Quang Âm Chi Ngoại

Chương 26: 26: Những Cấm Kỵ Trong Cấm Khu



Đối mặt với sự khiêu khích của Huyết Ảnh, sát khí trong mắt Loan Nha càng nồng đậm, nàng quay người nhìn về phía Lôi Đội.

Lôi Đội thần sắc như thường, khẽ nói một câu.

“Thập Tự.

“Thập Tự nghe vậy, không nói hai lời trực tiếp cầm lấy cung, trong nháy mắt kéo cung ra, bắn một mũi tên về phía bầu trời.

Tốc độ cực nhanh, nhấc lên tiếng gào thét bén nhọn, mũi tên phóng đi như một tia chớp, trong phút chốc liền xuyên qua con đại bàng đang lơ lửng trên bầu trời.

Hoa máu nở rộ trên bầu trời, con đại bàng phát ra tiếng kêu thảm thiết thê lương, rơi xuống, phanh một cái rơi xuống mặt đất giữa hai tiểu đội.

Cùng lúc đó, một người trong tiểu đội Huyết Ảnh, toàn thân cuồng chấn, phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trong nháy mắt tái nhợt.

Đó là đại bàng của hắn, không giống như chó hoang Loan Nha nuôi, con đại bàng này là hắn dung nhập linh năng bản thân để khống chế, giờ phút này, dưới sự cắn trả, cả người đều bị thương nặng.

Những người khác của tiểu đội Huyết Ảnh nhao nhao nổi lên sát khí tràn ngập, nhưng lại bị đội trưởng Huyết Ảnh ngăn lại, hắn chậm rãi đứng dậy từ trên thi thể chó hoang, không nhìn Loan Nha, mà là nhìn chằm chằm Lôi Đội.

Lôi Đội cũng lạnh lùng nhìn hắn.

Hai người nhìn nhau hồi lâu, sau đó mỗi người hừ lạnh một cậu.

“Chúng ta đi thôi.

” “Lôi Đội bình tĩnh mở miệng, đi về phía trước, đám người Loan Nha đi theo phía sau, Hứa Thanh cũng ở trong đó.

Hắn cảm nhận được địch ý thật sâu giữa hai tiểu đội, vì thế quay đầu lại nhìn lướt qua những người của tiểu đội Huyết Ảnh, nhìn ra bọn họ đang chờ đợi Mã Tứ cùng Mập Sơn, đáng tiếc, hai vị này vĩnh viễn sẽ không xuất hiện.

Hứa Thanh im lặng không lên tiếng, thu hồi ánh mắt, theo đám người Lôi Đội, dần dần rời khỏi doanh trại.

Cấm khu cách doanh trại nhìn như không xa, nhưng trên thực tế, khi đi bộ tới đó vẫn có chút khoảng cách.

Đoàn người bọn họ đi ước chừng hơn nửa canh giờ, mới xa xa nhìn thấy mảnh rừng rậm đen kịt kia.

Từ bên ngoài nhìn lại, rừng rậm trong cấm khu rộng lớn vô biên vô hạn, không biết phạm vi kéo dài bao xa.

Bây giờ chính là lúc mặt trời mọc, ánh mặt trời nồng đậm, nhưng trong rừng rậm ở cấm khu, giống như cùng bên ngoài là hai thế giới khác nhau.

Xa xa còn có thể nhìn thấy trên bầu trời cuối rừng rậm, giống như đang có bão táp hội tụ, từng đạo thiểm điện chói mắt có thể dùng mắt thường thấy được, xuất hiện ở trong đó, khiến cho toàn bộ cấm khu làm cho người ta có một loại cảm giác thần bí hung hiểm.

Hứa Thanh nhìn tất cả, yên lặng đi theo, trên đường không ai nói gì, nhưng theo khoảng cách đến cấm khu càng ngày càng gần, Hứa Thanh nhạy bén chú ý tới được, cơ bắp toàn thân tất cả mọi người đều dần dần trở nên căng thẳng, mà bản thân hắn cũng như thế.

Cho đến khi cái loại cảm giác tựa như bước vào thế giới âm hàn này, bao trùm lên toàn thân Hứa Thanh, theo tất cả ấm áp trên người hắn trong nháy mắt bị tiêu trừ sạch sẽ, hắn tiến vào trong cấm khu.

Giống như nơi này còn xóa đi tất cả hình ảnh hắn nhìn thấy trong thế giới bình thường.

Cảm giác âm lãnh thấu xương quen thuộc, đánh thức những ký ức hắn từng trải qua ở trong thành trì phế tích, trong mưa máu.

Vì thế, hắn hít sâu một hơi, đáy lòng cảnh giác mãnh liệt, trong tay theo bản năng nắm chặt tăm sắt, giống như lúc ở phế tích.

Bất đồng chính là, thành trì chỉ là một mảnh phế tích đổ nát, mà nơi này! Cây cối vặn vẹo như bóng ma lệ quỷ, đất bùn khô héo như đất suối vàng, cành lá tràn ngập như nanh vuốt che trời.

Nhưng người của tiểu đội Lôi Đội hiển nhiên rất quen thuộc nơi này.

Bọn họ mang theo binh khí, con đường họ đi rõ ràng là nơi bọn họ thường xuyên đi, mỗi một bước đều rất có chi tiết, có chỗ rõ ràng hết thảy bình thường, bọn họ lại hết lần này tới lần khác nhảy qua, có chỗ nhìn như hung hiểm, bọn họ lại cất bước mà đi.

Còn có khu vực, lại là không có lý do cứ thế vòng qua, cứ như vậy, một đường tránh được một ít chỗ nguy hiểm.

Hứa Thanh đi theo sau, chú ý chặt chẽ, nhớ kỹ tất cả.

Nhưng hắn cũng phát hiện ra một số điểm kỳ quái, không phải toàn bộ lộ trình đều là Lôi Đội dẫn đầu, có khi là mMan Quỷ, có khi là Loan Nha, cứ vậy mà thay thế lẫn nhau.

Tốc độ di chuyển của mọi người mặc dù không nhanh, nhưng dọc theo đường đi ngoại trừ xa xa nghe được tiếng một ít hung thú gào thét ra, cũng coi như an toàn.

Cũng có một phần độc trùng, sau khi Loan Nha đốt lên một cây hương, thì không còn dám tới gần.

Cho đến khi đi ước chừng được một canh giờ, toàn bộ hành trình bọn họ không nói bất kỳ lời nào, khi dừng lại ở một vũng bùn, mới thở phào nhẹ nhõm với nhau.

Hứa Thanh chú ý tới Loan Nha lấy ra một ít bột thuốc, rắc vào bùn, rất nhanh, một đám độc trùng từ bên trong chui ra, dường như đang muốn xông đến công kích bọn họ, nhưng thần sắc của nàng vẫn như thường, cùng lúc ấy, nàng phất tay phát tán ra một loại bột phấn khác, đám độc trùng lập tức xao động, rất nhanh tứ tán đi bốn phía, bùn đất cũng bình tĩnh lại.

.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Quang Âm Chi Ngoại

Chương 26: Y phục mới (3)



Ánh mắt Hứa Thanh nheo lại, đối phương đã nói đến nước này rồi, hắn cũng không cần thiết ẩn giấu làm gì nữa, vì vậy từ trong bóng tối đi ra.

– Mã Tứ không phải lén lút ra ngoài, mà là bị ngươi giết chết đi, chúng ta ngược lại đã xem thường ngươi.

Bàn Sơn nhe răng cười, nhìn Hứa Thanh đi ra.

– Nhưng không sao, ta vốn nhìn gã không thuận mắt đã lâu, ngươi không giết chết, ta cũng dự định lần sau ra ngoài sẽ giết chết gã, cho nên còn muốn cám ơn ngươi đấy, chết sống của gã ta mặc kệ, nhưng đồ tốt ở trong túi da của gã, có lẽ ở chỗ của ngươi đi.

Bàn Sơn nhìn cái túi ở eo Hứa Thanh, trong mắt hiện lên vẻ tham lam, không đợi Hứa Thanh trả lời, thân thể gã liền nhoáng một cái, thân thể béo tròn lúc này lại bộc phát ra tốc độ siêu việt Ngưng Khí tầng hai.

Chấn động linh năng trên thân thể của gã ở thời khắc này cũng mạnh hơn không ít, thậm chí còn tạo ra một tầng khí lưu ở bên ngoài cơ thể, kéo theo gió lạnh, cả người như một cái cầu tuyết, vọt tới phía Hứa Thanh.

Gã không phải Ngưng Khí tầng hai, giờ phút này, linh năng chấn động dĩ nhiên đã đạt đến tầng ba.

Cũng đang bởi vì như thế, hơn nữa lại thêm thèm thuồng một vật ở trong túi da của Mã Tứ, gã mới tự mình ra ngoài.

Ánh mắt Hứa Thanh nheo lại, hắn lần đầu tiên giao chiến chính diện cùng tu sĩ, nhất là ngoại khí chảy bên ngoài thân thể của đối phương hiển nhiên là do linh năng biến thành, nhưng hắn tin tưởng lực lượng cùng tốc độ của mình.

Vì vậy ngay khi đối phương đến, Hứa Thanh lập tức lao ra, dưới sự bộc phát toàn lực, thân ảnh hầu như lưu lại một vết tàn ảnh.

Trong chớp mắt liền tránh đi thân hình Bàn Sơn, ngay trong khi Bàn Sơn cảm thấy sững sờ, Hứa Thanh đã đến sau lưng người kia, tay phải giơ lên dùng toàn lực, đánh một quyền ra.

Đây là lần đầu Hứa Thanh dùng ra toàn bộ chiến lực, một quyền đánh ra trực tiếp tạo thành tiếng vang đùng đùng, sau khi chạm vào lưng Bàn Sơn, liền phát ra một tiếng phịch.

Toàn bộ người Bàn Sơn kịch liệt run rẩy, khí lưu hình thành bên ngoài cơ thể vỡ vụn từng khúc, ngũ tạng trong cơ thể cuộn mình, trong lúc phun một ngụm máu tươi ra ngoài, sát cơ trong ánh mắt Hứa Thanh đã càng đậm đặc.

Tay phải xuất hiện que sắt, thân thể nhoáng một cái từ bên cạnh Bàn Sơn đang lảo đảo lui về phía sau mà qua, que sắt thuận thế đâm vào đầu Bàn Sơn.

Nhưng trong nháy mắt tiếp theo, sắc mặt Hứa Thanh khẽ biến, thân thể cấp tốc rút lui.

Ngay khi hắn lui ra phía sau, trong mắt Bàn Sơn lộ ra tia ngoan độc.

Hai đạo hắc tuyến thình lình từ trong tai chui ra, một trước một sau mang theo tiếng gào thét bén nhọn lao thẳng đến bộ mặt Hứa Thanh.

Hai đạo hắc tuyến màu đen là hai con rết, tốc độ cực nhanh, mắt thấy liền tới gần, liền bị Hứa Thanh dùng tay trái rút dao găm ra, trực tiếp chém đứt.

Một con cuối cùng, lúc bị Hứa Thanh chém đứt chỉ cách đôi mắt của hắn chưa tới bảy tấc.

Một màn tràn ngập hung hiểm, khiến cho sát cơ trong mắt Hứa Thanh càng đậm, lần nữa lao tới.

Mà Bàn Sơn mượn nhờ thời cơ Hứa Thanh lui ra phía sau, đã khôi phục một chút ngũ tạng trong người.

Giờ phút này thân thể tròn vo của gã cấp tốc rút lui về sau, hai tay giơ lên niệm pháp quyết, bộ mặt lập tức đỏ lên, trực tiếp phun ra một ngụm khói độc vọt về phía Hứa Thanh.

Khói mù bay tới, phạm vi rất lớn, bay rất nhanh về phía Hứa Thanh, những nơi nó đi qua, mặt đất cũng truyền đến thanh âm xì xì, có thể thấy được độc tính đậm đặc như nào.

Làm xong những thứ này, sắc mặt Bàn Sơn trắng bệch, bụng cũng nhỏ đi một vòng, lần nữa rút lui, trong mắt lóe lên sự tàn nhẫn, tim cũng đập rất nhanh.

Hứa Thanh quá cường hãn, vượt qua dự liệu của gã.

Gã không ngờ mình chính là một Ngưng Khí tầng ba, trên thân lại toàn là độc công, vậy mà xém chút nữa bị đối phương nhất kích tất sát.

Mà một ngụm khói độc này, cũng là đòn sát thủ của gã, nếu như vẫn không thể đoạt mạng đối phương, thì mình nhất định phải hét lên, làm cho đối phương kiêng kị.

Nhưng nếu mà la lên, thì món đồ đó của Mã Tứ, gã sợ là rất khó thu được.

Mà thực ra chỗ gã vẫn còn có một cái cấm vật không sử dụng, bởi vì vật này có tác dụng phụ cực lớn, nhưng vẫn bị gã lấy ra, đó là một viên hổ phách.

Trong lòng gã do dự, nhìn về chỗ khói độc bao phủ.

Nhưng ngay khi gã nhìn tới, khói độc mãnh liệt tản ra bốn phía, thân ảnh Hứa Thanh trong nháy mắt lao ra.

Tốc độ cực nhanh làm cho Bàn Sơn hoa cả mắt, nội tâm bỗng lộp bộp một cái, tay phải vừa muốn bóp nát viên hổ phách, trong miệng cũng định la lên, nhưng đã chậm.

Một que sắt đen nhánh, mang theo mũi nhọn vô cùng, ngay lập tức đã đến, thế như chẻ tre, trong nháy mắt xuyên suốt từ đầu này qua đầu kia, máu tươi lập tức tràn ra, bắn vào trên người Hứa Thanh.

Thân thể Bàn Sơn cứng đờ, muốn quay đầu lại nhưng không được, thi thể chậm rãi ngã xuống, vẫn không nhúc nhích.

Không nhìn thi thể Bàn Sơn, Hứa Thanh thở hồng hộc, cảnh giác quan sát bốn phía.

Sau khi xác định nơi đây vắng vẻ, không khiến cho ai chú ý, hắn rất nhanh tới gần thi thể Bàn Sơn, lấy đi túi da của đối phương.

Hứa Thanh đang muốn dụng độc rắn đâm tới, bỗng chú ý tới tay phải Bàn Sơn hình như đang nắm thứ gì, vì vậy kéo ngón tay của đối phương ra, thấy được một khối hổ phách đã vỡ vụn hơn phân nửa.

Vật này nhìn như như thường, không có chỗ nào thần kỳ, trong đó đang bịt lại một cái đuôi bò cạp.

Hứa Thanh cẩn thận lấy đi, sau đó bắt đầu xử lý thi thể một phen, đợi sau khi thi thể hóa thành máu loãng, liền nhanh chóng rời đi.

Vừa đi, hắn vừa lau đi vết máu trên người, tan biến vào trong bóng đêm.

Thất gia cùng tôi tớ của lão, giờ phút này mới từ trong bóng tối đi ra.

Lão nhìn qua địa phương Hứa Thanh biến mất, giống như không quá để trong lòng về màn giao chiến vừa nãy của Hứa Thanh cùng Bàn Sơn, mà trầm tư một phen, sau đó lộ ra biểu cảm bừng tỉnh đại ngộ.

– Ta đã biết, tiểu tử kia không mặc y phục mới, là sợ nó dính máu a, hắn đây là vì nghèo quá mà sợ, tiếc y phục mới.

Tên tôi tớ một bên cũng thở phào một cái.

Cả ngày hôm nay, Thất gia đều đang suy tư xem tiểu tử kia tại sao không mặc y phục mới, giờ phút này rốt cuộc đã có đáp án, gã cũng không cần mỗi lần nghe tới, đều phải cân nhắc xem nguyên nhân là gì nữa.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.