Cùng Đối Thủ Một Mất Một Còn Yêu Đương Ngọt Ngào

Chương 28: 28: Cũng Thật Sự Rất Biết Cách Chọc Giận Người Khác



Mới hơn 5 giờ sáng một chút, Lâm Lạc Lạc đã tự động tỉnh lại, thu thập chỉnh tề rồi xuống lầu chạy bộ.
Nơi đó đã có một người đang chạy, hai người liếc nhau, rồi lại không nói gì, từng người dựa theo tiết tấu của mình rồi chạy đi.
Một giờ sau, người của tổ tiết mục cũng lục tục dậy, nhìn thấy toàn bộ hành trình không giao lưu một lòng chạy bộ của hai người, đạo diễn trên lầu nhịn không được lấy di động ra, quay hai người khoảng một phút, đăng trên Official Weibo cùng với một câu đơn giản nói:【Người trẻ tuổi tinh thần phấn chấn bồng bột thật tốt!】
Ngay từ đầu chỉ có lác đác lưa thưa mấy bình luận, không bao lâu có người mang theo chân dung Cố Thần Hi:【!!! Để tôi mở mắt chó hợp kim Titan của tôi ra nhìn xem, kia không phải anh trai nhà tôi sao?】
Kế tiếp bình luận liền tăng nhanh như hoả tốc:【A a a a, anh trai nhà tôi đang chạy bộ buổi sáng kìa!】
【Cho nên vấn đề tới, cô gái bên cạnh kia???】
【Chị gái! Là chị Lạc Lạc nhà tôi a a a a a!】
Vì thế fans Lâm Lạc Lạc cũng hoả tốc tiến đến đưa tin, bắt đầu khen thần tượng nhà mình như thường ngày, thuận tiện ghét bỏ ghét bỏ nhà đối phương.
Nhưng mà fans hai bên gần đây đều bị người đại diện của thần tượng của nhà mình phân phó thu liễm một chút, không cần cùng người khác khắc khẩu, không cần công kích người khác, miễn cho bại hoại duyên người qua đường của thần tượng, cho nên cãi rất là thu liễm.
Độ hot của chương trình liên tục tăng cao, đạo diễn tỏ vẻ thực sung sướng, ông chính là tràn ngập tò mò nhìn Lâm Lạc Lạc cùng Cố Thần Hi: “Hai người này, đến tột cùng có xung đột gì với nhau nhỉ?”
Lâm Lạc Lạc về phòng tắm rửa một cái liền xuống lầu ăn cơm.
Bữa sáng kết thúc liền bắt đầu ghi hình, đầu tiên Lâm Lạc Lạc bị đưa tới một căn phòng nhỏ, phó đạo diễn ngồi ở bên trong, nói là phải tiến hành phỏng vấn.
Sau khi hỏi một ít vấn đề nhỏ, phó đạo diễn tiến vào chủ đề chính: “Hãy nói ưu điểm của cộng sự của cô.”
Quả nhiên là kiểu câu hỏi này, mặc dù chương trình được gọi là minh tinh đại quyết đấu, nhưng sau khi nó phát sóng thì thường xuyên bị người ta phun tào là chương trình minh tinh yêu đương.

Bởi vì thi đấu cạnh tranh cơ bản đều chỉ để giải trí, ngược lại các loại CP giữa các tổ minh tinh lại được hình thành, nguyên nhân thì có hơn phân nửa đều phải quy kết với tổ tiết mục.
Cô vô cùng thành khẩn nói: “Không thân, không có gì để nói.”
Phó đạo diễn: “……”
Coi bọn họ là đồ ngốc sao?
Ông không ngừng cố gắng, dẫn đường đủ kiểu, nhưng bất đắc dĩ Lâm Lạc Lạc dầu muối không ăn, cho dù có nói giỡn chọc cười thì cũng không chịu nói ưu điểm của Cố Thần Hi, cuối cùng ông không có biện pháp: “Một cái, chỉ nói một cái.”
“Lớn lên còn được.” Lâm Lạc Lạc cười tủm tỉm nói.
Phó đạo diễn: “……”
Đạo diễn, ông muốn thay đổi người! Ông muốn đi phỏng vấn Cố Thần Hi!
Ông vốn dĩ thấy Lâm Lạc Lạc một cô gái nhỏ, còn tưởng rằng cô dễ lừa hơn Cố Thần Hi, ai biết cô dầu muối không ăn, một chút cũng không bị dụ nói ra, sớm biết thế ông đã trực tiếp đi phỏng vấn Cố Thần Hi, cho đạo diễn tới phỏng vấn cô.
Phó đạo điễn bất đắc dĩ đành phải cho Lâm Lạc Lạc đi, chính thức tiến vào hạng mục thi đấu.
Chủ đề kỳ một của minh tinh đại quyết đấu là ăn ý, chủ yếu là khảo nghiệm sự hợp tác tổ đội giữa các minh tinh.

Các hạng mục được đề ra về cơ bản đều yêu cầu hai người phối hợp, tỷ như một người làm vận động, người kia trả lời câu hỏi, hoặc là hai người phối hợp hoàn thành một hành động nào đó.
Cố Thần Hi và Lâm Lạc Lạc tựa như hai cỗ máy vô tình làm xong nhiệm vụ, ngoại trừ nội dung đột phá tất yếu thì toàn bộ hành trình cơ bản đều không giao lưu, nhưng cố tình bọn họ lại là đội hoàn thành tất cả các hạng mục nhanh nhất, là đội ăn ý nhất trong ba tổ.
Người hai tổ khác thường xuyên hỏng mất nhìn hai người, một đám mặt ủ mày ê: “Hai người không thể bắt nạt người như vậy, cầu xin hai người chờ chúng tôi.”

Lâm Lạc Lạc cùng Cố Thần Hi thật ra lại thường xuyên dừng lại chờ.
Thời điểm nghỉ ngơi giữa trưa, diễn viên hài kịch Tưởng Chân Tâm thậm chí còn lặng lẽ tới hỏi Lâm Lạc Lạc: “Hai người, thật sự quan hệ không tốt sao?”
“Cô đoán xem?” Lâm Lạc Lạc chớp chớp mắt.
“Ai da, đừng phóng điện với tôi, tôi không muốn cong đâu.” Tưởng Chân Tâm che lại trái tim, chợt lắc đầu, “Xem bộ dáng phối hợp ăn ý kia của hai người, tôi quả thực muốn hoài nghi hai người là bạn tốt nhiều năm.”
“Ha hả……” Hai giọng cười lạnh khác nhau đồng thời vang lên, một cái xuất phát từ Lâm Lạc Lạc, một cái khác xuất phát từ Cố Thần Hi vừa vặn đi tới, hai người liếc nhau, lại từng người mặt không biểu tình quay đầu đi.
Tưởng Chân Tâm: “……”
Độ ăn ý này, thật sự bái phục!
Ghi hình buổi sáng vẫn là tiểu đánh tiểu nháo*, nhưng đến buổi chiều có chút mạnh, đầu tiên là cửa thứ nhất, muốn một người trong đó mang một người khác đi xong 400 mét, phương thức cõng hay ôm đều được, trên đường có thể thay đổi, nhưng thời điểm đi phải có một người chân không chạm đất.
*Tiểu đánh tiểu nháo: ý chỉ những việc lặt vặt nhỏ bé, mang ý nghĩa trêu đùa, hài hước.
Đội của ngôi sao nhí Liêu Nhất Thống cùng nữ diễn viên hài kịch Tưởng Chân Tâm còn đỡ một chút, Liêu Nhất Thống cõng Tưởng Chân Tâm đi hơn phân nửa, Tưởng Chân Tâm cõng Liêu Nhất Thống đi một đoạn ngắn, thay phiên nhau đi xong 400 mét.
Nhưng đội của Lương Mẫn Na cùng người chủ trì Vương Mộc Đức thì lại rất gian nan, Lương Mẫn Na so với Vương Mộc Đức còn cao hơn một ít.

Thời điểm Vương Mộc Đức cõng Lương Mẫn Na, chân của cô ấy đều kéo trên mặt đất, Vương Mộc Đức nghiến răng nghiến lợi cũng không đi được bao nhiêu, Lương Mẫn Na bất đắc dĩ nên đành phải cõng Vương Mộc Đức, như vậy ngược lại còn nhanh hơn rất nhiều.
Cô vừa đi vừa nhìn đội của Lâm Lạc Lạc và Cố Thần Hi, cảm giác lòng tràn đầy thê lương: Nhìn xem đây là đối lập!
Lâm Lạc Lạc cùng Cố Thần Hi là xuất phát cuối cùng, đạo diễn tuyên bố xong quy tắc nói bắt đầu, hai người liền mặt không biểu tình đứng ở tại chỗ, tổ đạo diễn cùng hai người đại diện kinh hồn táng đảm nhìn bọn họ, một giây đó cho rằng bọn họ muốn bỏ ghi hình.
Thẳng đến hai đội khác đi được khoảng 100 mét, Lâm Lạc Lạc quay đầu vừa định cùng Cố Thần Hi thương lượng, lại cảm giác cả người nhẹ hơn, Cố Thần Hi bế cô lên.
Gần như là theo bản năng, cô vòng tay ôm cổ anh, Cố Thần Hi sửng sốt, rũ mắt lạnh lùng liếc nhìn cô một cái, thấp giọng cảnh cáo cô: “Đừng lộn xộn.”
Anh nói chưa dứt lời, nhưng nếu anh đã nói như vậy, thì Lâm Lạc Lạc tự nhiên là muốn lộn xộn.
Cô điều chỉnh tư thế một chút, để bản thân thoải mái dễ chịu nép ở trong lòng ngực anh, còn cười tủm tỉm vỗ vỗ bả vai anh: “Đi nào Pikachu.”
Cố Thần Hi rất muốn ném cô xuống, chỉ là tay cô gắt gao ôm lấy cổ anh, trong mắt tràn đầy đắc ý cùng khiêu khích: “Anh cứ không đi, thì ván này chúng ta sẽ phải thua nha, với lại nếu anh không làm được thì thả tôi xuống, để tôi làm cũng được.”
Biết rõ đây là phép khích tướng của cô, nhưng Cố Thần Hi thật đúng là bị cô kích tới rồi, đôi tay ôm cô cất bước tiến lên, ổn định vững chắc vượt qua hai đội đang gian nan đi tới khác.
Cô được tiện nghi còn khoe mẽ, trên đường vẫn luôn đang hỏi anh: “Anh có được không a? Không được cũng đừng cố quá! Không được thì thả tôi xuống dưới, tôi cõng cho nè.

Hình như có hơi chậm, có phải không được hay khô……”
Cố Thần Hi bị cô nói đến mức khó chịu, cuối cùng buông cô, tức giận cười: “Cô được thì cô tới.”
Đừng thấy anh gầy mà coi thường, hơn nữa anh rất cao, cơ bắp trên người lại còn rắn chắc, anh thật đúng là không tin cô có thể cõng hoặc ôm mình đi.
Nhìn xem chờ một chút cô cầu anh như thế nào!
“Tôi cõng, leo lên đi.” Lâm Lạc Lạc không chút khiếp sợ, nửa ngồi xổm xuống trước mặt anh, muốn khiêng anh.
Cố Thần Hi: “……”
Cô vỗ bả vai nhỏ kia của mình: “Leo lên, đảm bảo anh sẽ không ngã đâu.”
Cố Thần Hi không biết giận, anh lại lần nữa bế cô lên: “Ha, tôi còn được.”

Anh ngày hôm qua không nên nhất thời hứng khởi, tiếp tục tổ đội với cô, hôm nay mới sẽ không bị cô làm cho tức giận đủ kiểu.

Lần này hai người vẫn là đội đầu tiên hoàn thành, Lâm Lạc Lạc toàn bộ hành trình đều được ôm công chúa, không chỉ được hai nữ khách mời hâm mộ, mà ngay cả ánh mắt những nữ nhân viên công tác nhìn cô cũng tràn đầy hâm mộ ghen tị hận.
Một cửa cuối cùng còn lại rất khó, là một bức tường cao khoảng 3 mét, cả hai người bắt buộc phải trèo lên hết thì mới xem như đột phá thành công.
Bốn khách mời nhìn bức tường kia run bần bật, còn Cố Thần Hi lại nhìn chằm chằm nó vài giây, ở trong đầu diễn luyện nên nhảy qua như thế nào, cuối cùng nói với không khí: “Tôi đi lên trước, rồi lại kéo cô lên.”
“Anh cũng quá coi thường tôi đi.” Lâm Lạc Lạc xoa tay hầm hè, cô lui về phía sau vài mét, sau đó chạy nhanh về phía tường cao rồi nhảy lên, một chân dẫm lên tường, chân còn lại mượn lực leo lên, đôi tay cũng bám lấy mặt tường đồng thời dùng sức, giây tiếp theo đã ngồi ở đỉnh tường, đứng trên cao nhìn xuống mọi người phía dưới.
Thời điểm cô bật nhảy, trong lòng Cố Thần Hi kịch liệt nhảy dựng, anh vội vàng tiến về phía trước vài bước, tùy thời chuẩn bị đỡ được cô – người có khả năng sẽ ngã xuống.

Thẳng đến khi cô ổn định vững chắc ngồi ở đỉnh tường, trong lòng mới thả lỏng, rồi lại không dấu vết lui về.
Mọi người phía dưới từ trong khiếp sợ phục hồi lại tinh thần, đồng loạt vỗ tay tán thưởng, Tưởng Chân Tâm lại vừa huýt sáo vừa hoan hô: “Quá lợi hại!”
Vương Mộc Đức khen ngợi: “Nước chảy mây trôi, liền mạch lưu loát, tư thế quá soái!”
“Quá khen quá khen.” Lâm Lạc Lạc chắp tay thi lễ với phía dưới, nhưng nụ cười kia lại vô cùng xán lạn, lấp lánh tỏa sáng dưới ánh mặt trời.
Cố Thần Hi đứng ở nơi âm u phía dưới nhìn cô, ánh mắt có chút sâu thẳm.
Lâm Lạc Lạc ghé vào đỉnh tường, vươn tay về phía anh: “Tới a, tôi kéo anh lên.”
Cô rõ ràng là đang trêu chọc anh, nhưng nhìn cánh tay tuyết trắng trước mặt tường màu xanh lục, cùng với năm ngón tay hơi hơi mở ra kia, Cố Thần Hi lại nhịn không được vươn tay ra, thật sự nắm lấy tay cô.
“Anh thật sự muốn tôi kéo anh sao?” Cô dừng cười, tràn đầy kinh ngạc.
Khóe miệng Cố Thần Hi gợi lên một tia cười lạnh: “Cho nên cô là biết tôi không cần, mới có thể giả vờ tốt bụng như vậy?”
Cô mi mắt cong cong cười, nhìn giống hệt thiên sứ, nhưng lại hoàn toàn không phủ nhận tâm tư xấu xa kia của mình.
Anh hừ một tiếng, cố ý dùng sức kéo xuống, cô bị kéo xuống tới một chút, biểu tình cuối cùng cũng có thêm một chút hoảng hốt: “Chậm một chút chậm một chút.”
“Không phải nói muốn kéo tôi sao? Chỉ vậy đã không được?” Anh lạnh nhạt hỏi
“Tự anh leo lên, tôi tin tưởng anh có thể.” Cô rút tay về, anh lại không thả, gắt gao nắm chặt bàn tay mềm mại trơn trượt kia.
Cô cố ý tê một tiếng, lộ ra một biểu tình đau đớn: “Ai nha eo hình như bị vặn rồi.”
Cố Thần Hi vội vàng buông ra, cô nhanh chóng thu hồi cánh tay, lại khôi phục bộ dáng cười hì hì.
Biểu tình khẩn trương vừa thu lại, anh đã lập tức biết, cô vừa rồi là giả bộ.
“Muốn tôi kéo anh sao? Cầu tôi đi!” Lâm Lạc Lạc kiêu ngạo lên, “Nói vài câu dễ nghe cho tôi.”
“Cô muốn tôi nói cái gì?” Cố Thần Hi lạnh lùng nhìn cô.
“Khen khen tôi.” Lâm Lạc Lạc rất rõ ràng, khi phỏng vấn Cố Thần Hi khẳng định cũng sẽ không nói ưu điểm của mình, cô ra vẻ hào phóng nói, “Tùy tiện liệt kê mười tám ưu điểm của tôi đi.”
“Ha hả……” Cố Thần Hi cười lạnh lui về một chút, sau khi cơ bắp căng chặt thì cũng nhảy lên trên, cũng dễ như trở bàn tay nhảy lên tường, lạnh lùng liếc cô một cái, “Tưởng bở.”
Bốn vị khách mời khác còn đang nỗ lực thì lại tràn đầy hâm mộ, Vương Mộc Đức kháng nghị với đạo diễn: “Đạo diễn, không công bằng! Vì sao hai người bọn họ lợi hại như vậy? Mà bọn tôi bốn người lại già cả ốm yếu?”

“Ai già cả ốm yếu với anh chứ?” Ba người khác đồng thời phản bác.
“Tôi, tôi một người già cả ốm yếu được chưa.” Vương Mộc Đức thảm hề hề nói, một đám người đều cười rộ lên.
Lâm Lạc Lạc cười vô cùng vui vẻ, thiếu chút nữa đã ngã ngửa ra sau tường, Cố Thần Hi vươn một tay ôm lấy eo cô, lạnh mặt đỡ lấy, tầm mắt lại trước sau ngạo kiều không nhìn cô.
Để ý thấy ánh mắt Lâm Lạc Lạc dừng ở trên cánh tay mình, anh liền thu hồi, tròng mắt Lâm Lạc Lạc xoay chuyển, làm bộ lại lần nữa ngã người ra sau, Cố Thần Hi lại duỗi tay ra đỡ cô, lần này cô cố ý ngã vào trong lòng ngực anh.
Cố Thần Hi một người không hay biết, ôn hương nhuyễn ngọc ôm đầy cõi lòng, anh cả người cứng đờ, nhưng hai người ngồi ở trên đỉnh tường, anh lại không dám đẩy cô.
Liền nghe cô nhỏ giọng nói: “Anh trai nhỏ ôm ấp thật là thoải mái.”
Anh hơi hơi cúi đầu, cô đưa lưng về phía camera ngửa đầu lên, chớp chớp mắt với anh: “Thật luyến tiếc buông ra.”
Lại đùa giỡn anh!
Đôi tay Cố Thần Hi phát ngứa, thật muốn đẩy cô xuống mà.
Nhưng chung quy anh làm không được, vì thế lạnh mặt nhảy xuống tường, chạy.
Chờ bốn người khác trăm cay ngàn đắng bò lên trên tường, một ngày ghi hình cuối cùng cũng kết thúc.
Tổ đạo diễn vốn đang muốn thăng hoa một chút chủ đề, nói về gian nan hiểm trở không buông tay mới có thể thành công, hoặc là hợp tác giữa đoàn đội quan trọng như thế nào, muốn cảm ơn cộng sự bên người linh tinh.

Nhưng mà nhìn đến Lâm Lạc Lạc cùng Cố Thần Hi, đạo diễn bản nháp đầy mình lại đột nhiên không có, ông bất đắc dĩ vẫy vẫy tay, cảm thấy hai người này chính là tới gây rối.
Trước khi kết thúc công việc lại là phỏng vấn, lần này vẫn là phó đạo diễn hồi sáng: “Trải qua một ngày ghi hình, ấn tượng của cô đối với cộng sự có gì thay đổi không?”
“Không có.” Lâm Lạc Lạc cười tủm tỉm trả lời.
Phó đạo diễn yên lặng hít sâu: “Vậy cô và anh ấy hợp tác một ngày, hẳn là có hiểu thêm một chút về anh ấy đi? Cô hiện tại cảm thấy anh ấy có ưu điểm gì?”
Lâm Lạc Lạc mới sẽ không khen Cố Thần Hi trước mặt mọi người đâu: “Lớn lên cũng được.”
Phó đạo diễn: “……”
Có gì khác với buổi sáng không? Đến tột cùng là có gì khác nhau không???
– —
Vất vả một ngày, buổi tối tổ tiết mục mời một bữa tiệc lớn, vừa ăn vừa chiếu video phỏng vấn mới quay buổi sáng hôm nay.
Hai tổ khác nói lên ưu điểm của cộng sự, đều là thao thao bất tuyệt, trên mặt là đủ loại biểu tình sùng bái, đêm đó khi được hỏi ấn tượng đối với cộng sự, lại nhiều thêm những ưu điểm khác, còn thuận tiện phàn nàn một chút khuyết điểm nhỏ.
Mỗi khi được cộng sự khích lệ, khách mời ở đó liền thể hiện ra sự vui vẻ, thẹn thùng thích hợp, hoặc là cùng cộng sự nhìn nhau cười, thập phần hài hòa, thật sự cực kỳ giống chương trình yêu đương.
Nhưng khi chiếu đến đội của Lâm Lạc Lạc và Cố Thần Hi, không khí lại đột nhiên thay đổi, lạnh tới cực điểm.
Chiếu trước là video phỏng vấn Lâm Lạc Lạc, khi cô nàng nói ra những lời “Không thân, không có gì để nói”, các khách mời khác đều xấu hổ, riêng Cố Thần Hi lại quay đầu nhìn về phía Lâm Lạc Lạc, biểu tình có chút cổ quái, còn có chút như suy tư gì.
Lúc cô nói ra lớn lên còn được, biểu tình của Cố Thần Hi càng cổ quái, anh tựa hồ muốn nói chuyện, cuối cùng vẫn không lên tiếng.
Những khách mời khác cho rằng anh xấu hổ hoặc là tức giận Lâm Lạc Lạc không cho mặt mũi, nhưng mà sự thật không phải như thế.
Bởi vì kế tiếp liền chiếu video phỏng vấn Cố Thần Hi, khi anh được hỏi về ưu điểm của Lâm Lạc Lạc, anh nhàn nhạt nói: “Không thân, không có gì để nói.”
Lời nói vô cùng quen thuộc này, bốn khách mời khác vốn dĩ có chút xấu hổ lại đồng thời sửng sốt, ngây ngốc nhìn về phía hai người.
Khi đạo diễn chết sống muốn Cố Thần Hi nói một ưu điểm của Lâm Lạc Lạc, Cố Thần Hi vẫn nhàn nhạt như cũ: “Lớn lên cũng được.”
Không biết là ai, phụt một tiếng liền cười ra tới, tiếp theo toàn trường cười vang, Tưởng Chân Tâm vỗ bả vai Lâm Lạc Lạc hỏi: “Hai người đã thương lượng tốt rồi đi? Đáp án nhất trí như vậy?”
“Không có.” Lâm Lạc Lạc và Cố Thần Hi đồng thời trả lời.
Biểu tình của những người khác càng cổ quái, nhìn Lâm Lạc Lạc rồi lại nhìn sang Cố Thần Hi.
Tổ đạo diễn còn hưng phấn hơn tất cả mọi người, lúc bọn họ xem xong video phỏng vấn buổi sáng của Lâm Lạc Lạc cùng Cố Thần Hi, trời mới biết bọn họ lúc ấy có bao nhiêu hưng phấn!!!

Tiếp theo lại chiếu video phỏng vấn vào buổi tối, lúc hỏi đến ấn tượng với cộng sự có gì thay đổi, Lâm Lạc Lạc cùng Cố Thần Hi vẫn nhất trí như cũ “Không có”, lại lần nữa bị buộc hỏi ưu điểm, hai người vẫn trả lời lớn lên còn được, toàn trường lại lần nữa cười vang.
“Hai người thật sự không phải thương lượng tốt sao?” Lương Mẫn Na cười đến nỗi chảy nước mắt, “Đáp án vì sao đều giống nhau?”
“Có cái câu gọi là gì nhỉ?” Vương Mộc Đức gõ gõ đầu, dưới sự ra hiệu của đạo diễn nói, “Tâm hữu linh tê nhất điểm thông*.”
*Tâm hữu linh tê nhất điểm thông (心有灵犀一点通): Người có lòng thì suy nghĩ giống nhau, thường dùng để chỉ tình cảm giữa nam và nữ, cũng là phép ẩn dụ cho việc có thể lĩnh hội tâm ý của nhau.
“Trùng hợp mà thôi.” Lâm Lạc Lạc cùng Cố Thần Hi lại trăm miệng một lời.
“Ha ha ha ha ha……” Toàn trường lại lần nữa cười to, “Đừng giải thích, độ ăn ý hôm nay hai người là quán quân, tuyệt đối quán quân.”
“Chúng tôi cam bái hạ phong.” Bốn khách mời khác đồng thời nói.
Đây xác thật là trùng hợp, Cố Thần Hi ở trong lòng nói, nhưng tầm mắt không tự chủ được nhìn về bên Lâm Lạc Lạc, lại thấy cô đang cong mắt nhìn mình, ở dưới ánh đèn màu vàng ấm áp, nụ cười này của cô thật sự rất ngọt ngào và xinh đẹp.
Cố Thần Hi dời tầm mắt đi, biểu tình tuy rằng vẫn bình tĩnh, nhưng tim đập lại có chút nhanh.
Khi phỏng vấn anh cũng không có nói sai, cô xác thật lớn lên rất được, phi thường rất được.
Ăn tối xong, mọi người từng người trở về nghỉ ngơi, chạy nhảy suốt một ngày, cho dù là khách mời hay là tổ tiết mục, thì tất cả đều đã kiệt sức.
Cố Thần Hi lại có chút ngủ không được.
Lần này tổ tiết mục thuê một tòa nhà bốn tầng cho mọi người ở, bên cạnh có một bể bơi, Cố Thần Hi luôn thích bơi lội, cho nên muốn đi bơi vài vòng.
Tuy nhiên bể bơi cũng không phải trống không, có một người đang ở trong nước bơi qua bơi lại.
Gần như là nháy mắt, một cái tên hiện ra trong đầu anh — Lâm Lạc Lạc.
Lâm Lạc Lạc bơi rất giỏi, cô tung tăng dưới nước, dưới ánh trăng dịu dàng cô tựa như một nàng tiên cá đi lạc vào nhân gian, như ẩn như hiện trong làn nước, bể bơi nho nhỏ này căn bản không đủ để cô ngao du.
Cố Thần Hi đi đến bên cạnh hồ, lẳng lặng nhìn cô trong nước, cô như vậy thật sự rất đẹp.
Lâm Lạc Lạc bơi tới bên cạnh Cố Thần Hi, đột nhiên tạt nước vào người anh, Cố Thần Hi không kịp phòng ngừa bị tạt cho ướt hết nửa người.
Cô còn trả đũa, làm bộ kinh ngạc hỏi anh: “Ai nha, sao anh lại không né?”
Cố Thần Hi cười lạnh, anh vừa mới nãy sao sẽ cảm thấy cô đẹp?
Cô đứng ở trong nước, gỡ mũ bơi lội trên đỉnh đầu xuống, lắc lắc mái tóc dài ướt đẫm, rồi lau sạch nước trên mặt, đột nhiên tới gần anh, nghiêng đầu hỏi: “Chẳng lẽ tôi không đẹp sao?”
Gương mặt kia gần trong gang tấc, tim Cố Thần Hi lại đập nhanh hơn.
Một giọt nước nhỏ đậu trên lông mi cô, nhưng lại không tiếp tục chảy xuống, mà chỉ nhẹ nhàng run rẩy trên lông mi cong vút, có chút giống chơi đánh đu, cô tựa hồ cảm thấy không thoải mái lắm, định duỗi tay ra sờ.
Anh lại đè lại tay cô, ánh mắt không biết là nhìn chằm chằm bọt nước nho nhỏ, hay là nhìn chằm chằm lông mi, hoặc là khuôn mặt kia.
Lâm Lạc Lạc thật sự cảm thấy không thoải mái, vì thế nhẹ nhàng lắc đầu, bọt nước nhỏ trên lông mi cô cuối cùng cũng rơi xuống, Cố Thần Hi vươn tay, tiếp được nó.
Xúc cảm hơi lạnh dừng ở lòng bàn tay anh, nhẹ nhàng, nho nhỏ.
“Tiếng tim anh đập, thật lớn nha!” Lâm Lạc Lạc nhẹ giọng nói.
Cố Thần Hi rũ mắt nhìn cô, lúc này cô cũng đang cười, nhưng trên mặt lại tràn đầy giảo hoạt, tinh nghịch.
“Cô là cố ý đi?” Anh không đầu không đuôi hỏi.
“Đúng vậy!” Cô cười tủm tỉm trả lời.
“Cô biết tôi đang hỏi cái gì sao?”
“Không biết!” Cô thành thật lắc đầu.
Cố Thần Hi: “……”
Đẹp thì đẹp đó, nhưng cũng thật sự rất biết cách chọc giận người khác..


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Cùng Đối Thủ Một Mất Một Còn Yêu Đương Ngọt Ngào

Chương 28: Giúp tôi viết một bài hát



Bởi vì chuyện bể bơi, Cố Thần Hi hiếm khi mất ngủ, ngày hôm sau treo một đôi gấu trúc trước mắt, mọi người đều có chút giật mình, người đại diện Trương Phong của anh càng là liên tiếp nhìn về phía anh, nghi hoặc đầy mặt.

Cùng anh tương phản chính là, trạng thái tinh thần của Lâm Lạc Lạc cực tốt, cho dù để mặt mộc thì nét mặt vẫn toả sáng, quang thải chiếu nhân*, thực rõ ràng tối hôm qua nghỉ ngơi không tồi.

*Quang thải chiếu nhân (光彩照人): Dùng để mô tả (thường là phụ nữ) hoặc những thé rất đẹp hoặc những thành tựu nghệ thuật rực rỡ, thu hút sự chú ý và ngưỡng mộ.

“Anh đẹp trai, tối hôm qua làm chuyện xấu sao? Trạng thái thoạt nhìn không được tốt!” Cô cười hì hì hỏi.

Cố Thần Hi nhìn chằm chằm gương mặt tươi cười kia của cô, không hiểu sao lại có cảm giác bản thân ở thế hạ phong, vì thế mặt không đổi sắc nói: “Bận làm việc mà thôi.”

Trương Phong bên kia mờ mịt nhìn về phía anh, bận làm việc? Bận làm việc gì cơ? Công việc nào quan trọng đến mức làm đại thiếu gia anh bận ra hai quầng thâm mắt như thế? Anh ta làm người đại diện sao lại hoàn toàn không biết?

“Thật vậy chăng?” Lâm Lạc Lạc chớp hai tròng mắt, nhẹ giọng hỏi Cố Thần Hi.

Đôi mắt sáng ngời không chứa tạp chất kia, thuần tịnh đến mức khiến người khác không tự chủ được mà muốn thẳng thắn khoan dung, anh kiềm chế xúc động kỳ quái lại, rụt rè gật gật đầu, hỏi lại cô: “Bằng không thì sao?”

“Tôi còn tưởng rằng anh……” Lâm Lạc Lạc lộ ra biểu tình thất vọng, lại lần nữa hạ giọng, thấp đến mức chỉ có anh nghe được, “Suy nghĩ về tôi chứ?”

Cố Thần Hi: “……”

Nói xong câu đó cô liền rời đi, cũng không chờ anh phản ứng, nhẹ nhàng cứ như là nói một câu râu ria.

Cố Thần Hi nhìn bóng dáng mảnh khảnh của cô, không tự chủ được đấm đấm ngực.

“Anh làm sao vậy?” Đạo diễn kinh ngạc hỏi, mấy khách mời khác cũng đều quan tâm nhìn anh.

“Đau ngực.” Anh mặt không biểu tình trả lời.

Đạo diễn biến sắc: “Có cần đi bệnh viện không?”

“Không có việc gì.”

Mấy người còn lại nhìn theo bóng lưng của anh, đều trầm ngâm như đang suy tư cái gì: Mới nói mấy câu với Lâm Lạc Lạc mà đã tức đến đau ngực, quan hệ giữa hai người này hẳn là thật sự không tốt.

Ngày hôm qua đã quay xong những gì cần cho kỳ một của chương trình, hôm nay chỉ là chụp một ít thứ vụn vặt, một đám người thực mau đã hoàn thành, rồi từng người đường ai nấy đi.

“Một tuần sau gặp lại.” Đạo diễn vẫy vẫy tay với bọn họ, đối với lần ghi hình này vô cùng vừa lòng, ông đã có thể dự đoán được, tuần tới sau khi chương trình được phát sóng, khẳng định có thể gây ra chấn động lớn.

Đối với lần ghi hình hữu kinh vô hiểm* này, hai người đại diện của Lâm Lạc Lạc cùng Cố Thần Hi là vui vẻ nhất, Trương Phong vui sướng nói: “Nếu mỗi lần ghi hình sau này đều có thể giống như lần này, thì tôi liền đi thắp hương bái Phật.”

*Hữu kinh vô hiểm (惊无险的): ý nhìn như gặp chuyện kinh sợ, nhưng không có bất kì nguy hiểm gì.

“Giống như lần này?” Trong đầu Cố Thần Hi hiện lên vài hình ảnh, cô ngồi ở trên tường cao, cô ở bên bể bơi, bóng dáng cô vừa mới cười xoay người rời đi, lồng ngực lại ẩn ẩn có chút khó chịu, anh lạnh lùng nói, “Sẽ không, về sau khẳng định sẽ không giống lần này.”

Gương mặt tươi cười của Trương Phong đáng thương hoàn toàn cứng đờ lại, trợ lý Từ Bắc cũng lo sợ bất an.

Có ý gì? Là nói về sau khẳng định sẽ war nhau sao?

Lúc này Lâm Lạc Lạc gõ cửa xe bọn họ, cô ghé vào bên cửa sổ xe: “Anh trai nhỏ, anh có thể giúp tôi một việc nhỏ được không?”

“Lâm tiểu thư có chuyện gì sao?” Trương Phong cẩn thận hỏi, Cố Thần Hi tuy rằng không có ra tiếng, lại cũng nhìn về phía cô.

“Tôi gần đây nghĩ ra một bài hát, muốn nhờ đại minh tinh giúp tôi sáng tác bài hát này.” Nụ cười trên mặt Lâm Lạc Lạc càng thêm nồng đậm.

Trương Phong trên mặt tràn đầy nụ cười giả tạo, tâm nói quan hệ giữa hai người thế nào trong lòng cô còn không rõ sao? Sao cô lại có thể mặt dày mà đi nhờ anh giúp mình sáng tác? Có biết người muốn anh giúp đều là ai không?

Anh ta vốn tưởng rằng Cố Thần Hi sẽ trực tiếp từ chối, lại không nghĩ anh thế mà lại hỏi: “Bài hát gì? Viết lời hay là soạn nhạc?”

“Viết lời hay soạn nhạc có khả năng đều cần.” Lâm Lạc Lạc cười tủm tỉm nhìn anh, “Tôi hiện tại chỉ có tên bài hát.”

Trương Phong đến giả bộ cười cũng làm không nổi nữa, hận không thể lập tức rít gào với Lâm Lạc Lạc: “Mặt của cô đâu rồi?”

Lại không nghĩ tới đại minh tinh nhà mình vẫn rất bình tĩnh như cũ, khóe miệng Cố Thần Hi hơi hơi cong lên, nhàn nhạt hỏi: “Ồ, nói thử tên bài hát một chút?”

Lâm Lạc Lạc bình tĩnh nhìn anh, lộ ra một nụ cười xán lạn, lại tràn đầy cảm giác xấu xa nào đó: “Tên ca khúc là “Cô là cố ý đi”.”

Cố Thần Hi: “……”

Lại tới nữa, đùa giỡn! Lại còn là quang minh chính đại!

Hai người xem duy nhất ở đây cũng không biết đại minh tinh nhà mình đang bị người ta đùa giỡn, Trương Phong bất mãn nói thầm: “Thứ lung tung rối loạn gì cũng có thể đặt làm tên bài hát.”

Anh ta vốn là nhỏ giọng phun tào, không nghĩ tới Lâm Lạc Lạc cùng Cố Thần Hi lại đồng thời nhìn về phía mình, người trước mặt cười xấu xa, người sau tầm mắt lạnh lùng.

Trương Phong không hiểu rõ mờ mịt nhìn lại Cố Thần Hi, anh ta nói sai cái gì sao?

“Đây là câu mà một người nào đó nói với tôi, từ sau khi nghe được, tôi vẫn luôn khó ăn mất ngủ, muốn hỏi anh ta rốt cuộc có ý gì.” Lâm Lạc Lạc giả bộ buồn rầu.

“Vậy cô hẳn là phải tìm người nói lời này!” Tìm tiểu tổ tông nhà anh ta làm gì?

Cố Thần Hi cùng Lâm Lạc Lạc lại lần nữa đồng thời nhìn về phía Trương Phong đang nói chuyện, người trước tầm mắt so với lúc trước còn lạnh hơn, người sau tươi cười lại nồng đậm hơn vừa nãy, cô cười nói: “Anh Trương nói đúng, quá đúng.”

Cô một tay chống cằm, quay đầu hỏi Cố Thần Hi: “Anh trai nhỏ, anh không cảm thấy anh ta nói rất đúng sao? Nếu tôi trực tiếp hỏi người nói lời này, anh cảm thấy người đó sẽ nói cho tôi sao?”

Cố Thần Hi: “……”

Trương Phong cùng Từ Bắc không hiểu gì nói thầm trong lòng, cho nên mắc gì lại hỏi nghệ sĩ nhà bọn họ?

Đùa giỡn xong Cố Thần Hi, Lâm Lạc Lạc cảm thấy mỹ mãn rời đi, thời điểm xoay người như là rốt cuộc nhịn không được, ha ha ha cười rộ lên.

Cho dù là gắt gao đóng lại cửa sổ xe, Cố Thần Hi vẫn có thể nghe được tiếng cười kiêu ngạo bên ngoài của cô, anh lại muốn đấm ngực.

“Anh Cố, anh sốt sao? Sao mặt lại đỏ hết rồi?” Trợ lý Từ Bắc hỏi.

“……” Cố Thần Hi nhìn về phía kính chiếu hậu, thấy được một khuôn mặt quen thuộc hơi hơi đỏ lên, trong mắt người nọ còn có vài phần kinh ngạc, anh rũ mắt xuống, mặt không đổi sắc nói, “Ừm, sốt.”

————

Quay xong kỳ một, Lâm Lạc Lạc quay trở lại cuộc sống thường ngày, mỗi ngày tham gia lớp diễn xuất, học vũ đạo, ngẫu nhiên cập nhật thông báo, sinh hoạt cũng coi như là rất phong phú.

Gia cảnh nguyên chủ tốt, không cần vội vàng kiếm tiền, cho nên một ít quảng cáo lung tung rối loạn đều sẽ không tìm tới. Cô hiện tại chủ yếu là quay minh tinh đại quyết đấu, thuận tiện chuẩn bị album cá nhân của bản thân, chờ chương trình kết thúc còn sẽ bắt đầu nhận kịch bản thích hợp.

Thừa dịp rảnh rỗi, Lâm Lạc Lạc còn trở về nhà một chuyến, Lâm Tử Vân cùng Lý Xảo Thiến đã biết việc cô và Cố Thần Hi cùng nhau quay gameshow, hai người hỏi rất nhiều vấn đề: “Thằng nhóc kia không ỷ vào việc mình địa vị* lớn hơn mà bắt nạt con đấy chứ?”

*Từ gốc là già vị (咖位): là địa vị của minh tinh trong giới giải trí, minh tinh có địa vị xưng là đại già. Già vị càng cao, lực ảnh hưởng càng lớn, thù lao đóng phim cũng càng cao, bởi vậy, già vị cũng là một tên tuổi minh tinh ham thích tranh đoạt.

“Không có.”

“Vậy có phải tên nhóc đó diễu võ dương oai với con hay không? Lạc Lạc, con đừng bị đả kích, con hiện tại chỉ là một người mới, thực mau là có thể vượt qua thằng nhóc đó!”

“Thật sự không được thì trở về kế thừa gia nghiệp, chúng ta đả kích công ty nhà thằng nhóc đó đi, tên nhóc đó làm đại minh tinh tốt đến đâu, thì cũng không có công ty kiếm tiền.”

Lâm Lạc Lạc toàn bộ quá trình đều cười gượng, cùng hai người ăn một bữa cơm, ngày hôm sau lúc rời đi Lâm Tử Vân còn dặn dò đủ thứ: “Nghe nói chương trình này của hai đứa là khách mời quyết đấu? Con gái không cần nhường, chơi chết Cố Thần Hi! Đánh ngã nó, hung hăng đạp dưới chân, cho nó biết Lâm gia chúng ta lợi hại thế nào!”

Cô cũng không có mặt mũi nói cho bọn họ, cô và Cố Thần Hi là đồng đội.

Thôi, đến lúc đó chính bọn họ tự xem đi.

“Con gái cố lên, thứ hai tuần sau 7 giờ tối, chúng ta đã thông báo cho tất cả mọi người trong công ty, để họ mở hết TV với máy tính ra, giúp con tăng ratings, nhà chúng ta cũng sẽ mở.” Lâm Tử Vân nắm chặt tay, “Tranh thủ bắt lấy ratings thứ nhất.”

“Không cần hưng sư động chúng* như vậy, có Cố Thần Hi ở, ratings khẳng định không thành vấn đề.”

*Hưng sư động chúng (兴师动众): có ý là triệu tập lực lượng, ở trong này là việc nhỏ cũng không cần phải kêu gọi hết mọi người làm gì.

Sắc mặt Lâm Tử Vân biến đổi: “Chúng ta không thể bại bởi Cố gia, nếu không ba lại mua thêm mấy chục cái TV máy tính về?”

“……” Lâm Lạc Lạc hô to với bên trong, “Mẹ, mau quản ba.”

Lý Xảo Thiến từ bên trong đi ra, nhét một hộp đồ ăn vào trong tay cô: “Canh mới vừa nấu đấy, lấy về uống đi.” Bà lại quay đầu nhìn về phía Lâm Tử Vân, “Đừng tạo thêm phiền phức cho con gái!”

“Được rồi.” Lâm Tử Vân tính tình hung hăng, nhưng ở trước mặt bà xã trước nay không biết giận.

Xách theo hộp đồ ăn thật nặng Lâm Lạc Lạc xoay người rời đi, trên mặt tràn đầy tươi cười, ba mẹ của nguyên chủ ở thế giới này, thật tốt!

Bản thân cô chưa từng trải qua cái gọi là tình thân cha mẹ, nhưng khi làm nhiệm vụ trong thế giới có thể gặp được những người này, trong lòng cô vẫn cảm thấy ấm áp.

Kế tiếp, cô cũng phải bắt đầu làm nhiệm vụ.

Mấy ngày trải qua cải tạo của cái gọi là hệ thống bồi dưỡng đại minh tinh, ngụy nam chủ Triệu Hạo Thiên cao lên một ít, dung mạo cũng soái hơn chút. Sau khi hắn thông qua mấy nhiệm vụ nhỏ lặt vặt trước đó, thì hôm nay hệ thống để hắn tiến hành một nhiệm vụ lớn: Đi ra ngoài săn diễm*.

*Săn diễm (猎艳): một hành động mà đàn ông tán tỉnh phụ nữ một cách ngẫu nhiên ở nơi công cộng, chẳng hạn như trong quán bar, nhà hàng hoặc trên mạng để hẹn hò hoặc quan hệ tình dục.

Bởi vì là lần đầu tiên, Triệu Hạo Thiên chỉ dám lựa chọn quán bar gần đó.

Chẳng sợ bề ngoài đã thay đổi, thì nội tâm Triệu Hạo Thiên vẫn bất biến như cũ, hắn lo lắng mị lực của mình không đủ, vì thế từ đáy hòm lấy ra một loại thuốc người lớn nào đó mình trân quý hồi lâu không dám dùng.

Hắn hiện tại đã xem như một người thanh tú, không bao lâu ở quán bar đã cặp kè được với một cô gái uống say chuếnh choáng, Triệu Hạo Thiên trộm hạ thuốc vào rượu của cô ấy, rồi mừng như điên đỡ cô gái đến một khách sạn nhỏ gần đó.

Ông chủ của khách sạn nhỏ rất tùy ý, tiền trả xong là cho người đi vào, căn bản không quản những thứ khác.

Lâm Lạc Lạc tốt bụng gọi điện báo cảnh sát, nói có người chơi gái.

Các cảnh sát nhanh chóng tới đây, bắt lấy Triệu Hạo Thiên còn chưa tiến vào chủ đề, ngay từ đầu hắn còn giảo biện nói là người yêu với nhau, nhưng mà trạng thái của nhà gái khiến cho cảnh sát chú ý, vì thế kiểm tra đo lường một phen, tra được trong cơ thể nhà gái không chỉ có một lượng lớn cồn, mà còn có một ít thành phần dược vật, Triệu Hạo Thiên thuận lợi bị bắt.

Hệ thống có chút hung dữ:【Sớm kêu anh không cần dùng thuốc, hiện tại đã xảy ra chuyện rồi!】

Triệu Hạo Thiên bị dọa đến chân mềm nhũn, loại người như hắn sợ nhất chính là vào cục cảnh sát:【Hệ thống cứu cứu tôi, tôi sợ ô ô ô. 】

Mấy ngày nay để cải tạo thân thể hắn, hệ thống hao phí không ít năng lượng, vốn tưởng rằng đêm nay ít nhất có thể thu hồi một chút năng lượng, ai ngờ người này được việc thì ít, hỏng việc thì nhiều, nó tức đến mức muốn giết chết hắn.

Nhưng mà Triệu Hạo Thiên rất dễ khống chế, người lại cực độ háo sắc, là con rối nó thật vất vả mới tìm được, nó chung quy vẫn là thích……

Nhìn thấy năng lượng ngụy vai chính biến thành 90%, khóe miệng Lâm Lạc Lạc hơi hơi cong lên, có hệ thống nhúng tay cùng vầng hào quang của ngụy vai chính, kế tiếp Triệu Hạo Thiên khẳng định sẽ không có việc gì, nhưng mà có thể phóng thích nhiều năng lượng như vật, còn khiến hắn ngồi xổm bên trong mấy ngày, cô thực vừa lòng.

Cô còn thuận tiện quay lại quá trình Triệu Hạo Thiên bị vặn đưa vào đồn công an, đồng thời còn chú ý phóng to cận cảnh khuôn mặt của hắn, giữ lại về sau dùng.

“Hoàn mỹ.” Kết thúc công việc về nhà.

————

Bỗng nhiên nhìn thấy một bóng hình ven đường, Cố Thần Hi một chân đạp lên phanh lại.

Tiết Nhã Bách ngồi ở ghế phụ đột nhiên ngã về phía trước, cậu ta vẻ mặt mờ mịt hỏi: “Làm gì?”

Cố Thần Hi không có phản ứng cậu ta, anh nhìn chằm chằm thân ảnh đang chậm rãi đi bên ven đường, mày nhăn lại một chút.

Cho dù không thấy được mặt, cho dù ánh sáng rất tối, nhưng trong nháy mắt nhìn thấy cô, trong lòng anh liền nổi lên một cái tên —— Lâm Lạc Lạc.

Hiện tại đã là 12 giờ hơn, trên đường cũng không có bao nhiêu người, cô một mình ở chỗ này làm gì???

“Anh đang xem cái gì?” Tiết Nhã Bách theo tầm mắt anh nhìn qua, chần chờ nói, “Một người?”

Lâm Lạc Lạc phía trước vừa vặn đi đến chỗ quẹo, biến mất trước mặt hai người.

“Anh?” Tiết Nhã Bách vỗ vỗ bả vai Cố Thần Hi, “Anh mệt hả? Nếu không để em tới lái?”

“Không cần.” Cố Thần Hi một lần nữa lái xe, lái về phương hướng Lâm Lạc Lạc đi, Tiết Nhã Bách vội vàng nói, “Sai rồi sai rồi, không cần quẹo vào nơi này.”

“Câm miệng.”

“Vâng.”

Sau khi quẹo vào, Lâm Lạc Lạc một lần nữa xuất hiện trong tầm nhìn của hai người, ánh sáng nơi này so với vừa nãy thì sáng hơn một chút, Tiết Nhã Bách nhìn bóng dáng Lâm Lạc Lạc, nhịn không được nhướng mày, “Dáng người thật sự rất không tồi, cũng không biết……”

Cậu ta đang muốn nói lớn lên như thế nào, thì tầm mắt lạnh lùng của Cố Thần Hi đảo qua, lạnh đến mức làm cậu ta lập tức câm miệng giả bộ ngoan ngoãn, trên thực tế thì lại không ngừng quan sát Cố Thần Hi, ý đồ tìm ra nguyên nhân anh đột nhiên khác thường.

Cố Thần Hi lái rất chậm, đi theo phía sau Lâm Lạc Lạc từ xa, Tiết Nhã Bách vài lần muốn nói chuyện, lại nhìn thấy sắc mặt anh không được tốt, vì thế không dám nói.

Theo sau khoảng 100 mét, Cố Thần Hi rốt cuộc nhịn không được, một chân dẫm lên chân ga, bấm còi một tiếng dừng lại bên người Lâm Lạc Lạc.

Lâm Lạc Lạc ngay từ đầu còn tưởng rằng là người nào tới gần, quay đầu thì nhìn thấy Cố Thần Hi lạnh mặt ngồi ở ghế điều khiển, anh nhìn thẳng phía trước, giống như là không thấy được cô, ngược lại là Tiết Nhã Bách ở ghế phụ tò mò đánh giá cô.

Đáng tiếc là lần này Lâm Lạc Lạc có ngụy trang một ít, trên mặt còn mang theo khẩu trang, nên Tiết Nhã Bách hoàn toàn không nhận ra cô là ai, vì thế cậu ta mờ mịt nhìn Thần Hi, không biết anh ngừng ở nơi này làm gì.

“Lên xe.” Cố Thần Hi vẫn nhìn thẳng phía trước, cứ như là đang nói chuyện với không khí.

Lâm Lạc Lạc cười hì hì hỏi: “Anh trai nhỏ muốn mang tôi đi nơi nào a?”

Anh cuối cùng cũng quay đầu nhìn về phía cô, chỉ là tầm mắt vẫn lạnh lùng như cũ: “Lên hay không lên?”

“Thịnh tình không thể chối từ, tất nhiên là lên.” Lâm Lạc Lạc kéo cửa xe ghế sau ngồi lên.

“Mỹ nữ, xưng hô như thế nào?” Tiết Nhã Bách tò mò hỏi, tầm mắt chuyển động qua lại giữa hai người, nghe đối thoại của hai người, tựa hồ còn rất quen thuộc, nhưng cậu ta và anh nhiều năm bạn tốt, sao lại chưa từng nghe qua anh có bạn bè là nữ nhỉ?

“Khách khí.” Lâm Lạc Lạc cười tháo khẩu trang xuống, lại dùng khăn giấy lau một ít ngụy trang.

Tiết Nhã Bách trợn mắt há hốc mồm: “Lâm, Lâm Lạc Lạc?”

Ba người ngồi trên xe, lúc này một mảnh yên tĩnh, Tiết Nhã Bách sửa sang lại suy nghĩ hỗn loạn trong đầu, thật vất vả muốn nói chuyện, lại bị Cố Thần Hi một chân đá xuống xe.

Nhanh như vậy đã đến nhà?

Cậu ta mờ mịt ngẩng đầu lên thì thấy là một khách sạn 5 sao trong thành phố.

Tiết Nhã Bách: “……”

Nói tốt đêm nay để cậu ta đến chỗ của anh ngủ cả đêm đâu?

Cố Thần Hi không giữ lời hứa lấy ra một tấm thẻ, nhét vào trong tay Tiết Nhã Bách còn đang mộng bức, trực tiếp lái xe chạy lấy người.

Nhìn chiếc xe nghênh ngang rời đi, Tiết Nhã Bách: “……”

Anh cậu ta cùng Lâm Lạc Lạc, có phải có chỗ không thích hợp lắm hay không?

————

Trong xe thiếu một người, Lâm Lạc Lạc nhảy đến ghế phụ ngồi, cô nghiêng đầu cười tủm tỉm nhìn Thần Hi: “Anh trai nhỏ, hai ngày không gặp, có nhớ tôi không?”

“Địa chỉ.” Cố Thần Hi mặt ngoài không gợn sóng, bên trong lại bởi vì chữ nhớ kia, tim đập nhanh một chút.

Lâm Lạc Lạc báo nơi mình ở, còn thuận tiện trêu chọc anh: “Về sau anh trai nhỏ nhớ tôi, có thể tùy thời tới tìm tôi nha.”

Cố Thần Hi rốt cuộc quay đầu, trừng cô một cái.

“Đêm hôm khuya khoắt, cô một mình ở bên ngoài đi lang thang làm gì? Có biết buổi tối có bao nhiêu nguy hiểm không?” Anh tức giận hỏi.

“Bởi vì xe của tôi đỗ ở bên cạnh mà!” Lâm Lạc Lạc vô tội chớp chớp mắt, nếu không phải Cố Thần Hi dừng xe, thì rẽ qua bên phải một bước chính là xe cô.

Cố Thần Hi lúc này mới nhớ tới, lúc ấy bên cạnh quả thật là một bãi đỗ xe.

Lỗ tai anh hơi hơi đỏ lên: “Một khi đã như vậy, vì sao còn muốn lên xe tôi?”

“Bởi vì là anh nha!” Lâm Lạc Lạc trong mắt tràn đầy ý cười, đem kỹ thuật diễn mấy ngày này học được phát huy trăm phần trăm, đôi mắt đẹp doanh doanh nhìn anh.

Năm từ ngắn ngủn, tâm Cố Thần Hi loạn.

Với gia thế dung mạo tài hoa đều đứng đầu như anh, tất nhiên là được người ta thổ lộ từ nhỏ đến lớn, nhưng mặc kệ là lời tỏ tình sâu đậm bao nhiêu, cuồng nhiệt thế nào, đa tình chân thành đến đâu, thì cũng chưa bao giờ đả động đến anh, cũng chưa bao giờ nhấc lên chút gợn sóng nào trong lòng anh.

Nhưng hôm nay, chỉ năm từ bình thường lại đảo loạn anh.

Giống như ngày đó cô ngồi ở trên tường cao, cũng giống như buổi tối cái ngày bên bể bơi……

“Cô khẳng định là cố ý.” Chính anh trả lời vấn đề ngày đó mình đưa ra, hừ một tiếng.

Siêu xe màu đen chầm chậm lái dưới lầu Lâm Lạc Lạc, xe chậm rãi dừng lại, Lâm Lạc Lạc lại không có ý tứ xuống xe, Cố Thần Hi cũng không thúc giục, hai người lẳng lặng ngồi ở bên trong.

“Đúng rồi, anh trai nhỏ, chuyện viết lời soạn nhạc, anh có giúp không?” Lâm Lạc Lạc cười tủm tỉm hỏi.

“Còn đang suy xét.” Cố Thần Hi lạnh giọng trả lời, “Xác suất từ chối khá lớn.”

Lâm Lạc Lạc làm bộ thất vọng lấy di động ra: “Vậy tôi đây tìm thêm mấy anh trai nhỏ khác hỏi một chút, nhìn xem ai có linh cảm.”

Cố Thần Hi: “……”

Anh sớm muộn gì cũng sẽ bị cô làm cho tức chết.

“Tùy cô.”

Sau đó lại nghe được các ứng dụng mạng xã hội của mình trước sau vang lên, thấy cô còn đang cúi đầu đùa nghịch di động, trong lòng anh buồn buồn, cũng lấy di động ra nhìn, nhưng mà người gửi tin nhắn các ứng dụng đều là cùng một người —— Lâm Lạc Lạc.

WeChat:【Anh trai nhỏ số 1, nguyện ý giúp tôi viết nhạc viết lời được không?】

Tencent QQ:【Anh trai nhỏ số 2, nguyện ý giúp tôi viết nhạc viết lời được không?】

……

……

Anh có bao nhiêu phần mềm, cô liền gửi cho anh bấy nhiêu cái, còn xếp số thứ tự cho anh, tổng cộng chín cái.

“Được rồi, tôi hỏi chín anh trai nhỏ, nhiều người như vậy, hẳn là có một người có thể đồng ý đi?” Lâm Lạc Lạc buông di động, mi mắt cong cong hỏi anh, “Anh cảm thấy đúng không?”

Tim Cố Thần Hi lại phanh phanh phanh kịch liệt nhảy dựng lên.

“Tới nhà tôi rồi.” Lâm Lạc Lạc ngáp một cái, cởi bỏ đai an toàn, mở cửa xe liền xuống xe, “Tái kiến.”

Anh nhìn bóng dáng không hề lưu luyến rời đi, bỗng dưng có chút mất mát xen lẫn bất mãn, chỉ vậy thôi?

Cứ như vậy đã đi rồi???

Lâm Lạc Lạc đi được vài bước đột nhiên xoay người lại trở về, ghé vào trên cửa sổ xe ghế điều khiển: “Đã quên cảm ơn anh.”

Cố Thần Hi biết, lúc này anh phải nói không cần cảm ơn, sau đó cao lãnh lái xe rời đi, nhưng anh lại không có. Anh sâu kín nhìn chằm chằm cô gần trong gang tấc, hỏi ra một vấn đề mà trước kia anh tuyệt đối sẽ không hỏi: “Cảm ơn như thế nào?”

Lâm Lạc Lạc vươn cánh tay thon dài, đặt hai bên mặt anh, nhanh chóng khẽ hôn nơi khóe miệng anh một cái: “Tạ lễ.”

Xúc cảm mềm ấm thơm tho ở bên môi chợt lóe qua, mau đến mức Cố Thần Hi cũng không kịp bắt giữ, anh còn không kịp phán đoán nên đẩy ra hay là giữ cô lại, thì cô đã chạy mất.

Nhìn bóng dáng nhanh chóng biến mất của cô, Cố Thần Hi thật lâu không nhúc nhích, chỉ có trái tim trong lồng ngực, càng đập càng nhanh.

Anh không khỏi nhớ tới câu nói cô nhẹ giọng nói bên bể bơi kia.

“Quả thật tiếng tim đập rất lớn.” Giọng nói của anh cực nhẹ, như là không đành lòng đánh thức bóng đêm dịu dàng này.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.