, những lời chưa nói, bây giờ có thể nói ra cho người kia biết, cũng không quá muộn.
Lục Tuyết đứng lên, xoay người, Đồng Đồng đang đứng trước mặt nàng, nhưng cái nàng nhìn thấy vẫn chỉ là một khoảng trống rỗng. Lục Tuyết chỉ cần biết Đồng Đồng ở đây là được rồi, chỉ cần Đồng Đồng chịu nghe nàng nói, nàng sẽ không trốn tránh nữa.
“Đồng Đồng, mình không giống cậu. Chỉ cần cậu yêu thích một người, có thể dũng cảm nói ra. Từ nhỏ đến lớn, mình đã có thói quen dựa vào cậu, bởi vì có cậu luôn luôn bảo vệ mình. Mình đã nghĩ chẳng cần trở nên dũng cảm, hay mạnh mẽ, mình cũng thật sự quá tự tin, cho rằng cả đời này cậu sẽ ở cạnh bên mình. Nhưng, khi mình phát hiện ra mình yêu cậu, bản thân càng trở nên hèn nhát sợ hãi, sợ những người bên cạnh chỉ trích, sợ người khác dùng ánh mắt khinh thường sẽ làm chúng ta buông tay. Mình càng sợ, cậu không yêu mình như cách mình yêu cậu. Mình sợ nếu chúng ta quen nhau, ở bên nhau, chúng ta sẽ như những cặp tình nhân khác, cãi vã rồi chia tay. Mình sợ nhất không phải là cậu không yêu mình, mà sợ phải xa rời cậu. Mình làm sao lại không muốn gặp cậu, lúc đó bản thân mình trốn chạy, cậu có biết trong lòng mình biết bao nhiêu đau khổ không? Mình cho rằng, cố gắng xóa bỏ tình yêu dành cho cậu, chúng ta có thể trở về như trước đây. Làm bạn thân cả đời, vĩnh viễn sẽ không có tranh cãi. Tha thứ cho mình, tha thứ mình yếu hèn sợ mất đi cậu mà làm sai. Mình thật sự yêu cậu.”
“Muốn nhìn thấy Đồng Đồng, còn một cách. Lập tức chết đi.”
Sư Âm chính là loại người tàn nhẫn, dù cho người khác quỳ trên mặt đất cúi lạy, đập đầu đến chảy máu, nàng cũng vẫn nói như vậy. Thật sự rất phù hợp với hình tượng lạnh lùng của nàng, ngay cả Đào Tuyết Ương nghe thấy cũng giật mình. Nhìn thấy trong tay Sư Âm, tờ khăn giấy đã biến thành cây dao nhỏ sắc bén.
Trong lòng Đào Tuyết Ương có thể khẳng định, nàng tin Sư Âm sẽ không làm hại Lục Tuyết.
Đồng Đồng không biết rõ tính cách Sư Âm, tin rằng Sư Âm sẽ hạ thủ với Lục Tuyết. Vừa nghe xong Lục Tuyết nói những lời kia, Đồng Đồng tất nhiên không để người mình yêu tổn thương, lập tức đứng chắn trước mặt Lục Tuyết không cho Sư Âm làm hại nàng. Đồng Đồng chỉ là một tiểu quỷ, đấu linh lực với Sư Âm chỉ có thể giơ tay đầu hàng, chỉ còn cách hiện thân ra cản dao.
“Đồng…Đồng….” – Lục Tuyết vui mừng quay đầu lại nhìn người vừa mới hiện thân. Đồng Đồng vẫn mặt bộ đồ lúc tự sát, đưa lưng về phía nàng.
“Đại sư phụ, chị đúng là rất lợi hại!” – Đào Tuyết Ương xoay người, nhào tới ôm chầm Sư Âm. Vẫn là Sư Âm cực kì chán ghét cái thể loại ái ân thân thiết, ra sức đẩy ra. Bởi vì, có một tay bị dính chặt với nhau, thật phí công vô ích.
Được Đào Tuyến Ương khen, chẳng khác nào đánh giá thấp trí tuệ của Sư Âm, nghe thật chẳng vui vẻ chút nào.
“Mình đã là người chết. Xin lỗi, lời hứa bên nhau cả đời, không làm được.” – Đồng Đồng vẫn đưa lưng về phía Lục Tuyết. Nàng thật sự không còn mặt mũi nào nhìn Lục Tuyết, bởi vì một phút kích động, muốn trả thù làm Lục Tuyết khổ sở mà xem nhẹ mạng sống của mình. Đưa đến việc hai người âm dương chia cắt, gặp mặt còn ý nghĩ gì đây.
“Không! Người sai chính là mình. Nếu như không phải tại mình, cậu sẽ không bị dồn ép đến mức phải tự sát. Xin lỗi, xin lỗi!” – Lục Tuyết từ phía sau ôm chặt thân thể lạnh ngắt của Đồng Đồng. Không còn một chút thân nhiệt, để nhắc nhở rằng người Lục Tuyết yêu thật sự đã chết.
“Thấy cũng đã thấy, nghe cũng đã nghe. Tâm nguyện cả hai xem như hoàn thành, tôi cần phải đưa Đồng Đồng đến nơi cần đến.” – Sư Âm vẫn đang trong thời gian làm việc chính đáng của thiên sư. Đây là trách nhiệm của nàng, cho nên vẫn là phá hoại bầu không khí này đi.
“Không được, cầu xin chị. Chị để Đồng Đồng ở bên cạnh em được không? Có thể nghe thấy giọng nói của ‘cậu ấy’ thôi cũng được, em cầu xin chị.” – Lục Tuyết ôm chặt Đồng Đồng, không muốn buông tay.
” Đồng Đồng bây giờ là quỷ, âm khí rất nặng. Ở lại bên cạnh cô, chỉ hại chết cô thôi. Đừng để cho ‘cô ấy’ phải áy náy tự trách vì làm hại cô.”
“Đại sư phụ, chị có thể làm cho ‘chị ấy’ giống Tiểu Khiêu, biến thành động vật ở lại bên cạnh Lục Tuyết.”
“Hai người đó và cô không giống nhau. Vì cô có thần khí hộ thân, cho dù ở chung với ‘con ma cùng phòng’ oán khí chưa tan vẫn bình yên. Nhưng Lục Tuyết không có thần khí, sớm muộn gì cũng sẽ bị hao tổn dương khí mà chết, cho nên Đồng Đồng không thể ở lại.” – Sư Âm rất nghiêm túc trong công việc, không được là không được.
Đào Tuyết Ương muốn tiếp tục cầu xin, nàng biết Sư Âm nhất định có cách. Nhưng chưa kịp mở miệng, trong phòng liền xuất hiện thêm hai người, một đen, một trắng. Bọn họ đến, có nghĩ là đã đến lúc câu hồn, Lục Tuyết là người bình thường không thể nhìn thấy Quỷ Sai đại nhân.
“Ô hô! Dạo này đụng mặt nhau rất nhiều lần rồi nhỉ. Chà! Hai người chân chính trở thành vợ chồng son rồi à?” – Bạch Tất An đứng trên bàn, người quấn vòng dây xích, lưu manh trêu chọc hai người đang nắm tay nhau.
Đào Tuyết Ương: [ Hắc Bạch Vô Thường đại nhân, không phải cũng son sắc mấy vạn năm rồi sao?] – Nếu nói chuyện với không khí sẽ khiến Lục Tuyết nghi ngờ, Đào Tuyết Ương nói thầm trong lòng. Bạch Tất An dĩ nhiên là nghe được, bị chọc cho nổi giận rồi.
“Ai thèm ân ái với cái thứ bạch diện thư sinh, mà xấu bụng kia!!!!”
“Mấy ngàn vạn năm, tính tình không thèm sửa đổi. Ngươi còn hai phút để từ biệt.” – Nửa câu sau, Hắc Vô Cứu là nói Đồng Đồng nghe.
Đồng Đồng quay mặt khó xử nhìn Lục Tuyết, oán giận trong lòng đã giải, tâm nguyện cũng hoàn thành, đã không còn có thể ở lại trần gian. Bởi vì, tâm sự đã giải bày, nàng không nỡ rời ra Lục Tuyết.
“Tuyết Nhi, mình vĩnh viễn không rời xa cậu. Cậu phải tin tưởng, mình luôn luôn bên cạnh cậu, mình sẽ cùng cậu đi hết cả cuộc đời.”
“Tôi có biện pháp, làm hai người có thể ở bên nhau.” – Sư Âm đột nhiên nói, Đào Tuyết Ương kinh ngạc nhìn nàng. Quỷ Sai đại nhân cũng đến rồi, làm sao còn có cách? Sư Âm có thần thông quảng đại đến mấy cũng bó tay, Hắc – Bạch hai người thú vị xem Sư Âm muốn làm gì.
“Đưa dây chuyền cùa cô cho tôi.”
“Sợi dây chuyền này chính là Đồng Đồng tặng em.” – Lục Tuyết cầm trên tay sợi dây chuyền nói.
“Tôi đem hồn phách của Đồng Đồng phong ấn vào trong dây chuyền. Như thế hai người có thể ở bên nhau.”
Sư Âm giơ tay bắt đầu đọc thần chú, thân thể Đồng Đồng trở nên trong suốt rồi tan rã. Đào Tuyết Ương nhìn rất rõ ràng, không phải vì Sư Âm thi triển đạo thuật, mà do Bạch Tất An phóng dây khóa vào trong thân thể Đồng Đồng.
“Hẹn gặp lại.” – Đồng Đồng trước khi biến mất đã rơi xuống một giọt nước mắt. Linh hồn vốn không có nước mắt, nhưng Đồng Đồng đã tạo nên kì tích, để lại món quà cuối cùng này cho Lục Tuyết.
Sư Âm nhanh chóng thu giọt nước mắt kia, phong ấn vào dây chuyền của Lục Tuyết. Đồng Đồng hoàn toàn biến mất cùng với hai tên một trắng một đen kia. Lục Tuyết không nhìn thấy, nên nghĩ rằng linh hồn của Đồng Đồng ở trong sợi dây chuyền, sẽ cùng nàng đi tiếp hết cả cuộc đời.
“Cảm ơn!” – Lục Tuyết nắm chặt sợi dây chuyền trong tay nói cám ơn.
Lúc đi, Lục phu nhân cũng ra sức cám ơn, nhưng Đào Tuyết Ương vẻ mặt nghiêm nghị, không hề giống con người vô ưu vô lo lúc bình thường.
“Nếu Lục Tuyết biết Đồng Đồng đã đi đầu thai sẽ như thế nào? Lừa dối chị ấy như vậy có được không?” – Đào Tuyết Ương không biết tại sao lại thấy khó chịu, vừa nghe chuyện của hai người Đào Tuyết Ương có chút thương cảm. Tại sao nhất định phải đến lúc sinh ly tử biệt, mới dám nói rằng mình yêu người đó.
“Cô ấy sẽ không biết được sự thật. Lời nói dối này, giúp cô ấy có thể đi đến cuối cuộc đời.”
“Em cảm thấy….”
“Cẩn thận!”
Sư Âm kéo Đào Tuyết Ương vào lòng mình, có một chiếc xe máy phóng rất nhanh xém đụng vào Đào Tuyết Ương. Đào Tuyết Ương có hơi giật mình, nhưng bây giờ đang nằm gọn trong lòng Sư Âm, hai má đã nóng lên. Có thể nghe được tiếng tim Sư Âm đập rất nhanh.
“Cô thơ thẩn cái gì? Muốn quan tâm người khác, thì trước tiên lo bảo toàn tính mạng của mình đi.”
Bên tai là tiếng Sư Âm tức giận mắng chửi, nhưng Đào Tuyết Ương cảm thấy thật dễ chịu. Sư Âm là đang lo lắng cho nàng? Thật tốt, nàng và Sư Âm vẫn đang sống, các nàng vẫn còn cơ hội.
Từ khuỷu tay vòng ra sau đầu, Đào An An nghi ngờ bản thân quả thật bị ngu, tại sao lại mở mắt ra, phá tan sự an tĩnh của bí mật tốt đẹp này. Nếu như không mở mắt, coi như là chưa có chuyện gì xảy ra. Mọi chuyện phát triển theo chiều hướng cũ, nàng dựa theo kế hoạch của mình mà làm, tự lừa dối bản thân rằng Tô Nguyễn Nguyễn thích nàng nhưng không chịu mở miệng.
Thế nhưng mở mắt ra, trong khoảnh khắc đôi mi khẽ động, hai mắt giao nhau, nàng rõ ràng nhìn thấy Tô Nguyễn Nguyễn trừng to. Tất cả mọi chuyện đều thay đổi, suy tính trước đó bị nhẹ nhàng đánh vỡ, không còn chút giá trị. Một lần nữa nàng xem xét mối quan hệ của cả hai và kế hoạch cho mạng sống của mình trong tương lai.
“Không được đi.”
Sức lực từ cổ tay truyền đến có hơi thô bạo, Đào An An nằm gọn dưới thân nàng.
Nhưng Tô Nguyễn Nguyễn vẫn là kẻ nhát gan, nhốt chặt nàng không cho nàng đi nhưng cũng không có sau đó. Trầm tư chốc lát, mất đi nhẫn nại, buông nàng ra, tự mình ngồi xổm trầm tư trên giường.
“Nguyễn Nguyễn?”
“Hả?”
Đào An An ôm đầu gối ngắm nhìn cô gái đột nhiên hoài nghi cuộc đời, tâm tư phức tạp khó phân, cả hai người ai cũng muốn thận trọng suy tính và lựa chọn. Nàng mở lời, để Tô Nguyễn Nguyễn có thể suy xét một chuyện: “Tớ còn chín mươi chín ngày thôi, tớ sẽ chết. Cậu đừng hối hận.”
Nói xong nàng liền muốn cắn đứt đầu lưỡi của mình, lời này ép cho Tô Nguyễn Nguyễn không có khoảng trống để suy xét, chỉ còn lại hai con đường xấu hổ để lựa chọn.
“Cô có tức giận không?”
“Hả?”
“Không tức giận?”
“Ừm.” Nàng định nói thêm nhưng mà thôi, nàng còn muốn Tô Nguyễn Nguyễn có thể làm ra phản ứng gì chứ? Tô Nguyễn Nguyễn sẽ lại vòng vo, dùng những chuyện nhảm nhí hay nghiêm túc nhiễu loạn chủ đề đang nói.
“Vậy thì hối hận con m_ gì, tôi không hối hận một chút nào, chết cũng không hối hận.” Tô Nguyễn Nguyễn quơ quơ cánh tay, tùy hứng như trẻ con, Đào An An nhìn thế nào cũng không thấy cả hai giống như đã tỉ mỉ cân nhắc châm chước trước sau, Tô Nguyễn Nguyễn lại vô cùng cao hứng kéo nàng đi ngủ, giống như đã được bằng lòng và ngầm đồng ý.
Chọc thủng lớp cửa sổ giấy mỏng manh, sau khi ai nấy đều đã nói rõ thì mọi chuyện sẽ dễ dàng giải quyết, nhưng chỉ một lớp giấy đó thôi mà phải vượt qua thiên sơn vạn thủy, cả hai thử lẫn nhau, cậu tiến tớ lui, cậu mệt mỏi tớ quấy rối, giống như đánh một trận trường kỳ kháng chiến, cuối cùng đứng đối mặt với nhau, nhìn đối phương và nói, ế, cậu cũng thích tớ sao? Sao cậu không nói sớm chứ?
Oán trách lẫn nhau nhưng trong lòng tràn đầy mừng rỡ, sao cậu cũng không nói chứ? Cậu thích tôi sao cậu còn không nói sớm chứ?
Nói hết ra rõ rõ ràng ràng rồi, Tô Nguyễn Nguyễn bảo không hối hận thì nhất định sẽ không hối hận, vậy Đào An An chỉ phải gạt bỏ những suy nghĩ, kế hoạch, trăn trở trong đầu mình, không thể làm gì khác hơn là xoay người phủi nàng ra không cho nàng ôm, đêm hè oi bức, ôm nhau nóng quá. Nàng nghĩ như vậy, nhưng lại vẫn không thể đẩy ra, mang theo chút ý cười, chẳng biết đã chìm vào giấc mộng từ khi nào.
So với Ngô Tư Dao thì miệng của Tô Nguyễn Nguyễn còn không bền chắc bằng, hai cái loa phát thanh đó dường như đã hẹn nhau nội ứng ngoại hợp phải tuyên dương việc này ra ngoài cho bằng được. Chuyện nàng không quay về KTX ngủ chẳng biết làm sao mà nhảy ra từ miệng Kiều Tây Lộ hoặc là Tống Mẫn tới tai Ngô Tư Dao, vì vậy mọi người đều biết buổi tối Đào An An không về.
Lén lút thảo luận nửa ngày, cảm thấy việc này không hợp với lẽ thường, ngày hôm sau Tô Nguyễn Nguyễn giả bộ như mình là người nổi tiếng đăng một tấm ảnh vào vòng bạn bè, là ảnh chụp chung với Đào An An chẳng biết từ ngày tháng năm nào, Đào An An không thích tự sướng. Đó là hồi 1 tháng Tư lúc ở nông thôn, bối cảnh là nhà ở ngói đỏ, nhân dịp nên chụp chung một tấm.
Kèm theo dòng trạng thái: Chúng tôi.
Ý tưởng đăng ảnh vào vòng bạn bè một chút mới mẻ cũng không có của nàng bị Đào An An châm biếm, Đào An An nói làm như vậy không thể hiện được tính chiến lược quảng bá của chuyên ngành tân truyền thông.
“Không không không, cậu biết cái gì gọi là nội dung là vua chứ? Dù cho tôi chỉ đăng hai trái tim nhỏ, nội dung có trái cây khô, và tôi nha, có rất nhiều bạn bè trên weixin, cái này gọi là Cừ đạo*, cho nên cuối cùng vẫn sẽ phổ biến.”
*Thuật ngữ chuyên ngành tiếp thị. Nghĩa mặt chữ là: Kênh dẫn. Ở câu này ám chỉ Mạng internet, còn nói chung thì chỉ những con đường lớn dẫn đến mục đích quảng bá và tiêu thụ.
Đào An An trầm mặc không nói gì, cảm thấy hình như không sai, còn đang nhìn ngắm tấm ảnh không ngại chụp chung đó thì Tô Nguyễn Nguyễn đã kéo nàng lại làm một tấm tự sướng, vừa vặn bắt được khoảnh khắc nàng đưa mắt nhìn, khóe môi nhoẻn lên, còn mang theo ý cười, không cần điều chỉnh góc độ quá lâu.
“Chờ tôi chỉnh sửa một chút tôi sẽ đăng lên vòng bạn bè.”
Vòng bạn bè quan trọng lắm sao? Thật ra Đào An An không hiểu lắm, có đôi khi nàng còn nghi ngờ mình chọn sai chuyên ngành. Bạn bè quen và không quen trên weixin của Tô Nguyễn Nguyễn tụ lại like cho nàng, có người nói, trời ạ là cái ý mà tôi đang nghĩ à, có người nói, trời ạ cái này không hợp lý a thật vậy sao…
Số like tăng lên, miệng Tô Nguyễn Nguyễn toét ra tới mang tai, Đào An An mặc kệ nàng, tự mình chải tóc, bản thân ở trong gương có hơi xa lạ, đôi mắt sáng lên, tỏa ra hào quang hoàn toàn mới, rõ ràng là nàng ghét bỏ Tô Nguyễn Nguyễn, ghét bỏ Tô Nguyễn Nguyễn khoe khoang tầm thường lên mạng xã hội, kết quả nàng lại vui vẻ, híp mắt lại là cười, nụ cười càng lúc càng tùy ý, cảm thấy như là đang chiêu cáo thiên hạ, có lớp bảo vệ hợp tình hợp lý, ai đến chen chân chính là kẻ thứ ba, nàng bay lên vị trí thứ nhất.
Tuyên bố rộng rãi mối quan hệ, như là nhân vật nổi tiếng lúc kết hôn cũng cần phải đăng báo, làm nghi thức trang trọng. Cả hai người chưa nói đến kết hôn, xác lập quan hệ đã giống như là đang đùa giỡn, không đủ trang trọng.
Thế nhưng cần trang trọng sao? Phong cách cũ hoa hồng và bữa cơm dưới ánh nến mới là bầu không khí tốt nhất của hai người đang yêu sao? Đào An An đã từng so sánh với rất nhiều tình cảnh, mong ước mối tình đầu của mình nên xảy ra như thế nào.
Tình cảnh lý tưởng nhất đại khái là hai người cùng đi ăn mì thịt bò, một người lấy đũa, một người bưng mì đến, mặt mày đều bị hơi nóng của tô mì nóng hổi đó xông nhòe, giữa hành băm và củ cải, đôi đũa giao thoa, cả hai đều không nói lời nào, phù phù thổi mì, khóe miệng đều là vết dầu cay.
Sau đó trong hoàn cảnh như vậy, không biết là ai lau miệng, nói như rất có lệ rằng: “Hay là, được thì hẹn hò với nhau đi?”
Sau đó cả hai liền thuận lý thành chương mà hẹn hò.
Tình yêu là phải tràn đầy hơi thở của cuộc sống như vậy.
Tô Nguyễn Nguyễn ở trên người nàng nói, chắc chắn chứ? Chưa từng nghe ở trên giường nói chắc chắn chính là không chắc chắn sao? Nhưng mà các nàng đâu có làm cái gì a, yêu nhau thuần khiết như thời đại hồi xửa hồi xưa sẽ yêu, nói chung chẳng có gì khác trước đây. Đơn giản là trong lúc Tô Nguyễn Nguyễn bận rộn chạy tới chạy lui, mà nàng lúc nào cũng ở trong một góc không ai chú ý yên lặng chăm chú nhìn Tô Nguyễn Nguyễn, tự làm việc của mình, tự ngây ngốc trong một góc của thế giới, thỉnh thoảng nhìn nhau một cái, trong lòng lập tức thấy vui.
Tô Nguyễn Nguyễn vội vội vàng vàng mà chạy tới thoa kem chống nắng lên mặt nàng, tự mình sắp xếp sửa sang, cách giờ đi học còn một khoảng thời gian rất dài, nôn nóng như vậy không giống dáng vẻ thường ngày của Tô Nguyễn Nguyễn.
“Hôm nay mang cậu đi xem bác sĩ, áp lực lớn dễ sinh ra ảo giác.” Tô Nguyễn Nguyễn còn nhớ rõ tối qua đã nói gì, miệng đọc “Tám trăm tiêu binh chạy đến sườn núi phía bắc”* chẳng biết học ở đâu để bôi đều son môi, Đào An An trong gương bỗng chốc đứng dậy, ngẩn người, nở ra nụ cười nhẹ.
*八百标兵奔北坡 Những chữ này đều bắt đầu bằng âm B, khi nói môi sẽ phải bặm lại rồi bật ra. Có người đọc theo cũng không đều được, phải có skill _(:3」 ∠)_
“Được.”
===
Hoàn thành 6/11 – Sửa lần cuối 19/11/2020
_(:3」 ∠)_ mấy nay mình bị những bộ hơn 200 chương dọa sợ.