Moimoi hôm nay rất vui vẻ ôm cơm hộp tự làm chạy đến sân vận động của đội 1.
“Dai-chan ~ Dai-chan ~”
Vừa chạy vào cửa Moimoi luôn miệng gọi bạn từ bé của mình.
“Aominecchi hôm nay không đến đây.” Kise tung bóng rổ lên, “Thật là, mới vừa thi đấu xong mà nhiệt tình cũng không có.
Aominecchi cùng Murasakibaracchi tớ không thèm nói nhưng mà ngay cả Midorimacchi cùng Akashicchi cũng không thèm tới.
Hứ”
“Hả? Chỉ có Ki-chan tập luyện một mình ư?”
Moimoi nhìn sân vận động rộng lớn lại chỉ có cô và Kise ở đây, trong lòng rất chua xót.
“Đúng vậy.
Một mình tớ luyện tập rất nhàm chán”.
Kise ngồi xổm xuống đất, vẻ mặt như một chú cún bị người ta bỏ rơi.
“Những người khác thì tớ không biết lý do.
Nhưng Akashi có nhắn tớ là cậu ấy bận một vài chuyện quan trọng nên khoảng thời gian này sẽ vắng mặt.”
“Đúng rồi, Momoicchi tìm Aominecchi làm gì thế?”
Momoi mặt ửng đỏ.
“Lần trước tớ đi tìm người không thành công.
Thi đấu xong rồi cũng rảnh rỗi hơn, tớ muốn đến tìm cậu ấy lần nữa.”
“À, là cái người mà Moimoichi thích đúng không?”.
Kise lập tức vui vẻ.
“Ừm.
Tớ muốn đi cùng Dai-chan” Moimoi nhỏ giọng thì thầm ” Còn muốn giới thiệu cho Dai-chan về Tetsu-kun…”
“Momoicchi cậu nói gì đấy?”.
Kise nhìn thiếu nữ đang phụng phịu mặt.
“Không, không có gì.”
Kise hiện giờ đang rất buồn chán, hắn không ngại đưa Moimoi đi tìm người.
“Vậy tớ đi cùng Moimoichi”.
“Cảm ơn Ki-chan!” Momoi vui vẻ trừng lớn hai mắt.
***
Trung học Meiko? Kise thấy cái tên này rất quen, nhưng mà nghĩ không ra…
“Ki-chan?” Moimoi thấy Kise đi sau cô mà ngây người liền quay đầu gọi một tiếng.
“Momoicchi, chúng ta nhanh lên đi ~” Kise cười cười.
Đến trước cổng trường, Kise ngừng lại, trong đầu hiện loáng thoáng hình ảnh tỉ số 111:11 trên bảng điểm.
Kise cùng Moimoi đi trong sân trường Meiko, hoa anh đào phủ ngập trời, không khí rát lãng mạng nếu đây là một cặp đôi yêu nhau.
Chỉ tiệc, hai người không phải…!Kise Ryota suy nghĩ đi vào cõi thần tiên, đắm chìm trong cái tên Meiko hắn đã từng nghe qua.
Nghĩ mãi vẫn không ra.
Năm 3 ban A.
Nhìn bảng tên lớp, Moimoi xác định đây đúng là nơi Takao nói.
Moimoi chặn một nam sinh vừa ra khỏi lớp, lễ phép hỏi.
“Xin làm phiền một chút, Kuroko-kun có ở lớp này không?”
Kise toàn thân run lên, trừng lớn hai mắt nhìn Momoi.
“Kuroko? Không biết, cậu hỏi Ogiwara đi.” Nam sinh lắc đầu, vấy tay vào trong lớp.
“Ogiwara, lại đây nè.”
Đầu óc Kise lúc nãy trống rỗng, không suy nghĩ được gì cả.
Ogiwara Shigehiro đi đến trước mặt hai người, Kise thấy rõ mặt của người này, hô hấp gấp gáp hơn.
Trận trung kết, trung học Meiko, Ogiwara Shigehiro, thua tỉ số 111:11…!Tin tức bùng nổ trong đầu, chân thật vô cùng.
Kise không thể tưởng tượng được đó chỉ là giấc mơ, lúc đó thiếu niên tóc lam khóc rất bi thương, lòng Kise nóng lên, đau đớn.
Kise nắm chặt tay thành nắm đấm, nghĩ đến Kurokocchi đã từng bị thế hệ kì tích làm tổn thương, hắn liền cảm thấy tim rất đau.
Chẳng lẽ đây là lý do Kurokocchi rời đi?
“Các cậu tìm Kuroko hả? Mấy ngày nay không biết cậu ấy đi đâu nữa, lớp cũng không thấy đến.”
“Cậu ấy không đến trường cũng được sao?” Moimoi thất vọng.
“Cảm giác tồn tại của cậu ấy thấp lắm, giáo viên không biết đâu.” Ogiwara bật cười.
“Các cậu tìm cậu ấy có việc gì vậy?”
“Tớ làm cơm hộp cho cậu ấy.
Nếu cậu ấy giờ không ở đây, Ogiwara nếu không chê thì xin hãy nhận lấy.”
“Ôi, vậy cảm ơn cậu.
hihi”.
Ogirawa hớn hở nhận cơm hộp tự làm của nữ sinh mà không biết rằng hắn sẽ ám ảnh cái cơm hộp đó rất nhiều năm.
Kise Ryota ra khỏi trường Meiko trong tình trạng ngơ ngác.
Moimoi lo lắng kéo hắn.
“Sắc mặt Kichan kém quá.”
“Tớ không sao”.
Kise hít một hơi sâu, lấy lại phong độ thường ngày, cười tươi.
“Moimoicchi muốn tìm Kuroko Tetsuya đúng không?”
“Sao…!sao cậu biết tên đầy đủ của cậu ấy?”
Kise lắc đầu, tự cảm thấy buồn cười, bọn hắn tìm Kurococchi lâu như vậy, cuối cùng người tìm được lại là Moimoi.
À, ở trong mơ đúng là Moimoicchi rất thích Kurokocchi.
Thế mà hắn quên mất, sớm nghĩ ra thì lần trước đã đi cùng cô rồi, biết đâu gặp được Kurokocchi dễ dàng hơn.
Tuy hiện giờ Kurokocchi không xuất hiện, nhưng hắn đã biết trường và lớp học của cậu.
Hắc hắc…!hắn muốn mình là người đầu tiên tìm cậu ấy đem về chứ không phải bốn người kia đâu.
“Momoicchi ~ Aominecchi có biết người cậu tìm là ai không?”
“Không, Dai-chan không biết.”
” Momoicchi tạm thời đừng nói cho Aominecchi ~ cậu cần người đi tìm cùng thì cứ gọi tớ ~”
“Kichan còn bận công việc người mẫu mà”.
“Không sao, cậu mới quan trọng hơn.
Hơn nữa Aonimecchi nhất định không chịu đi cùng cậu đâu.”
“Ừ.
Tớ biết rồi.”.
Đường này là đường nào nhỉ?
Murasakibara Atsushi đứng bên đường, đây là lần thứ N hắn bị lạc đường. Làm thế nào bây giờ? Cho một miếng snack khoai tây vào miệng, tự hỏi. Đúng rồi, gọi điện thoại cho ai đó đến đón… may quá, hôm nay hắn có mang điện thoại. Tự khen mình thông minh, Murasakibara lôi di động từ trong túi ra, quyết định gọi cho Akashi.
“Atsushi, tớ rất bận, cậu có chuyện gì thì nhờ Shintarou đi.”
“Được”
“Hôm nay chòm sao cự giải không nên đi ngoài đường, cậu hỏi Kise đi.”
“Được…”
“Murasakibaracchi lạc đường? Xin lỗi cậu nha tớ đang kẹt chụp ảnh cho báo số tới, hay là cậu liên lạc với Aonimecchi nhé”
“Được”
“Lạc đường? Ha ha, đáng lắm! tớ phải ngủ tiếp,cậu tìm Satsuki đi.”
“Được…”
“Mura-kun lại lạc đường? Nhung mà hiện giờ tớ không thể đi. Cậu hỏi Akashi-kun được không?”
“……”
Chậc, đôi khi mang theo điện thoại cũng chả được việc gì đây này.
Ở lĩnh vực bóng rổ, Murasakibara Atsushi có thiên phú nhưng những chuyện khác lại như một đứa trẻ to xác. Giờ phút này, hắn đang trải qua hiện thực tàn khốc, bạn bè không đáng tin gì hết. Hắn bất lực ngó đông ngó tây.
Nếu có Kurochin thì tốt biết mấy, Kurochin dù đang bận cái gì cũng sẽ buông xuống trực tiếp đi tìm mình. Kurochin không bao giờ bỏ rơi mình… Murasakibara tức giận nhét một động snack vào miệng, lẩm bẩm… Kurochin mau xuất hiện cho tớ!
Cầu người giúp không bằng tự cầu mình, Murasakibara quan sát những người đi đường… ông chú này quá béo, ông lão kia trông kì cục, mấy thằng nhóc nữa, nữa sinh… hừ, hắn không muốn hỏi những người đó đâu. Cuối cùng hắn cũng thấy một nam sinh ngồi xổm bên đường, hắn nhanh chóng đến gần hỏi.
“Này…” Vừa định mở miệng hỏi đường, Murasakibara phát hiện đối phương đang gọi điện thoại, đành phải ngoan ngoãn ngậm miệng, đứng một bên chờ đợi.
“Cái gì? Cậu không thể tới hả?” Ogiwara Shigehiro vừa nói chuyện vừa liếc sang cái người cao to nhìn mình chằm chằm.
“Vậy được rồi. Ừm…” Ogiwara Shigehiro đoán được tình huống của cái tên đang ăn lia lịa snack kia. “Kuroko, hai ngày này cậu đi đâu vậy? Không đến trường là sao?”
Kurochin? tai Murasakibara giật giật, lập tức lên tiếng:
“Cậu và Kurochin gọi điện thoại sao? Tớ cũng muốn gọi cho Kurochin~”
Ogiwara lời nói còn chưa nói xong, đã bị một bàn tay to duỗi đến, giây tiếp theo di động đã nằm trên tay người kia.
“Alo? Là Kurochin phải không? Kurochin ơi, tớ lạc đường……” Murasakibara nắm chặt di động, “Kurochin tắt máy rồi hả?Alo…Muốn nghiền bạo cậu!”
“Teiko Murasakibara Atsushi. Cậu ở đây làm gì?” Ogiwara vội lấy lại di động của mình, tránh cho nó đi đời nhà ma. “Lại lạc đường chứ gì? Thật là một gã mù đường chính hiệu!”
“Cậu vừa mới nói chuyện với Kurochin?” Murasakibara làm lơ hắn lảm nhảm, cúi đầu hỏi.
“Kurochin? Kuroko sao? Đúng vậy, tớ và cậu ấy hẹn gặp ở chỗ này, cậu ấy đột nhiên có việc không thể tới. Cậu quen Kuroko à?” Ogiwara thành thật giải thích.
“Tớ muốn cùng Kurochin gọi điện thoại ~ nhanh lên ~ tớ muốn nói chuyện với Kurochin~” Đứa trẻ cao 2m5 làm nũng.
Gần đây nhiều người tìm Kuroko quá vậy. Ogiwara cảm thấy kỳ quái, tên nhóc có độ tồn tại thấp hơn số âm mà nhiều người để ý thế.
“Thôi được, để tớ gọi lại.”
…
“Không nghe máy.” Ogiwara Shigehiro đáng thương nhìn Murasakibara, bản thân hắn vừa nãy cũng gọi điện rất lâu Kuroko mới bắt máy. Chẳng lẽ Kuroko nợ tiền bị người ta đòi? Hoặc là cậu ấy đắc tội với mấy người Teiko?
“Vậy cậu mau dẫn tớ đi tìm Kurochin.” Murasakibara gật đầu nói.
“Tớ không biết cậu ấy đang ở đâu. Sao mà đưa cậu đi được.” Ogiwara buồn bực.
Murasakibara Atsushi ôm chặt túi snack, nghiêm túc trầm tư.
Ogiwara Shigehiro đi về nhà, trên người không mang vác cái gì nặng hết, nhưng vẻ mặt của hắn giống như lưng đeo bao cát trầm trọng. Nguyên nhân là… Có một cái tên tham ăn vẫn luôn đi theo phía sau.
“Trời ơi, cậu muốn đi theo tớ đến khi nào?”
“Chờ đến khi tìm được Kurochin”
“Tớ về nhà chứ có đi tìm Kuroko đâu.”
“Vậy khi nào cậu đi tìm Kurochin?”
“Tớ đã nói tớ không biết Kuroko ở đâu.”
“Vậy khi nào cậu biết?”
“…”
Thế hệ kì tích thật ra là những tên ngu ngốc đúng không?
“Nếu cậu lạc đường thì tớ sẽ giúp cậu về Teiko.”
“Được. Cậu có Umabo không?”
“Cái gì Umaibo?”
“Lần trước cậu chỉ đường cho tớ không phải còn tặng Umaibo còn gì.”
“Đó là Kuro…người khác bảo tớ đưa cho cậu!”
Lần đầu tiên trong đời Ogiwara Shigehiro cảm thấy bạn học của hắn mới bình thường đáng yêu bao nhiêu, may mắn hắn học trung học Meiko chứ không phải Teiko, tại sao hắn lại chọc phải tên này chứ…
“Nếu tìm được Kurochin nhớ báo cho tớ ~”
“……”